Chương 22: Năm 3
Chuyến tàu tốc hành Hogwarts lại lên đường, một năm học nữa của tôi đã được mở ra. Tôi mặc kệ những lời khuyên răn cho tới van lạy của Linsey mà tiếp tục đi học. Sao chứ, chỉ là một người cha bất thình lình xuất hiện thôi mà! Cũng không có gì đáng sợ. Tôi còn hậu thuẫn to bự là Severus nữa đấy!
Đoàn tàu vẫn tu tu chạy, như cái cách mà nó vẫn thường làm hằng năm. Nhưng năm nay hẳn là có điều gì đó khác biệt. Mưa nặng hạt đã bắt đầu từ lúc mà con tàu rời ga 9-3/4, mưa càng lúc càng lớn, đoàn xe lao về phương bắc trong màn mưa mờ mịt. Những khung cửa sổ giờ đây chỉ còn là những cái khung trống trơn mà xám xịt lung linh làn nước mưa, rồi dần dần tối sẫm. Dọc khắp hành lang và trên những ngăn để hành lý, đâu đâu cũng thắp lồng đèn. Đoàn tàu lắc lư, mưa trút rào rào, gió gầm rú nhưng Crabb và Goyle trong khoang thì vẫn ăn uống hết sức là vui vẻ mặc cho cái nhìn kì thị của tôi và Pansy.
Bỗng dưng đoàn tàu thình lình khựng lại, khắp các toa vang lên tiếng ạch đụi của rương hòm rớt khỏi mấy ngăn để hành lý. Rồi, chẳng báo trước gì hết, tất cả đèn trên tàu bỗng tắt phụt, mọi người bị vùi trong bóng tối đen ngòm.
- Đừng sợ, có mình bảo vệ bồ rồi Charlotte!
Tôi nghe thấy tiếng Draco bên cạnh nhẹ giọng nhắc nhở, cũng nhận được cái nắm tay nhẹ nhàng không kém của cậu.
- Draco, mình vẫn ổn!
- Dựa vào mình rồi nhắm mắt lại đi, mình ở đây!
Ừ thì tôi có sợ bóng tối chút xíu, nhưng cái kiểu nghĩ tôi yếu đuối như này là sao chứ? Tôi vẫn ổn, thật đấy!
Một sinh vật đen xì đi ngang qua, khoang tàu lạnh lên hẳn. Đây hẳn là Giám ngục đi!
Nhìn xem, ai vừa bảo là sẽ bảo vệ tôi nhỉ? Trong khi mà cái tay Draco đã siết chặt lấy tay tôi, cả người cậu ta cũng dựa hẳn vào người tôi - cái mà cậu ta nghĩ là "che chắn". Thật mắc cười!
Rồi đèn cũng được bật lại, Draco nhảy ra khỏi người tôi rồi ho nhẹ vài tiếng.
- Vẫn ổn chứ Charl? Ờm.. mình... mình rất tuyệt phải không? Ý mình là mình đã bảo vệ bồ.. rất tuyệt phải không!
- À..thì..tốt lắm! Bồ rất tốt đó, Draco...
Với cái thằng nhóc cái tôi cao hơn cả trời này thì nếu tôi nói không nó sẽ giận tôi mất! Nên thôi, trước hết tôi chiều cậu.
Mấy khoang khác lại rộn lên tiếng bàn tán mà nội dung của mấy tiếng bàn tán này lại là:
- Haha. Thằng Potter ngất xỉu, nó ngất xỉu khi gặp một giám ngục. Đúng là cái đồ yếu đuối.
À xin lỗi, ai vừa nãy đã dựa hẳn vào người tôi ấy nhỉ? Cái mặt đáng ghét của Draco lại hiện lên nữa rồi. Nhưng chung khoang với tôi lại là mấy con rắn nhỏ, tất nhiên với câu chuyện xàm xí của Draco thì tụi nhỏ cũng sẽ đồng tình. Và cứ thế, tiếng cười rộn lên vang vọng từ trong khoang của chúng tôi cho tận tới khi đến Hogwarts.
Vẫn như mọi năm, đại sảnh đường tràn ngập một biển những cái nón đen chóp nhọn của học sinh phù thủy. Bàn dài nhà nào ngồi chật học sinh nhà nấy, mặt mũi đứa nào cũng sáng rỡ trong ánh sáng của hàng ngàn ngọn nến lơ lửng lướt trên không trung. Đám học sinh mới vừa được phân về các ký túc xá sau nghi thức đội nón Phân loại đang hò hét tên nhà mới thích hợp với mình nhứt: Gryffindor, Ravenclaw, Hufflepuff, hoặc thậm chí là Slytherin.
Và bài phát biểu của hiệu trưởng lại vang lên, Giáo sư Dumbledore chầm chậm bước về phía cái bục hình con chim cú. Giáo sư mặc dù đã rất cao tuổi, vẫn luôn luôn tạo được ấn tượng đặc biệt về năng lực vĩ đại của cụ. Mái tóc và bộ râu của cụ dài cả thước, đôi mắt xanh sáng của cụ luôn lấp lánh sau cặp kiếng hình nửa vành trăng cỡi trên một cái sống mũi khoằm hết chỗ nói.
- Hoan nghênh tất cả các con đã tựu trường!
Ánh nến lung linh trên chòm râu bạc của cụ:
- Chúc mừng các con vào một niên học mới nữa ở Hogwarts! Tôi có vài điều muốn nói với tất cả mọi người ở đây, và bởi vì một trong những điều đó rất nghiêm trọng, nên tôi nghĩ tốt nhất là nên nói phứt ra ngay bây giờ, trước khi các con no nê mụ mẫm đi vì bữa tiệc linh đình tuyệt cú mèo của chúng ta...
Cụ Dumbledore tằng hắng lấy giọng nói tiếp:
- Như tất cả các con đều biết qua vụ kiểm soát trên tàu Tốc hành Hogwarts, trường của chúng ta hiện nay đang có những vị khách là các viên giám ngục Azkaban, những người đến đây để làm nhiệm vụ do Bộ Pháp thuật giao phó. Họ sẽ đặt trạm canh gác ở mỗi cổng ra của nhà trường. Trong thời gian các viên giám ngục Azkaban ấy lưu lại trường chúng ta, tôi muốn nói rõ rằng không ai được ra khỏi trường mà không có sự cho phép. Các con đừng hòng đánh lừa hay qua mặt các viên giám ngục Azkaban bằng quỷ kế hay cải trang, thậm chí khoác áo tàng hình đi nữa.
Ô kìa, đôi mặt già của cụ lia qua đám Tứ giác vàng của nhà sư tử. Adelia cũng gãi gãi đầu, Potter thì cười trừ với Weasley và Granger ngồi bên trái cậu.
- Nhưng tôi cũng có một thông báo khác vui vẻ hơn. Tôi sung sướng chào mừng hai giáo viên mới gia nhập vào đội ngũ giảng dạy của trường chúng ta. Người thứ nhứt là giáo sư Lupin, người đã hào hiệp đồng ý lấp chỗ trống ở bộ môn Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám..
Tiếng vỗ tay vang lên lác đác, nghe không có vẻ nồng nhiệt lắm. Mà cũng phải, ngồi bên cạnh các giáo sư khác diện bộ áo chùng bảnh bao nhứt của họ, giáo sư Lupin trông có vẻ cực kỳ nhếch nhác lôi thôi.
Severus ngồi kế bên ông giáo sư mới mặt cố nặn ra một nụ cười không mấy là vui vẻ. Cũng không cam tâm vỗ tay nhẹ vài cái khi mà cụ Dumbledore giới thiệu.
Con hiểu được cái cảm xúc khi mà đứa bạn ghét lại được tặng đúng cái món đồ mà bạn thích mà Severus, con vẫn luôn hiểu! Rất tiếc khi không thể báo với cha rằng rồi sẽ có ngày cha được dạy môn học này thôi.
- Việc chỉ định vào chức vụ giáo viên thứ hai trong niên học này là... Vâng, tôi rất tiếc thông báo cho các con biết là giáo sư Kettleburn, giáo sư môn Chăm sóc Sinh vật Huyền bí, đã về hưu vào cuối niên học vừa rồi, để có nhiều thời gian chăm sóc các chị còn lại của ông. Tuy nhiên tôi vui mừng thông báo là vị trí của giáo sư Kettleburn được thay thế bằng chính ông Rubeus Hagrid, người đã đồng ý nhận thêm nhiệm vụ mới này bên cạnh nhiệm vụ giữ khóa trường Hogwarts của chúng ta.
Đám sư tử nhỏ, đặc biệt là Adelia - Potter - Weasley và Granger vui vẻ mà vỗ tay mãi cho tới khi tiếng vỗ tay trong sảnh đường kết thúc thì bọn nhóc mới vỗ thêm vài cái rồi ngừng. Mấy đứa nhóc bên cạnh tôi thì ngược lại.
- Mày nhìn cái ông Hagrid đó kìa, sao lão Dumbledore có thể cho ổng làm giáo viên dạy tụi mình chứ.
Crabb và Goyle : /gật gật/
Tôi nghĩ là mình đã thấy cảnh này rất nhiều lần. Draco nói và hai thằng béo kia gật gật, có lẽ là chúng nó chỉ biết có gật đầu. Nhưng Blaise với Pansy thì biết đáp trả nha:
- Chuẩn đấy Draco! Ai biết được cái ông bự chảng đó sẽ dạy tụi mình được cái gì.
Blaise nói và Pansy phụ hoạ.
- Có lẽ ổng sẽ đem ra mấy con quái vật xấu xí lắm.
Trong mấy cuộc thảo luận như này tôi luôn là người im lặng. Mấy đứa nhóc này chỉ là cậu ấm cô chiêu bị chiều hư, tâm tụi nó không xấu , tôi vẫn luôn biết như thế. Nên mỗi khi bọn nhóc muốn nói gì đó không quá xấu xa thì tôi vẫn lựa chọn im lặng.
Buổi tiệc kết thúc, chúng tôi tiếp tục trở về ký túc xá. Vậy là một năm học mơi lại bắt đầu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com