7
7.
Sau hơn hai tiếng thì cũng trở về Bắc Kinh, vừa về đến nơi, Bạch Thế Long đã bận rộn nghe điện thoại liên tục. Thật ra nói là Tôn Thất Nhất lo mọi chuyện cho hắn, nhưng hắn vẫn là người điều khiển từ xa, Thất Nhất chỉ làm theo lời hắn nói mà thôi. Cụ thể là hắn chủ đích sẽ giết sạch đám người kia vì đã lật lọng và sẽ không trả lại tiền vì số hàng đó đều là thật, không có chuyện bị tráo hàng. Người làm ăn như hắn phải đưa ra quyết định ngay lập tức, không nhân nhượng cũng không tha thứ, đấy là quy tắc bao lâu nay rồi.
Khi hắn tắt điện thoại, đã thấy Bạch Thiếu Phàm đứng bên cạnh nhìn mình chằm chằm.
" Sao?"
" Đồ y tế để đâu?" Cậu đã tìm khắp phòng làm việc của hắn nhưng không có.
" Thử tìm ở nhà bếp đi. Hình như Thất Nhất để đấy."
Bạch Thiếu Phàm ra khỏi phòng, nhà hắn rộng thế này, đi đến nhà bếp cũng mất rất nhiều thời gian. Cậu bực dọc mở tủ trong bếp, bận rộn tìm đồ y tế. Tên khốn này hình như không bận tâm đến vết thương của mình, về đến nhà rồi cũng không thèm gọi bác sĩ đến xem thế nào trong khi máu trên trán đã chảy rất nhiều. Cậu là người chứng kiến và cùng hắn đối phó với phong ba bão táp vừa rồi, không giúp hắn điều trị vết thương thì cũng cảm thấy cắn dứt lương tâm một chút. Hắn bị đánh nhiều như thế hẳn cũng rất đau, lại còn đỡ cho cậu vài cái nữa.
Bạch Thế Long ngồi dựa lưng trên ghế để nghỉ ngơi, hắn đưa mắt nhìn Thiếu Phàm từ ngoài đi vào, tay cầm đồ y tế liền biết ngay cậu muốn làm gì.
" Không cần đâu, chốc nữa..."
Hắn chưa nói hết câu thì cậu đã áp hai tay vào đầu hắn, sát lại nhìn vết thương trên đầu hắn. Cậu biết một chút sơ cứu cơ bản, giúp được gì thì cứ giúp thôi.
" Anh ngồi yên đi. Tôi sẽ nhẹ tay."
Thiếu Phàm đổ thuốc sát trùng ra bông, trước khi thấm vào vết thương cho hắn còn nói: " Chịu khó đau 1 chút."
Hắn nhăn mày, nghĩ rằng vết thương không đau nữa, ngờ đâu chạm vào lại xót đến từng dây thần kinh. Hắn bực bôi: " Cậu đang giúp tôi hay trả thù tôi đấy?"
Thiếu Phàm giữ lấy cằm hắn, giễu cợt:" Vừa nãy còn tỏ ra không đau mà, mới thế này đã không chịu được à?"
Cậu cũng vẫn còn nhân tính, vừa lau vết thương vừa thổi nhẹ bằng miệng để hắn đỡ đau.
Bạch Thế Long nhìn cậu, không hiểu nghĩ gì lại nói:" Tôi nghĩ cậu chỉ muốn đập tôi một trận thôi, không ngờ cũng có lúc quan tâm thế này."
" Tôi là con người có nhân tính, có như ai đâu chỉ làm những việc đồi bại. "
Hắn nhìn đi chỗ khác, cũng không nói gì thêm nữa. Hai người luôn trái dấu, mở miệng nói chuyện với nhau là thể nào cũng sẽ đánh nhau.
" Cúi đầu xuống, đằng sau cũng có vết đánh này." Cậu ấn đầu hắn xuống, khiến đỉnh đầu hắn dựa vào ngực mình.
Bạch Thế Long nhắm mắt lại, bên tai hắn là tiếng tim Bạch Thiếu Phàm đập thịch thịch một cách chậm rãi. Hắn đột nhiên cảm thấy bình yên đến lạ, không còn cái cảm giác phải đề phòng bất cứ điều gì nữa, thoải mái vô cùng.
Sau khi băng vết thương lại cẩn thận, Thiếu Phàm lại đi cất đồ trở lại chỗ cũ. Đứng dưới phòng bếp, cậu đột nhiên nhớ ra cả ngày hôm nay mình đã không liên lạc với sở cảnh sát, chắc họ đang nháo nhào tìm mình. Thiếu Phàm vội lục lọi khắp người, nhưng điện thoại đã không cánh mà bay, chắc có lẽ đã rơi mất ở Thiên Tân rồi. Cậu mệt mỏi chống tay xuống bàn, thở dài một cái đầy ảo não.
" Sao vậy?" Hắn từ ngoài đi vào, rót một cốc nước.
" Tôi bị mất điện thoại rồi. Chắc rơi ở cảng." Thiếu Phàm bộ dạng ủ rũ, căn bản trong điện thoại cũng có mấy thứ không hay cho lắm, nếu để người khác thấy được thì đảm bảo chui xuống đất cũng không hết nhục.
Hắn vừa uống nước, vừa bình thản nói với cậu:" Tôi tìm giúp cậu"
" Cảm ơn"
Thiếu Phàm khách sáo, sau đó đi ra ngoài. Cậu còn rất nhiều việc phải làm ở sở cảnh sát trong khi giờ đã hơn 8 giờ tối rồi.
Sau đó, Thiếu Phàm bắt taxi quay về sở cảnh sát, vừa vào phòng, Lục Thương đã xông tới nắm lấy tay cậu, xem xét: " Anh không sao chứ?"
" Sau khi anh nói rằng đã có manh mối rồi đi mất, cấp trên đã liên tục liên lạc với anh nhưng không có lời hồi đáp nên tưởng anh gặp chuyện rồi. Đang tính điều người đi tìm đó."
Bạch Thiếu Phàm ôm lấy trán, việc bây giờ cần làm là phải báo cáo với cấp trên, tìm cách đối phó tốt nhất.
...
" Thất Nhất, quay lại cảng tìm một chiếc điện thoại cho tôi."
" Điện thoại của ai ạ?"
" Thanh tra Bạch. Phải chắc chắn không để người khác ngoài chúng ta biết được cậu ta đã có mặt ở cảng hôm nay. Để người khác biết đến tai cảnh sát thì rách việc lắm."
" Vâng?"
" Muốn làm được như vậy thì phải trừ khử hết đám người đó, không trừ một ai."
Bạch Thế Long đặt điện thoại xuống bàn, phả làn khói ra từ miệng. Đây là chút tử tế hắn làm cho Bạch Thiếu Phàm, châm ngôn của hắn ngay từ đầu là người vô tội thì không phải nhận lấy những điều không hay. Thiếu Phàm độc mồm độc miệng, tình cách bộc trực nhưng suy cho cùng cũng rất có trách nhiệm và bản lĩnh. Nếu hôm nay không nhờ có cậu ấy e rằng hắn cũng không thể lành lặn như thế này để trở về, vài vết thương nhỏ này chẳng là gì cả. Bạch Thế Long trải qua rất nhiều việc của thế giới ngầm, số lần hắn bị thương tích nặng cũng không phải ít, hôm nay đặc biệt là nhẹ nhất trong số những lần hắn bị tổ chức khác truy sát.
" Là vì có Bạch Thiếu Phàm sao?"
Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh Bạch Thiếu Phàm cùng mình chống lại kẻ thù, sau đó lại là hình ảnh cậu giúp hắn rửa sạch vết thương trên đầu: " Lương tâm của cậu ta vẫn rất trong sạch." Hắn lắc nhẹ đầu, dập điếu thuốc vào cái gạt tàn. Chỉ là bất đắc dĩ cậu ấy phải tham gia vào cái thế giới dơ bẩn của hắn mà thôi. Xong phi vụ tìm kiếm kẻ sát nhân này, hắn dự định sẽ trả lại sự trong sạch trong tâm hồn cho Thiếu Phàm, tốt nhất hãy là cậu ấy như trước đây. Bạch Thế Long hoàn toàn hiểu một sự thật phũ phàng rằng, là một cảnh sát nếu dính níu đến thế giới ngầm thường sẽ có kết cục rất thảm.
Bạch Thiếu Phàm bị cấp trên trách mắng vài lời chứ không phạt nặng gì cả. Chắc nhìn mặt mũi bầm dập vô cùng khó coi của cậu nên cấp trên cũng không làm khó mà cho về nhà nghỉ ngơi. Thiếu Phàm vừa về nằm lên giường, đầu óc mơ mơ màng màng buồn ngủ nhưng bụng lại réo lên. Cậu bị cơn đói hành hạ mà phải ngồi dạy, không thể nào ngủ nổi nữa.
Bạch Thiếu Phàm mặc lại áo, quyết định ra ngoài xem có gì để lót dạ hay không. Giờ cũng đã muộn lắm rồi, quán xá đã đóng cửa, chỉ còn đúng duy nhất quán mỳ bò cuối ngõ là còn mở bán đêm. Sau khi ăn uống no nê, Thiếu Phàm quyết định ghé vào tiệm thuốc 24/7 để mua thuốc bôi giảm sưng và bầm tím.
" Ngày bôi 2 lần sáng và tối, đừng quên nhé." Người bán thuốc cẩn thận dặn dò.
Bạch Thiếu Phàm trở về nhà, dưới nhà có một chiếc ô tô màu đen đỗ chắn cả lối đi. Cậu đi đến, thấy Bạch Thế Long đang đứng trước ô tô, hắn trầm lặng hút điếu thuốc. Trong bóng đêm hắn gần như biến mất, chỉ có màu đỏ rực của chấm lửa trên điếu thuốc mà thôi.
Bạch Thiếu Phàm nhăn mày, bây giờ là hai giờ đêm mà. Tại sao tên khốn này lại ở đây vậy?
Bạch Thế Long liếc nhìn cậu, tiện tay vứt điếu thuốc xuống đất. Hắn cằn nhằn: " Tôi đợi cậu hơi lâu đấy."
" Anh làm gì ở đây thế?"
Bạch Thiếu Phàm cảnh giác, không đến gần hắn. Hắn tự đi đến, đưa điện thoại ra trước mặt: " Điện thoại của cậu."
" À." Thiếu Phàm nhận điện thoại, ngẩn ra nhìn mà không biết nói gì. Cậu nhìn hắn, cuối cùng chỉ nói: " Cảm ơn. Tôi vào nhà đây."
Cậu lướt qua hắn đi thẳng, đột nhiên Bạch Thế Long nói: " Có bạn gái rồi sao?"
Thiếu Phàm quay lại, do dự không hiểu: " Sao?"
Hắn bình thản nói: " Màn hình điện thoại."
Thiếu Phàm không thấy rõ hắn trông như thế nào vì thiếu ánh đèn, chỉ thấy giọng điệu rất thấp, hắn đang mệt mỏi sao. Công việc quá nhiều khiến hắn mệt mỏi, vậy mà vẫn có thời gian đích thân đến đây vào đêm hôm khuya khoắt chỉ để đưa điện thoại cho cậu.
" Ừm." Bạch Thiếu Phàm trả lời.
Hắn ngây ra như thể hiểu cậu đã nói gì. Bạch Thế Long không nói gì nữa, mở cửa xe vào bên trong. Hắn cũng không nói lời chào lịch sự, phóng xe đi mất.
Bạch Thiếu Phàm nhìn theo...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com