Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 3.


Ngày cưới của Lâm Sâm và Từ Mạn được tổ chức linh đình tại khách sạn Astor House, nơi sang trọng bậc nhất Thượng Hải. Tiếng nhạc du dương, tiếng cười nói rộn ràng của giới thượng lưu, và những bộ cánh lộng lẫy tương phản hoàn toàn với sự u ám của khu Nam.

Trần Hạo không đến. Cậu đang ở một con hẻm tối tăm, một mình truy bắt tên trùm buôn lậu thuốc phiện khét tiếng, kẻ mà suốt nhiều tháng qua cảnh sát khu Nam vẫn không thể tóm được.

Đêm đó, cậu bị thương. Một vết dao cứa dài trên bắp tay, máu thấm đẫm tay áo. Cậu lê bước về nhà, căn nhà gỗ cũ kỹ giờ đây trống trải đến đáng sợ. Mùi ẩm mốc và cô đơn bao trùm lấy không gian.

Đèn dầu leo lét hắt bóng Trần Hạo lên tường, hình dáng cậu gầy gò, cô độc đến đáng thương. Trên bàn, tấm thiệp cưới màu đỏ tươi của Lâm Sâm nằm đó, như một nhát dao khác cứa vào tim cậu.

Ngay khi Trần Hạo vừa gục xuống ghế, một tiếng gõ cửa vang lên. Cậu ngạc nhiên, ai sẽ đến thăm cậu vào giờ này, trong đêm mưa gió này?

Cửa mở, và Từ Chính Viễn đứng đó, trong bộ vest đen sang trọng vẫn còn vương mùi rượu vang của buổi tiệc cưới. Hắn không nhìn vết thương của cậu, chỉ quét mắt một lượt căn nhà tồi tàn rồi nhếch môi:

"Người ta kết hôn rồi, mà cậu vẫn còn rảnh rỗi đến độ đích thân ra mặt bắt một tên tép riu như thế này sao, Đội trưởng Trần?"

Trần Hạo nhắm mắt, cố gắng giữ bình tĩnh: "Đó là nhiệm vụ của tôi. Và việc của tôi không liên quan đến ngài."

Từ Chính Viễn tiến vào, không mời mà ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Hắn lấy từ túi áo ra một bao thuốc lá, châm một điếu. Mùi khói thuốc đậm đặc nhanh chóng lấp đầy không gian nhỏ hẹp.

"Lâm Sâm giờ đây đã là người của Từ gia. Hắn sẽ sớm được cất nhắc lên vị trí cao hơn, có khi còn là Cục trưởng trong tương lai không xa. Cậu, Trần Hạo, còn định bám víu lấy cái khu ổ chuột dơ bẩn này đến bao giờ?"

Trần Hạo đứng dậy, đôi mắt mệt mỏi nhưng không giấu được sự phẫn nộ: "Ngài đến đây để chế giễu tôi sao? Hay để nhắc nhở tôi về sự phản bội của bạn mình?"

"Tôi đến để cho cậu một cơ hội." Từ Chính Viễn nhả khói thuốc, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo. "Hãy từ bỏ cái thứ chính trực ngu xuẩn của cậu. Hãy đến làm việc cho tôi. Tôi sẽ cho cậu tất cả những gì Lâm Sâm đang có, và thậm chí nhiều hơn thế."

"Tôi sẽ không bao giờ làm việc cho loại người như ngài." Trần Hạo dứt khoát.

Từ Chính Viễn bật cười thành tiếng, một nụ cười đầy nguy hiểm: "Tốt. Vậy thì tôi sẽ cho cậu thấy, thứ chính trực của cậu sẽ không bao giờ sống sót được trong cái Thượng Hải này."

Kể từ đêm đó, sự "bắt nạt" của Từ Chính Viễn không còn là những trò chọc ghẹo đơn thuần. Hắn biến thành một cơn ác mộng dai dẳng, nhưng đồng thời, cũng là một bức tường thành vô hình bảo vệ Trần Hạo.

Mỗi khi Trần Hạo gặp nguy hiểm trong các cuộc truy bắt tội phạm, Từ Chính Viễn luôn xuất hiện một cách tình cờ. Hắn không trực tiếp ra tay giúp đỡ, mà chỉ đứng đó, quan sát, rồi ra lệnh cho cấp dưới can thiệp đúng lúc, cứu mạng Trần Hạo khỏi hiểm nguy chết người. Sau đó, hắn sẽ lại xuất hiện, buông những lời cay nghiệt.

Có lần, một tên trùm xã hội đen được Lâm Sâm hậu thuẫn, công khai thách thức Trần Hạo và cảnh sát khu Nam. Hắn cho người đốt phá một khu chợ, gây ra thương vong. Khi Trần Hạo dẫn đội cảnh sát đến, họ bị bao vây bởi hàng chục tên côn đồ có vũ trang.

Trong khoảnh khắc sinh tử, một đoàn xe đen lao đến. Từ Chính Viễn bước xuống, khuôn mặt lạnh lùng không chút biểu cảm. Hắn không nhìn Trần Hạo, mà chỉ nhìn thẳng vào tên trùm xã hội đen.

"Mày dám đụng vào địa bàn của tôi?" Giọng hắn không cao, nhưng ẩn chứa một sự tàn nhẫn kinh hoàng. "Khu Nam này, là nơi tôi đang giám sát. Người của tôi, chỉ tôi mới có quyền bắt nạt."

Nói rồi, hắn ra hiệu. Đám cảnh sát tinh nhuệ đi cùng hắn lập tức xông vào, bắt giữ tên trùm và toàn bộ tay sai một cách gọn gàng, nhanh chóng. Trần Hạo sững sờ nhìn cảnh tượng đó. Từ Chính Viễn chỉ dừng lại một giây, liếc nhìn vết thương trên trán cậu rồi quay lưng bỏ đi.

Trong khi đó, Lâm Sâm ngày càng lún sâu vào vũng lầy quyền lực và tiền bạc. Hắn thăng tiến nhanh chóng, trở thành cánh tay phải đắc lực của Cục trưởng, và cũng là "con chó săn" trung thành của Từ Chính Viễn.

Hắn thường xuyên về lại khu ổ chuột, nhưng không phải để thăm Trần Hạo, mà để ra lệnh cho cảnh sát khu Nam phải nhắm mắt làm ngơ trước những hoạt động phi pháp của các băng đảng mà hắn bảo kê.

Một lần, Lâm Sâm đích thân đến đồn khu Nam, trên tay cầm một tập hồ sơ.

"Đội trưởng Trần, đây là lệnh từ Cục trưởng." Hắn đặt tập hồ sơ xuống bàn, ánh mắt đầy sự lạnh lẽo và khinh thường. "Một đường dây vận chuyển thuốc phiện mới sẽ đi qua khu vực này. Cậu phải đảm bảo chúng được an toàn. Cục trưởng có cổ phần trong đó."

Trần Hạo nhìn chằm chằm vào hắn, đôi mắt đỏ ngầu: "Cậu đang nói gì vậy, Lâm Sâm? Cậu đang bảo tôi làm ngơ cho bọn buôn ma túy sao?"

"Tôi đang bảo cậu hãy thực tế đi!" Lâm Sâm gằn giọng. "Chúng ta không thể chống lại cả một hệ thống. Làm theo lời tôi, cậu sẽ có tiền, có quyền. Cậu không phải lo lắng về việc bị Từ Chính Viễn chèn ép nữa."

"Tôi thà chết còn hơn làm điều đó." Trần Hạo đập bàn, đứng bật dậy.

Lâm Sâm cười khẩy, lắc đầu: "Vậy thì cậu cứ chờ xem, cái 'chính trực' của cậu sẽ đẩy cậu vào tù như thế nào. Từ Chính Viễn sẽ không bỏ qua cho cậu đâu." Hắn quay lưng bước đi, không một lần nhìn lại người bạn đã cùng hắn lớn lên từ thuở hàn vi.

Trần Hạo nhìn tập hồ sơ trên bàn, trái tim cậu đau đớn như bị xé toạc. Lâm Sâm đã hoàn toàn thay đổi. Giờ đây, hắn đã trở thành một phần của thứ mà cả hai từng thề sẽ chống lại.

Đêm đó, Trần Hạo quyết định. Cậu sẽ tự mình phá tan đường dây buôn thuốc phiện này, dù có phải đối đầu với Lâm Sâm và cả hệ thống phía sau hắn.

Và trong màn đêm dày đặc, một chiếc xe đen bóng loáng vẫn đỗ khuất trong con hẻm, dõi theo từng cử chỉ của Đội trưởng Trần Hạo. Từ Chính Viễn ngồi trong xe, đôi mắt lạnh lẽo nhìn vào ánh đèn dầu leo lét từ căn nhà cũ kỹ. Hắn nhếch môi. Trò chơi này, càng lúc càng trở nên thú vị. Hắn muốn xem, khi Trần Hạo bị dồn vào đường cùng, sẽ phản ứng thế nào. Và ai sẽ là người duy nhất kéo cậu ra khỏi vũng lầy đó.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #diey