Chap 6
Amaryllis ngơ ngác, phần má bị ép mạnh vào lồng ngực cứng rắn qua lớp vải có chút đau nhưng cô lại chỉ để ý đến mùi hương thơm mát của bạc hà thoang thoảng bên cánh mũi. Cả người cô được một vòng tay khỏe khoắn ôm ấy.
"Cô phiền phức thật đấy." Vẫn là giọng nói quen thuộc nhưng ngữ điệu đã thay đổi. Amaryllis nhìn vầng hào quang màu đỏ tươi bao bọc lấy người thiếu niên thì khẽ rùng mình.
Halilintar nhìn cô gái trong lòng rồi nhìn sang hai người trước mặt, cậu nâng cánh tay đang cầm thanh kiếm sét đỏ rực lên.
"Khoan đã!" Amaryllis giật mình đưa tay ra nắm chặt lấy cánh tay của cậu bạn rồi ghìm xuống "Để tôi nói chuyện với họ."
Thấy Halilintar vẫn nhíu mày, Amaryllis hạ giọng.
"Làm ơn!"
Cậu bạn mắt đỏ tặc lưỡi một cái nhưng thanh kiếm sét trên tay lại xoẹt một cái rồi biến mất.
Amaryllis thở phào rồi chậm rãi bước đến gần hai người đang ngồi bệt trên đất kia, khuỵu đầu gối xuống.
"Chào. Chắc hai người vẫn nhớ con nhỉ?"
Vừa dứt lời, một tiếng chát vang lên. Khuôn mặt của Amaryllis bị tát nghiêng sang một bên, má ngay lập tức nhuốm một màu đỏ bắt mắt. Amaryllis giơ tay lên ngăn cản hành động của mấy người phía sau.
"Để tôi giải quyết." Cô nhìn những tia sét đỏ bắt đầu lan ra, liền dùng khẩu hình miệng nói.
Cô quay sang nhìn người mẹ thân thương của mình, hỏi:
"Mẹ còn điều gì muốn nói với tôi không?"
"Mày...Cái thứ vong ơn bội nghĩa này! Mày còn dám vác mặt quay lại đây sau những việc mình đã làm sao? Tao nuôi mày mười mấy năm, để rồi mày quay lại mày đối xử với bố mẹ mày như thế này hả!!?" Người phụ nữ bấu chặt móng tay xuống mặt đất, gân cổ gào lên.
"Nuôi? Ý bà là đối xử với tôi như một con gia súc, ép tôi làm đủ thứ việc, thậm chí là bán thân để kiếm tiền. Đó là việc mà một người mẹ nên làm sao? Đừng quên tiền hai người ăn, mặc đều do tôi làm ra. Các người nuôi tôi được bữa nào."
"Thì làm sao chứ? Tao là mẹ mày. Tao bảo mày phải làm. Không có tao thì mày nghĩ mày sống được sao? Mày chỉ tồn tại để kiếm tiền cho bọn tao thôi. Cái thứ như mày thì làm được gì khác chắc."
"À!" Amaryllis đảo mắt, cô hết hi vọng về cái gia đình này rồi. Nguyên chủ đúng là đáng thương thật.
Thấy dáng vẻ thờ ơ của Amaryllis, người phụ nữ kia đột nhiên nổi khùng lao đến muốn vồ lấy cô nhưng vừa mới nhổm dậy đã bị mấy sợi dây màu đen trói chặt.
"Bà bị điên à. Nói chuyện bình thường là được, mắc gì cứ phải phát rồ lên."
Ying và Yaya đẩy Amaryllis ra sau mình. Cô bạn đeo kính khó chịu, nhíu mày nói. Fang và Gopal cũng bước đến đứng cạnh ba người. Còn Halilintar thì vẫn đứng sau lưng Amaryllis từ nãy đến giờ.
Người phụ nữ kia vùng vẫy mãi vẫn không thoát được khỏi đóng dây trói, lại nhìn sang Amaryllis đang được bao bọc cẩn thận, hai mắt hằn lên tia máu.
"Thứ súc sinh! Đáng ra tao không nên nhặt mày về, nên vứt mày ở cạnh bờ hồ cho mày chết cóng. Không, đáng ra tao nên bóp chết mày ngay từ lúc nhìn thấy mới phải." Sau đó bà ta quay sang người đàn ông vẫn một mực giữ im lặng từ nãy "Tất cả là tại ông. Lúc đó bảo tôi đem nó về làm gì? Giờ nhìn chuyện tốt ông làm kìa!"
"Nhặt? Mẹ nói nhặt nghĩa là sao?" Nghe được điểm kì lạ trong câu, Amaryllis hỏi lại.
"Mày bị cha mẹ đem vứt ở cạnh bờ hồ ấy. Xong tao vào lão chồng đi nhặt củi thấy được. Đáng ra lúc đó tao nên mặc kệ mày chết luôn ở đó chứ không nhặt cái thứ bạch nhãn lang như mày về."
Sau đó bà ta còn chửi thêm một loạt câu nữa nhưng rất nhanh bị Shadow Rope của Fang trói miệng do cậu bạn thấy ồn.
Amaryllis quay sang người cha của 'mình'. Ấn tượng của cô về người này là ông ta cũng chẳng phải loại người tốt đẹp gì. Ông ta không sử dụng bạo lực với nguyên chủ, không bắt cô ấy làm việc kiếm tiền hay bất cứ việc gì khác. Ông ta chẳng làm gì cả. Chính xác là chẳng thèm để tâm, hoàn toàn ngó lơ những lúc nguyên chủ bị chèn ép, bị đánh và ngay cả khi bị bán đi ông ta vẫn một mực giữ im lặng. Một kẻ hèn nhát đến cùng cực.
"Cha, mẹ có nói thật không?"
Người đàn ông ngẩng lên nhìn Amaryllis bằng đôi mắt lờ đờ, hằn tơ máu sau đó lại cúi đầu xuống. Tuy nhiên Amaryllis vẫn nhận thấy cái gật đầu có cũng như không của ông ta.
OK! Đã tìm thêm được một thông tin quan trọng. Nguyên chủ không phải con ruột của hai người này.
Mục đích đến đây cũng chỉ là kiếm thêm thông tin vậy nên sau khi biết được điều mình muốn, Amaryllis liền xoay người rời đi.
"Này cái con nhỏ kia!!! Quay lại đây mau cho tao! Mày không được phép đi! Mày ở chợ đen được ba tháng cơ mà, chắc cũng ăn nằm được với nhiều thằng rồi đúng chứ? Mau nôn tiền ra đây cho tao. Nếu không có tao đem mày giao cho ngài Schmoleign thì sao mày có thể sống đến bây giờ. Hưởng thụ sung sướng suốt mấy tháng rồi chắc mày cũng phải nhớ đến bố mẹ mày chứ!"
Hưởng thụ?
Sung sướng?
"Này cái bà già kia! Bà có còn mặt mũi không vậy hả!!?" Yaya bực mình, khuôn mặt cô nàng hằm hằm, vốn quay lại định đấu khẩu với bà cô kia một trận thì đột nhiên nghe xoẹt một tiếng, một ánh chớp đỏ lóe qua hướng thẳng về phía người phụ nữ kia. Bà ta gào lên một tiếng rồi gục xuống bất tỉnh.
"Lắm mồm!" Amaryllis nghiêng đầu nhìn người con trai bên cạnh. Halilintar liếc cô một cái rồi tặc lưỡi quay đầu đi ra khỏi nhà.
Amaryllis cảm thấy có chút muốn cười
"Có lẽ cậu ta cũng không tồi lắm, mặc dù có hơi thô lỗ và không được thân thiện cho lắm."
Amaryllis xoay người định bước đi theo nhóm Boboiboy nhưng đột nhiên nghĩ đến gì đó lại khựng lại. Cô đưa tay vào trong áo lấy ra một cái bọc nhỏ, ném về phía người đàn ông đang quỳ dưới đất.
"Tạm biệt!"
Miếng túi không được buộc chặt nên vân có thể thấy được một chút ánh sáng lấp lánh ở bên trong, là những đồng tiền vàng.
Lúc bước ra khỏi nhà, một cơn gió lạnh bất ngờ ập đến khiến Amaryllis hắt xì một cái. Cô nhăn mặt đưa tay xoa xoa mũi khẽ thở ra một hơi.
"Cho cậu!" Amaryllis ngẩng đầu nhìn sang cậu trai tóc màu tối ở bên cạnh rồi nhìn xuống đồ vật trên tay cậu ta, một cái túi sưởi.
"Amaryllis nè, câu đưa gì cho ông ta vậy?"
Amaryllis nhận lấy cái túi sưởi, khẽ nói cảm ơn rồi qua sang cô bạn tóc màu xanh tím than.
"Chỉ là một chút....đồ thôi"
"Thú thật nhé. Tớ thấy cậu không cần cho họ cái gì đâu. Họ không xứng." Yaya bĩu môi rồi chống tay lên hông nói.
Amaryllis vân vê đồ vật trong tay, chậm rãi nói: "Mặc dù họ không có công dưỡng dục tôi. Nhưng nếu không có họ thì tôi đã chết từ lâu rồi."
Thấy cô nàng vẫn đang nhăn mặt, Amaryllis nói tiếp.
"Dù sao từ giờ trở đi tôi với họ cũng không còn mối quan hệ nào nữa. Tôi đã làm tất cả những thứ tôi có thể để đền ơn cứu mạng của hai người họ rồi."
Yaya bĩu môi nhưng rồi cũng không hỏi thêm gì nữa.
Đột nhiên, đồng hồ trên tay cô nàng kêu lên, chớp nháy và đồng hồ của bốn người kia cũng tương tự.
"Là Ochobot." Fang nói rồi bấm vào mặt đồng hồ. Ngay lập tức hình chiếu 3D của cậu bạn robot vàng liền hiện lên.
"Mọi người, ngài Đô đốc về rồi. Ngài ấy muốn gặp Amaryllis."
Mày của Halilintar hạ xuống, người cậu phát sáng rồi sau đó cậu bạn biến trở về thành Boboiboy.
"Chúng ta phải mau về thôi. Nếu để ngài ấy chờ quá lâu là toi mạng cả lũ đấy."
"Ừm!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com