Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

my one and only.

để tôi kể bạn nghe, về một chàng mèo nào đó đang đơn phương nàng bọ nào đó...


---


Ladybug và Chatnoir, hai vị anh hùng của Paris đã hoàn toàn khống chế kẻ địch, thanh tẩy được akuma.
"Tạm biệt nhé, little butterfly" - Tiếng nói trong trẻo của Ladybug vang lên, chú bướm bé nhỏ cũng từ trong chiếc yoyo mà trở lại với màu trắng muốt của mình, bay đi mất.

"Thành công rồi!" - Một cái cụng tay chúc mừng, không tệ nhỉ? Hai thân ảnh một đen một đỏ đứng trên sân thượng của một toà nhà, cười tươi rói. Chợt nhớ ra điều gì đó, Chatnoir lên tiếng :
"M'Lady, hôm nay là Valentine phải không? Đêm nay liệu em có muốn đến dự một buổi tiệc nhỏ chứ?" - Xem cái giọng nam tính trầm thấp xen lẫn ranh mãnh kìa, thật là dụ người mà.

Nhưng tiếc rằng cô bọ kia lại chẳng bận tâm, chỉ hờ hững đáp : "Có thể là có... cũng có thể là không?" rồi chiếc nhẫn và đôi bông tai của họ kêu lên những tiếng "beep" liền mạch, cô bọ rùa nào đó vội tung chiếc yoyo lên và biến mất tăm sau khi nói : "Tạm biệt Chaton, bug out!" . Trong đầu cô ấy bây giờ chỉ có Adrien mà thôi...

"Em vẫn lạnh lùng như vậy, nhưng có thể có mà, đúng chứ? Ít ra thì tôi cũng nên tin tưởng một chút vậy..." - Nhói đau, trái tim của Chatnoir cảm thấy như vậy. Ôm lấy trái tim vẫn còn nhức nhói, chàng mèo kia nhanh chóng đi mất.


---


"Tikki, spots off!" - Bao phủ quanh Ladybug là những thứ ánh sáng đỏ rực, ngay sau đó cô trở lại thành một Marinette thường ngày với bộ quần áo quen thuộc.
"Sắp trễ giờ học rồi, nhanh lên nào Tikki!" - kwami bé nhỏ vội chui vào trong chiếc đeo chéo của Marinette, sau đó cô lấy vội một thứ gì đó trên bàn rồi chạy đến trường.

"Này cô gái, hôm nay là Valentine đấy, cậu có định tặng gì cho Adrien yêu dấu không?" - Alya, cô bạn thân của Marinette trêu chọc cô khi cô vừa mới bước vào chỗ ngồi. Đỏ lựng hết cả mặt, cô giấu vội thứ gì đó sau lưng rồi lắp bắp:
"T-Tặng cho Adr-Adrien á? Tớ không biết nữa..."
Nhận thấy sự suy sụp từ cô bạn của mình, Alya vội vã an ủi Marinette và không ngừng động viên cô. Alya thật tốt, nhưng tiếc rằng Marinette sẽ chẳng thể nào đưa được chocolate cho Adrien.

Ngay từ khi mới bước vào lớp, cô đã thấy được Adrien được mọi người bu quanh và tặng cho rất nhiều, rất nhiều chocolate đến nỗi chất đầy cả bàn của cậu ấy và Nino. Cậu ấy tỏa ra một ánh hào quang tuyệt đẹp, đẹp đến nỗi cô chẳng thể với tới, chẳng dám đụng vào. Trước khi kịp đưa chocolate cho Adrien, Marinette đã thấy thất vọng đến chừng nào và cuối cùng, cô bỏ cuộc.

Chớ nói rằng cô yếu đuối hay nhút nhát, chỉ là cô tự ti nghĩ rằng Adrien sẽ không bao giờ đụng đến chocolate của mình (cũng như của mọi người) vì cô biết, cậu ghét "sự nổi tiếng" đến mức nào.

"Được rồi, tôi bỏ cuộc. Valentine năm nay, buồn thật đấy!" - Một giọt lệ nơi khoé mắt khẽ chảy xuống khuôn mặt thanh tú của cô...


---


Đêm xuống rồi, cặp đôi kia hiện giờ ra sao nhỉ? Ah, sao lại có một bóng hình đơn độc ngồi ở đằng kia vậy, màu đen cô đơn đó chắc hẳn là Chatnoir. Nhưng Ladybug đâu rồi, phải chăng cô đã quên hẹn? Chàng ta vẫn đợi, đợi và đợi nhưng giờ thì sao, đến cả một lời nhắn cũng không, Ladybug cô thật sự vô tâm đến thế sao? Đau, và bỗng nhiên Chatnoir nhớ đến một người : Purrincess của anh. Sao lại là cô ấy nhỉ, anh nghĩ thầm, không nhận ra rằng mình đã vô thức hướng đến căn nhà nào đó...

"Valentine năm nay, buồn thật đấy!"

---

Ở trong một căn nhà nhỏ, một cô gái đang cặm cụi làm gì đó... chocolate sao? Chẳng phải đó là món quà khi sáng mà cô định tặng cho Adrien sao? Marinette đang làm gì vậy nhỉ, chẳng phải là đã đêm rồi sao? Cô ấy, sáng nay đã chẳng đủ can đảm để mà đưa chocolate cho Adrien. Cô ấy, nhìn thấy đống chocolate đầy ắp trên bàn của Adrien nên chẳng muốn đưa nữa. Số chocolate này, chi bằng ngồi ăn một mình vậy? "Lại một Valentine cô đơn nữa rồi..." - cô thầm nghĩ. Sao lại có cảm giác như đã quên đi cái gì đó nhỉ, cô gái tóc xanh vò đầu bứt tóc, cố nhớ ra việc mình đã quên. Bỗng dưng một làn gió lạnh ùa vào, nhìn ra cửa sổ cô thấy một thân ảnh đen ngòm.

"Chatnoir...?" - cô sửng sốt, hắn ta đang làm cái gì vậy? Chợt nhận ra có ai đó đang run bần bật vì lạnh cóng, cô nhanh chóng đỡ anh vào giường. Cùng với một cốc ca cao nóng, Chatnoir bây giờ đã khá hơn nhiều, giương đôi mắt màu lục lên nhìn Marinette, anh cười :
"Cảm ơn em, Pủincess. Tôi ổn hơn rồi." - ah, sao cô lại thấy tim đập mạnh vậy chứ? Kì lạ, dừng lại đi!
"Không có gì, nhưng sao anh lại ở đây? Hôm nay là Lễ Tình Nhân mà?" - cô nói, chợt nhận ra giọng nói của mình lạc đi mấy phần. Mặn quá, nước mắt ư?

---

Chatnoir nhìn thấy cô khóc, hoảng hốt hết cả lên mà chẳng nói chẳng rằng ôm cô vào lòng. Marinette chẳng còn sức gì để đẩy ra nữa, cô cứ thế nức nở trong lòng anh. Cả hai bay giờ bỗng có một cảm giác, sao lại đau đến thế này? Cả hai thì bị từ chối, vì đều không đủ dũng khí đối mắt với người mình yêu. Marinette bỗng nhận ra, có vài giọt nước ở trên vai mình : "Chat khóc ư...?" một tay ôm lấy anh, một tay nhẹ nhàng vuốt mái đầu vàng kia, cô khẽ khàng an ủi. Nhưng lại lần nữa nhớ ra một điều : hôm nay Chatnoir đã mời cô (hay đúng hơn là Ladybug) đến dự tiệc! Vì mải chú ý đến món quà cho Adrien, cô quên tiệt đi mất! Anh ta buồn đến thế chỉ vì vậy thôi sao.

"Xem ra cả hai ta đều bị từ chối nhỉ...?" - ngước lên nhìn cô với ánh mắt buồn thảm và nụ cười đã méo xệch, anh nói mà không biết rằng giọng mình đã trở nên đắng nghét từ khi nào. Marinette không phải người anh yêu, người anh yêu là Ladybug. Chẳng hiểu sao khi nhìn vào mắt cô gái này, anh lại cảm thấy thu hút và có hứng thú đến đáng sợ. Biệt danh "Purrincess" của cô, là một cách chơi chữ của anh nhưng hàm ý nó sâu xa hơn nhiều. Nó nói đến một nàng công chúa, ngây thơ và thuần khiết đến kì lạ, một con người lúc nào cũng cười, cũng đứng dậy quật cường mặc kệ cuộc sống có ra sao. Anh ngưỡng mộ nét đó của cô từ cái lần cô đứng lên chống lại Evillustration, chẳng bù cho một vị "anh hùng" như anh, một lời tỏ tình còn chẳng nói được...

Nhưng khi nhìn thấy mặt trái của cô, thấy những giọt nước mắt của cô anh bỗng muốn ôm lấy cô vào lòng mà an ủi, mà cưng chiều. Chỉ là chút hứng thú, hay là tình yêu, đến Chatnoir cũng không biết nữa. Anh ngạc nhiên, vì cô khóc. Anh ngạc nhiên, vì cô cũng bị từ chối... ai có thể ngạt bỏ tình cảm của một cô gái tốt bụng thế này chứ? Cảm giác kì lạ xâm chiếm lấy cơ thể, anh ôm lấy nàng công chúa mà dỗ dành. Ngạc nhiên hơn nữa, anh cũng đã khóc tự khi nào. A, bị từ chối rồi còn để cho một cô gái thấy mình khóc thế này thì còn gì là một quý ông nữa cơ chứ? Cứ thế, hai con người cùng thất tình ôm lấy nhau vào đêm Valentine buồn đến đáng thương mà không biết rằng, người mình thầm thương vẫn ở đó, hiện hữu ngay trước mắt mình...

Cảm giác này là yêu hay là hứng thú? Chatnoir anh, sẽ chẳng bao giờ hiểu được.
Cảm giác rung động này là gì? Marinette cô, sẽ chẳng bao giờ biết được.
Dưới màn đêm Paris, hai thân ảnh một đỏ một đen ôm lấy nhau, giọt nước mắt cứ thế lăn dài trên khuôn mặt cả hai...


"Valentine này, đắng thật đấy!"








end.











update 16022019

// chúc mừng valentine muộn! //

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com