21
Hôm sau Tiêu Chiến và Nhất Bác đã ngủ tới tận chiều mới dậy. Nhìn vào điện thoại cậu đã vô cùng hoảng hốt, cậu lại bỏ học rồi và tất cả tội lỗi đều do cái người đang ngủ ngon lành ở bên cạnh mà ra. Nhất Bác mang tay đỡ cái lưng của mình, ném cho người bên cạnh một cái liếc sắc bén. Đêm qua đúng là cậu đã bị Tiêu Chiến hành cho sống dở chết dở, Nhất Bác hỏi anh đào ở đâu mấy cái tư thế quái dị như vậy? Tiêu Chiến lại rất vô tư trả lời là lấy từ mấy bộ phim biến thái và kinh dị.
Mặc đồ vào Nhất Bác đi xuống nhà, đêm qua sau khi mây mưa xong Tiêu Chiến đã bôi thuốc cho cậu rồi mới đi ngủ, vậy nên lúc này lỗ nhỏ phía sau cũng không bị khó chịu là mấy. Người làm từ trong bếp đi ra, nhìn thấy Nhất Bác thì vui vẻ nói
"Cậu chủ! Cô Hạ Mạc dặn nấu cháo cho cậu, vậy nên tôi đã chuẩn bị cháo tôm rồi đây ạ".
Nhất Bác mỉm cười nói cám ơn, cậu bảo người làm cứ để cháo ở đó, khi nào muốn ăn thì sẽ tự làm nóng lại. Nhất Bác mở tủ lấy một miếng bánh ngọt cho vào đĩa, sau đó rót một ly sữa mang lên trên phòng. Mở cửa ra không thấy Tiêu Chiến trên giường thì cậu biết là anh đã dậy và đang làm vệ sinh cá nhân rồi, cũng may cậu đã chuẩn bị sẵn bàn chải đánh răng du lịch cho anh.
Nhất Bác đặt đĩa bánh và ly sữa lên bàn, đang muốn quay người lại thì đã bị Tiêu Chiến ôm từ phía sau. Cậu mỉm cười, đưa tay vòng ra sau xoa đầu người lớn hơn. Anh cũng rất ngoan ngoãn gác cằm lên vai rồi hít hà mùi hương trên cổ cậu hưởng thụ. Tiêu Chiến thì thào vào tai Nhất Bác
"Anh đã dùng bàn chải đánh răng của em đấy"
Nhất Bác xoay người tròn mắt nhìn Tiêu Chiến, "Cái gì cơ? Em đã lấy bàn chải cho anh rồi mà"
"Nhưng anh không thích, anh thích dùng đồ của em, với cả bàn chải du lịch đó cứng lắm"
Tiêu Chiến giả bộ nũng nịu khiến Nhất Bác cũng hết cách trách mắng anh. Tiêu Chiến ngồi ăn bánh với uống sữa một mình ở ghế sofa, còn Nhất Bác lại ngồi tựa lưng trên giường. Dù anh có nói cỡ nào cậu nhất định không chịu ăn, Tiêu Chiến hỏi Nhất Bác tại sao lại không ăn? Thì cậu nói không thích, chỉ thấy miệng rất đắng nên không muốn ăn gì.
Tiêu Chiến gọi điện thoại cho Trác Thành, nói với Y thử liên lạc với bác sĩ xem tình hình của Nhất Bác là thế nào? Anh nói qua tình trạng của cậu là ăn rất ít và hay bỏ bữa. Lúc Tiêu Chiến mang đĩa với ly xuống nhà, người làm có đưa lại số điện thoại của Hạ Mạc cho anh, sau khi nhận được số điện thoại Tiêu Chiến liền gọi ngay cho Hạ Mạc.
Sau cuộc nói chuyện với Hạ Mạc, Tiêu Chiến đã biết được lí do vì sao Nhất Bác không chịu về cùng anh mà lại muốn về chung với Vấn Hàn. Chỉ vì ba Vương biết được Vấn Hàn về làm giáo viên ở trường mà Nhất Bác theo học, cả hai lại cùng đi du lịch chung nên muốn anh ta đưa cậu về rồi tiện thể ở lại ăn cơm chung với gia đình. Hạ Mạc nhờ Tiêu Chiến đốc thúc Nhất Bác ăn uống, vì tối qua cậu dường như chẳng ăn được bao nhiêu, đồ ăn Vấn Hàn gắp từ đầu đến cuối cậu không hề động đến một miếng nào. Hạ Mạc cũng nhắc Tiêu Chiến đừng ép buộc Nhất Bác, nếu ép buộc quá sẽ khiến cậu khó chịu. Cô nói cơ thể Nhất Bác rất khó hấp thụ chất dinh dưỡng, những lúc cơ thể mệt mỏi sẽ dẫn đến tình trạng chán ăn.
Sau khi khỏi qua bác sĩ, Trác Thành liền nhắn tin lại cho Tiêu Chiến, "Bác sĩ nói Tiểu Bác có thể bị suy nhược, cơ thể cậu ấy mệt mỏi sẽ không cảm thấy ngon miệng"
Tiêu Chiến khó hiểu nhắn tin hỏi Trác Thành, "Dì của em ấy cũng nói thế, nhưng tại sao em ấy lại bị mệt mỏi?"
"Cái đấy mày phải hỏi chính mày ấy. Tiêu Chiến, mày có phải là con người không? Mày đè con nhà người ta ra thao ngày thao đêm thì đến sức trâu, sức bò cũng phải gục. Huống chi nhìn Tiểu Bác.... cậu ấy mỏng tới mức chọc một cái là có thể thủng được luôn rồi"
"Không lẽ chỉ vì làm tình với tao mà em ấy bị kiệt sức? Đây đâu phải lần đầu tiên tao làm tình"
Tiêu Chiến nhắn tin trả lời Trác Thành xong mới nghĩ lại, đây không phải lần đầu tiên làm tình của anh nhưng lại là lần đầu tiên của Nhất Bác. Lúc trước Tiêu Chiến quan hệ với nhiều người, mỗi lần làm cũng làm tới hai ba lần vì cảm giác được khám phá người mới làm anh thấy hứng thú, tuy nhiên anh cũng không quên đeo bao để tránh rắc rối sau này. Nhưng lúc làm tình với Nhất Bác lại khác, anh không dùng bao nên cảm giác chân thật làm anh sung sướng hơn nhiều, anh cũng không có khái niệm nghỉ mệt lâu, mỗi lần bắn xong Tiêu Chiến sẽ tìm cách để cho vật bên dưới cương lại, sau đó không cần biết bạn nhỏ đã lấy lại sức chưa mà tiếp tục đè ra làm tới bến.
Trác Thành nhắn tin cho Tiêu Chiến, "Tao cảm thấy lo cho Nhất Bác quá"
"Lo cái gì? Mày nghĩ ai cũng trâu bò như lão công của mày à? Chọc gì mà chọc thủng cả con nhà người ta, mày nên lo cho mày đi thì hơn"
Tiêu Chiến trả lời Trác Thành xong thì liền vứt điện thoại sang một bên, leo lên giường ôm bạn nhỏ vào lòng. Nhất Bác mệt quá nên đã lại chìm vào giấc ngủ, nhìn cậu cứ ngủ miên man anh lại cảm thấy có lỗi. Dù gì thì suốt hai ngày vừa rồi Nhất Bác cũng bị Tiêu Chiến đè ra mà làm thâu đêm. Mặc dù cậu không nói nhưng anh cũng biết vì cơ thể khó chịu, đau nhức khó ngủ nên cậu mới bị tỉnh giấc từ sớm.
Nhất Bác nằm trong lồng ngực Tiêu Chiến ngủ tới bảy giờ tối, mở mắt thấy anh đang nằm nhìn mình, bất giác cậu mỉm cười lên tiếng
"Tiêu Chiến, em yêu anh".
Tiêu Chiến hôn lên môi Nhất Bác thay cho câu trả lời, sau đó nhẹ giọng nói với cậu "Điềm Điềm, anh đưa em đi ăn tối nhé"
Nhất Bác nói người làm đã chuẩn bị cháo cho cậu, vậy nên cậu sẽ ăn ở nhà. Nhất Bác hỏi Tiêu Chiến không trở về nhà sao? Thì anh lại nói nơi nào có cậu thì nơi đó là nhà của anh. Bắt người lớn hơn ăn cháo cùng mình, lúc này Nhất Bác mới nói cho Tiêu Chiến biết là mình cực kỳ ghét ăn cháo. Anh nhíu mày nhìn cậu rồi bảo cậu giống y chang con nít, vừa khó ăn lại còn ngang bướng, đã vậy khi không vừa ý thì lại tỏ vẻ giận dỗi.
Đang lừ mắt với cái người nhiều lời kia, Nhất Bác chợt nhớ ra hai bộ đồ chơi của mình. Cậu nói Tiêu Chiến trả lại cho cậu nhưng anh lại nói để quên ở phòng khách sạn mất rồi. Nhất Bác bỏ ra phòng khách ngồi chưng bộ mặt giận dỗi ở ghế sofa, mặc kệ Tiêu Chiến nài nỉ, cậu chẳng thèm ngó ngàng gì đến anh nữa. Cuối cùng Tiêu Chiến phải đưa Nhất Bác đi đến khu trung tâm mua sắm gần đó để mua về bộ lego khác, thật may hôm nay lại có thêm những mẫu lego giới hạn mới, nếu không Nhất Bác sẽ không để cho Tiêu Chiến yên mất. Khi cả hai vừa về đến cổng thì đã thấy xe của Vấn Hàn đỗ ở đó, cậu bước xuống xe rồi đi tới chỗ của anh ta
Vấn Hàn hỏi Nhất Bác, "Điềm Điềm, sao hôm nay em không đi học?"
Nhất Bác lạnh giọng trả lời Vấn Hàn, "Em không được khỏe nên không muốn đi"
Vấn Hàn chỉ tay về phía Tiêu Chiến rồi lên tiếng hỏi Nhất Bác, "Cả ngày hôm nay em đã ở với cậu ta sao?"
Tiêu Chiến đi đến đứng cạnh Nhất Bác rồi tỏ vẻ không vui nói với Vấn Hàn, "Đúng vậy, tôi đã ở bên cạnh em ấy cả ngày hôm nay, việc đó thì liên quan gì đến anh?"
"Tôi đang nói chuyện với Nhất Bác, phiền cậu tránh ra cho"
Thấy Tiêu Chiến nắm tay của Nhất Bác thì Vấn Hàn trở nên bực tức, anh ta gạt tay của Tiêu Chiến ra rồi kéo cậu về phía mình. Tiêu Chiến nắm lấy tay Nhất Bác kéo lại, gằn giọng nói với Vấn Hàn
"Em ấy giờ là người của tôi, nên tôi không thích em ấy nói chuyện với anh"
Đến lúc này thì sức chịu đựng của Vấn Hàn đã đạt tới giới hạn, anh ta nhếch miệng cười rồi vung tay đấm vào mặt Tiêu Chiến. Thấy anh mất đà ngã ngồi bệt xuống đất, Nhất Bác đẩy mạnh Vấn Hàn ra, đứng chắn trước mặt của Tiêu Chiến rồi quát vào mặt anh ta
"Vấn Hàn, anh tránh ra, tôi đã nói anh không được đánh anh ấy rồi cơ mà. Anh mau cút đi, tôi không muốn thấy mặt anh nữa"
Vấn Hàn đau lòng nhìn Nhất Bác đang trừng mắt nhìn mình, "Nhất Bác, em đã thay đổi rồi"
"Người thay đổi là anh mới đúng. Tôi không nghĩ anh lại là người không phân biệt đúng sai, còn rất thích dùng nắm đấm để nói chuyện"
Vấn Hàn bật cười rồi hỏi Nhất Bác, "Vậy em có từng nghĩ tới lí do vì sao mà tôi thay đổi chưa?"
"Tôi không muốn nghĩ, cũng chẳng cần biết nữa, tôi mong anh sau này hãy tránh xa chúng tôi ra"
Nhất Bác kéo Tiêu Chiến đứng dậy đi tới bấm chuông cửa. Khi cánh cửa mở ra, cậu nói người làm đưa ô tô của Tiêu Chiến vào sân rồi đóng cổng lại không tiếp khách nữa.
Nhất Bác đưa Tiêu Chiến lên phòng, cậu nói người làm mang cho mình hộp sơ cứu y tế nhưng anh lại nói không cần. Nhất Bác hỏi tại sao? thì anh bảo nếu giờ bôi thuốc vào vết thương sẽ không hôn được cậu. Nhất Bác thật hết cách với cái người mặt dày này, bị đau như vậy còn có thể đùa giỡn được.
Nói thì nói vậy thôi nhưng rồi Nhất Bác cũng đè người kia ra mà hôn môi, từ lúc làm tình với Tiêu Chiến thì cậu cảm thấy bản thân bạo dạn hơn rất nhiều. Mặc dù không phải người chủ động tiến tới cuộc chơi, nhưng Nhất Bác lại là người dẫn dắn đối phương đến với mình. Giống như lúc này, cậu trèo lên người Tiêu Chiến rồi đè anh ra hôn ngấu nghiến, mặc kệ cho khóe môi của người ta đang bị rách.
Tiêu Chiến cảm thấy thành quả của mình vượt quá cả sự mong đợi, anh không nghĩ sau khi cùng Nhất Bác làm tình xong cậu lại trở nên si mê anh như thế. Tiêu Chiến cứ để mặc Nhất Bác giày vò môi lưỡi của mình, anh lúc này còn bận làm nhiều việc khác quan trọng hơn chính là kích thích sự ham muốn của cậu.
Tiêu Chiến mang tay làm loạn hết hai bên mông rồi lại đến eo của Nhất Bác, sau khi hai chỗ đó đã bị giày vò đến đỏ ửng mới mang tay lên làm loạn trên ngực. Đang đến giai đoạn cao trào thì Nhất Bác đột nhiên dừng lại rồi đuổi Tiêu Chiến ra về, cậu nói hôm nay không có hứng thú với không có nhu cầu thế nên không cần anh đáp ứng. Tiêu Chiến mang tay Nhất Bác đặt vào vật đang dựng đứng bên dưới, nhăn nhó hỏi cậu bây giờ phải làm sao? Nhất Bác rụt tay lại rồi quay người đi, nói anh tự mình giải quyết. Tiêu Chiến kéo Nhất Bác lại rồi áp xuống giường, anh nói cậu gây án rồi muốn bỏ chạy hả? Phải dọn dẹp hiện trường trước chứ. Nhất Bác bật cười, vòng tay ôm lấy cổ của Tiêu Chiến. Trước khi bắt đầu vào cuộc chơi cậu nói lời cảnh báo với anh, nói cậu không thể tiếp tục nghỉ học thế nên Tiêu Chiến muốn làm sao thì làm, miễn là mai cậu vẫn có thể đi học, nếu không thì đừng hòng cậu để cho anh đụng vào người. Tiêu Chiến đưa tay lên trước mặt Nhất Bác làm kí hiệu OK, rồi sau đó cuộc chơi bắt đầu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com