Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 15: Đẹp trai quá đi mất

Thứ mà Đường Viễn học là múa dân gian Trung Quốc, khác với những trường khác, ở trường bọn họ học sinh nam và nữ tách riêng, bài thi chuyên ngành cũng sẽ thi riêng.

Cậu không có cảm giác gì đối với các nữ sinh, cậu là gay, trong mắt cậu nữ sinh đều chỉ là một nhóm chị chị em em đáng yêu, nam sinh cũng không có ấn tượng vì căn phòng trong lòng cậu đã có chủ nhân mất rồi.

Cho đến hiện tại thì có vẻ chưa đổi chủ được đâu.

Tiết đầu tiên của buổi chiều là tiết Tiếng Anh, hai lớp học cùng nhau, lớp học chung với cậu là lớp múa ba lê.

60 người ngồi chung một phòng học, còn không có điều hòa, nóng muốn xỉu.

Vị trí ngồi của Đường Viễn từ lúc khai giảng đến giờ vẫn là hàng cuối cùng dãy trong, vừa đến tiết Tiếng Anh là cậu liền ngồi vào chỗ đó, ai cũng không muốn chiếm vị trí đó cả.

Bàn trên và bạn bên cạnh luôn là những khuôn mặt xa lạ thay đổi liên tục, nhưng họ có một đặc điểm chung, đều là con gái.

Giáo Viên tiếng anh là một thiếu nữ mặt trái xoan cùng đôi chân dài, cả người từ đầu đến chân đều là màu hồng. Giọng nói của cô ngọt ngào giống chim sơn xa, lúc Đường Viễn nghe sẽ tự động bỏ qua mấy từ đơn cô phát âm chưa chuẩn, có lẽ là thói quen, sau này sửa dần là được.

Lúc viết từ đơn, Đường Viễn cứ một lúc lại ngó qua nhìn điện thoại di động, cậu để chế độ tắt tiếng, nếu có điện thoại thì màn hình sẽ phát sáng.

Trần Song Hỉ ngồi cùng bàn nhỏ giọng nói: "Đường thiếu, giáo viên Tiếng Anh đang đến kìa."

Đường Viễn dời mắt khỏi điện thoại.

Giáo viên Tiếng Anh dừng ở bên cạnh hai người, cô điều chỉnh giọng rồi đọc ra một từ đơn, thấy thiếu niên không cần nghĩ đã đặt bút viết xuống, quả thực chính là từ này, hơn nữa chữ viết cũng đẹp mê lòng người, nhìn là biết đã từng học qua thư pháp.

Cái này hình như không giống lời đồn được ba nâng đỡ cho lắm....

Lúc Đường Viễn đang mơ mơ màng màng thì nghe được hai nữ sinh bàn trên nhắc đến tên của Lý Nguyệt, không ngờ cô ta là hoa khôi lớp múa ba lê, chức hoa khôi cũng đã chiếm được 4 năm liên tiếp.

Hai nữ sinh dùng sách giáo khoa che đầu, hào hứng trao đổi tình báo với nhau rằng hoa khôi năm nay có khi là một học sinh năm nhất, người kia điều kiện xuất sắc, có khả năng thay thế được vị trí của Lý Nguyệt.

Đường Viễn cố hết sức nhấc hai mí mắt lên, được hai giây sau lại díp chặt.

Hai tiết sau là tiết huấn luyện kiến thức căn bản, Đường Viễn đã thả hồn trên mây từ sớm, cậu vừa đứng vịn lan can giãn gân vừa nhìn bạn học khác đang được giáo viên hướng dẫn. Ai đã nắm vững kiến thức căn bản, ai chưa vững thì chỉ cần nhìn một vài động tác là có thể đánh giá qua.

Đừng nhìn Trần Song Hỉ ngày thường sợ hãi rụt rè, cảm giác tồn tại cực thấp nhưng đến lúc tập luyện lại hoàn toàn trái ngược, cơ thể của hắn cực kỳ dẻo dai, nhấc lên nhấc xuống không hề mất chút sức lực nào.

Đường Viễn không thấy bất ngờ cho lắm, đã thi được tới đây thì dù là ai, ít nhiều gì cũng phải có chút chút tài năng mà.

Cộng sự của Trần Song Hỉ là một soái ca, mặt mũi sáng sủa, lưng thẳng cổ dài, tuy không dẻo dai bằng Trần Song Hỉ nhưng trong ban nhất, không ai đối xử tàn nhẫn với bản thân bằng hắn.

Rõ ràng đã tới giới hạn nhưng vẫn không ngừng gập eo, sắc mặt tím tái thấy rõ, gân xanh trên trán đều nổi lên.

Có thể thấy là một người cực kỳ hiếu thắng, kể ra cũng kỳ lạ, chẳng qua chỉ là một buổi tập luyện mà thôi, làm sao phải phân cao thấp như thế? Bộ có thể giật được cúp hay giải nhất gì đó sao?

Huống hồ giáo viên còn đang bận hướng dẫn cho bạn học khác, chưa để ý bên này đâu, gập eo đến khổ sở như thế cho ai xem?

Đường Viễn tặc lưỡi, có rất nhiều lúc cậu vì muốn nâng cao giới hạn của bản thân về một động tác mà tập đi tập lại mấy trăm lần trước gương. Đối với người học vũ đạo mà nói, tính kiên trì là điều bắt buộc phải có, còn tính kiên trì của cái tên này mạnh đến mức biến thái luôn rồi.

Tên gọi là gì nhỉ?

Không thể nào, người đẹp trai như vậy mà sao mình lại chưa từng nghe qua bao giờ nhỉ?

Đường Viễn nghe được giọng nói sợ hãi của Trần Song Hỉ, lắp bắp hỏi:  "Trương...Trương Dương, tôi có thể đi chưa?"

Cậu nhướn mày, hình như mình đã từng nghe qua cái tên này ở đâu đó rồi.

Đối diện với ánh mắt khiêu khích của hắn, Đường Viễn mới nhớ ra hình như Trần Song Hỉ từng nhắc với cậu về người này.

Vừa rồi cật lực gập eo như thế, tám phần là muốn làm cho cậu xem.

Đường Viễn ngáp một cái, bây giờ khiêu khích tui cũng vô dụng thôi, chờ chân tui khỏe lại tui tập cho cậu coi đã đời, gấp gáp cái gì, đại học vừa mới bắt đầu mà thôi.

Vào giờ ra chơi, Đường Viễn đi WC, vừa mới đi vào đã thấy có một luồng gió phía sau, cậu quay đầu nhìn lại thì nhận ra người tới chính là cộng sự ban nãy của Trần Song Hỉ.

Trương Dương đi đến bồn vệ sinh bên cạnh.

Trước khi Đường Viễn có người mình thích, cậu luôn có hứng thú với mấy cậu chàng đẹp trai, cũng để ý mấy người, nhưng dù như thế nào thì cậu cũng chỉ dùng để ngắm thôi.

"Tháng ba năm sau chính là cuộc thi tranh cúp “Zealand” dành cho thiếu niên."

Đột nhiên bên cạnh vang lên tiếng nói, khóe miệng Đường Viễn giật giật, nếu không phải lúc này trong WC chỉ có hai người bọn họ thì cậu thật sự sẽ cho rằng tên nhóc này đang nói chuyện với người khác.

"Zealand" là cuộc thi vũ đạo nổi tiếng nhất ở Trung Quốc, mẹ cậu từng đạt được giải thưởng này, bà có rất nhiều cúp từ múa theo nhóm lẫn múa đơn, từ nhỏ cậu đã sờ qua rất nhiều lần, tro bụi dính trên đó cũng là do cậu lau chùi, cọ đến cọ lui, cọ ra một tình cảm nồng nhiệt, sang năm chắc chắn cậu sẽ đăng ký dự thi.

Suy nghĩ Đường Viễn trôi đi hơi xa, cậu nhanh chóng hồi phục tinh thần, để tránh lúc không chú ý mà khiến nước tiểu văng lên tay mình.

Giọng nói của Trương Dương hòa cùng vào tiếng xả nước: "Cậu có dự thi không?"

Đường Viễn dứt khoát đáp: "Chắc chắn."

Trương Dương sửa sang lại lưng quần: "Tôi cũng vậy."

Đường Viễn nói: "Thế thì tốt"

Trương Dương không hiểu cho lắm, thêm một đối thủ cạnh tranh thì cơ hội thắng sẽ giảm đi rất nhiều, tốt là tốt cái gì?

Sắc mặt của hắn bỗng nhiên biến đổi, lẽ nào ý của cậu ta là không thèm đặt mình vào mắt ư?

Cái hiểu lầm này thật sự rất oan cho Đường Viễn, đã là thi đấu công khai công bằng, cảm thấy phù hợp với các điều kiện thì đều có thể đăng ký, người dự thi kiểu gì cũng có, toàn bộ quá trình đều chẳng liên quan gì đến cậu, cậu lấy tư cách gì cấm người ta tham gia?

Xã hội đều có luật pháp, không thể làm như vậy được.

Trương Dương lạnh lùng nói: "Tôi nhất định sẽ thắng cậu ở trận solo."

Đường Viễn nghe xong, không nhịn được thử so sánh bản thân với cậu trai lùn hơn mình 2-3cm này, rốt cuộc là mình chạm đến cái gì của hắn mà hắn ghét mình đến vậy? Chẳng lẽ vì mình giành chức thủ khoa ban ngành văn hóa của hắn à?

Cậu thở dài, lần đầu tiên cậu cố đạt điểm cao cũng chỉ là ở kì thi đại học, ai mà biết nó cao đến vậy chứ.

Nhìn thấy cậu chàng đẹp trai còn dùng ánh mắt khinh thường cùng cao ngạo tự tin nhìn chằm chằm mình, Đường Viễn nhếch môi, cười nói: "Vậy rửa mắt chờ đó."

Trương Dương cảm thấy bản thân bị sỉ nhục, lồng ngực dưới lớp áo thun của hắn phập phồng: "Đường thiếu, khi nào thì chân của cậu mới lành?"

Đường Viễn coi như không nghe ra lời trào phúng của hắn, nét tươi cười trên mặt không hề giảm nhưng trong ánh mắt lại không mang chút ý cười nào: "Nếu không nhầm thì chắc là tầm năm, sáu ngày nữa, đến lúc đó tôi có thể luyện tập với các cậu."

Trương Dương không hé miệng, xoay người rời khỏi WC.

Đường Viễn chậc một tiếng, nhóc con à, cậu đi vệ sinh xong chưa rửa tay mà đã ra ngoài rồi?

Sau khi tan học, Đường Viễn liền đi thẳng về ký túc xá, cậu định tắm rửa một phen, rửa sạch hết mồ hôi trên người, rồi thay bộ quần áo sạch sẽ, gọi điện thoại cho người đàn ông kêu anh ấy đến trường đón mình.

Trần Song Hỉ ngập ngừng nói: "Đường thiếu, khi cậu có thể quay về luyện tập, tớ cũng sẽ chỉ làm cộng sự của cậu thôi."

Đường Viễn biết Trần Song Hỉ nghĩ rằng mình đang giận vì chuyện cậu ta hợp tác với Trương Dương, cậu xua tay nói: "Không sao cả."

Trần Song Hỉ cúi thấp đầu, hóa ra thực sự không có vấn đề gì.

Nghĩ đi nghĩ lại, có rất nhiều người muốn nịnh bợ Đường thiếu đều không thành công, bản thân mình có thể đi theo đã rất may mắn rồi.

Trần Song Hỉ nghĩ thông suốt liền tung ta tung tăng đuổi theo thiếu niên: "Đường thiếu, Trương Dương kia gập eo không nổi nữa mà cứ bắt tôi phải dùng sức, một hai đòi gập làm sao phải tốt hơn những người khác mới được, làm vậy không sợ bị gãy eo sao? Lòng tự trọng cũng lớn thật, tôi từng nghe người ta nói, người tự ti thì có lòng tự trọng rất cao, cậu nói xem trông hắn có giống người tự ti hay không?"

Đường Viễn nhíu mày.

Sắc mặt Trần Song Hỉ trắng bệch, hắn kinh hoảng níu góc áo, sợ hãi nhìn qua.

"Sợ cái gì? Tôi cũng không đánh cậu." Đường Viễn vuốt mái tóc đầy mồ hôi dính trên trán: "Không cần lo chuyện của người khác, lo cho tốt chuyện của mình trước là được."

Lời nói không có trách móc và phiền chán, thực sự là đang giảng đạo lý.

Trần Song Hỉ khịt mũi: "Đường thiếu, cậu chưa từng tức giận bao giờ."

"Ai mà chả biết tức giận? Tôi có một người bạn rất hay nổi nóng, nhưng tôi là chính bản thân tôi." Đường Viễn chớp mắt. "Bình thường thì không sao, nhưng lúc tôi thật sự tức giận thì sẽ rất đáng sợ đấy."

Trần Song Hỉ tỏ vẻ không tin

Đường Viễn cũng không muốn nói nhiều, từ nhỏ đến lớn rất ít khi cậu tức giận, chỉ cần không chọc đến giới hạn của cậu thì đều OK.

Khoảng 6 giờ 30 phút, một chiếc ô tô dừng ở ven đường đối diện cửa của X đại, cửa bên ghế lái được mở ra,người đàn ông thân cao chân dài, dáng người chuẩn mực khiến cho các nữ sinh đi qua phải ngoái đầu lại nhìn, thậm chí còn phải thốt lên: "Đẹp trai quá đi mất."

Tuổi mười tám mười chín, không có sức chống cự với đàn ông trưởng thành đầy mị lực.

Đường Viễn vừa bước ra cổng đã thấy người đàn ông cao lớn đứng bên cạnh xe, cậu đi chậm lại, tranh thủ khoảng cách này để lộ liễu ngắm nhìn anh chứ đến gần rồi thì bó tay.

Đẹp trai thì vẫn đẹp trai, mỗi tội gầy đi một chút, anh cúi đầu hút thuốc, có vẻ như đang ngẩn ngơ.

Cái này lạ à nha.

Đường Viễn sang đường, tư thế hùng hổ tuyên bố chủ quyền đến gần người đàn ông, cậu ngửi được mùi thuốc lá dày đặc trên người anh, bao nhiêu lời lên đến cổ đều nghẹn lại , đổi thành một câu hỏi: "Thư ký Bùi, có phải trong công ty gặp chuyện gì khó giải quyết không ạ?"

Bùi Văn Cận nói: "Thiếu gia lo nhiều rồi."

Đường Viễn cụp mắt rũ mi, che khuất sự lo lắng trong ánh mắt. Người này vốn dĩ rất ít khi hút thuốc, kiểm soát bản thân rất tốt, tại sao dạo này lại buông thả như thế? Nhưng mà cậu cũng chưa từng nghe được chuyện công ty xảy ra bất cứ vấn đề gì cả.

Chả lẽ lại là đau khổ vì tình?

Đầu của Đường Viễn có chút đau, cậu liếm môi, nặn ra một bộ dáng tươi cười: "Mùi thuốc trên người của anh sắp sánh ngang lão quỷ ba ba nhà em luôn rồi đó."

Ngón tay thon dài của Bùi Văn Cận khẽ động, anh trầm mặc đi đến thùng rác ném điếu thuốc vào.

Đường Viễn lẩm bẩm phía sau người đàn ông: "Không phải em ghét bỏ anh, em đang quan tâm anh thôi."

Sau khi Bùi Văn Cận lên xe thì nhận được một cuộc điện thoại từ Trương Bình, anh thắt đai an toàn, hỏi: "Chuyện gì?"

Trương Bình nói: "Trương Dương chung lớp với thiếu gia nhỏ của cậu."

Chờ mãi không thấy người anh em của mình có phản ứng gì, hắn liền mắng ra tiếng: "Đm, cậu biết cái này à?"

"Cũng đúng, cậu là thư kí của ba cậu ta, phải lo chuyện này chuyện kia, chuyện lớn chuyện nhỏ gì thì ít nhiều cậu cũng đều biết hết."

Bùi Văn Cận nhéo mũi: "Không có chuyện gì thì cúp máy đi."

"Có việc, đã gọi sang thì làm sao không có việc gì? Dương Dương cứ nhắc đến cậu mãi, mở miệng ngậm miệng đều là Bùi đại ca, nó quan tâm cậu nhiều hơn cả quan tâm thằng anh như tôi nữa. Ra ngoài ăn một bữa cơm đi, tôi đã đặt bàn rồi, thằng nhóc đó từ khi thi đậu đại học vẫn luôn muốn nghe cậu khen nó vài câu."

Bùi Văn Cận nói: "Tối nay không được."

Trương Bình nhận ra anh đang từ chối thẳng thừng, bước chân lập tức dừng lại, hắn ái muội hỏi: "Làm sao? Có hẹn với người đẹp?"

Ánh mắt Bùi Văn Cận dừng trên người thiếu niên đang ngồi trên ghế phụ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com