Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 1 : Lần đầu gặp mặt - mở đầu một chuyện tình

ĐẦU TIÊN VÀ DUY NHẤT

Chap 1

Author : SJK3MLuv

Rating : Ko biết nữa mọi người đánh giá thử.

Pairing : 2min, jongkey

AN : 2min là chính, jongkey là phụ và chưa xuất hiện ở 1,2 chap đầu. Đây là fic đầu tay mong mọi người nhận xét chân thực, không an ủi hay khen xã giao.

Một buổi sáng như mọi ngày, tại trường trung học incheon, ngôi trường thuộc top đầu nổi tiếng với thầy cô đứng hàng đầu ngành giáo dục. Đó là ngôi trường hàng mong ước của hàng trăm ngàn bậc phụ huynh. Để được nhận vào chỉ có hai khả năng:

+ Một là thiên tài.

+ Hai là con nhà giàu và quyền lực tại đất nước Hàn Quốc này.

Tại lớp 11-S khác mọi khi, lúc đầu lớp học im lặng như bình thường, nhưng ngay sau đó lại rộ lên những tiếng xì xào, bàn tán một cách ồn ã.

Những âm thanh làm một người ở cuối lớp đang cố gắng tìm một khoảng lặng cho mình, cảm thấy khó chịu.

-E hèm! -Thầy giáo hắng giọng, yêu cầu lũ học trò của mình ổn định.

– Đề nghị các em giữ trật tự. Giới thiệu với các em, đây là học sinh mới chuyển vào lớp chúng ta.

– Nói rồi ông thầy vuốt mái tóc muối tiêu quay sang nhìn cậu học trò mới bé nhỏ của mình nhẹ nhàng nói:

-Em hãy tự giới thiệu về bản thân mình đi.

Cả một lớp xôn xao với gần 40 cặp mắt như đổ dồn vào phía nó. Tiếng ồn của cả lớp đang bàn tán về cậu học sinh mới không làm cho minho để ý chuyện đang xảy ra trong lớp mà vẫn tiếp tục thả hồn vào khung cảnh ngoài cửa sổ - nơi cậu tìm thấy được sự yên bình cho mình nhưng cũng mang lại nỗi cô đơn man mác buồn.

- Taemin nhận ra những cặp mắt đó đang nhìn nó một cách dò xét ,nó run lên vì hồi hộp . Nhưng rồi nó cố gắng lấy hết sức bình sinh của mình chào lại họ :

-Em là Lee Taemin, 15 tuổi. Vì học nhảy lớp nên em ít tuổi hơn mọi người, mong mọi người giúp đỡ. Thằng bé nhỏ nhắn cúi gập người 90 độ, lễ phép chào cả lớp.Chỉ khi cái giọng mềm mại ấy cất lên mới thu hút sự chú ý của minho khỏi khung cửa sổ bình yên của cậu, xa xa đó là một cái cây ngân hạnh.

Ngay sau câu nói đấy gần như cả lớp 11-S ko còn nhìn nó nữa ,họ chuyển sang tiến tới chào hỏi một cách hào hứng .

Minho nhìn thằng bé mới vào bằng cặp mắt sâu thẳm không rõ cảm xúc. Đôi mắt màu khói của minho lan tỏa hình ảnh nụ cười ngây thơ đến chết người với cả lớp mà cậu tin rằng, không chỉ riêng bọn con gái, mà ngay cả bọn con trai cũng không khỏi xao xuyến. Minho không thể dời mắt khỏi taemin. Cậu nhìn sâu vào mắt nó. Đôi mắt đó trong veo, lấp lánh những tia sáng lung linh .

Bỗng có một bàn tay đang vẫy trước mặt cậu xen ngang kèm câu hỏi :

-Cậu nhìn cái gì mà ghê thế ? Tưởng như bị hút vào vậy!

-Nhìn ai không liên quan tới cậu, jonghuyn!

Đến lúc đó minho mới sực tỉnh. Cậu đưa mặt về hướng khác, giấu đi cái nhìn chăm chú đồng thời lảng tránh thằng bạn lắm lời .

Vào giờ nghỉ, vài đứa chưa gì đã xúm lại bắt chuyện với nó. Cả khu vực đó cười đùa với nhau rất nhiều và đương nhiên nó cũng cười. Minho ngây người đi vì nụ cười của taemin, vội vã quay đi che giấu con tim khẽ lạc nhịp của mình. Sau đó chỉ dám len lén nhìn sang phía thằng bé đang bận rộn với việc ổn định chỗ ngồi chứ không dám nhìn một cách chăm chú nữa.

Đến tiết học, minho liếc nhìn quanh lớp để có cơ hội nhìn sang taemin. Còn nó chỉ chăm chú vào quyển sách mà chẳng để ý gì đến xung quanh, cũng chả thèm để ý đến kẻ tội nghiệp đang lặng lẽ quan sát từng hành động của nó.

Bà giáo khó tính dừng bài, nhìn minho nói:

-Minho! Em đọc cho tôi đoạn tiếp theo.

Minho không nhìn taemin quay ra chỗ khác coi như không nghe thấy người gọi mình.

Bà giáo đứng giữa lớp, nhấc đôi mắt mình ra khỏi quyển sách trên tay, cố gắng nhẹ nhàng nói:

-Em đứng lên đọc đoạn tiếp theo của bài được không?

- Minho từ từ lật từng trang sách một cách bình thản như trêu ngươi bà ta rồi liếc mắt sang nhìn jonghuyn ra hiệu hỏi. Và đương nhiên thằng bạn đã không bỏ lỡ cơ hội ngàn năm trêu ghẹo cậu khi mà cố tình nhắc sai cho cậu khiến cho cả lớp có trận cười vỡ bụng. Cậu lườm ông bạn tốt bụng nhắc bài cho mình một cách sắc lẹm khiến jonghuyn cũng phải rùng mình rồi bỏ ra khỏi lớp.

- Minho! Em không được tự ý bỏ tiết giữa giờ, quay lại về chỗ ngồi đi. Bà giáo lấy hết bình sinh của mình nói với cậu. Nhưng minho đi ra ngoài không thèm để ý những lời bà nói.

-Yahh! Choi minho! Nếu cậu không phải là ... Nói được nửa câu bà ta khựng lại, không giám nói hết.

Không một ai rõ minho đã đi đâu chỉ biết đến giờ nghỉ trưa cậu mới quay trở lại.

Cuối giờ học, tiếng trống kết thúc buổi học vang lên, minho định đi theo nó nhưng taemin đã biến mất từ lúc nào. Cậu tự nhủ rồi sẽ gặp lại nó, đằng nào thì cả hai cũng học cùng lớp.

Về đến nhà, hình bóng nó vẫn ám ảnh cậu. Cậu không thể dứt được cái hình ảnh về nó. Có thể nói cả ngày hôm đó cậu không thể làm gì một cái gì nên hồn cả, mọi thứ dường như rối tung lên.

Sáng sớm hôm sau, minho làm cho người làm trong nhà một phen kinh ngạc khi mà cậu thiếu gia không bao giờ dậy sớm của họ bỗng nhiên lại dậy sớm nhất. Cũng phải thôi, cả đêm cậu đâu có ngủ được đâu mà dậy , tất cả chỉ vì trong giấc mơ của minho có hình bóng taemin.

Ăn sáng xong, cậu ra khỏi nhà với trạng thái ngái ngủ vì đã thức cả đêm. Vừa bước được mấy bước cậu sững lại khi thấy một bóng người đi qua, không ai khác chính là taemin. Sau vài giây định thần, biết chắc chắn là taemin, cậu liền đi theo sau. Từ đằng sau minho có thể quan sát nó nhiều hơn. Nó rất đẹp! Da nó trắng, dường như cậu khồng thể phần biệt được đâu là da nó với chiếc áo sơ mi đồng phục. Không chỉ trắng làn da nó mỏng manh tưởng chừng như có thể thấy từng mạch máu trên cơ thể. Thêm vào đó là mái tóc nâu kèm theo kiểu tóc đầu nấm càng trông hợp con người nó. Tất cả cùng với một chút sương sớm buổi sáng khiến hình ảnh nó mờ ảo một cách không thật làm cho ai cũng sẽ ngỡ nó là thần tiên từ trên trời. Cậu tự hỏi sao nó có thể đẹp đến vậy? Giá như có thể biết nó nhiều hơn cái tên lee taemin thì tốt biết mấy.

Đột nhiên nó lại chạy khỏi tầm mắt minho. Cậu hốt hoảng chạy đi tìm tự hỏi nó đã đi đâu mất. Đến đoạn ngõ khuất, cậu bỗng nhiên bị cặp của ai đó đập vào người, minho chếnh choáng quay người lại, nhận ra đó là taemin. Nó lớn tiếng hỏi cậu:

- Anh là ai ? Sao anh lại đi theo tôi? Nó hơi giật mình, tại sao một tên biến thái lại có thể điển trai tới vậy.

- Tôi chẳng đi theo ai cả , đường đâu phải của nhóc. Mà anh với nhóc học cùng lớp thì phải ?

- Em không biết, em mới chuyển đến nên không nhớ hết mặt mọi người. Taemin ngước mặt lên nhìn minho, nó như đứng hình trước khuôn mặt điển trai với chiếc mũi thẳng, đôi mắt to và nhuốm màu khói của cậu. Nó nghĩ:" Một người đẹp trai thế này chắc không phải tên biến thái đâu nhỉ?"

- Không sao. Câu trả lời cụt lủn của cậu đưa nó trở về thực tại.

Nó tiếp tục hỏi minho :

- Nhưng anh nói anh sống khu này à? Vậy anh ở nhà số bao nhiêu?

- Tôi sống ở nhà 525

- Oh ! Vậy là chúng ta là hàng xóm của nhau rồi nhưng nếu là số 525 thì không phải là ngôi nhà lớn nhất khu này sao?

- Cho em tự giới thiệu. Em là lee taemin 15 tuổi, nhà số 524. Còn anh?

- Choi minho (cậu lạnh lùng đáp).

- Tuy có hơi đường đột nhưng chúng ta có thể làm bạn được không anh? Nếu anh không thấy phiền (nó ngập ngừng hỏi).

- Để tôi suy nghĩ đã. Giờ thì chúng ta đi học thôi kẻo muộn (cậu đánh trống lảng cố gắng không nhìn đôi mắt long lanh tràn đầy hy vọng của nó).

- Vâng! Thưa huyng! (nó tươi cười đáp)

Minho sững lại trước nụ cười đó. Nhìn nó cười một cách tươi tắn như vậy cậu cảm thấy thật ấm áp, một cảm giác đã không còn hiện hữu trong minho từ rất lâu rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com