Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 5

Tống Khanh nghĩ, năm đó y chính là bị gương mặt này lừa gạt đi.

Lần đầu tiên trong cuộc đời y trốn học, cũng là một lần duy nhất, vừa lúc đụng phải Thẩm Dữ Quan.

Thẩm Dữ Quan dựa vào rào chắn hành lang, trong tay kẹp điếu thuốc, khói bay từng vòng từng vòng một, che mất khuôn mặt hắn như lọt vào trong sương mù, chỉ có một đôi mắt dưới gọng kính vàng, nghiêng nghiêng nhìn lại đây, lộng lẫy bắt mắt.

Ba năm Thẩm Dữ Quan chỉ nói với y một câu, "Bạn học nhỏ, trốn học sao?"

Tiếng nói trầm thấp gợi cảm còn dễ nghe hơn so với khúc dương cầm y thích.

Sau đó Tống Khanh lại nghĩ, nếu ông trời cho y cơ hội một lần nữa, y còn có thể trốn học hay không, đi con đường đó thì sao? Y suy nghĩ nửa ngày, không nghĩ ra đáp án.

"Tiên sinh." Y thả chậm bước chân, hình như có đám sương che mắt, Thẩm Dữ Quan trước mắt, cùng với người khẽ cười thâm tình trong trí nhớ, bỗng trùng điệp hợp lại với nhau, tiếng gọi của y rất nhỏ, sợ âm lượng lượng sẽ khiến bóng người như khói thuốc, giây lát lướt qua.

Nhưng sở dĩ ảo giác là ảo giác là bởi vì dù nhỏ như con muỗi, chúng cũng có thể dễ dàng bị thổi bay.

Nghe tiếng Thẩm Dữ Quan nhìn lại, biểu tình lạnh lùng, ngay cả phần giả cười như bình thường cũng lười treo lên.

Tống Khanh cũng thừa nhận, bộ dáng như hồ băng sâu ba thước này mới chính là Thẩm Dữ Quan.

Vô tình vô nghĩa, coi cảm tình như cỏ rác.
Nhìn một hồi lâu, người trong trí nhớ lại càng nhạt nhòa, dục phát giống như hư ảnh, chịu đựng không nổi tình yêu tràn ngập của y, lung lay sắp đổ.

Thẩm Dữ Quan hút xong ngụm thuốc cuối cuối cùng, tiến đến trước mặt Tống Khanh, như là muốn nhìn rõ người trước mặt này, trong lòng rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì, hắn hỏi, "Ly hôn với tôi, rất vui sao?"

Hắn không yêu Tống Khanh, nhưng hắn cũng không thể chịu đựng Tống Khanh vì ly hôn với hắn mà vui sướng cuồng hoan.

Người này từ đầu đến cuối, đều bị chính hắn nắm ở trong tay, khống chế quyền sống chết.
Tống Khanh lại mê man, vấn đề không nằm trong phạm vi câu trả lời của y, đáp lại, Thẩm Dữ Quan sẽ tâm sinh không vui, y hiểu Thẩm Dữ Quan, hắn đồng ý ly hôn, là bởi vì y không còn giá trị lợi dụng, mà không phải là bởi vì Tống Khanh muốn ly hôn với hắn.

Nhưng không phải, lại giống như tôi ở bụi này, chân trước vừa nói ly hôn xong, sau lưng liền đến quán bar.

Tống Khanh nghe không hiểu, y đành phải dò hỏi, đưa quyền chủ động cho Thẩm Dữ Quan, "Tiên sinh muốn nghe loại đáp án nào?"
Đầy sự lấy lòng cẩn thận.

Thẩm Dữ Quan nghe như vậy sắc mặt lại chuyển biến tốt đẹp, tựa hồ bị ngữ khí ngoan ngoãn của Tống Khanh lấy lòng.

Tống Khanh biết đáp án mình chọn bậy bạ là đáp án đúng.

"Thật ra không có đáp án, tôi cho rằng ngài sẽ mắng tôi." Thẩm Dữ Quan trầm giọng tới gần y, mang theo mùi hoa quýt nồng đậm bao bọc lấy Tống Khanh, hơi thở ướt nóng thở vào bên tai, ngứa đến y phát run, "Bỗng nhiên có chút hoài niệm sự kiêu ngạo ương ngạnh của cậu."

Tống Khanh nghĩ, người này thật là quá phận, rút sạch sẽ răng nanh, rồi lại muốn bị mèo hoang cào đến kích thích.

"Nếu có máy du hành thời gian, tôi cũng muốn gặp." Tống Khanh ôn thuần trả lời.

Mèo hoang cũng bị dưỡng thành gia súc trong lồng sắt, vậy còn có thể duỗi ra móng vuốt.

"Cậu sắp đến kì phát tình?" Sáp đến gần, miếng dán ức chế cũng không giấu được mùi hương xông vào mũi, dẫn tới tin tức tố của Thẩm Dữ Quan cũng phát ra theo.

Tin tức tố của Tống Khanh là hoắc hương nồng đậm mê người, so với bản thân y là một trời một vực, mùi hương cực kỳ ngọt thơm ngào ngạt.
Tin tức tố giao hòa với mùi hoa quýt, hắn và Tống Khanh không phù hợp, nhưng tin tức tố lại khó khăn chia lìa, hợp ở bên nhau tựa như danh phẩm được tạo ra từ nhà điều chế hương cao cấp.

Tống Khanh giơ tay ấn xuống miếng dán ức chế, hy vọng có thể dán sát thêm, ngăn chặn mùi hương này, "Sắp."

"Tại sao không nói với tôi?"

Tin tức tố tràn lan lợi hại, ở giữa hai người cũng sắp thành bình nước hoa, Thẩm Dữ Quan thối lui, mang theo hương hoa quýt ngào ngạt, vừa lúc làn gió mát mẻ lướt qua, khiến dư vị bay đi không còn một mảnh.

Nói thì có ích lợi gì? Tống Khanh bật cười cảm thán, Omega thật là đứa con không được thiên vị của Chúa sáng chế mà.

Độ phù hợp thấp còn có một nhược điểm, là Tống Khanh biết được từ chính cơ thể mình.
Kỳ phát tình của omega như là buổi độc diễn, chỉ cần Alpha không tới gần, không tiếp xúc với tin tức tố, liền không chịu ảnh hưởng.

Cho nên dù Tống Khanh bởi vì kỳ phát tình mà thống khổ ngã xuống đất quay cuồng, khóc lóc thảm thiết, Thẩm Dữ Quan vẫn có thể chuyện trò vui vẻ, tĩnh lặng nhìn từ xa.

May mắn độ phù hợp lại thấp, Alpha cũng có kỳ phát tình, cũng cần có Omega.

Tống Khanh vân đạm phong khinh nói, "Chịu một chút thì sẽ qua thôi."

"Tiên sinh, muốn về cùng nhau không?" Gió lạnh thổi khiến Tống Khanh choáng váng đầu, y thật sự không muốn tiếp tục nói chuyện trong gió với Thẩm Dữ Quan nữa.

Mà Thẩm Dữ Quan tất nhiên là sẽ không trở về, y chỉ là đơn giản khách sáo một chút, mặc áo khoác vào, đang định tạm biệt Thẩm Dữ Quan.
"Được."

Thẩm Dữ Quan lại đáp ứng khác với thường thấy.

Đổi lại là Tống Khanh sửng sốt, "Cùng nhau sao?"

"Có vấn đề?"

"Không có, tiên sinh chờ tôi một chút, tôi gọi xe." Tống Khanh thề thốt phủ nhận, móc di động từ trong áo ra, thuần thục mở phần mềm gọi xe.

"Cậu không lái xe ra tới sao?" Thẩm Dữ Quan ngạc nhiên nói, tuy rằng không thường ở lại nơi đó, nhưng gara hắn có không ít xe.

Tống Khanh im lặng hồi lâu, chậm rãi mới nói, "Không biết..."

Thẩm Dữ Quan như là phát hiện đại lục mới, trong ánh mắt tràn ngập nghi vấn, tựa hồ muốn nói thời buổi này còn có thể có người không biết lái xe?

"Ngay từ đầu không rảnh, sau đó lại không muốn."

Trước kia y mười tám tuổi, đều khắc khổ đọc sách, bằng không cũng không có khả năng mười lăm tuổi đã học đại học, trốn một buổi học, còn gặp Thẩm Dữ Quan.

Sau mười tám tuổi, lại trở thành tên yêu đến mất não như Lý Du nói, tâm tư chỉ đặt trên người Thẩm Dữ Quan, đối với việc tốn thời gian như thi bằng lái này, không có nửa điểm hứng thú.
Chờ đến khi hữu lực, lại vô tâm.

Thẩm Dữ Quan dùng ánh mắt tràn ngập nghi vấn nhìn Tống Khanh một đường, nếu không phải tài xế lái xe thấy Thẩm Dữ Quan lớn lên còn giống người, cũng hoài nghi nơi đó của hắn có bình thường hay không.

Mà cảm nhận được ánh mắt khó có thể miêu tả của tài xế, Thẩm Dữ Quan mới không lộ thanh sắc, thu hồi sự tò mò lại.

Tống Khanh đẩy cửa ra, lấy một đôi dép lê dùng một lần trong tủ đưa cho Thẩm Dữ Quan.

"Có đôi khi tôi cảm thấy trở về nơi này như là về khách sạn." Thẩm Dữ Quan nhận lấy, trêu ghẹo nói.

Nhưng không, thuận tiện giải quyết một chút vấn đề sinh lý. Tống Khanh trả lời trong lòng.

Tống Khanh cởi áo khoác ra ném lên trên sô pha, cúi đầu tìm cái gì đó ở bàn trà, một đoạn cổ trắng nõn lộ ra, nổi bật ở dưới ánh đèn, dính một tầng men gốm trắng, đường cong duyên dáng giống như đồ sứ tốt nhất, vừa tìm vừa nói, "Phòng của tiên sinh, tôi đã quét tước sạch sẽ, tiên sinh có thể ngủ trước."

Thẩm Dữ Quan không nhúc nhích, hỏi, "cậu đang tìm cái gì?"

Tống Khanh thuận miệng hồi, "Miếng dán ức chế, hình như cái này hết tác dụng rồi."
"Muốn cái này làm gì?"

Rốt cuộc Tống Khanh cũng tìm được ở trong góc, y xé mở miếng cũ ra thay mới, động tác rất thuần thục, tựa như đã từng dán cho mình vô số lần, "Sẽ quấy rầy đến tiên sinh."

Thẩm Dữ Quan lại cười, hắn đi tới bắt lấy cánh tay Tống Khanh, độ ấm trên lòng bàn tay hắn nóng rực khiến Tống Khanh run rẩy, Tống Khanh không rõ nguyên do nhìn phía hắn.

Một cái tay khác dễ dàng xé miếng dán ức chế ra, tuyến thể gấp không chờ nổi phun trào ra tin tức tố nồng đậm mê người, vội vàng mà tìm kiếm muốn tới đánh dấu người của y.

Hắn lôi kéo tay Tống Khanh, dịu dàng mà lại triền miên dẫn đến cổ hắn, nơi đó có tuyến thể của Thẩm Dữ Quan, tản ra hương quýt, cũng nóng cháy như vậy.

"Cảm nhận được chứ, Tống Khanh."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com