Chương 61: NAM CHÍNH HỎI TÔI VỀ NHỮNG NỤ HÔN
Tân Hổ Lỗi mang theo xe, nên anh không thể dễ dàng dịch chuyển họ đến căn hộ của mình.
Trên đường lái xe đến khu chung cư, Diêu Thẩm đã suy nghĩ lại. Nếu lỡ có ai đó bắt gặp họ thì sao? Nếu ai đó nhận ra họ khi lái, cậu bám chặt vào lưng Tân Hổ Lỗi suốt đêm thì sao?
Nếu một người hàng xóm tò mò nhìn thấy họ đỗ xe cùng nhau thì sao?
Mọi người sẽ nghĩ gì?
Họ nên nghĩ gì?
Diêu Thẩm cũng không chắc điều gì đã thôi thúc cậu yêu cầu Tân Hổ Lỗi đưa cậu về nhà. Cậu chỉ biết rằng việc quay lại căn phòng khách sạn vô hồn của mình sau những gì họ nói với Cung Đào thật không thể chịu đựng được.
Cậu không muốn ở một mình.
Và dù cậu có thích hay không thì Tân Hổ Lỗi là người duy nhất hiểu lý do tại sao.
Tân Hổ Lỗi lái chiếc xe thẳng vào gara của tòa nhà, hất cằm về phía nhân viên bảo vệ đang làm nhiệm vụ, người đã mở cổng cho anh ngay khi nhìn thấy chiếc xe quen thuộc.
Diêu Thẩm chỉ có thể lấy lại nhịp thở khi họ ở một mình trong bóng tối của gara biệt lập.
"Đi thôi," Tân Hổ Lỗi nói, và tay vòng qua vai Diêu Thẩm.
---
Diêu Thẩm chớp mắt ra và thấy mình đang ở trong phòng khách quen thuộc của Tân Hổ Lỗi. Vẫn sôi động như lần trước cậu ở đó.
Hắc Miêu nhảy về phía họ với cái đuôi mượt mà của mình dựng lên trong không khí, kêu meo meo vui vẻ.
Tân Hổ Lỗi ngồi xổm xuống để gãi dưới cằm nó. "Tôi biết, hôm nay tôi đã về nhà muộn hơn."
Đột nhiên Diêu Thẩm cảm thấy mình lạc lõng trong căn phòng khách nhỏ.
"Có lẽ tôi không nên ở đây," cậu nói, nhìn xung quanh một cách bất lực.
Tân Hổ Lỗi đứng thẳng dậy, và với tay nắm lấy cổ tay Diêu Thẩm, nhẹ nhàng nắm chặt. "Không, ở lại đi."
"Tôi không biết mình ở đây để làm gì."
"Cậu có cần một lý do không?"
Tân Hổ Lỗi nắm tay cậu và nhẹ nhàng dẫn cậu đến ngồi xuống chiếc ghế cao trước quầy bếp.
"Ngồi xuống đi, tôi sẽ nấu gì đó cho cậu," Tân Hổ Lỗi nói, buộc tóc thành một búi lỏng.
---
Tân Hổ Lỗi làm cơm rang tôm cho họ, và họ ăn cùng nhau trên ghế sofa trước tivi.
Diêu Thẩm không khỏi có cảm giác như mọi thứ thật hư ảo — chỉ riêng việc ngồi đây, ăn món ăn do Tân Hổ Lỗi tự tay nấu trong phòng khách của anh ta, cũng đã quá đỗi phi thực rồi.
Cậu thậm chí còn cảm thấy lúng túng hơn cả lần đầu tiên cậu ở nhà anh.
Có lẽ bởi vì lần này cậu đã tự rủ mình đến.
Cậu đã nghĩ gì vậy?
Lý lẽ trước đó của cậu giờ đây thật mong manh, giống như một lời nói dối mà cậu tự nói với mình để cảm thấy tốt hơn về sự thật.
"Cậu im lặng quá," Tân Hổ Lỗi lên tiếng, đặt chiếc bát trống trơn lên bàn phụ cạnh ghế sofa. "Đang nghĩ gì vậy?"
Diêu Thẩm gần như mắc nghẹn miếng cơm cuối cùng của mình.
Có lẽ Diêu Thẩm cũng muốn biết câu trả lời cho câu hỏi đó.
"Tôi chỉ đang nghĩ về những gì sẽ xảy ra với Tôn Di", cậu bịa ra điều gì đó ngay tại chỗ. "Liệu cô ấy có thể giải thoát được không?"
Tân Hổ Lỗi nhún vai. "Khó nói lắm, cũng có thể, nhưng có lẽ sự lưu luyến của cô ấy với phàm trần vẫn còn quá lớn."
Diêu Thẩm gật đầu, và cả hai lại im lặng.
Tân Hổ Lỗi hắng giọng sau một lúc. "Cậu có thích quà của Cao Ngô không?"
Diêu Thẩm phải mất một lúc mới hiểu được Tân Hổ Lỗi đang hỏi cậu điều gì. Tâm trí cậu ngay lập tức chuyển hướng đến tài khoản weibo kỳ lạ có tên hiển thị là 'Hắc Miêu'.
"Làm sao anh biết cậu ấy tặng quà cho tôi?"
Cậu chăm chú quan sát phản ứng của Tân Hổ Lỗi để tìm ra bất kỳ dấu hiệu gian dối nào, nhưng biểu cảm của anh ấy không thay đổi khi anh nói, "Tôi thấy cậu ấy mua quạt."
Diêu Thẩm nheo mắt nhìn anh, nhưng cuối cùng lại bỏ qua.
"Tôi chưa mở chúng nên không biết,"
"Ồ."
"Ồ," cái gì mà "ồ"? Nói chuyện với Tân Hổ Lỗi chẳng khác nào cố nhào nước từ đá vậy.
"Cậu không nên cho người ta hy vọng nếu cậu không thật sự có hứng thú," Tân Hổ Lỗi đột nhiên lên tiếng.
Diêu Thẩm đặt bát xuống bàn cà phê trước mặt, và khó chịu dịch chuyển trên ghế sofa, cố gắng tạo khoảng cách giữa cậu và Tân Hổ Lỗi.
"Biết đâu tôi có hứng với cậu ấy thật," Diêu Thẩm nói, giọng có chút phòng thủ.
Tân Hổ Lỗi tựa lưng vào gối sofa, nhìn cậu bằng ánh mắt trầm ngâm. "'Biết đâu' thôi à. Nghĩa là cậu vẫn chưa chắc."
Đó không phải là một câu hỏi.
Diêu Thẩm chỉ càng bối rối và phòng thủ hơn.
"Ừ, đúng vậy, tôi chưa từng ở bên một chàng trai nào trước đây, nó là điều bình thường để mọi thứ chậm rãi, với lần đầu tiên." Nghe có vẻ là một lời giải thích khá hợp lý, vì vậy Diêu Thẩm đáp lại cái nhìn lạnh lùng của Tân Hổ Lỗi mà không hạ thấp ánh mắt của mình.
"Vậy sao?"
Diêu Thẩm không biết Tân Hổ Lỗi đang ám chỉ điều gì.
Sự phản kháng của Diêu Thâm ngày càng dâng cao. "Vậy sao? Sao là sao chứ? Anh đang cố hỏi cái gì vậy? Nói thẳng ra đi!"
Cơn bùng nổ của cậu khiến mặt cậu hơi đỏ, cậu có thể cảm nhận dòng máu dồn lên tai, làm gáy cậu cũng nóng lên.
Tân Hổ Lỗi nhích lại gần cậu.
"Cậu đã từng hôn một người đàn ông chưa?"
Tâm trí Diêu Thẩm trống rỗng.
Có một câu trả lời mang tính kỹ thuật cho câu hỏi đó, và một câu trả lời thật lòng.
"Chưa. Ý tôi là lần anh hôn tôi không được tính", cậu buột miệng nói, phủ nhận mọi căn cứ.
Tân Hổ Lỗi chống khuỷu tay lên đầu gối và nhìn Diêu Thẩm dưới hàng mi dài. "Tại sao lại không được tính?"
"Đó là cho bộ phim." Cậu lắc đầu. "Không, thậm chí còn không phải. Đó là cho buổi thử vai, không được tính. Đó không phải thật." Cậu nhớ ra điều gì đó khác. "Và lần trước là trong một trận đấu, thậm chí còn ít được tính hơn."
"Cậu có muốn nó thành sự thật không?"
Diêu Thẩm liếc nhìn khuôn mặt tựa điêu khắc của Tân Hổ Lỗi từ khóe mắt, nhưng không có bất cứ thay đổi nào trong biểu cảm của anh ấy.
Thở dài, Diêu Thẩm nhắm mắt lại. Thật mệt mỏi khi phải nói chuyện vòng vo với Tân Hổ Lỗi.
Cậu cảm thấy như thể mình đang bị dò xét liên tục. Như thể Tân Hổ Lỗi muốn lột da cậu ra và nhìn cậu kỹ hơn.
Cậu chỉ không hiểu tại sao.
Có thể nó có liên quan gì đó đến giấc mơ kỳ lạ đó không?
Mệt mỏi, sau một ngày làm việc trên phim trường và sự kiệt sức về mặt tinh thần vào buổi chiều, Diêu Thẩm buột miệng nói, "Còn anh thì sao? Anh muốn hôn tôi không?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com