Chương 12: bình yên kết thúc
Có đôi khi thực lực cá nhân không phải là tất cả. Nếu như ta không thể solo một đấu một với đối thủ được thì ta có thể gọi người thân trợ giúp. Quả thật thì ngoài chuồn lẹ là thượng sách thì ta còn có tuyệt kĩ gọi người quen đại thần trường nữa.
Với chỉ một câu nói của mình, thiếu nữ Kamado Nezuko đã ngay lập tức chiếm được thế thượng phong trước vị Thủy trụ - Tomioka Giyuu của Sát quỷ đoàn. Trong khi Giyuu còn phải cảnh giác cô nàng không đầu Satsuko thì Nezuko đã ngay lập tức nhặt lại thanh tantou của bản thân rồi vội vàng chạy lấy người
"anh ơi, mình đi thôi..." Nezuko với một mái đầu rối bù cùng với một đôi tay run rẩy chạy đến bên Tanjirou vẫn còn đang phát điên. Cậu anh trai vùng vẫy và la hét như một thú vật mặc kệ cho đứa em gái có cố gắng giữ mình thật chặt.
Với cái khoảng cách này Tanjirou dễ dàng nuốt gọn cô em gái bất cứ lúc nào trong cơn đói của mình thế nhưng như thể còn giữ lại một chút lý trí cuối cùng, Tanjirou mặc dù đói cũng vẫn không hề ra tay với Nezuko, cậu anh trai cắn chặt thanh gỗ mà Nezuko nhét ngang miệng, cố gắng giữ vững một chút nhân tính còn sót lại của bản thân, ngăn cho cái đói tha hóa con người cậu
"anh ơi, đừng như thế mà! Em chỉ còn có mình anh thôi, làm ơn hãy quay trở về với em, đừng có bỏ mặc em mà!"
Nezuko ôm người anh trai của mình trong vô vọng, mặc kệ Tanjirou có vùng vẫy thế nào, em chỉ có thể bất lực thủ thỉ bên tai cậu những câu nói cố vũ, những lời van xin khẩn khoản. Em biết nếu như em không đưa được Tanjirou đi thì người kia sẽ giết chết anh trai em mất! Và còn đáng sợ hơn nữa khi thiếu niên kia chẳng làm gì sai cả, với tình trạng của anh trai em bây giờ anh ta làm như vậy là hoàn toàn đúng, thậm chí em còn không có quyền được trách móc anh ta, được đổ lỗi và trút cơn giận dữ của mình lên anh ta, em không có quyền...
Bởi vì em yếu đuối và kẻ yếu đuối sẽ không có quyền quyết định sống chết của kẻ khác, kể cả đó là anh trai em. Hóa ra mọi thứ em đã đánh mất đều là do em yếu đuối mà bị mất đi cả, em không giữ được ai cả. Em chỉ còn mỗi Tanjirou thôi...
Keng!
Bằng một con mắt như dã thú, Nezuko kéo Tanjirou xuống trước khi thanh katana chém đứt đầu của cậu và thay vào đó là đỡ thanh kiếm xanh kia bằng thanh tantou nhỏ bé của mình. Mặc dù hơi có chút thiệt thòi về mặt độ dài của kiếm nhưng Nezuko vẫn đỡ được đòn đánh bất ngờ từ phía đối phương
Nezuko nhìn về phía rừng cây phía sau Giyuu. Lặng lẽ cầm lên viên đá gần nhất, em ngay lập tức ném nó về phía Giyuu trước khi vội vã lôi theo người anh trai chạy trốn
Bộp! Bộp!!
Những viên đá nhỏ thật sự không có tính sát thương lớn và tốc độ của chúng không có gì quá đặc biệt thế nên Giyuu hoàn toàn có thể tránh né chúng một cách dễ dàng, nhưng kinh khủng là ở chỗ, những viên đá mặc dù đã được ném đi rồi nhưng chúng vẫn có thể "bật" lại chỗ anh một cách gần như là chuẩn xác, cứ như có người ở phía đối diện bắt được viên đá và ném nó lại về phía anh vậy. Thế nhưng không có ai cả!
Đây là một dạng của huyết quỷ thuật chăng? Không! Không phải!! Cô gái kia hoàn toàn không đem đến cho anh cảm giác của một con quỷ nhưng như thế này thật sự khiến cho người ta khó lý giải!
Trong khi Tomioka Giyuu vẫn còn bình thản tránh né nhưng viên đá liên tục được ném về phía mình thì Nezuko đã... Dùng chân đá đổ từng cái cây...
Nếu như Nezuko chỉ là một thiếu nữ bình thường thì điều này là hoàn toàn không thể với em. Nhưng em không chỉ là Kamado Nezuko, em còn là Lưu Minh Minh - một cô hồn đã hơn một nghìn tuổi, một kẻ đến từ tương lai và là linh hồn nhận được "những món quà" từ thần linh.
Lời nguyền của thần linh có đôi khi cũng hữu dụng một cách khó lường được! Ví dụ như trong tình thế này
Rầm! Rầm! Vài ba cái cây lớn oanh oanh liệt liệt đổ rạp xuống tạo nên hiệu ứng domino tuyệt đẹp, cú va chạm "thân yêu" ấy liên tục hất tung tuyết và cát bụi tạo nên một lớp sương mù mỏng, trong cái thời tiết mùa đông âm âm u u thế này màn sương mù mỏng bỗng trở thành một thứ vũ khí lợi hại một cách bất ngờ
Thiếu tầm nhìn ta sẽ chẳng thể thấy được đối thủ của mình đang ở đâu cả, một hạn chế lớn trong chiến đấu khi ta chẳng biết kẻ đó đang ở đâu. Trong trường hợp này Tomioka Giyuu cũng như vậy. Anh không còn cảm nhận được hơi thở của cô gái kia đâu nữa, cô ta như thể đã biến mất hoàn toàn nhưng nếu thật sự là như thế thì cô ta không cần phải tạo ra lớp sương mù như thế này
Keng! Keng!!
Từ trong đống bụi mù, Nezuko phi ra với tốc độ dị thường và tấn công ngài thủy trụ, từng đòn đánh được vung ra một cách điêu luyện, rõ ràng em không chỉ biết dùng kiếm ở một mức độ đơn giản mà còn biết dùng kiếm ở một mức độ cao cấp hơn, mặc dù có hơi chút gượng ép với cơ thể thế nhưng những đòn đánh đều nhắm đến những điểm chí mạng
Trên thực tế Tomioka Giyuu thật sự bị ấn tượng bởi thứ sức mạnh thần kì của cô gái kia, ngoài luyến trụ Kanroji Mitsuri thì đây là người con gái thứ hai anh biết có sức mạnh thể chất mạnh một cách bất thường đến như vậy.
Mà bây giờ, không chỉ sức mạnh về thể chất, cô gái này còn có cách dùng kiếm rất tốt. Một thợ săn quỷ đáng mong đợi!
"Satsuko!"
"c - cái?! Chết tiệt!!"
Tomioka Giyuu bị một ngoại lực lạ lùng đẩy một cú. Anh ngay lập tức mất thăng bằng và rơi xuống một cái bẫy gấu khá sâu ngay gần đó. Tuyệt! Giờ thì anh hiểu tại sao đứa trẻ đó lại tạo ra một đống hỗn độn trên đó rồi! Bởi vì ở đây có rất nhiều bẫy gấu và rõ ràng nếu như không nhìn kĩ và không để ý kĩ thì anh sẽ bị lừa tỏng ngay lập tức. Đứa trẻ đó thật sự rất tuyệt! Cô ta gần như vận dụng mọi thứ mình có để có thể trốn thoát! Không đánh trực diện, không liều mạng không ngu ngốc bảo thủ, cô nhóc đó rõ ràng là một người tính toán tốt mọi thứ trên phương diện lý thuyết
Nhưng nhóc thật sự đã quá tự tin vào bản thân mình rồi đấy!
"hộc... hộc... hộc"
"Tanjirou, một chút nữa thôi... sẽ đến hiệu thuốc của em... em sẽ chữa cho anh mà..."
Nezuko nức nở như một đứa trẻ trong khi cố gắng lôi kéo người anh trai của mình. Tanjirou bắt đầu nổi điên và không muốn đi theo em nữa, và nếu như Nezuko không tự bảo vệ được mình cùng anh trai em thì có lẽ cả hai chỉ có nước đồng quy vu tận
Sượt!!
Nezuko vội vã phanh gấp trong khi quán tính vẫn khiến em rê một bước khá dài tạo nên một tiếng động ma sát chói tai. Trước mặt em là bóng hình quen thuộc của Haori hai màu!!!
"anh... anh... ah!!"
Để đề phòng con nhóc có cái đầu quá mức thông minh này tiếp tục nghĩ thêm 9981 cách để chạy trốn, "quý ông" Tomioka đã nhanh tay nhanh mắt bổ cho con bé một cái trước khi quá muộn. Thừa nhận thì đây là lần đầu tiên anh phải khó khăn như thế trong việc giết quỷ, mà cực hình là ở chỗ người đối đầu với anh là con người chứ không phải con quỷ, chứ nếu là con quỷ thì con quỷ đó xác định bay màu mất đầu từ lâu rồi
Sau khi xử lý được đứa con gái phiền phức kia, Tomioka Giyuu cứ ngỡ mình sẽ không phải nhận thêm bất cứ điều bất ngờ gì khác. Chỉ có điều quý ngài Tomioka đây đã quá coi thường sức mạnh tối thượng của kịch bản rồi
Trong cái khoảnh khắc, khi Giyuu thẳng tay xử lý Nezuko, đôi mắt loài quỷ của Tanjirou khẽ trừng lớn, cậu anh trai quỷ vội vã chạy đến chỗ cô em gái trước khi vị thủy trụ kịp phản ứng và kéo em khỏi phạm vi tấn công của Giyuu
Một tư thế tấn công hoang dại cùng với một ánh nhìn hăm he đầy đe dọa. Tomioka Giyuu biết ánh mắt này, đó là ánh mắt cảnh cáo của một con thú vật trước những kẻ ngoại lai cố tổn thương đến gia đình của nó, điều ngạc nhiên là nó lại xuất hiện trên một con quỷ - giống loài vốn xảo trá và vô tình đến đáng hận
Cái ánh nhìn này rõ ràng là thuyết phục hơn những lời ba hoa bay bướm của con nhóc lúc này. Rằng anh trai con bé là con người và rằng thằng nhóc quỷ kia vẫn "bình thường" như một con người
Anh có nên đánh đổi. Giyuu tự hỏi
Anh chưa gặp trường hợp này, tựa như một giấc mơ viên vông của Kochou kanae nhưng hiện tại thì nó đang hiện ra trước mắt anh, ngay lúc này
Khi mà người anh trai quỷ đứng chắn bảo vệ đứa em gái con người của mình
Bộp!
Tomioka Giyuu dễ dàng xử lý luôn người anh trai quỷ, Kamado Tanjirou đã ngã xuống và rõ ràng hiện tại anh đủ khả năng để xử gọn thằng nhóc quỷ này
Nhưng có lẽ anh nên đánh cược một ván.
Bởi vì đôi mắt của con nhóc đó, là đôi mắt của một kẻ sẵn sàng chết bất cứ lúc nào
---------------------o0o-------------------
Người ta có trầm cảm sau sinh thì toi có trầm cảm sau thi
Toi hiện hồn lên đầy để nói rằng toi đỗ rồi~ ỜvỚ
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com