Phần I - Chương IV
Năm 15 tuổi, Gavin lần đầu tiên cảm nhận được một thứ gì đó vượt ngoài những con số, những bài giảng khô khan về kinh tế và chính trị. Một cảm giác lạ lẫm, như một luồng điện chạy dọc sống lưng, khiến tim anh đập mạnh một cách khó hiểu. Đó là vào một buổi chiều tĩnh lặng, khi mặt trời dần khuất sau những bức tường thép cao vút của trại huấn luyện. Anh tranh thủ đi dạo trong khu rừng nhân tạo. Những hàng cây thẳng tắp, tán lá xanh non, không khí phảng phất mùi đất ẩm. Ở đây, ít nhất anh có thể tạm quên đi những bài tập căng thẳng và những quy tắc cứng nhắc.
Và rồi, anh gặp nàng.
Cô đứng dưới một tán cây, ánh hoàng hôn chiếu lên mái tóc màu hạt dẻ ánh vàng. Đôi mắt xanh thẳm như mặt hồ băng giá của Siberia nhưng không vô hồn. Khi bắt gặp ánh nhìn của anh, cô khẽ mỉm cười, một nụ cười mỏng manh nhưng chân thật.
- Chào cậu.
Gavin hơi sững lại, rồi gật đầu chào. Không hiểu vì sao, anh cảm thấy có điều gì đó rất khác trong cuộc gặp gỡ này không giống như những cuộc trò chuyện thông thường với những đứa trẻ khác trong trại. Họ làm quen nhanh chóng, như thể đã từng quen biết từ trước. Anh biết được nàng đến từ Siberia, vùng đất xa xôi mà anh chỉ từng nghe qua trong các bài học địa lý. Cô giỏi về hóa học và vật lý, hai môn khoa học chính xác mà Gavin luôn cảm thấy thú vị nhưng chưa bao giờ thực sự đam mê. Những cuộc trò chuyện nhỏ dần kéo dài. Họ chia sẻ ước mơ và hoài bão của mình. Cô muốn trở thành một nhà khoa học, nghiên cứu những công nghệ có thể thay đổi tương lai. Còn anh, anh đang trên con đường thành một mắt xích trong bộ máy kinh tế khổng lồ. Nhưng trong khoảnh khắc này, tất cả những điều đó dường như không quan trọng nữa. Gavin nhìn cô, lắng nghe từng lời nói, từng cử chỉ. Và rồi bỗng chợt nhận ra tim mình loạn nhịp.
Anh không hiểu vì sao. Nhưng cảm giác này rất lạ. Rất mới mẻ.
Đây là tình yêu sét đánh sao?
Anh không chắc. Nhưng anh biết rằng, từ giây phút này, nàng đã in sâu vào tâm trí anh.
Dù nắng cháy hay những cơn mưa bụi dai dẳng, Gavin và nàng vẫn gặp gỡ nhau thường xuyên. Họ hẹn nhau trong khu rừng nhân tạo. Những cuộc trò chuyện kéo dài từ những bài học khoa học, kinh tế, cho đến những câu chuyện vụn vặt về sở thích. Thời gian trôi qua, tình cảm của họ lớn dần theo từng buổi gặp gỡ, từng cái nhìn vô tình nhưng chứa đầy sự quan tâm.
Ngày 14 tháng 2.
Lần đầu tiên trong đời, Gavin tặng hoa cho một cô gái.
Bó hoa không quá cầu kỳ do chính tay anh đã chuẩn bị nó, dù không thực sự giỏi trong việc chọn hoa. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn hạnh phúc của nàng, anh biết rằng mình đã làm đúng.
- Chúc mừng ngày lễ Tình nhân!
Nàng nhận lấy bó hoa, nhẹ nhàng đưa lên mũi, khẽ hít một hơi, rồi mỉm cười.
- Cảm ơn cậu, Gavin!
Khoảnh khắc ấy, tình yêu tuổi học trò ngây thơ, trong sáng, không vụ lợi chớm nở.
Ngoài kia, vùng đất Phi Châu Xám đang dần đổi thay.
Những tòa nhà cao tầng mọc lên, những khu công nghiệp mở rộng, những con đường mới trải nhựa phẳng lì. Nền kinh tế Đế quốc đang tác động mạnh mẽ, kéo cả vùng đất này ra khỏi cái nghèo nàn của thời hậu chiến.
Nhưng giữa tất cả những thay đổi ấy, có một thứ vẫn nguyên vẹn.
Đó là tình yêu đầu đời thuần khiết, dịu dàng, và chưa hề nhuốm màu thực dụng.
Nhưng tình yêu đầu đời, dù trong sáng và ngây thơ đến đâu, cũng không tránh khỏi những vết nứt của thực tại.
Năm 17 tuổi, Gavin thất tình một cách nhanh chóng, đột ngột và đau đớn như một nhát dao cắm thẳng vào tim. Hôm đó là ngày 2 tháng 1, buổi chiều như bao ngày khác, anh rời khỏi phòng, bước đến khu rừng nhân tạo Nơi mà anh đã từng nghĩ sẽ chỉ thuộc về hai người.
Nhưng hôm nay, khung cảnh đó đã khác.
Anh thấy nàng.
Nàng không hề ở một mình.
Cách đó vài mét, dưới tán cây mà họ từng đứng cùng nhau, nàng đang cười. Không phải kiểu cười lịch sự hay gượng gạo, mà là một nụ cười thật sự hạnh phúc.
Người đứng cạnh nàng là một chàng trai khác.
Gavin đứng chết lặng.
Hai bàn tay anh siết chặt. Trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, từng cơn đau chạy dọc theo lồng ngực, nhấn chìm anh vào một thứ cảm giác mà anh chưa bao giờ trải qua trước đây.
Thất vọng. Chua xót. Phản bội.
Anh không bước tới hay lên tiếng.
Chỉ quay lưng bỏ chạy.
Chạy khỏi khu rừng, chạy khỏi hình ảnh đó, chạy khỏi tất cả những gì anh đã từng tin là đẹp đẽ.
Gavin lao về phòng 1A08, cánh cửa đóng sập sau lưng anh.
Anh ném mình xuống giường, kéo tấm chăn trùm kín đầu, như thể muốn tách biệt khỏi thế giới.
Mọi thứ xoay cuồng trong tâm trí anh.
Cô ấy đã từng nói những gì?
"Lớn lên đủ tuổi, chúng ta sẽ cưới nhau."
Lời hứa ấy... có thật không? Hay chỉ là một khoảnh khắc bồng bột của tuổi trẻ?
Gavin không biết. Và lúc này, anh cũng không muốn biết nữa.
Anh chỉ muốn chìm vào một cơn mê sâu, nơi mà khi anh tỉnh dậy, tất cả những gì xảy ra hôm nay chỉ là một giấc mơ chứa đầy ác mộng.
Ngày hôm sau, Gavin ngạc nhiên khi nhận được lệnh triệu tập đến phòng khám của chuyên gia tâm lý cao cấp Aaron của trại. Anh chưa từng nghĩ rằng một chuyện như thế này lại có thể lọt vào mắt xanh của hệ thống giám sát. Nhưng rồi, khi đứng trước cánh cửa phòng khám màu xám bạc, anh nhanh chóng nhận ra ở nơi này, không có gì là bí mật cả. Aaron là một người đàn ông trung niên, dáng cao gầy, khoác trên mình chiếc áo blouse trắng không một nếp nhăn. Đôi mắt ông sắc sảo mang một sự kiên nhẫn của kẻ đã quen với việc đọc thấu tâm trí con người.
- Mời ngồi.
Gavin ngồi xuống. Căn phòng tĩnh lặng đến mức anh có thể nghe rõ tiếng bút chạm vào giấy khi Aaron ghi chép điều gì đó vào sổ tay của mình. Không cần phải giấu giếm, anh bày tỏ hết suy nghĩ của mình và cả những cơn đau âm ỉ mà anh không thể gọi tên. Aaron không ngắt lời, chỉ im lặng, tiếp tục viết, như thể mỗi câu nói của Gavin đều là một dữ liệu quan trọng cần được lưu trữ. Chỉ khi Gavin đã trút hết những gì trong lòng mình, Aaron mới khẽ gật đầu, đặt bút xuống, rồi bắt đầu quá trình trị liệu.
Nhưng thực ra, mọi chuyện đã được sắp đặt từ trước.
Chỉ có rất ít người biết về một loại UAV siêu nhỏ, chỉ bằng một hạt gạo hoặc to lắm là một con ruồi, chuyên dùng để bí mật theo dõi những cá nhân quan trọng.
Gavin chính là một trong số đó.
Mọi biểu hiện của anh, từ sự xuất sắc trong tài chính, đến những dấu hiệu tâm lý, đều nằm trong phạm vi quan sát của hệ thống giám sát. Và khi họ nhận thấy Gavin thất tình, họ hiểu rằng đây là cơ hội.
Một trái tim non trẻ tuy dễ bị tổn thương, nhưng cũng dễ dàng được uốn nắn.
Nếu Gavin có thể đau khổ vì thứ tình cảm mong manh và dễ đổi thay thì tại sao không trao cho anh một tình yêu khác?
Đó là tình yêu trung thành với Đế quốc Prospera.
Chuyên gia Aaron nhìn Gavin:
- Gavin, em có biết không? Con người sẽ luôn tìm kiếm một thứ gì đó để tin tưởng. Nhưng không phải ai cũng may mắn tìm được điều đúng đắn để đặt niềm tin vào.
Ông dừng lại một chút, rồi tiếp tục:
- Em đã đặt trái tim mình vào một điều quá mong manh. Nhưng Prospera thì khác. Nó là vĩnh cửu. Nếu em dành tình yêu của mình cho Đế quốc, Người sẽ không bao giờ phản bội em trừ khi em phản bội Người.
Gavin lặng người.
Những lời nói ấy len lỏi vào trong tâm trí anh, như một hạt giống nhỏ vừa được gieo xuống nền đất màu mỡ.
Anh đã yêu, và rồi bị bỏ lại.
Nhưng nếu anh yêu Đế quốc Prospera, nó sẽ mãi mãi thuộc về anh.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com