Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

17

"Kim Taehyung."

"Thả em gái của tôi ra, đừng tưởng rằng anh là trùm ở đây thì có thể coi trời bằng vung, không ai dám quản."

JungKook cầm súng tiến lại gần, mỗi một bước của anh giống như đang dẫm lên trái tim Lisa. Ban nãy khi họ quấn quýt lấy nhau trên bờ cát, cô có chạm vào eo anh nên biết Taehyung không mang theo súng, một khi Jeon JungKook nổ súng bắn Taehyung, nhà họ Kim ở đây nhất định sẽ không để yên cho anh ấy. Hai bên chắc chắn sẽ xảy ra trận chiến sống còn cho mà xem.

Cho dù là ai trong hai người chết đi thì Lisa đều không thể chấp nhận được, cô không muốn nhìn thấy bên nào đổ máu.

"Anh, anh đừng làm anh ấy bị thương."

JungKook nghe em gái nói vậy thì đầu hơi giật nhẹ, vì quá tức giận nên đôi mắt đỏ hoe phủ lên tầng xám xịt.

Lisa nói xong, quay sang khuyên Taehyung: 

"Anh cũng đừng làm anh ấy bị thương, có được không? Em không muốn ai bị thương cả, cầu xin anh...."

Trên hàng lông mi dài của cô vẫn còn vương những giọt nước, đôi mắt to phủ đầy sương mù. Anh nhìn chằm chằm vào gương mặt xinh đẹp của cô, giống như muốn khắc dáng vẻ của cô vào sâu trong lòng.

Qua một lúc lâu, gương mặt Taehyung cuối cùng cũng có chút thay đổi. Anh có thể tùy ý giết một người, cũng có thể dùng cách đáng sợ nhất để tra tấn những kẻ không muốn phục tùng mình, nhưng anh lại không thể chịu được dáng vẻ nhíu mày và đau thương của cô.

Không biết hai người đã nhìn nhau bao lâu, khung cảnh gần trăm người an tĩnh đứng đó nhìn quá kỳ lạ.

Sau một hồi lâu, Taehyung nghiến răng, hai mắt nhắm lại rồi mở ra. Bàn tay dày rộng đang đặt trên vai cô buông xuống, nhưng chốc lát anh lại kéo người vào lòng. Một lúc sau anh mới thả tay ra rồi hôn nhẹ lên trán Lisa.

"Từ ngày đầu tiên nhìn thấy em, tôi đã muốn cơ thể em, nhưng sau khi em tỉnh dậy, tôi lại muốn trái tim em hơn."

Bàn tay Taehyung chậm rãi buông xuống, đầu lưỡi quét qua hàm răng một vòng.

Dáng vẻ chán nản của anh khiến lồng ngực Lisa nhói đau. Thế nhưng, sự chần chờ của cô đã khiến tay cầm súng của JungKook đột nhiên giơ lên, ngón trỏ nhẹ nhàng đặt lên cò súng. Hành động bất ngờ này khiến trái tim của tất cả mọi người đều giật thót.

Lông mày NamJoon nhíu chặt lại, hai mắt nhìn chòng chọc vào khẩu súng trong tay JungKook, hình ảnh nơi khóe mắt là gương mặt xám trắng của Jennie.

Môi Jennie run lên khi nhìn cảnh tượng trước mặt. Cô ta không muốn chuyện đi tới bước này, chẳng qua trong lúc tức giận nhất thời, cô ta đã sai người đưa một tờ giấy cho JungKook, mà sau khi gửi xong, cô ta đã rất hối hận, bởi vì địa chỉ của nhà họ Kim cứ thế bị cô đưa cho một kẻ hận Kim Taehyung đến thấu xương.

Bây giờ chỉ có Lisa rời đi...

Lisa rời mắt khỏi gương mặt của người đàn ông, sau đó quay người bước nhanh về phía JungKook. Cô dừng lại trước mặt anh trai, dùng tay che họng súng đang nhắm vào Taehyung, khẽ lắc đầu. Đôi mắt của Lisa trong veo và kiên định, đồng thời cũng giúp đầu óc đang rối bời vì tức giận của JungKook tỉnh táo lại.

Nhà họ Jeon không dính dáng đến thế giới ngầm, cho dù hiện tại đang ở nước ngoài thì anh cũng không được phép phá vỡ quy tắc.

JungKook từ từ bỏ súng xuống, đưa Lisa lên xe, không một ai đứng ra ngăn họ.

Lisa nhìn Kim Taehyung qua lớp kính chắn gió phía sau, nhưng lại bị JungKook cưỡng chế quay đầu sang chỗ khác. Tiếp sau đó, đoàn xe lặng lẽ lái vào con đường dài vô tận rồi biến mất trong đêm tối.

Người nhà họ Kim đứng trong đại sảnh, Taehyung âm trầm sải bước đi vào trong, trên tay đùa nghịch một con dao găm. Anh bước đi từ tốn, ánh mắt như chim ưng lạnh lùng lướt qua đám người. Cảm giác áp chế mạnh mẽ đến nỗi khiến những kẻ có mặt ở đây đều cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn anh. Trong căn phòng to như vậy mà chỉ có tiếng sột soạt của đôi giày da giẫm trên thảm.

Đột nhiên anh dừng lại trước mặt một tên, mím môi cúi đầu quan sát kẻ đó. Con dao găm trong tay duỗi ra đặt nhẹ dưới cằm của người kia, mồ hôi trên trán hắn trượt dài từ thái dương xuống lưỡi dao lạnh lẽo.

Ngón tay Taehyung nâng mũi dao lên để tên kia phải ngẩng đầu, nhưng hắn không dám nhìn thẳng vào anh, ánh mắt hiện rõ nỗi hoảng sợ.

"Sao lại đổ nhiều mồ hôi vậy? Ở đây nóng đến thế à?"

NamJoon đứng sau lưng anh ngầm hiểu, kéo kẻ đó ném tới trước mặt mọi người.

Taehyung chậm rãi ngồi xổm xuống: "Nói đi, sao lại tìm Jeon JungKook."

Tên kia quỳ trên đất, mồ hôi nhỏ xuống rơi trên đất nhưng lại im lặng không nói một lời.

Taehyung thường thiếu kiên nhẫn với những kẻ bên ngoài, mắt anh hiện lên sự lạnh lùng, con dao găm trong tay không chút do dự đâm vào mắt cá chân phải của kẻ đó.

"A!!!"

Tiếng hét của người đàn ông quanh quẩn khắp đại sảnh, mấy chục người đứng phía sau không ai dám đứng ra nói giúp.

NamJoon đứng dưới bậc thang, ánh mắt nhìn Jennie đang lờ mờ u ám. Còn Jennie thì đang trơ mắt nhìn Taehyung cắt đứt gân chân của người kia, tuy sắc mặt cô ta không thay đổi nhưng tim đã đập như trống đánh.

Chẳng qua nó đập không phải vì tên kia, mà hi vọng anh ta đủ cứng rắn, như vậy cô ta sẽ chăm sóc người nhà anh ta thật tốt như lời đã hứa.

Tên kia liên tục co giật trên mặt đất, khuôn mặt đã méo mó vì cơn đau dữ dội. Anh ta thở hổn hển nhìn Jennie như cầu xin cô ta có thể cứu mình, tiếc là trong mắt Jennie chỉ có uy hiếp.

Anh ta hết hy vọng, thật ra anh ta biết hy vọng đó thật xa vời, chẳng qua khi con người sắp tiến gần tới cái chết thì luôn muốn tóm lấy tất cả cơ hội để sống sót, cho dù đó chỉ là một cọng rơm.

Anh ta cố gắng nói: "Anh Kim, tôi chỉ muốn lấy chút thù lao của anh ta..."

"À..." Kim Taehyung cười giễu, lời nói dối tệ hại như vậy mà cũng dám nói cho anh nghe.

"Chê tôi bạc đãi cậu à? Nên mới nhắm đến người phụ nữ của ông đây?"

Anh giơ tay chém xuống, tay chân của người đàn ông bị cắt rách. Tiếng la hét trong đại sảnh không ngừng vang lên, chấn động màng nhĩ của mỗi người ở đây, kích thích đến thần kinh của họ.

Máu tươi thấm vào thảm làm hoa văn trên đó nhìn càng thêm thu hút. Anh cúi đầu nhìn vết máu lan rộng, khóe môi nở nụ cười như đang cẩn thận đánh giá một bức danh họa. Mùi máu tươi trong không khí khơi dậy sự bạo ngược trong tận xương tủy của Taehyung, anh cầm lấy roi, đổ rượu mạnh xuống rồi quất lên người đang nằm trên vũng máu. Người đàn ông kia đã mất máu quá nhiều, thế nên chỉ sau vài roi thì tiếng hét thảm thiết đã không còn vang vọng nổi nữa

"Chậc chậc."

Taehyung không bằng lòng lắm với phản ứng của anh ta.

Anh nhấp một ngụm rượu, sau đó giơ tay lên, đổ hết phần rượu còn lại lên người anh ta.

"A! Đau quá! A!!!"

"Anh Kim... Anh Kim... Hãy cho tôi được giải thoát đi!"

Kim Taehyung nghe vậy, độ cong nơi khóe miệng nhếch cao hơn, trong mắt hiện lên tia sáng khát máu.

Như vậy mới đúng, đây mới là cảm giác mà anh thích.

Taehyung tay nắm chặt cây roi, khớp xương vang lên răng rắc.

Roi trong tay lại tiếp tục đánh lên cơ thể của kẻ xấu số, nhờ sự kích thích của rượu mà dây thần kinh đau nhức càng thêm nhạy cảm. Mỗi một lần đánh đều khiến người đàn ông kêu hét đau đớn không ngừng, bộ đồ màu đen đã bị rách te tua thành từng mảnh, để lộ cơ thể máu thịt trộn lẫn. Sợi vải len vào thịt rách, đỏ đen giao nhau đã không còn nhìn ra hình người.

Kim Taehyung không hề chớp mắt nhìn tình trạng của người đàn ông.


Mon, 28 July, 2025.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com