Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

11. Mất kiểm soát?

"Em định đi đâu?"

Park Jimin vừa nắm chốt cửa đã bị tiếng nói của người kia làm cho giật mình. "Tôi... tôi đi học mà."

"Bộ  dạng của em như thế còn đi học?"

"Nhưng tôi đã đóng tiền học phí xong xuôi cả rồi, nếu không học sẽ ở lại mất..."

Vẻ mặt Taehyung chẳng thay đổi gì sau lời nói ấy của Jimin. Cậu nắm vạt áo mà bấu vào đầy lúng túng, cuối cùng cũng đưa chân bước vào nhà, sau đó dừng bước, suy nghĩ một hồi liền chạy ra cửa. "Cũng đâu có chết đâu nên tôi đi đây."

"Em mà bước ra khỏi cửa nhà tôi, tôi chặt chân em gắn lên đầu." Jimin tròn mắt, ngập tràn sợ hãi quay lại nhìn hắn, thấy người kia đã bắt đầu châm điếu thuốc, phả làn khói đục vào không khí, trước sự uy quyền của hắn, Jimin cũng chỉ có thể đi vào nhà.

"Rớt môn..."

"Không rớt."

"Phải học mới không rớt."

"Tôi thuê gia sư cho em."

"Không thích."

Taehyung hà hơi khói vào mặt cậu, vì quá bất ngờ nên mùi cay nồng khiến cậu nhắm tịt mắt lại, ho khan vài tiếng.

"Vậy tôi dạy em." Jimin nghe được lời hắn nói bên tai, đến khi mở được mắt thì phát hiện hắn đi vào phòng. Cậu cũng không còn ý định sẽ lên trường, ngồi trên ghế sofa chờ hắn.

Mãi một lúc không thấy hắn xuất hiện, cẩn thận đứng trước phòng tìm hắn, Kim Taehyung mặc bộ vest tươm tất, hương nước hoa dịu nhẹ nhưng vẫn không lấn át mùi cơ thể vốn có nam tính của hắn. Jimin nhẹ nhàng hỏi.

"Đi đâu đấy?"

"Đi làm."

"Thế anh bỏ tôi ở nhà một mình à?"

Kim Taehyung không nói gì, hắn chú tâm vào việc dùng gel tạo kiểu tóc vuốt ngược, đeo đồng hồ chỉn chu. Jimin bất lực bước vào phòng hắn, cằn nhằn.

"Anh đi làm bỏ tôi ở nhà một mình thì thời gian tôi đi học còn có lý hơn đấy Kim Taehyung."

"Thắt caravat."

"Gì?"

Hắn đưa cho cậu caravat, cậu cầm lấy nhưng mắt vẫn cứ hướng về hắn. Sau một nụ hôn, chuyện gì cũng tiến lên một chút hả?

Jimin nhón chân lên một tẹo để vòng qua cổ áo của hắn, cẩn thận thắt sao cho đẹp nhất, tuy động tác có chút vụng về, nhưng cuối cùng vẫn hoàn thành xuất sắc. Taehyung nhìn người kia chăm chú thắt caravat cho hắn, miệng có ý cười hiện lên, bỗng cậu ngẩng mắt lên, khiến hắn giật thót, thu vội nụ cười trên môi.

"Có chật cổ không?"

"Có."

"Thế này ổn chưa?" Jimin điều chỉnh cho rộng hơn.

"Rộng quá."

"Được chưa?"

"Em đang muốn giết tôi à?"

"Chật nữa à? Để nới ra."

"Rộng thật."

"Kim Taehyung!" Park Jimin hét toáng lên, rõ ràng cái tên to tướng này đang muốn trêu đùa cậu, vừa dứt lời, cậu cũng chẳng thể nói được thêm câu giận dữ nào nữa.

Taehyung hôn. Cậu tròn mắt ngạc nhiên, bàn tay lúng túng chuyển động không ngừng. Hắn áp cậu dựa vào cửa tủ, khẽ nâng cằm cậu lên, liếm láp vùng môi thật nhẹ nhàng, sau đó lại chạm vào môi trên, hôn môi dưới. Jimin thích ứng được, hai bàn tay nắm nhẹ lên cánh tay hắn rồi từ từ vòng qua cổ hắn, kéo nụ hôn thêm sâu.

Kim Taehyung đưa lưỡi vào khoang miệng của Jimin, rà lưỡi mọi ngóc ngách, dịu dàng cắn môi mềm của đối phương đến khi không còn không gian để thở, dần dà dứt nụ hôn ướt át. Jimin sau khi được hắn trả lại môi mềm, hơi thở có phần không đều, ngước mặt bối rối nhìn hắn, hai chóp mũi chạm vào nhau khiến gò má cậu ửng hồng lên.

"Tôi sẽ bảo Jun đến đây, được không?"

Cậu ngại ngùng quay sang hướng khác khẽ gật đầu, Kim Taehyung lại tham lam chui vào hõm cậu mà hít lấy mùi hương, cậu giật mình, cảm nhận được cái gì đó ấm nóng lả lướt trên cổ mình, Kim Taehyung đang liếm cổ cậu?

"Khoan đã..." Jimin đẩy hắn ra, khiến hắn cau mày khó chịu. "Tôi chưa tắm!"

"Vậy đi tắm đi."

"Tôi về nhà tắm đây." Cậu gượng cười đi dọc theo vách tường để ra được đến cửa, vừa quay lưng thì hắn nói. "Tôi sẽ gửi mật khẩu nhà cho em, tắm xong qua nhà tôi đợi Jun đến đi."

...

Jimin vừa về tới nhà đã chui vào bồn tắm khóa cửa lại, ngồi thụp xuống ôm đầu, gương mặt nhăn nhó lại có chút bàng hoàng.

"Con mẹ nó, Kim Taehyung bị điên rồi sao?"

Hôm qua cậu uống rượu, cậu thừa nhận là cậu không quá say, thậm chí cậu ý thức được bản thân mình muốn hôn hắn. Việc cậu bị đánh ghen dù có đau đớn, tủi nhục thật đó, nhưng qua chuyện tệ hại ấy, cậu nhận ra mình có tình cảm với hắn.

Nói Jimin ngu ngốc cũng được, chỉ vì cử chỉ dịu dàng mà hắn dành cho cậu khiến Jimin kiềm lòng không nổi, Taehyung là người đầu tiên chăm sóc cậu bệnh, người con trai bên cạnh cậu khi cậu bị đánh rất đau, cả cái nắm tay ấm áp giữa chốn đông người qua lại...

Jimin đã nghĩ chỉ dừng lại ở thích, chưa đến mức độ yêu hắn, cơ mà sự thật là có tình cảm với hắn rồi. Cậu là gay, phải, cậu là gay và đó chính là lý do, dù làm trong bar có rất nhiều cô gái xinh đẹp, cậu cũng chẳng đoái hoài đến. Và Kim Taehyung lại khác, lần đầu tiên gặp hắn đã phải trầm trồ thần sắc của hắn điên đảo cỡ nào.

Cảm xúc là của Jimin, nhưng người điều khiển nó không phải là cậu.

Cậu không nên dành tình cảm cho hắn, cậu biết rất rõ, thế mà trái tim cậu cứ hướng về Taehyung. Jimin vì cái lần hắn nấu cháo khi cậu bệnh mới lưu tâm hắn như vậy, thậm chí bây giờ còn chấp thuận nấu cho cậu ăn mỗi ngày.

Jimin đã dửng dưng không nghĩ quá nhiều về loại tình cảm mình dành cho hắn, dù cố gạt đi hết lần này đến lần khác, chỉ vì hôm qua yếu lòng mới bộc phát rồi tiến đến hôn. Cậu nghĩ hắn sẽ đẩy cậu ra, ghê tởm loại như cậu, vừa là trai bar, vừa là gay, một người ưu tú như Kim Taehyung chịu thân mật với cậu chắc? Nhưng nào ngờ hắn lại tự nguyện trao nụ hôn, rồi còn cẩn thận dọn phòng khác cho cậu yên giấc.

Cho đến sáng nay, nhìn thấy hắn táo bạo như vậy, cậu đương nhiên ngạc nhiên đến đỉnh điểm, cậu chưa từng nghĩ mình sẽ nồng nhiệt với hắn đến như thế, thêm cả hắn lại dịu dàng với cậu đến kinh ngạc.

Jimin tắm xong xuôi cũng lê chân qua nhà hắn sau khi biết mật khẩu, vừa bước qua đã thấy Jun hứng khởi đến ôm cậu. Gã kéo cậu ngồi xuống ghế, đem đồ tẩm bổ đặt trước mặt cậu, nhìn thức ăn còn nghi ngút khói khiến cậu không thể rời mắt, dù gì sáng nay chưa ăn gì.

"Ăn mau để khỏe lại."

"Tôi khỏe mà Jun." Jimin cười, cậu cẩn thận cầm lên và ăn, vì không muốn Jun lo lắng nên cậu cố tình mặc áo tay dài, vừa ấm lại vừa che các vết thương rải rác sâu hoắm.

"Yên tâm đi, hôm nay công việc của Taehyung không nhiều cũng không đi gặp đối tác, sẽ về sớm với cậu thôi."

"Sao lại nói thế..?"

"Cậu thích Kim Taehyung đúng chứ?"

"Hả?"

"Ừ, đêm qua cậu ta gọi điện cho tôi."

"Nói rằng tôi hôn cậu ta?"

"Phải."

"Tôi cũng chẳng biết tại sao mình lại như vậy, tôi nên kiểm soát bản thân mình."

"Taehyung là gay. Cậu ấy không hề hứng thú với nữ giới."

"Jun... cậu không sợ Kim Taehyung sẽ..."

"Dù gì tôi cũng khuyên cậu một câu, đừng hi vọng cậu ta quá nhiều về khía cạnh này. Ý tôi là, ừm thì, tôi chẳng biết nói như thế nào nhưng mà sẽ khó tiếp nhận, cả cậu và Taehyung."

"Cậu thậm chí còn không biết tình trạng này là gì, dù cậu là người thân cận của hắn."

"Kim Taehyung chưa bao giờ đối xử tệ với người của mình cả."

Vậy tức là Park Jimin ảo tượng mình trở nên đặc biệt, hóa ra hắn luôn đối đãi tốt với mọi người bên cạnh y như nhau, lòng Jimin chạnh đi, chỉ là hắn ta vì mục đích lần này mới nhún nhường mọi điều kiện của cậu, bởi cậu là người có khả năng nắm thóp Kim?

"Vậy... tại sao Kim Taehyung lại chủ động hôn tôi?"

"Kim Taehyung hôn cậu?" Ánh mắt Jun ngạc nhiên bội phần, tựa như không thể tin vào tai của mình. Jimin chỉ khẽ gật đầu, bảo là sáng nay hắn đã hôn cậu. "Cái tên này, đúng là quen thân đã lâu cũng chẳng hiểu được cậu ta." Jun chậc lưỡi rồi ngả người vào ghế sofa, chống tay lên trán suy ngẫm rất lâu. Jimin vì đợi chờ gã sẽ bắt chuyện tiếp nhưng lại không hề có động tĩnh. 

Chợt "Cậu đang nghĩ đến việc Kim Taehyung đáp trả tình cảm?" Nghe gã nói trúng tim đen, Jimin khẽ giật mình, ánh mắt có chút ngại ngùng nhìn gã. "Jim, tôi nói cậu nghe vấn đề này."

Cậu gật đầu lia lịa thay cho câu trả lời, chờ đợi Jun nói tiếp thì bên ngoài cửa đã thấy Kim Taehyung trở về.

"Sao về sớm vậy?" Jun ngạc nhiên hỏi hắn.

"Mấy tài liệu cỏn con đó cậu không duyệt còn bắt tôi lên công ty làm gì?"

"Không lẽ cậu lại bắt tôi đem qua cho cậu? Công ty là của cậu không phải của tôi."

"Hay lắm!"

Gã bật cười khi thấy Kim Taehyung nghiêm mặt nhìn mình, hắn tiến vào nhà bếp rót cho mình ly nước, để áo khoác sang một bên, quay người lại phía sofa.

"Park Jimin, em về nhà đem tài liệu môn qua đây, tôi dạy em. Nhưng cứ ở nhà một lúc, khi nào tôi xong việc với Jun, tôi sẽ báo em."

Jimin nghe hắn nói thế cũng chỉ biết nghe lời, vừa rời khỏi nhà thì Kim Taehyung tiến đến nắm cổ áo Jun kéo đứng dậy, gương mặt tức giận hỏi.

"Tại sao cậu huỵch toẹt đời tư của tôi cho em ấy nghe?"

"Buông ra, Taehyung." Gã cũng chỉ nhếch môi, nhẹ nhàng vỗ vào tay đang gồng sức của người kia. Khi được nới lỏng lực đạo lại chỉnh vạt áo cho ngay ngắn. Jun nhìn thẳng vào mắt hắn, đối đáp. "Cậu sợ?"

"Tôi sợ cái gì?"

"Kim Taehyung, cậu là gay, tôi cũng là gay, có gì mà xấu hổ? Cậu trên thương trường gặp biết bao nhiêu đàn ông phụ nữ, nhưng tuyệt nhiên chẳng hề rung động, nhưng tôi thì khác, tôi bị rung cảm với Jisung, chúng tôi làm việc với cậu suốt ngần ấy năm."

"Và...?"

"Cậu bị mất kiểm soát khi Jim mở lòng với cậu, hay là Jim có đủ sự hấp dẫn với cậu? Ban đầu tôi cứ nghĩ do Jim rơi vào lưới, nhưng tôi lại không nghĩ đến Kim Taehyung lại chủ động hôn cậu ấy."

"Chuyện của tôi, tôi tự giải quyết, cậu không cần..."

"Trên thương trường không ai làm cậu lung lay, nhưng Jim lại có thể, trừ khi cậu ấy có điều gì đó thu hút cậu, đúng chứ?"

Kim Taehyung im lặng, hắn biết Jun đang bắt đầu hiểu ra vấn đề và đang cố đào vào vấn đề đó để làm rõ.

"Jim có ngoại hình rất sáng, vẻ đẹp tinh tế khiến nam nữ đều mê mẩn, tôi biết cậu cũng đang dần bị Jim thu hút vì vẻ ngoài của cậu ấy, nhưng thứ có thể khiến cậu để mắt với Jim trong thời gian gần đây, có phải giữa cậu và cậu ấy có điều gì mà tôi chưa thấu không?"

Hắn tránh né ánh mắt của Jun, hằn học quay sang hướng khác mà thở hắt ra.

"Phải chăng cậu sợ sẽ chỉ vì thứ tình cảm nhất thời của mình mà gieo cho Jim hi vọng. Đến khi nhận ra bản thân không hề yêu Jim thì lại buông lời cay đắng khiến Jim tổn thương. Jim cũng chỉ là điểm đến để cậu thõa mãn, cậu ích kỉ quá đấy, Kim Taehyung."

Jun đi đến đứng trước mặt hắn, vỗ vai hắn vài cái.

"Tôi nói cho cậu biết, tình yêu nó diệu kỳ hơn cậu nghĩ, mẹ cậu yêu Kim Bongsu dù biết là không thể, Jim cũng biết mình không nên dành tình cảm cho cậu nhưng vẫn hướng về cậu. Tôi và Jisung vẫn luôn giữ tình yêu này dẫu chúng tôi có xa cách. Tình yêu có hạnh phúc nhưng cũng có đau khổ, cậu hiểu những gì tôi nói rồi chứ?"

Nói xong, gã rời đi, vừa ra khỏi cửa đã bắt gặp Jimin ôm tài liệu chờ đợi, Jun không nói gì chỉ nhoẻn miệng cười nhìn cậu, vẫy tay chào tạm biệt. Cậu thấy Jun rời khỏi mới mở cửa bước vào, vừa vào nhà đã nghe thấy tiếng hét tức giận của hắn.

Cậu từ từ tiến đến bên hắn, hai ánh mắt giao nhau, không lâu sau, Kim Taehyung đi đến bên cậu hôn điên cuồng, tài liệu trên tay cũng đã rơi xuống nền nhà, cánh tay hắn ôm cậu thật chặt khiến vết thương của Jimin rách ra và chảy máu. Vì đau rát nên cậu cố đẩy hắn ra, nhưng người kia lại dùng sức hơn khiến cậu không vùng vằng thêm nữa.

Hắn hôn dịu dàng hơn lúc đầu, hắn hôn rải rác dần dần xuống hõm cổ cậu, mút nhẹ từng da thịt của Jimin. Cậu cảm thấy người mình lâng lâng, mặc cho máu vẫn đang chảy âm ỉ. Kim Taehyung từ từ ngước mặt lên nhìn cậu, vén những ngọn tóc lòa xòa của cậu sang một bên, giọng trầm hỏi.

"Có đau không?" Cậu khẽ gật đầu, hắn nâng bàn tay cậu lên, đặt lên đó nụ hôn ngọt ngào. "Để tôi thoa thuốc cho em. Cởi áo ra đi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #vmin