Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

34

Dù biết vì tức giận nên Lisa mới nói như vậy, nhưng Taehyung vẫn thích câu trả lời này, người phụ nữ của anh tất nhiên cũng phải biết đòi hỏi.

Hơn nữa, kẻ đang ở dưới tầng hầm kia cũng cần phải có người xử lý. Bây giờ giao chuyện này cho bà chủ mới nhận chức của nhà họ Kim là hợp lý nhất.

Nghĩ vậy, Taehyung ôm Lisa từ trên giường lên, xỏ giày vào cho cô rồi lại ngồi lên giường, dùng đôi con ngươi đen tuyền có hồn nhìn cô.

"Vậy thì nghe theo em."

Lisa còn chưa kịp hiểu rõ ý của câu đó đã bị anh nắm tay dắt ra khỏi phòng, đi thẳng xuống dưới tầng.

Phòng ngủ của bọn họ ở tầng bốn, Taehyung lại kéo cô xuống thẳng tầng hầm.

Đây là lần đầu tiên Lisa xuống tầng hầm của nhà họ Kim. Nếu nói nhà chính phía trên mặt đất trang trọng uy nghiêm, thì tầng hầm này lại lạnh lẽo đến đáng sợ. Ánh đèn mờ nhạt mang đến cảm giác nặng nề khiến cho người khác không thở nổi. Trên tường nhuộm đầy bùn đất, có góc tường còn xuất hiện vài cái xác của loài côn trùng không biết tên. Xác của côn trùng vùng nhiệt đới rất lớn, nằm yên lặng ở đó làm Lisa nhìn mà rùng mình.

Cô bấu lấy tay Taehyung, khẽ hỏi: "Đây là đâu thế?"

"Tầng hầm của nhà họ Kim, cũng có thể gọi là phòng tra tấn."

Taehyung trả lời cô, giọng rất nhẹ nhưng ba chữ phòng tra tấn lại vô cùng rõ ràng.

Trong tầng hầm, cứ cách vài bước lại có một người đàn ông vạm vỡ mặc đồ đen kẹp súng bên hông, phần lớn họ là người người Đông Nam Á, số ít còn lại là người da trắng. Khi hai người đi ngang qua, tất cả bọn họ đều nhanh chóng cúi chào.

"Anh dẫn em tới đây làm gì?"

"Theo cách của em, xử lý cô ta."

Người đàn ông bước đến trước cửa mới dừng lại, cửa sắt trước mắt anh mở ra, cô lướt qua bóng Taehyung nhìn vào trong, lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm cho khiếp sợ.

Một người đang sống dở chết dở bị treo trên giá gỗ, tay cô ta bị buộc sang hai bên, hai mũi chân phải duỗi thẳng mới có thể chạm tới mặt đất. Cả người cô ta chồng chất vết thương, trên miệng vết thương toàn là chất dịch nhầy màu vàng, mấy con kiến có càng sắc nhọn đang bám vào miệng vết thương mà cắn xé da thịt. Không biết là cô ta đã bị tra tấn như vậy bao lâu, làn da của cô ta đã chuyển sang màu xám trắng, cơ thể không ngừng run rẩy.

Trong không khí, ngoài mùi máu tươi còn có thêm mùi tanh tưởi khác. Giữa hai chân cô ta và trên mặt đất có một vũng chất lỏng, hiển nhiên là do bị mất khống chế.

Dù bây giờ mặt cô ta loang lổ vết máu nhưng dựa vào màu da và đường nét trên khuôn mặt ấy, Lisa vẫn có thể nhận ra đó là ai.

Mới chỉ nửa tháng không gặp mà thôi, chuyện gì đã xảy ra vậy?

Trong phòng còn có EunWoo đang ngồi đối diện Jennie, anh ta thản nhiên ngắm nghía con dao nhỏ trong tay, vẻ mặt nhàn nhã như chẳng phải đang đối mặt với cảnh tượng máu me, mà giống như một cậu chủ đang xem kịch ở rạp hát.

Chẳng trách vừa rồi Lisa lại không thấy EunWoo ở đại sảnh, còn tưởng anh không có ở nhà, thì ra là đang ở dưới đây tra tấn người. Trước kia, EunWoo để lại cho cô ấn tượng là một người đàn ông dịu dàng khiêm tốn, thế nên cô không thể nào tưởng tượng ra dáng vẻ anh cầm dao, rạch từng nhát từng nhát lên da thịt của Jennie như bây giờ.

Taehyung thừa biết Jennie rơi vài tay EunWoo thì sẽ không có kết cục tốt lành gì, tất cả những tức giận với Minnie và Joshua đều sẽ trút lên người cô ta. Thế nhưng, Jennie bị như vậy cũng không oan, đã gài bẫy người của anh, còn dám phản bội anh thì nên chuẩn bị sẵn tâm lý rằng sẽ có ngày này.

Lisa khiếp sợ trước dáng vẻ của Jennie. Nhưng dù sao cô cũng là người thường chứng kiến những cảnh tượng bất ngờ từ nhỏ, để giữ gìn hình tượng cô chủ nhà họ Jeon và cũng để không làm mất mặt Taehyung, cô cố gắng kìm nén sự sợ hãi và vờ như mình không sao.

Taehyung nhìn cô gái nhỏ dù đang rất sợ nhưng lại phải cố tỏ ra bình tĩnh bên cạnh mình, anh cười thầm ở nơi khuất bóng, sau khi bước vào vùng sáng thì lập tức đưa tay lên che miệng lại.

Kim Taehyung yêu sự ngây thơ trong sáng của cô, cũng không nỡ vấy bẩn nó. Nhưng Lisa là người phụ nữ của anh, chỉ có ngây thơ trong sáng thôi thì chắc chắn là không đủ, ít nhất nội tâm của cô cần phải mạnh mẽ hơn nữa. Đây cũng là lý do Taehyung đưa cô tới đây.

Sự bình tĩnh của Lisa cũng đã giữ thể diện cho anh trước mặt đàn em, cho họ thấy rằng bà chủ của nhà họ Kim không phải là loại người chưa từng thấy qua những chuyện cỏn con này.

"Chị dâu." Thấy hai người đến, Cha EunWoo đứng dậy khỏi ghế.

Lisa nở nụ cười cứng ngắc. Lúc này cô mới thấy rõ gương mặt của anh, khác hẳn so với lúc gặp nhau cạnh giường bệnh của Taehyung lần trước. Khi đó, người đàn ông này đang tức giận, trong mắt toàn là tơ máu, râu và tóc cũng hơi luộm thuộm.

"Sao anh lại đưa chị ấy tới đây?" Câu này là EunWoo hỏi Taehyung.

"Cho cô ấy đến xem cách xử lý Jennie."

Mà lúc này, sau khi nghe EunWoo gọi "chị dâu", người phụ nữ đang bị treo trên giá gỗ lại muốn mở mắt, nhìn xem có phải người kia đã tới hay không.

Cô ta gắng gượng mở mắt ra, nhưng sau khi mất đi phần da thịt che đậy, máu chảy vào trong khiến cho hình ảnh của Lissa như bị phủ thêm một lớp giấy bóng màu đỏ.

"Ha ha ha ha ha..."

"Cuối cùng thì cô ta vẫn quay lại, ha ha..."

Có lẽ vì đã gào thét quá nhiều, giọng của Jennie bị vỡ như tiếng quạ kêu, tiếng nói như va vào vách tường xung quanh rồi bắn trở lại, vang vọng quanh quẩn trong tầng hầm trống trải.

Đôi mắt đỏ màu máu của cô ta nhìn về phía Taehyung, người đàn ông cô ta yêu thầm nhiều năm nhưng chưa từng dám nhìn thẳng, người luôn nhìn cô ta bằng gương mặt không cảm xúc.

Lúc trước, khi bị EunWoo dùng dao rạch lên người, cô ta còn có thể tự lừa dối bản thân rằng đó hoàn toàn không phải là ý của Kim Taehyung. Thế nhưng ngay lúc này, ánh mắt lạnh lẽo của anh đã đập tan ảo tưởng của cô ta.

Bộ dạng này của Jennie cũng không thể khiến anh nổi lòng thương hại, dù chỉ là chút ít.

"Anh Kim... Tôi theo anh nhiều năm như vậy..."

"Người theo tôi nhiều năm có không ít, cô là cái gì?"

"Người đàn ông lên giường với cô tên Woo JiHo, là tay sai của Nok, chắc cô sẽ không nói là mình không biết đâu nhỉ?" 

Kim Taehyung lạnh lùng ngắt lời Jennie, trong mắt anh là sự lạnh lẽo mà cô ta đã quen thuộc. Mỗi lần Taehyung muốn giết người đều dùng ánh mắt như thế này nhìn vào con mồi dưới chân, không khác gì đang nhìn người chết.

Jennie bị ánh mắt của người đàn ông làm lòng lạnh buốt, mỗi giây nhìn vào đều là như tra tấn, thậm chí cô ta còn không nghe rõ anh nói gì, chỉ đờ đẫn gật đầu: "Giết tôi đi anh Kim, xin anh hãy giết tôi đi."

Lisa không rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng cô nghe thấy từ "Nok".

Cô cũng không lạ gì cái tên này. Trước kia vào lúc Taehyung gặp nguy hiểm đến tính mạng, những người cùng cô canh giữ trước cửa phòng bệnh đã liên tục nhắc tới cái tên này.

Nok là kẻ muốn giết Kim Taehyung.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com