Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

4

Chiều hôm đó, đúng như lời tiên tri của S.Coups,
tụi tao tăng ca.

Không ai bất ngờ.
Không ai phản đối.

Chỉ có một cảm giác chung rất rõ ràng trong phòng:
Ờ, tới luôn đi cho quen.
6 giờ tối, đèn phòng vẫn sáng.
Máy lạnh chạy.

Con người thì không còn chạy nổi.

Seungkwan là người than đầu tiên: “Tao đói.”
DK gật đầu liền: “Tao cũng đói.”
Dino: “Em đói từ 5 giờ rồi.”

Jeonghan xoay ghế, giọng bình thản: “Đói là một trạng thái tinh thần. Tập quen đi.”

Tao: “ĐỤ MÁ MÀY NÓI NGHE NHẸ NHÀNG QUÁ VẬY?”

Mingyu đứng dậy đi pha mì.
Pha cho… nguyên phòng.
Wonwoo nhìn tô mì, nói đúng một câu: “Đây là bữa tối của những người từng có ước mơ.”

Vernon ăn một đũa, gật gù: “Ừ, nhưng vẫn ngon hơn cơm công ty.”
Joshua cười: “Thấp tiêu chuẩn sống lại, đời dễ thở hơn hẳn.”

Tao nghe mà thấy mình trưởng thành ghê gớm.

Woozi vẫn đeo tai nghe, gõ máy không ngừng: “Cái này sửa xong là gửi liền nha.”

Hoshi nhìn màn hình: “Sao tao thấy nó giống y chang hồi nãy?”

Woozi: “Ừ, vì tao sửa trong tâm trí.”
Hoshi: “?”

T nhìn mà t thấy thương , tội nghiệp đi làm riết mà tâm lý không còn ổn định nữa

Jun quay qua hỏi tao: “Mày còn chịu nổi không?”
Tao húp mì, trả lời rất thật: “Chưa chết là còn chịu.”

The8 gật đầu: “Ừ, vậy là ổn rồi.”
Đm, tiêu chuẩn sống của tụi tao thấp dữ.

Khoảng 8 giờ tối, não bắt đầu lag đồng loạt.

DK đọc mail: “Ê mail này nói gì vậy?”
Seungkwan nhìn vô: “Nó nói là mail trước nói chưa đủ rõ.”
DK: “Mail trước nói gì?”
Seungkwan: “Không biết.”
Tao: “Vậy là rõ rồi đó.”

S.Coups đứng lên, vỗ tay cái bốp: “Thôi ráng thêm chút nữa, xong cái này là về.”
Jeonghan nhìn đồng hồ: “Anh nói câu này hồi 6 giờ.”

S.Coups: “Ừ, nhưng lần này là nói bằng niềm tin.”

DK : " Bằng niềm tin không lung lay
Bạn đổi thay cuộc đời
Và với ưpcs mơ khát khao
Bạn xây mộng lớn lao...."
Cả phòng : " ????? đi làm riết bị điên hả "

9 giờ rưỡi tối,
cuối cùng cũng gửi xong hết.
Cả phòng đổ người ra ghế như vừa đi đánh trận về.

Mingyu thở dài: “Mai chắc mệt chết.”
Dino: “Nhưng vẫn phải đi làm.”
Seungkwan: “Vì tụi mình nghèo.”

Tao ngồi im, nhìn 13 con người trước mặt.

Không ai trong tụi tao yêu công việc này.

Nhưng ai cũng làm tới nơi tới chốn.
Chửi thì chửi cho đã miệng,
còn việc thì vẫn làm cho xong.
Tụi tao tắt đèn, dọn đồ ra về.
Jeonghan đi ngang qua tao, nói nhỏ: “Mai lại gặp.”

Tao gật đầu: “Ừ. Nếu chưa nghỉ việc.”
Nó cười: “Chưa đâu. Mày còn tiền cần kiếm mà.”

Đúng cmn luôn.

Tao bước ra khỏi công ty, trời mát hơn trong phòng máy lạnh.

Mệt.

Nhưng không tới mức muốn biến mất.
Có lẽ đi làm không vui.
Nhưng đi làm chung với mấy đứa này…
ít ra cũng không cô đơn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #seventeen