Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

2

Sau ngày đầu tuần đó, tao rút ra một chân lý sống:

[ Không phải đi làm mệt.
Mà là đi làm chung với 13 thằng này mệt gấp mười.]

Sáng hôm sau, tao vừa mở máy tính thì đã thấy 10 cái mail chưa đọc.
Deadline.
Deadline.
Deadline.
Và thêm một cái cc gì đó nữa cũng deadline.

Tao chưa kịp uống miếng cà phê thì S.Coups đã quay qua:
“Ê hôm nay phải gửi mail cho bên đối tác trước 11h đó.”
Tao gật đầu: “Ừ tao biết.”

Jeonghan chêm vô: “Biết là một chuyện. Làm kịp hay không là chuyện khác.”
địt's moẹ's . Mới 8h30 sáng thôi đó.
Cả phòng bắt đầu vào trạng thái cắm đầu làm việc.
Im lặng được đúng… 5 phút.

DK phá vỡ trước: “Ê cái file này mở sao vậy?”
Wonwoo: “Bấm vô.”
“Bấm rồi.”
“Thì đợi.”
“Ờ… nhưng nó không lên.”
Joshua quay qua nhìn: “Máy mày chưa bật.”

DK:
“…Ố toi xin lõi mọi ngừi”

Tao nghe mà tuột luôn một cọng lý trí.
10h30.

Mail cho đối tác vẫn chưa gửi được.
Không phải vì tao chưa làm xong.
Mà vì mạng công ty như cái lỗ mũi.

Tao bấm gửi.
Loading.
Xoay vòng.
Bấm lại.
Xoay tiếp.

Tao bắt đầu nóng.
"Bình tĩnh… đây là công việc… đây là tiền…"
Bấm lần nữa.
Không đi.
Tao đập bàn cái cộp.
“ĐỤ MÁ CÁI MẠNG—”

Cả phòng quay qua nhìn tao.
Mingyu hoảng: “Ê ê ê mày bình tĩnh, có gì từ từ nói.”
“TAO TỪ TỪ TỪ 45 PHÚT RỒI ĐÓ.”

Trong lúc não tao tắt nguồn, tay tao mở mail mới.
Soạn thảo.
Chữ in hoa.
RÕ TO.

CON MẸ MÀY

Tao định bụng gõ cho hả giận rồi xóa.

ĐÚNG LÚC ĐÓ.

Vernon đi ngang qua, liếc màn hình tao một cái.
Nó đứng khựng lại.

“…Ê.”
“Hả?”
“Mày đang soạn mail cho ai vậy?”
Tao cúi xuống nhìn màn hình.
Nhìn lại dòng chữ.
Nhìn ô To:...

Email đối tác.
Cả người tao lạnh sống lưng.
“  MÔ PHẬT---”
Mingyu lao qua: “CHƯA GỬI HẢ??”
Tao run run: “CHƯA.”

Cả phòng thở phào như vừa thoát án tử.
Jeonghan vỗ vai tao: “Bình tĩnh. Đời còn dài. Sự nghiệp còn cứu được.”
DK thêm vô: “Nếu gửi rồi thì chắc tụi mình đổi nghề hết.”

Sau 15 phút restart modem, chửi mạng, chửi nhẹ công ty trong đầu,
mail cuối cùng cũng gửi được.
Tao ngã lưng ra ghế, mệt như vừa chạy deadline bằng chân.

Joshua đưa cho tao ly cà phê: “Uống đi. Nhìn mày sắp hóa điên rồi.”

Tao nhận ly, nói nhỏ: “Cảm ơn nha.”
Joshua cười: “Không có gì. Mai mày còn điên tiếp mà.”

Tan ca hôm đó, tao gom đồ ra về.
Cả phòng cũng lục đục đứng dậy.
S.Coups nói một câu rất tỉnh: “Hôm nay làm ổn đó.”

Tao nhìn 13 thằng trước mặt.
" Ồn.
Phiền.
Mọi thứ hôm nay đã hoá điên với chồng rồii "

Nhưng tới lúc nguy cấp…
tụi nó vẫn kéo tao lại trước khi tao tự tay đốt sự nghiệp.

Tao xách balo, thở dài:
Chắc… đi làm chung với mấy thằng này cũng chưa tới mức tệ lắm.
Miễn là ngày mai cái mạng đừng phản tao nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #seventeen