40
"Cạch."
Cửa bị mở ra.
Khoảnh khắc nhìn thấy người kia, Lisa chợt thấy tim đập mạnh và loạn nhịp, người đàn ông cao ráo đứng trước cửa sổ nghe tiếng cửa mở thì quay đầu lại.
Căn phòng rộng lớn bị lấp đầy bởi màu đỏ của những cánh hoa hồng, anh mặc âu phục màu xám đậm, đứng trong biển hoa hồng giống như chàng hoàng tử bước ra từ truyện cổ tích, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào người đang ngẩn ngơ nào đó.
Khoảnh khắc hai người đứng nhìn nhau trong nắng sớm này đã trở thành hồi ức của họ nhiều năm về sau.
Người đàn ông vai rộng eo thon, dáng người đĩnh đạc, âu phục kiểu dáng gọn gàng mặc trên người càng tôn lên vóc dáng hoàn hảo của anh. Đường nét khuôn mặt vốn sắc sảo lúc này trở nên mềm mại, ánh mắt chân thành hơn cả vẻ đẹp của hoa hồng.
Sau lưng Taehyung là bầu trời xanh thẳm, ánh mắt của anh chiếu thẳng vào khuôn mặt cô, từng bước, từng bước tới gần.
Người con gái mặc váy trắng thướt tha lúc này đang nắm chặt tay run rẩy trước ngực.
"Lili."
Giọng nói của người đàn ông dịu dàng như một bình rượu đầy, đậm đà và dai dẳng.
Cô gái nhỏ hoảng hốt, vừa căng thẳng vừa mong chờ chuyện sắp xảy ra tiếp theo.
Kim Taehyung chăm chú nhìn cô, xòe tay trái đang nắm chặt ra, nơi đó đã đổ một lớp mồ hôi.
Từ sau năm mười ba tuổi, anh đã không biết căng thẳng là gì, vậy mà từ sáng đến giờ cứ tập đi tập lại cảnh này trong lòng không biết bao nhiêu lần. Đến cuối cùng đành dứt khoát mặc kệ, tùy tâm mà làm.
Taehyung cầm một chiếc hộp nhỏ bằng nhung trong lòng bàn tay, bật mở ,lấy từ một chiếc nhẫn tinh xảo ánh màu hồng nhạt từ bên trong ra.
Thế nhưng ánh lấp lánh hồng nhạt ấy lại không sáng bằng một góc trong mắt cô lúc này.
Người đàn ông quỳ một gối xuống, tay phải cầm nhẫn đột nhiên ngừng giữa không trung, lời thoại đã lặp lại vô số lần lúc này giờ đây đang mắc ở cổ họng.
Lisa thấy tai của Taehyung đỏ lên.
Không ngờ anh lại xấu hổ!
May là bên cạnh hai người không có ai, Lisa tin là dáng vẻ này của Taehyung chắc chắn chỉ có mình cô nhìn thấy mà thôi.
Yết hầu của người đàn ông trượt lên trượt xuống mấy lần, trong ánh mắt lộ ra chút bối rối, tất cả những chi tiết này đều bị cô gái trước mắt nhìn thấy.
Người đã từng xông qua mưa bom bão đạn cuối cùng cũng tiếp tục động tác đưa tay phải lên. Hộp nhung trong tay trái bị anh ném qua một bên, anh nắm lấy bàn tay mềm mại của Lisa.
Cô gái cảm nhận được mồ hôi trong lòng bàn tay của Taehyung, cảm xúc vừa rồi lại trào lên.
"Lili, cưới anh nhé?" Người đàn ông mở miệng.
Câu nói này giống như lời thôi miên, khiến cô ngờ nghệch gật đầu.
Sau đó chiếc nhẫn kim cương màu hồng nhạt từ trong bàn tay thô ráp chậm rãi đeo vào ngón tay thon như ngọc của Lisa. Kích cỡ của chiếc nhẫn là do Taehyung đo lúc cô ngủ nên đeo rất vừa vặn. Làn da trắng của Lisa giờ lại có thêm một điểm hồng nhạt nổi bật trông lại càng thêm xinh đẹp.
Mặc dù hai người đã ở bên nhau, nhưng khi nghe chính miệng Taehyung nói ra thì tâm trạng cô lại khác hẳn, quên luôn cả thẹn thùng.
Xung quanh không có tiếng vỗ tay hay ồn ào, vì Taehyung đã ra lệnh rằng bất cứ ai cũng không được bước lên tầng sáu.
Không gian xung quanh lúc này vô cùng yên tĩnh, trong lòng của hai người như có thứ gì đó nứt ra, từ khe nứt trào ra rồi chạy khắp toàn thân.
Lisa không ngờ giấc mơ được làm công chúa khi còn nhỏ của mình lại trở thành hiện thực trong hôm nay.
Người trước mắt không phải hoàng tử mặc trang phục đẹp đẽ trong cổ tích mà là người đàn ông đẹp trai của cô.
Chỉ là, người đàn ông của cô quá ngay thẳng, thật sự mang tới nhiều hoa hồng như vậy, thậm chí anh còn lén trang trí tầng sáu thành kiểu công chúa màu hồng phấn hoàn toàn không hề phù hợp với phong cách của nhà chính.
Đôi mắt của Lisa đảo qua xung quanh, kéo Taehyung đứng lên, sửa sang lại nếp uốn trên quần áo của anh.
"Cảm ơn anh vì đã có lòng như vậy."
Thì ra mấy ngày nay anh kêu cô đi loanh quanh trong vườn không được trở về là vì để chuẩn bị mọi thứ. Không cần người khác vỗ tay ồn ào, chỉ cần thật lòng là được.
"Em thích là được rồi."
Vừa dứt lời cô gái nhỏ trước mắt đã bật cười ha ha. Taehyung bị tiếng cười của cô làm cho chột dạ, vì không có kinh nghiệm ở mặt này nên chẳng nghĩ ra ý tưởng gì mới mẻ, chỉ sợ cô cũng cảm thấy "quá tục" như lời Minnie nói.
Thật ra không phải Lisa cười anh vì chuyện này, chỉ cần anh thật lòng là cô đã thoả mãn rồi. Cô cười là bởi vì căn phòng màu hồng phấn như thế này thật sự không phù hợp với hình tượng rắn rỏi của Taehyung. Trên giường còn có đủ loại gấu bông, thật khó có thể tưởng tượng ra được khuôn mặt của anh khi chọn chúng sẽ có biểu cảm gì.
"Mấy thứ này đều do anh chọn à?" Lisa chỉ vào gấu bông hỏi.
"Ừm."
"Có phải rất xấu không?"
Anh đã mua theo chỉ dẫn của Minnie, cũng không biết Lisa có thích hay không nữa.
"Rất đáng yêu."
Cô ôm một con thỏ bông đang rũ đôi tai màu hồng nhạt từ trên giường lên.
"Vậy là tốt rồi."
Người đàn ông vừa cử động đã vững vàng ôm lấy người đẹp vào lòng, bàn tay to quét ra một chỗ không có hoa hồng trên giường rồi ngồi xuống.
Cô gái nhỏ ôm thỏ bông hỏi Taehyung:
"Anh biến nơi này thành như vậy, họ sẽ không chê cười anh chứ?"
Kim Taehyung nhướng mày: "Ai dám?"
Anh tự nguyện làm tất cả mọi chuyện để đổi lấy nụ cười của Lisa. Nhưng vì thời gian quá ít, có rất nhiều thứ không kịp làm, chỉ đành để giành đến sau này mới có thể cho cô thấy.
Dáng vẻ của cô gái nhỏ trong lòng yêu kiều nở nụ cười khiến người đàn ông động tình. Taehyung ôm cô hôn mạnh xuống, mút lấy đôi môi non mềm đến nỗi đỏ thắm.
Một lúc lâu sau, anh mới buông cô ra.
"Cô Manobal, đeo nhẫn vào thì em đã hoàn toàn rơi vào bẫy của anh rồi."
Khoé môi người đàn ông cong lên, anh lấy túi tài liệu mà Jeon JungKook giao cho cô ngày hôm đó ra giống như ảo thuật.
"Cho nên, chúng ta còn thiếu cái này thôi."
Nói xong, Taehyung lại ngậm lấy môi cô, nhưng lần này mang theo thỏa mãn, cơ thể càng buông thả hơn so với lần trước.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com