Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Phần 23 Black Shark

Minh Thế An dứt khoát đồng ý mà không cần suy nghĩ. Sắc mặt Cao Ái Hân bắt đầu xanh ngắt, mặt sắc không còn một hột máu nào đọng lại, không biết bọn họ là thật hay đùa nếu thật sự có hợp đồng với Cao Thị, mặc kệ là lớn hay nhỏ nếu bị hủy trong tay ả chắc chắn ả sẽ không được yên thân với cha mình, tức cha vợ Trình Quốc Trụ.

Chưa hết hoang mang, cặp đôi "trai tài gái sắc" đã được người của bảo an do Trác Khải gọi đến, dọn sạch bọn họ ra ngoài.

"Đúng là không có rác thì không khí mới trở nên thoáng đãng hơn!" Trác Khải nói trong vô thức rồi lại nắm tay Diêu Thục Nhàn hoà mình vào dòng nhạc.

Giai điệu du dương của Endless Love nhẹ nhàng vang lên.

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video. Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]


Minh Thế An khẽ trùng người xuống, đưa tay ra trước mặt Sheren, câu hỏi vô cùng giản dị nhưng nội dung vô cùng trân quý :"Trác tiểu thư! Anh có vinh dự mời em nhảy một bản được không?"

Sheren mỉm cười chấp nhận lời mời đặt lên bàn tay anh,Wayne nhẹ nhàng bước cùng cô tiến ra trung tâm sân khấu, đám đông hiếu kì cũng tách ra nhường đường cho đôi tuấn nam mỹ nữ.

Hơi ấm hai lòng bàn tay chạm vào nhau, tay anh nhẹ nhàng đặt trên chiếc eo thon của cô, tay cô thì lại để sau lưng anh. Cứ theo tiếng hát da diết, hai ánh mắt sâu thẳm bất chợt nhìn nhau, như muốn nói ra hết thiên ngôn vạn ngữ. Chất chứa trong con ngư màu hổ phách của cô, anh chợt thấy một nỗi u ẩn trầm luân trong đáy mắt.Wayne muốn nói điều gì đó lại bị Sheren môi khoá chặt môi, một nụ hôn ngắn ngủi nhưng lại rất nồng nàn:"Cho chúng ta tận hưởng trọn vẹn bài hát!"

Wayne mắt mở to kinh ngạc nhưng lại khoái trá tiếp nhận mà không hề suy nghi, anh chính là chưa bao giờ thấy cô ấy chủ động như vậy.

Sau nụ hôn bất chợt đó, Wayne chỉ còn biết dành cho Sheren một khoảng không im lặng. Im lặng để có thể lắng đọng được cảm xúc của cả hai ở hiện tại, im lặng để tận hưởng những phút giây du dương của âm nhạc. Im lặng ngắm nhìn, im lặng lắng nghe, và chỉ có thể là im lặng.

Cô và anh bây giờ chỉ có những cú xoay đầy quyến rũ và đầy mê hoặc, cả hai đắm chìm trong dư vị nồng nàn của từng giai điệu trong câu hát.

Âm điệu cuối cùng đã dừng lại, những nghệ sĩ trên sân khấu bắt đầu chuyển sang một loại nhạc bắt tai cho điệu Slow Foxtrot. Sàn nhạc hiện giờ không còn nhân ảnh của hai người họ.

Sheren nói muốn uống ít nước nên Wayne đã tiến đến chiếc bàn lấy cho cô. Nước đã có trên tay, anh xoay lại nhưng lại không thấy cô đâu, đôi con ngư màu đen sâu thẳm dò tìm xung quanh, Sheren đúng thật là đã rời khỏi tầm mắt.

#

Ngoài ban công, một màng đen tĩnh mịch cùng với ánh trăng tròn trịa, không quá sáng cũng không quá tối, mọi thứ chan hoà vào nhau. Sheren nhắm nghiền mắt, thả hồn vào hư không, tận hưởng bầu không khí quang đãng, tránh xa sự ồn ào náo nhiệt hỗn độn ở bên trong. Cơn gió của đêm lập đông đúng là rất lạnh, từng đợt từng đợt bất chợt thổi qua, một người vận áo lông dày cũng cảm thấy lạnh huống chi là chiếc váy có phần phóng khoáng của cô, đôi vai nhỏ nhắn khẽ run rẫy, cơn gió rất lạnh lạnh thấu cả tâm can con người.

Sau một lúc cuốn cuồn tìm kím, bước chân Wayne đã dừng lại trước một lối ra ở ban công, cơ mặt anh cũng bắt đầu buông lõng, Wayne nhìn ra phía ngoài khi hai bên màng vải màu bạc phất phơ theo làn gió đẩy mạnh đung đưa. Anh đặt ly nước khoáng xuống thành ban công, nhẹ nhàng cởi bỏ chiếc áo ngoài, khoác lên cho cô:
" Nước của em đây!"

" Cảm ơn anh!" Sheren nhận lấy ly nước từ tay Wayne, cô mỉm cười dịu dàng lộ ra má lúm đồng tiền khiến anh thích thú.

Ánh mắt cô nhìn ra vô tận, nhưng anh lại chỉ mãi nhìn về cô.

"Mắt nhìn người của em trước kia tệ thật"
Wayne nửa thật nửa đùa nói với cô, biết tâm tình tối nay Sheren không vui nên muốn trêu cô để cô vui vẻ.

Một ngọn núi tuyết hàn băng như Minh Thế An cũng biết trọc người ta sao? Trình Chí Mỹ mà vô tình nghe như vậy, lại bắt anh vào phòng ICU mổ não thì lại tội anh!

Nụ cười khổ vô tình lại nở trên đôi môi Đinh Đang:" Đúng! Anh nói rất đúng, mắt của tôi không ngờ lại tệ đến vậy.......đi..... để cảm ơn anh hôm nay đã giúp tôi xả hận, tôi mời anh đi uống rượu"

Wayne thoáng bất ngờ trước lời đề nghị này của Sheren. Cô của tối hôm này, chủ động hơn anh tưởng. Không biết anh đồng ý hay không, cô đã kéo lấy tay anh bước đi.

Wayne bất chợt khựng lại khiến bàn chân đang đi của Sheren chùn bước, cô xoay người nhìn anh tỏ vẻ không hiểu sau đó là thái độ không vui.

- Anh dám từ chối tôi sao?

" Em đinh mặc thế này mà đi sao?"

Sheren nghe Wayne nói như vậy thì nhìn lại bộ dạ vũ này,nếu đến đó thì đúng là có phần hơi quá.

" Đi! Anh chở em về thay đồ!" Lần này là Wayne kéo cánh tay cô bước đi, hai người cứ thế rời khỏi bữa tiệc, khiến đám đông không khỏi ồn ào nhìn theo, phần còn lại của buổi tiệc không còn cách nào khác phải do Trác Khải một thân ôm show trọn gói.

#

Rũ bỏ chiếc váy rườm rà, bó sát ấy ra, Sheren cảm thấy nhẹ người đi hẳn, một concept hoàn toàn thoải mái với một chiếc áo len đen ngắn tay kết hợp cùng quần ống rộng tại nên một bộ phối hài hòa và cũng không kém phần nổi bật.

Cả hai lúc này đã đứng trước cửa quán bar Black Shark, một nơi sang trọng bậc nhất ở thành phố Hương Cảng. Black Shark cũng thuộc loại hội sở thương vụ, cô có đến đây vài lần để săn tin, nhưng lại không dám uống nhiều, phần vì công việc, hơn nữa giá cả ở đây cũng không bình dân gì mấy.

Sheren ngẩng đầu nhìn quán bar trước mắt, cảm giác mình thật nhỏ bé, quay đầu cười với Wayne:" Là tôi mời, anh tính tiền!"

Wayne vô thức cười cười không nói lời nào, anh cũng không có thói quen để phụ nữ mời, dắt tay Sheren tiến vào trong

"Minh thiếu, buổi tối vui vẻ."

" Chào anh! Minh thiếu!"

" Minh thiếu!"

Người đứng ở cửa thấy Wayne vội vàng chào hỏi, anh không nói gì mang theo Sheren đi vào, suốt lối vào bên trong đều là người người chào hỏi Minh Thế An, Sheren bực dọc hỏi:" Đây là địa bàn của anh sao hả?"

Cô nghĩ Minh Thế An chí ít cũng là phần tử của hắc bang, nên đoán đây có lẽ là hang ổ của anh ta.

Wayne bật cười thành tiếng trước câu hỏi này của Sheren:" Thật ra Black Shark chính là một phần của Minh Hạo, anh cũng được xem là ông chủ ở đây!"

Sheren nghe vậy, bĩu môi khinh bỉ:" Đúng là gian thương, nơi nào có lợi đều có mặt anh!"

Wayne dắt tay Sheren đi tới thang máy lên lầu một, cấu trúc của Black Shark là một sảnh lớn, quầy rượu và hầm rượu cũng đặt ở đây, lầu hai trở lên là để cho khách có thể dừng chân nghỉ ngơi nếu cần. Anh dẫn Sheren đi đến lầu một,bước vào trong cô chỉ nghe thấy tiếng nhạc sập sình rất lớn, phần lớn nam nữ đang bung xoã ở trên sàn nhảy, cũng có ngồi trên sofa uống rượu, còn có những cảnh xuân ở trên đó, điều này không khỏi khiến Sheren rượu chưa vào mà đã đỏ mặt.
Không để Đinh Đang nhìn lâu, Wayne đã đưa tay kéo cô đến quầy rượu.

Sheren ngồi lên chiếc ghế xoay, hùng hồn mà nói với Bartender:" Cho tôi một ly mạnh nhất!"

Sheren hôm nay chính là muốn phóng túng bản thân một lần. Cô hận mình là một kẻ không có tiền đồ, tại sao đến hôm nay cô lại còn đa mang đến kẻ xấu xa đó chứ.

Thấy khẩu khí của cô mạnh như vậy, Wayne không khỏi bất ngờ, theo anh biết tửu lượng của cô không thể nào!!!!" Xem ra năng lực uống của em cũng khá đó!"

" Đương nhiên!" Sheren cẩu thả nói, vì khi Trác Lãng Quân còn ở đây, cô chưa bao giờ về nhà mà trên người lại có mùi rượu bia, điều này sẽ không bao giờ xuất hiện ở Bạch Ngọc. Nếu có thì cũng xác định......

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com