8
Ở chỗ không xa bên ngoài biệt thự, sóng biển từng cơn vỗ vào bờ cát.
Trong căn phòng, cơn gió sớm mai thổi tung rèm lụa màu trắng làm ánh sáng chiếu vào, Lisa tựa vào đầu giường, khuôn mặt vô cảm nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Cạch."
Tiếng chốt cửa vang lên, người đàn ông cao lớn mặc áo khoác đen đi vào.
"Tỉnh rồi hả? Khoẻ hơn chút nào chưa em?"
Taehyung đi vào với một chén cháo rồi đặt lên đầu giường. Anh nhìn khuôn mặt của cô, mặc dù còn hơi xanh xao nhưng đã có nét hồng hào. Sau ba ngày được anh chăm sóc tỉ mỉ, cô gần như đã khỏi bệnh.
Cô gái gật đầu, bụng bỗng kêu lên.
Cô ngại ngùng đỏ mặt, còn Taehyung thì cười khẽ. Anh bưng chén cháo trên tủ đầu giường đút từng muỗng cho cô.
Cơ thể của Lisa không tốt, mỗi lần bị bệnh đều sẽ kéo dài mấy ngày, mà bệnh thì lại không muốn ăn, lần nào mẹ cũng ở bên cạnh chăm sóc cô. Từ ngày đầu tiên bị bệnh, Taehyung đã luôn săn sóc cho cô từng bữa ăn, động tác lóng ngóng nhưng cẩn thận, sự ấm áp quen thuộc này khiến cô chợt có cảm giác như đang ở nhà.
Lisa ăn từng miếng hết cả chén cháo, người đàn ông cong môi lấy tay lau miệng cho cô. Được chăm sóc tỉ mỉ như trẻ con khiến Lisa cảm thấy hơi ngại.
Nhìn cái chén trong tay Taehyung, đột nhiên cô nghĩ đến mấy ngày trước anh luôn ăn cơm với mình.
"Anh ăn cơm chưa?"
Nghe cô nói vậy, người đàn ông vừa định rời đi lập tức đứng lại, quay sang nhìn cô, mỉm cười.
"Anh cũng ăn chút gì đó đi..."
Lisa nói rất nhỏ, ánh mắt còn mang theo chút bối rối.
Taehyung lập tức nhích lại gần, hôn lên môi của cô: "Quan tâm anh à?"
Nhìn thấy tai Lisa đỏ dần lên, tâm trạng của anh rất tốt:
"Mấy ngày nay sợ ảnh hưởng đến em nghỉ ngơi, sau này chỉ cần anh ở nhà thì bữa nào cũng sẽ ăn cùng em."
Câu này giống như một lời hứa, làm Lisa không còn cảm thấy mâu thuẫn nữa.
"Cốc cốc." Có người gõ cửa phòng.
Taehyung đắp kín chăn cho cô rồi mới rời khỏi phòng. Lúc cửa phòng đóng lại, nét dịu dàng trên mặt đã biến mất, anh nhìn EunWoo và NamJoon đang đứng bên ngoài bằng đôi mắt lạnh lùng.
Nếu không có chuyện gấp, họ sẽ không tới gõ cửa phòng ngủ.
"Nói đi."
Ba người đi dọc theo hành lang tới cửa sổ cuối đường.
"Nok xuất hiện ở Myanmar rồi." EunWoo cau mày, ánh mắt nhìn về sân đậu máy bay ở xa xa.
"Chúng ta có thể đi bất cứ lúc nào."
Taehyung liếc về phía phòng ngủ cách đó không xa.
"Đi ngay bây giờ." Nói xong, anh gọi NamJoon tới:
"Cậu ở lại bảo vệ an toàn cho bà chủ, người nhà họ Jeon tới cũng không được để họ đưa cô ấy rời đi."
Sau khi nghe xong, sắc mặt NamJoon có hơi thay đổi, dù chần chừ nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.
Sau khi NamJoon và EunWoon rời đi, Taehyung nhìn ra ngoài biển, châm một điếu thuốc, kẹp trong tay nhưng không hút, khi điếu thuốc cháy hết mới trở về phòng.
Lisa nằm trên giường, không ngờ Taehyung quay lại nhanh như vậy. Cô ngồi dậy đối mặt với anh.
Người đàn ông tiến lên ôm cô vào lòng thật chặt. Lisa ngửi thấy mùi thuốc lá trên người anh, vòng tay của Taehyung rất ấm áp, giống như một bức tường bọc lấy cô ở bên trong.
Hồi lâu, giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên: "Anh phải ra ngoài một chuyến, khoảng một tuần, em ngoan ngoãn ở nhà đợi anh, có chuyện gì thì tìm NamJoon, biết chưa?"
Cô dán vào ngực Taehyung, cảm nhận tình cảm mãnh liệt trong lòng anh, đột nhiên thấy có hơi hốt hoảng.
Cánh tay trắng nõn mềm mại không tự chủ được ôm lấy vòng eo rắn chắc của người đàn ông, vùi đầu vào ngực Taehyung, trong mũi ngập mùi thuốc lá quen thuộc.
Bỗng nhiên Lisa không muốn để người đàn ông này rời khỏi mình. Ở trong căn nhà lớn như vậy, dường như chỉ mỗi mình anh là có nhiệt độ.
Taehyung cảm nhận được cái ôm của cô, tim đập thật mạnh. Anh tì cằm lên đỉnh đầu Lisa, bàn tay to nhẹ nhàng vuốt ve lưng của cô.
"Anh sẽ tìm một người đến bầu bạn với em."
"NamJoon hả?"
Anh lắc đầu, NamJoon chỉ bảo vệ anh mà thôi, anh sẽ không để một người đàn ông ở bên cạnh người phụ nữ của mình.
"Là phụ nữ."
"Jennie?"
Lisa nghĩ đến người phụ nữ Jennie đó có ác cảm với mình, tâm trạng của cô lập tức tụt dốc không phanh. Nếu Jennie tới thì còn không bằng để cô ở một mình, như vậy còn tốt hơn là không biết khi nào người phụ nữ kia sẽ quay sang cắn cô một phát.
"Là một cô gái bằng tuổi em, con gái của anh cả. Con bé rất cởi mở, em sẽ rất vui nếu có nó ở bên cạnh."
Cô còn chưa kịp mường tượng ra "cô bé cởi mở" kia là người thế nào thì đã bị Taehyung hôn. Nụ hôn này vừa triền miên vừa dịu dàng, Lisa nhanh chóng vươn lưỡi ra thăm dò, hành động này khiến Taehyung chợt cứng người. Động tác này của cô giống như đã kích thích thần kinh của người đàn ông, ngay sau đó, anh điên cuồng công chiếm khoang miệng Lisa, hoàn toàn khác người vừa mới hôn dịu dàng ban nãy.
Dương vật cứng rắn dưới háng phồng lên, Taehyung dừng lại trước khi mất khống chế, hai người thở dốc ngã xuống giường.
"Anh đi đây, bé cưng."
"Anh phải đi luôn ạ?" Lisa ngẩng đầu lên nhìn vào đôi mắt đen của anh, đôi môi hồng bị hôn đến sưng đỏ.
"Ừ, anh sẽ cố gắng trở về sớm."
Nói xong, anh cầm tay của cô kéo xuống dưới. Cách một lớp vải, Lisa cũng có thể cảm nhận được nhiệt độ của thứ cứng rắn ấy, bàn tay lại bị người đàn ông túm lấy không thể rút ra làm mặt cô đỏ bừng.
Anh không nhịn được mà bật cười nhướng mày, ánh mắt trở nên ngả ngớn.
"Khi đó em khoẻ lại rồi, anh sẽ lại thao em."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com