Thương tâm
Trong tẩm phòng, ánh nến phủ mờ, không khí nồng đượm mùi dược thảo.
Trên long sàng, một thân hình nhỏ nhắn nằm phía sau bức rèm sa mỏng manh, mơ hồ có thể thấy được những đường nét đẹp đẽ trên gương mặt xinh xắn. Nàng đang ngủ nhưng dường như không được ngon giấc, mi tâm khẽ nhíu chặt, hơi thở có phần yếu ớt, khiến người ta không khỏi tiếc thương.
Tenten ngồi bên ngoài, thần sắc ngưng đọng, đưa tay bắt mạch cho người kia, ngón tay nhẹ đặt lên cổ tay trắng nõn của cô gái. Một lúc sau, nàng mới thu tay về, nhẹ thở phào một hơi, cái nhíu mi lo lắng cũng biến mất, Tenten quay sang bóng lưng cao lớn đứng đằng xa kia, nhẹ giọng nói :
"Bẩm bệ hạ, mạch tượng của nương nương đã khá hơn, chỉ cần tịnh dưỡng tẩm bổ vài ngày là ổn..." Thấy người kia vẫn im lặng, nàng khẽ mím môi " ...Xảy ra cớ sự kia, thần nghĩ có lẽ là do thể trạng của nương nương không thích hợp dụng độc, nương nương...không phải là người luyện võ, trước đây đã từng bị trúng độc, lại có thương thế nên tự nhiên cơ thể yếu hơn rất nhiều..."
Câu nói lấp lửng, ngay lập tức bị giọng nói âm trầm của Sasuke cắt ngang.
"Lui ra đi."
Tenten trong mắt không khỏi có chút xót xa liếc nhìn người trong rèm sa, cúi đầu chào Sasuke rồi lặng lẽ lui ra ngoài.
Đến khi bóng dáng của Tenten đã mất tăm sau cánh cửa, lúc này, Sasuke mới quay người lại, tầm mắt phóng tới thân ảnh nhỏ nhắn bị bao phủ bởi bức rèm sa xanh sẫm, như ẩn như hiện, mờ mờ ảo ảo, tựa như nàng có thể tan biến bất cứ lúc nào.
Bất chợt, bước chân hắn bước tới long sàng bỗng nhanh hơn một bậc, trong đầu luôn vang vọng câu nói của Tenten.
Nương nương...không phải là người luyện võ, trước đây đã từng bị trúng độc, lại có thương thế nên tự nhiên cơ thể yếu hơn rất nhiều...
Câu nói đó khiến lòng hắn dấy lên một thứ cảm giác thật khó chịu, ẩn ẩn đau, trái tim trùng xuống, bóng tối bao phủ thật nặng nề. Sasuke đứng trước long sàng, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vén rèm lên, ánh mắt phút chốc trở nên nhu hòa hơn bao giờ hết, nhưng lại chất chứa một chút ưu thương.
Ánh nến vàng vọt từ bên ngoài chiếu vào, phủ lên gương mặt có phần tái nhợt của Sakura, nhịp thở đều đều, vầng trán đọng lại một tầng mồ hôi mỏng, nhưng dù thế vẫn không thể che lấp đi vẻ đẹp thanh thuần, trong sáng của nàng mà lại tăng thêm mấy phần yếu đuối, mỏng manh.
Sasuke nhìn nàng thật lâu, như thể muốn đem nàng khảm sâu vào trí nhớ, nỗi ưu thương trong đáy mắt càng lúc càng hiện rõ, tay từ từ tiến về phía gương mặt nàng, môi mấp máy một câu gì đó, rất nhỏ, dường như chỉ để chính mình nghe thấy.
"Xin lỗi...là ta không để tâm đến..."
Đúng, khi đưa Sakura vào trong bàn cờ mà chính tay mình sắp đặt, Sasuke đã không hề nghĩ đến: Nàng chỉ là một cô gái, một cô gái ngoài sự bướng bỉnh, láu cá là hơn người khác cùng với thứ võ mèo cào không chút nội lực kia ra, thì vẫn chỉ là một người bình thường. Hắn lúc đó chỉ một mực muốn đập tan cái cảm giác rung động không đáng có đối với một người như nàng, đập tan nụ cười thuần khiết cùng ánh mắt trong suốt khiến hắn bị thu hút, hắn bắt mình phải tàn nhẫn máu lạnh đối với nàng, vì chỉ có như thế, hắn mới có thể tự tay dìm nàng xuống vực sâu, phá nát nụ cười cùng ánh mắt kia, thương tổn nàng, vùi dập nàng. Và chỉ khi làm được điều đó, Sasuke mới chân chính cảm thấy bản chất tàn bạo lạnh lùng đã trở về bên trong con người hắn.
Nhưng rốt cuộc, Sasuke cũng không làm được.
Bởi vì khi nhìn thấy Sakura ngã xuống trong buổi yến tiệc, nhìn thấy giọt máu từ khóe môi nàng, từng chút cảm nhận sự sống của người trong tay mình đang dần rút đi, cái cảm giác sợ hãi mất đi người quan trọng, sợ hãi khi không cách nào nắm giữa được thứ mà mình muốn - thứ vốn từ lâu đã nằm ở góc tăm tối nhất trong trái tim hắn, nay lại trỗi dậy.
Nàng không thuộc về nơi này
Không thuộc về ta...
Vì thế...
Ta luôn sợ hãi mất đi nàng
Cô gái này...chính là điểm yếu của hắn...
Sakura...
Nếu nàng còn ở lại đây
Ta sợ sẽ không thể khống chế được mình
"Ta nhất định không để điều đó xảy ra!!!!!!"
Dưới ánh nến, bóng hình Sakura hiện lên trở nên yếu ớt hơn bao giờ hết, làn mi mỏng như cánh ve khẽ khàn lay động khiến động tác của Sasuke khựng lại. Ngay lập tức, hắn dùng tốc độ nhanh nhất rụt phắt tay lại, ánh mắt thoáng chút xao động chăm chú nhìn vào nàng.
Sakura chớp chớp mi, con ngươi chuyển động cố làm quen với ánh sáng vàng vọt, đảo quanh một vòng căn phòng.
Đây là đâu?
Nàng tự hỏi mình như thế, đến khi tầm mắt chạm phải đôi đồng tử đen nhánh của ai đó thì...trong lòng đã có câu trả lời.
Ah, hóa ra nàng vẫn chưa chết, xem ra cái thân thể này...cũng còn chút hữu dụng với hắn.
Sakura nghiêng đầu, hướng Sasuke nở một nụ cười yếu ớt, mỉa mai nói :
"Hoàng thượng...dự đoán như thần, chúc mừng ngài đã loại được một kẻ thù..."
Nhưng...
Chính là đánh đổi mạng sống của nàng để làm điều đó
Ánh mắt...bỗng có thứ gì đó vỡ vụn.
Sasuke nhìn sự đổ vỡ trong mắt nàng, lòng cảm thấy như có ai bóp chặt, cô gái này...đến khi nào mới học được cách che dấu cảm xúc của mình đây? Cứ như vậy thì nàng ta làm sao có thể sống sót trong hoàng cung này?
Sắc mặt Sasuke bỗng trầm xuống, đôi mắt đen nhánh vẫn tĩnh lặng như nước, như thể không có thứ gì có thể khiến nó gợn sóng, dù chỉ là một cơn sóng nhỏ. Nhưng hắn biết, lòng mình từ lâu đã dậy sóng rồi.
"Không cần phải chúc mừng, vì thực ra...chiêu này không hẳn đã loại bỏ được Danzo hoàn toàn. Và còn...vị tiểu thư của tể tướng cũng rất bản lĩnh, giữa vòng vây của quân lính như thế mà vẫn thoát được, chắc là phải thí nhiều con tốt thế mạng đây..."
"Thoát rồi..." Sakura run giọng, đồng tử không ngừng mở lớn "...Karin thoát rồi sao??"
Nghĩa là...nhiệm vụ của nàng vẫn chưa hoàn thành...
Bất giác, bàn tay nàng dưới lớp chăn dần nắm chặt, mồ hôi ướt đẫm.
Khóe miệng Sasuke khẽ nhếch lên.
"Cho dù là vậy thì ả ta cũng không trốn được bao lâu nữa. Nàng không cần lo lắng, ta sẽ giữ lời hứa...đưa nàng trở về thế giới mà nàng muốn."
Cái gì?
Sakura giương mắt nhìn nụ cười nửa miệng cùng thái độ tự mãn kia, dường như chưa thể tin được những lời vừa nghe thấy.
"Hắn ta dễ dàng buông tha cho mình như vậy...Không lẽ còn có chủ ý khác?"
Nhưng rất nhanh ý nghĩ đó đã bị nàng quét sạch đi, đối với một người đã hết giá trị như nàng thì còn có thể lợi dụng được gì chứ? Mà dù hắn có muốn lợi dụng đi chăng nữa thì nàng cũng không thể không tuân.
"Vậy sao..." Nàng yếu ớt nói.
Môi bạc lại nhếch cao hơn.
"Tất nhiên..."
...nếu số phận thực sự mỉm cười với nàng.
Hỡi đóa hoa lạ đến từ vùng đất xa xôi..
Hãy bay đi..
Trở về với quê hương của mình
Trước khi sự chiếm hữu của ta..
Ngăn cản nàng làm điều đó
.
..
...
Sáng hôm sau, từ trong hoàng cung truyền ra tin tức: Vị quý phi nương nương vừa được phong tước không lâu của hoàng đế do bị trúng độc nên lâm trọng bệnh, tính mạng hiện như chỉ mành treo chuông, có thể hương tiêu ngọc vẫn bất cứ lúc nào. Dù hoàng đế đã triệu tập tất cả các danh y nổi tiếng ở hỏa quốc về hoàng cung để chữa bệnh cho nàng nhưng tình hình vẫn không mấy khả quan.
Thế là, tin tức về vị quý phi bạc mệnh của hoàng đế liền trở thành để tài mở đầu buổi nói chuyện uống trà của người dân trong kinh thành.
Người A nói: "Tiếc thật, hoàng đế bệ hạ độc thân bấy lâu nay, đến giờ mới tìm được người ưng ý, vậy mà chưa gì đã bệnh hoạn ốm đau, tiếc thật, tiếc thật..."
Ngươi B cảm thán: "Tôi nghe nói vị quý phi đó tóc hồng mắt xanh, dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, rất kiều diễm, aizz, thật muốn một lần chiêm ngưỡng dung nhan của nương nương quá!"
Ngươi C hét lên: "Hứ! Thân phận nương nương cao quý như vậy thì đến lượt ông đến ngắm sao? Còn nữa, có tôi ở đây ông đừng có mong mà đến kỉ viện, theo tôi về!!!"
Và thế là, có một ông chồng háo sắc nào đó bị bà vợ kéo lỗ tai lôi về. =.=''
Ngươi D nói nhỏ: "Này, thực ra quý phi từng là cung nữ chứ chẳng phải thân phận cao quý gì đâu, người ta đồn nàng vốn là yêu tinh hóa thành người mê hoặc bệ hạ đấy, mọi người nghĩ xem một người trước nay chưa từng lập bất cứ ai làm phi tần như bệ hạ thì sao giờ lại phong một cung nữ làm quý phi? Vả lại chẳng ai biết nàng đến từ đâu, gia thế ra sao hết!"
Ngươi E tiếp lời: "Không cần biết nàng ta là người hay yêu nhưng chưa gì hết đã khiến cho tiểu thư Karin nhà tể tướng bị lệnh truy sát về tội ám sát rồi đấy, mà cái cô tiểu thư đó cũng ghê thật, trước đây từng giết rất nhiều người khác rồi..."
Và cuộc bàn tán lại chuyển sang chủ đề khác.
Haizz, tin đồn...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com