Chương 8
Lúc máy bay hạ cánh, Trần Lập Nông mắt còn lim dim ngủ, vừa đi vừa nghiêng ngả, chắc hẳn cậu buồn ngủ lắm, vì Chu Chính Đình chưa thấy Trần Lập Nông như vậy bao giờ cả.
Sợ cậu ngã ra hoặc bị ai đó va phải, Chu Chính Đình quyết định kéo sát cậu vào mình, một tay hắn khoác qua vai Trần Lập Nông để giữ thăng bằng cho cậu.
"Đừng ngủ sâu quá, chú ý đi đường không ngã" Chu Chính Đình khẽ nói.
"Vâng" Trần Lập Nông ngoan ngoãn gật đầu. Không ngờ lúc cậu buồn ngủ, lại ngoan ngoãn như vậy, hắn khẽ buồn cười, nhìn cậu như vậy thì có khác gì trẻ con đâu.
Cuối cùng cũng về đến nhà bọn họ, căn phòng được trang trí thật lung linh, nhưng nhìn cậu nằm trên giường mà hắn chỉ biết thở dài, kiểu này thì có vẻ không ăn bữa cơm lãng mạn được rồi.
Thấy Trần Lập Nông ngủ say, còn cuộn người như cún con, Chu Chính Đình bỗng không nỡ đánh thức, mặc kệ cậu ngủ cho đã. Vì rảnh rỗi nên Chu Chính Đình đành làm việc, công việc mấy ngày qua chỉ trao đổi qua điện thoại, có một số giấy tờ hắn cần phải xem xét.
Lúc Trần Lập Nông ngủ cho đã mắt, ngồi dậy vươn vai, nhìn đồng hồ thì đã là 4 giờ chiều. Cậu đưa đôi mắt mông lung nhìn quanh phòng, bất ngờ thấy được đôi mắt tinh xảo của Chu Chính Đình đang ngồi trên bàn gần đó nhìn mình, cậu khẽ đỏ mặt.
"Dậy rồi hả sâu lười?" Chu Chính Đình cười một cái, giọng hơi trầm cất lên.
"Ừm, sao không gọi tôi dậy?" Cậu lấy tay cào cào mái tóc hơi rối.
"Cậu nghĩ là tôi không gọi? Tôi lay người cậu, còn đánh mấy cái để đánh thức, mà cậu có chịu mở mắt đâu" Chu Chính Đình xấu xa nói.
"Tôi...tại tôi mệt thôi, chứ bình thường tôi không như vậy đâu" Trần Lập Nông cố bào chữa.
"Được rồi, ngủ nhiều vậy hẳn là đói, muốn ăn cái gì không?" Nhìn cậu cố gắng thanh minh, hắn thôi không trêu cậu nữa.
"Anh nhắc mới nhớ, tôi hơi đói bụng. Mà về nhà bố mẹ chồng ăn cơm đi, phải sang chào một tiếng. Tôi hơi nhớ bà nội" Chuyến đi lần này, Trần Lập Nông còn mua quà cho mọi người, đặc biệt mua cho bà nội cái khăn len rất đẹp, chỉ có đúng một chiếc duy nhất, đó là hàng thủ công, nên nhìn vừa đẹp vừa độc.
"Bà hẳn vui lắm, có đứa cháu dâu hiếu thảo thế cơ mà" Chu Chính Đình cất gọn lại giấy tờ. Chờ Trần Lập Nông tắm qua. Hắn bỗng nghĩ đến một chuyện. Tuy là yêu nhau mấy năm trời, nhưng Trần Diễm Quỳnh chưa từng mua cho bố mẹ hắn hay bà nội một cái gì cả. Hắn vốn không hay để ý mấy cái đó, nhưng nếu yêu nhau, không phải là nên bày tỏ tấm lòng gì đó hay sao? Đấy là phép lịch sự tối thiểu mà.
Lúc Chu Chính Đình và Trần Lập Nông đến, bà nội đang ngồi xem TV, nhìn thấy bọn họ đi vào, bà vui mừng cười một cái. Nếp nhăn bên khoé mắt hiện ra mỗi khi bà cười, nhưng nhìn bà rất hạnh phúc.
"Bà nội, con mua khăn cho bà nè. Đây là chiếc duy nhất luôn đó ạ" Trần Lập Nông như đứa nhỏ, đưa khăn cho bà nội xem, còn dùng vẻ mặt mong chờ được khen.
"Cháu ngoan, bà cảm ơn nhé" Bà khẽ xoa đầu cậu một cái. Bà biết nhóc con này là đứa trẻ tốt mà.
"Bà đừng khách sáo mà" Trần Lập Nông cười ngây ngô, xoa nắn chân cho bà nội. Bà của cậu mất sớm, nên được bà nội quan tâm, cậu vui vẻ mà đối đáp lại, đối xử với bà như bà ruột mình.
Chu Chính Đình nãy giờ ngồi một góc bị lãng quên thì chỉ muốn khóc. Bà nội cho hắn ra rìa rồi. Trước đây mỗi khi nhìn thấy hắn thì hỏi han này nọ. Bây giờ thì không nhìn đến hắn lấy một cái. Nhìn nhìn hai người họ như vậy, hắn cũng vui vẻ, nên chỉ biết im lặng ngồi bên cạnh nhìn hai người họ tâm sự mà thôi.
End chương 8
Dạo này wattpad im ắng ghê 😂😂
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com