Chương 104: Gánh hoạ hồng nhan
"Haizzzz..."
"Haizzz..."
"Haizz..." đây đã là lần thở dài thứ n+1 của Bạch Hắc, kể từ lúc hắn kéo cô về nhà.
Khánh Minh ôm một đống đồ ăn vặt đến chỗ Bạch Hắc, lo lắng hỏi: "Bach Hắc sao vậy? Không khỏe ở đâu sao? Là lúc tôi nắm chặt tay em đến giờ vẫn đau sao, xin lỗi? Hay là cô ta bắt nạt em?"
"Haiz..."
Đôi mắt xanh mở to tròn xoe như cún con nhìn Bạch Hắc tỏ vẻ đáng thương, biết lỗi: "Có phải do em vẫn giận tôi vụ hồi trước đã đưa em cho cô ta không?"
Bạch Hắc nằm sõng soài trên sofa, nhìn bản mặt ngây thơ của hắn lời lên đến miệng lại nuốt xuống, mặt mày ủ rũ quay vào phía trong.
"Bạch Hắc đừng vậy mà, em muốn giận, muốn dỗi cứ nói thẳng ra, em muốn gì tôi cũng đáp ứng." Khánh Minh thấy Bạch Hắc ngó lơ mình thì ủ rũ, lại gần dụi đầu vào hõm cổ cô làm nũng.
Cổ Bạch Hắc vốn là nơi nhạy cảm, bị mái tóc trắng của hắn cạ vào thì nhột, bật nhảy như ếch, ngồi ném mình vào góc ghế, trợn tròn mắt, chỉ vào hắn, nói lắp bắp: "Đấy... đấy... chính là hành động đấy, cậu phải dừng ngay."
"Sao phải dừng, không phải em rất thích xoa tóc tôi sao?" Khánh Minh oan ức, nhớ lại cảnh tối qua Bạch Hắc sờ mó nghịch ngợm tóc hắn thì rất vui vẻ nên hắn mới bất chấp làm hành động kì cục đó cho cô cười.
Bạch Hắc nghe hắn nói liền đỏ bừng mặt như bị ai đó nói trúng tim đen, chỉ là thân phận bé nhỏ nếu nhận đặc ân này biết được ngày tiếp theo xác cô bị thả trôi sông là khi nào. Riêng hội "bảo vệ bảo vật" đã đủ mệt rồi nay còn thêm tiền thân của Conan kiêm luôn tiền thân Hoạn Thư – Vân Hà – thì cô có tích đức trăm kiếp cũng không tránh khỏi kiếp nạn.
Mà nhắc đến Vân Hà lại nhớ chuyện sáng nay, Khánh Minh đúng là bị mình dạy hư rồi, chắn chắn do xem nhiều phim ngôn tình với mình quá đến nỗi bị ngấm mấy lời thoại của nam chính nên sáng nay mới nói mấy câu dễ gây hiểu nhầm như vậy với Vân Hà. Với tính cách của Vân Hà kiểu gì cô ta cũng điên tiết lên dằn mặt mình một trận. Haizz thế là đi tong bao công sức mấy ngày nay nịnh nọt cô ta. Huhu, họa "hồng nhan" của Khánh Minh sao lúc nào cũng giáng xuống đầu mình chứ, từ khi đi cạnh cậu ta không lúc nào là không gặp xui xẻo.
"Nói chung từ giờ cậu đừng làm mấy hành động gây hiểu nhầm như vậy với em nữa, cậu chỉ được làm như vậy với người yêu của cậu thôi."
"Người yêu?" Hai chữ này đâm thẳng vào bộ óc trống rỗng kiến thức của hắn, hắn đảo mắt suy nghĩ một hồi não vẫn chưa load xong.
Trong mấy bộ phim tình cảm hay xem cùng Bạch Hắc đúng là có nghe qua nhưng còn trình tự ra sao, cảm giác thế nào để gọi là "yêu" thì hắn hoàn toàn không biết. Đọc mấy chục bộ tiểu thuyết của Bạch Hắc thì càng khó hiểu, thường nam chính nữ chính gặp mặt cái là "phập" nhau luôn, chưa từng giải thích tại sao lại vậy. (Đó là lý do Khánh Minh chỉ biết hành động không biết lời nói lời ngon ngọt)
Bạch Hắc nhìn nét mặt ngốc nghếch của Khánh Minh thừa hiểu là hắn chẳng biết gì. Cuối cùng cũng đến lúc phải nhập vai dạy hắn chút kinh nghiệm trường đời.
"Aida, cậu quay ra đây, em giải thích cho mà hiểu."
Nhìn Bạch Hắc mặt mày nghiêm túc, hắn cũng tỏ vẻ nghiêm túc theo, ngồi khoanh chân đàng hoàng như nghe giảng đạo.
" 'Yêu' là cảm giác khi cậu ở cạnh người nào đó khiến cậu vui vẻ hạnh phúc, khi không ở gần thì thấy nhớ thấy buồn, lúc nào cũng chỉ muốn gặp, muốn ở bên người đó. Dấu hiệu dễ thấy nhất là tim đập nhanh một cách khó hiểu, ánh mắt cậu sẽ không kiểm soát được luôn hướng về người đó. Người đó vui cậu cũng vui, người đó buồn cậu sẽ lo lắng, bất an."
Bạch Hắc thao thao bất tuyệt lý thuyết suông mà cô chưa một lần thử, cô càng nói càng hăng như thể động trúng chỗ ngứa nghề nghiệp: "Khi hai người yêu nhau và sẵn sàng thì họ sẽ đi đến hôn nhân, kí tên lên tờ giấy có luật pháp bảo hộ vậy là hai người đã đánh dấu khẳng định chủ quyền, cậu là của cô ấy, cô ấy là của cậu. Nhưng nếu người cậu yêu ko yêu cậu thì không được ép buộc cô ấy, không được tiêm cô ấy,... À thôi quên chuyện đó đi, nhan sắc tầm này ai cưỡng lại cậu được. Kết hôn rồi hai người sẽ chính thức về chung một nhà, sinh con rồi yêu thương nhau đến già. Còn chuyện làm sao để tạo ra baby thì cậu tự tìm hiểu, vấn đề này Khánh Hoàng là chuyên gia (em cũng là chuyên gia, thật muốn dạy cậu chút kinh nghiệm), cậu có thể học hỏi nhưng tuyệt đối không được học thói trăng hoa của cậu ta, yêu là phải chung thủy, tuyệt đối chung thủy... Nói chung là chuyện yêu đương rất phức tạp, khi nào cậu yêu ai đó cậu sẽ hiểu..."
Đôi mắt xanh như ngập tràn sao sáng, Khánh Minh nghe Bạch Hắc nói thì bất giác nhoẻn miệng cười nhìn cô chằm chằm, cơ thể kích động nhún nhún không ngừng.
Nhìn biểu cảm của hắn, cơ mặt Bạch Hắc cứng đờ, con ngươi đen láy giãn hết cỡ như muốn nổ tung, lắp bắp hỏi: "Cậu... cậu... Cậu YÊU rồi sao?"
Khánh Minh mặt đỏ bừng, gật gật.
"Ôi thiên địa ơi, thật sao? Xin lỗi em sốc quá, haha hí hí cuối cùng cậu cũng tìm được tình yêu rồi sao?" Bạch Hắc bật dậy nhảy tưng tửng cười toe toét.
"Em vui vậy sao?" Khánh Minh nheo mắt cười hỏi.
"Hí hí... Tất nhiên rồi."
"Vậy tôi đi chuẩn bị."
"Chuẩn bị gì cơ?"
"Chuẩn bị đám cưới." Mặt hắn đỏ như cà chua chín, ngại ngùng đi thẳng lên tầng, trước lúc đi còn nhìn cô đầy ẩn ý.
"Nhanh thế, ấy ấy cậu đứng lại nói cho em chút thông tin về cô chủ nào." Hắn lướt nhanh như gió, lúc Bạch Hắc gọi đã không thấy bóng dáng hắn đâu.
Cô chủ là ai nhỉ? Hí hí tò mò quá...
Mà khoan trong thời gian này người con gái cạnh cậu ta ngoài Vân Hà thì còn ai đâu.
Bạch Hắc mới nghĩ thôi đã tối sầm mặt, hoảng loạn hét lên: "Không phải Vân Hà chứ? Ôi trời con quỷ cái ấy mà làm cô chủ thì chẳng phải ngày tháng sau mình phải ăn "hành" sống qua ngày sao?"
À mà có khi chưa chắc đã là cô ta, mấy lần gặp mặt cũng không thấy cậu ấy có hứng thú với cô ta đôi khi còn gắt gỏng nữa. Chẳng lẽ Đại thiếu gia trúng tiếng sét ái tình với cô nàng nào đó trong bữa tiệc tối qua. Ôi trời biết thế không uống rượu, bỏ lỡ mất màn drama kịch tính rồi, tiếc quá.
Ây vậy chẳng phải mình bị lôi ra làm bia đỡ đạn cho cô nàng kia sao?
Nghĩ đến đây trán Bạch Hắc nổi gân xanh, tay siết nắm đấm, nghiến răng thầm mắng: "Đại thiếu gia, cậu được lắm, dám lợi dụng em câu sự chú ý của Vân Hà rồi âm thầm rước dâu về chứ gì? "Hông nhan" thì cho người khác ngắm còn "Bạc phận" thì bắt em gánh."
Trong phòng đọc sách, Khánh Minh vui vẻ phác thảo kế hoạch tỉ mỉ.
[Em sẽ bảo vệ cậu, em sẽ YÊU thương cậu thay phần của người khác.] Lời nói sáng nay của Bạch Hắc dội về trong kí ức làm hắn càng phấn khích.
[Khi hai người yêu nhau và sẵn sàng thì họ sẽ đi đến hôn nhân, kí tên lên tờ giấy có luật pháp bảo hộ vậy là hai người đã đánh dấu khẳng định chủ quyền, cậu là của cô ấy, cô ấy là của cậu.]
"Tôi yêu em, em cũng yêu tôi vậy theo trình tự chúng ta sẽ kết hôn, sau đó là sinh con, sau đó là bên nhau đến già" hắn cầm tờ giấy vừa vẽ gì đó vừa lẩm bẩm cười một mình.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com