Chương 3: Tâm tình
Một lát sau, Thanh Nhã đi vào nhà vệ sinh, Y/N uống xong ly rượu quay người nhìn ca sĩ trên sân khấu đang hát, lúc Thanh Nhã không ở đây, chợt có hai người đàn ông tới xin Íntagram.
Y/N lạnh lùng từ chối, vừa đặt điện thoại lên bàn đột nhiên nghe thấy một âm thanh nhỏ phát ra từ phía sau, nó giống như tiếng khóa kéo bị bung ra, cả người cô lập tức cứng đờ.
Cô đang mặc một chiếc váy ôm sát, bên trong chỉ có áo lót, sợ nếu ngồi lâu xẹt ba tia sẽ bung, cô vội lấy điện thoại trên bàn, bước xuống khỏi bàn cao, đang định đi vào nhà vệ sinh, vừa quay người thì nhìn thấy Thanh Nhã đã trở lại.
"?!"
Ở đằng xa gần quầy bar cũng có một người đứng lên, anh mặc áo sơ mi đen quần đen, vừa thấy Y/N rời khỏi bàn cao, anh lập tức lại gần, ánh mắt hai người chạm nhau, Nhật Hoàng đút một tay vào túi quần nhướng mày nhìn cô.
Y/N muốn nói gì đó nhưng đã không còn kịp, khóa kéo hình như bị rách rồi. Không còn cách nào khác, Y/N đành bặm môi bước lại gần Hoàng, vùi mình vào trong vòng tay anh, dùng thân hình cao lớn của anh để chặn ánh sáng trước mặt cô.
Dãy ghế dài rơi vào tĩnh lặng.
Nhật Hoàng hơi sửng sốt, giây tiếp theo cúi đầu nhìn xuống thấy khoá kéo sau lưng cô bị rách ra, váy bó chặt quá, sau khi khóa kéo bị rách anh liền đi thẳng về phía trước, có thể tưởng tượng được tình cảnh của cô.
Nhật Hoàng lập tức duỗi tay ôm lấy cô, giọng nói trầm khàn.
"Sao lại thành ra thế này ? Váy như vậy mà cậu cũng dám mặc à?"
Y/N cảm thấy bất lực, tựa vào người anh nói nhỏ.
"Đừng trêu nữa."
Yết hầu Hoàng khẽ chuyển động, anh cười khẽ, sau đó quay người nói với mấy người trên hàng ghế dài.
"Áo khoác."
Đình Khang và những người khác không rõ nguyên do, nhưng nghe vậy cũng lập tức xôn xao nhảy dựng hết cả lên, nhanh chóng lấy đại một cái áo khoác ném cho Hoàng. Sau khi Hoàng nhận lấy rồi rũ một cái, anh choàng lên người Y/N, vội vàng nói.
"Tớ đưa cậu về."
Y/N gật đầu.
"C-cảm ơn..."
Dưới ánh sáng mờ ảo, khi Hoàng cố ôm chặt lấy eo cô nhằm giữ cho khoá xẹt ba tia đầm không bị bung ra, anh vô tình chạm mắt với Thanh Nhã.
Thanh Nhã ngơ ngác nhưng sau đó rất nhanh đã hiểu được sự tình, tuy rằng không hiểu vì sao Y/N không đi tìm mình, nhưng anh cũng có thể thấy được Y/N với người này có mối quan hệ rất thân thiết.
Nhật Hoàng hơi mất kiên nhẫn, trầm giọng nói.
"Làm phiền anh Thanh Nhã gọi taxi giúp tôi."
Thanh Nhã hoàn hồn, thái độ của Nhật Hoàng Hoàng khiến anh cảm thấy giữa bọn họ không phải quan hệ nam nữ linh tinh, nếu không sẽ không nhờ anh đi gọi taxi mà sẽ là lên xe của anh để đi cùng.
Thanh Nhã lập tức gật đầu.
"Được."
Anh quay người rời đi trước.
Lúc Thanh Nhã rời đi, Hoàng cụp mắt nhìn cô, nhướng mày.
"Ai mua cho cậu váy này ?"
Y/N xấu hổ đến đỏ bừng mặt, cô vội cúi đầu che giấu.
Hoàng mỉm cười hỏi.
"Đi được không?"
Y/N gật đầu "ùm" một tiếng.
Bên ngoài gió khá mạnh.
Thanh Nhã đã gọi taxi.
Sau khi xe tới anh liền mở cửa xe cho Y/N.
Y/N cúi người bước lên xe, sau đó hơi kéo tay áo Hoàng, anh cụp mắt nhìn, có chút ngạc nhiên nhưng rồi cũng cúi người theo, dặn dò.
"Cậu về trước đi."
Lúc anh nói chuyện, tay anh rất vịnh chặt cửa xe.
Thanh Nhã không khỏi ngạc nhiên, cảm thấy người này không chỉ là bạn bè đơn thuần với Y/N.
Y/N nghe Hoàng nói vậy đành miễn cưỡng gật đầu, sau đó ngồi ngay ngắn trên xe, tay nắm chặt áo khoác
Nhật Hoàng thấy vậy liền đóng cửa xe, dặn dò tài xế chút.
Lúc xe khởi động lên lại chuẩn bị đi, Nhật Hoàng không quên lấy điện thoại ra, nhanh chóng chụp biển số xe lại.
Đợi khi xe đi hằn, Thanh Nhã do dự vài giây rồi mới hỏi.
"Hai người quen nhau à ?"
Nhật Hoàng đứng dõi theo chiếc xe đã xa dần tầm mắt, nghe thế liền quay người lại, trả lời Thanh Nhã.
"Đàn anh Nhã, mới có mấy năm không gặp, anh đã quên tôi rồi à ?"
Thanh Nhã chợt nhận ra giọng nói này.
"Đỗ Nhật Hoàng?"
"Ùm."
Bầu không khí bỗng trở nên im lặng xung quanh hai người đàn ông đang đứng đó.
Lúc trước còn học ở trường trung học, Lâm Thanh Nhã đã rất nổi bật rồi. Anh không những là Hội trường Hội học sinh mà còn là thanh mai trúc mã lớn hơn Y/N 2 tuổi.
Ban đầu Nhật Hoàng không hề biết Y/N, nhưng từ khi trở thành thành viên của Hội học sinh, thông qua Thanh Nhã, Hoàng thường xuyên gặp Y/N hơn, nhưng khi đó cả hai cũng chỉ dừng ở mức chào hỏi nhau, chưa thân thiết như bây giờ.
Và dù cho có là gì đi chăng nữa, Thanh Nhã vẫn có chút để ý tới tình huống ban nãy Y/N nhào vào lòng một người đàn ông khác, tuy có là bạn nhưng nam nữ đều có sự khác biệt, trong lòng anh cảm thấy lẽ ra mình nên là sự lựa chọn đầu tiên của cô.
Hoàng xoay người đi ra ngoài, cúi đầu châm một điếu thuốc, quay đầu nhìn đi chỗ khác.
Vào ban đêm đèn đường và các vì sao sáng lấp lánh, gió thổi mạnh làm rối tung mái tóc của Hoàng, trông anh có chút thâm sâu khó lường không giống với dáng vẻ thiếu niên điềm tĩnh hở tí tuôn ra lời ngứa đòn như trước đây.
Thanh Nhã trầm mặc mấy giây, sau đó cười hỏi.
"Em thân với Y/N cỡ nào vậy ?"
"Cũng tạm. Dù sao cũng là bạn cùng lớp 2 năm."
Hoàng đáp.
Thanh Nhã cười, không nghĩ lúc anh tốt nghiệp ra trường thì cả hai đã trở thành bạn cùng lớp, cảm thấy câu hỏi vừa rồi của mình như đã tự có đáp án.
Nhưng đáp án chưa chắc sẽ thành hiện thực.
Thông qua cách hai người đối xử với nhau, Thanh Nhã lại cảm thấy bản thân vẫn còn có cơ hôi.
"Nhưng nhiều năm như vậy rồi, hai đứa vẫn chưa bên nhau sao ?"
Thanh Nhã đã hỏi thằng như vậy.
Và lập tức nhận lại ánh nhìn đầy nghiêm nghị của Nhật Hoàng.
"Vẫn chưa phải lúc."
Sau khi Hoàng trả lời, vừa hay có một chiếc xe màu đen từ xa chạy lại gần.
"Tôi xin phép về trước, đàn anh Nhã cũng về cần thận."
Hoàng không nói nữa, anh mở cửa xe, bước lên ngồi vào ghế phụ, sau đó đóng cửa xe lại.
Đình Khang còn chưa uống rượu nên lái xe được, lúc Nhật Hoàng gài xong đai dây an toàn, Đình Khang cho xe phóng đi.
Thanh Nhã đứng đó mấy giây. Mặc dù có cảm giác bị đe dọa nhưng anh sẽ không dễ dàng bỏ cuộc...
Sau khi về đến nhà, Y/N mới thở phào một hơi, cô kéo rèm trong phòng, chậm rãi cởi áo khoác thoang thoảng mùi thuốc lá và rượu ra.
Sau khi cởi bỏ áo khoác xuống, xẹt ba tỉa đằng sau như không thể chịu được lực theo độ tụt dốc của áo khoác bung ra hai phía, hiện rõ bóng người bên trong không sót một cái gì, dáng người cao thẳng, vòng eo thon gọn và làn da trắng trẻo.
Cảnh tượng này làm Y/N không khỏi đỏ mặt, xoay người đặt áo khoác lên ghế sofa, đến tủ quần áo lấy bộ đồ ngủ trực tiếp vào nhà tầm tầm rửa.
Y/N đứng dưới vòi hoa sen bắt đầu tầm. Tóc ướt dính sau gáy, từng giọt nước đang chảy xuống.
Liếc qua gương, cô trông thấy làn da đỏ bừng của mình mờ mịt dưới làn sương nước, sau đó cô vội thu ánh mắt lại, nhắm mắt ngẩng đầu cảm thụ dòng nước nóng, nhớ lại hình ảnh ánh sáng mờ ảo tối nay và biểu tình trên khuôn mặt anh, dường như không có thay đổi gì thậm chí không có một chút ngạc nhiên nào. Làm bạn nhiều năm như vậy cô đã sớm biết anh sẽ không bao giờ nhìn cô quá một lần.
"Bạn thân thôi sao?"
Sau khi tắm xong, toàn thân Y/N đỏ ửng, lúc này tâm trạng cũng bình tĩnh trở lại, cô ra ghế sofa ngồi lau tóc, không quên lấy điện thoại chụp lại phần váy bị lỗi.
Chụp xong gửi cho Bảo Ngọc, nhẫn một cái tin.
[Váy được đấy]
Bảo Ngọc nhìn thấy ảnh, sửng sốt.
[Trời ơi. Đây là chiếc váy tớ đi mua với cậu á ?]
[Ừ. Tớ mới mặc nó đúng một lần]
[Tớ thật sự thấy nó rất đẹp nên mới mua cho cậu. Sao lại thành ra thế này]
[Chắc do dạo này tớ ăn nhiều]
[Không đâu. Tớ nghĩ có thể do đã có quá nhiều người thử chiếc váy này rồi. Để tớ đem váy tới cửa hàng đó kiểm tra]
[Thôi bỏ đi. Váy hư thì hư rồi. Tớ cũng không muốn mặc lại đâu]
[Thật có lỗi với cậu. Là tớ không kiểm tra kĩ đã vội mua]
[Không sao. Cũng chưa hẳn rơi vào tình huống khó xử. Tớ về nhà kịp lúc váy bung ra hết]
[Mốt tớ sẽ đền bù cậu]
[Tớ không nhận váy khác đâu đấy]
[Ừ. Mốt tớ rủ cậu đi ăn]
[Tớ chưa đủ béo à ?]
[Béo cái rầm. Cậu phải có da có thịt mới xinh đẹp lận]
[Haha]
Lúc này không nhắn tin với Bảo Ngọc nữa, Y/N liếc nhìn chiếc áo khoác nam bên cạnh, nó không phải của Hoàng có lẽ là của đồng nghiệp anh. Cô cầm điện thoại lên bấm vào ảnh đại diện màu đen.
[Giặt áo xong sẽ trả]
[Được]
Y/N nhìn giao diện cuộc trò chuyện một lúc rồi mới đặt điện thoại xuống. Về phần váy tuy giá không hề rẻ nhưng cô vẫn gói lại rồi vứt đi, cô cũng nhớ kỹ thương hiệu để sau này tránh...
Chiều ngày hôm sau.
Y/N đang ở trong quán, nhận được điện thoại của mẹ Mẹ Lan, bà bảo hôm nay chị cô sẽ về nhà nên muốn làm một bữa tối thật ngon, bảo cô mời Hoàng đến ăn cùng. Y/N dừng lại, nói được.
Sau đó, cô bấm vào ảnh đại diện màu đen gửi tin nhắn cho anh.
Anh nhanh chóng trả lời.
[Vừa lúc]
Y/N biết anh nói vậy ý là muốn đến tận hưởng tài nấu nướng khéo léo của mẹ cô. Sau khi đặt điện thoại xuống, đã gần đến giờ nên Y/N nói với Gia Huy một tiếng, giao quán Blue lại cho họ rồi rời đi trước.
Về đến nhà, mẹ Lan đang bận bịu trong bếp chặt sườn, chị Phương đang giúp bà bào sợi cà rốt trên bàn, nhìn thấy Y/N liền nói.
"Bé Zoe, em về rồi ấy à ? Mau, có dâu tây trong tủ lạnh đấy, em lấy ra ăn lót dạ chút đi."
< P/s: Zoe là tên thân mật của Y/N >
Y/N đặt chìa khóa xe xuống, lấy hộp dâu tây đã rửa sạch cất trong tủ lạnh ra ăn rồi đi vào bếp đút một trái cho mẹ.
Mẹ Lan đang chuẩn bị nấu canh, quay đầu nhìn cô, vừa ăn trái dâu vừa nói.
"Con về rồi à ?"
"Vâng, mẹ có cần mua gì nữa không?"
Y/N dựa vào khung cửa hỏi.
"Không, con ra ngoài phụ chị con đi."
Mẹ Lan đuổi cô ra, Y/N tới bàn tính phụ chị Phương nhưng chị Phương lại bảo cô cứ ngồi xem TV là được.
Y/N biết cô không thể giúp được gì, trực tiếp ngồi trên sofa cầm remote xem chương trình gameshow. Chị Phương bào sợi cà rốt xong lại đi vào bếp giúp xử lý nghiền khoai tây đã luộc.
Lúc này Y/N mới cảm thấy ngồi không chán, cô mặc kệ lời Chị Phương tới phụ một tay.
"Chị iu, dạo này trộm vía da dẻ chị đẹp ra nha. Có phải đã có người yêu rồi không ?"
Chị Phương biết đó chỉ là lời nói đùa nhưng vẫn đỏ mặt xấu hổ, khó có thể che giấu.
"Đ-đừng lớn tiếng, mẹ mà biết sẽ giết chị mất."
"Thật đấy à ? Chị có rồi sao ?"
Chị Phương rất tệ ở khoản che giấu, nếu bị phát hiện sẽ lập tức lòi ra ngay.
"Tụi chị chỉ mới tìm hiểu thôi"
"Đồng nghiệp ?"
"Ừm."
Nói đến đây, mặt chị Phương đỏ bừng hẳn lên.
Người ngoài mà nhìn vào còn tưởng cô đang sốt 40 độ.
Chị Phương bằng tuổi Thanh Nhã, cũng nằm bên mảng thiết kế nhưng mà là thiết kế thời trang.
Mấy năm nay đều làm ăn rất tốt, có thương hiệu riêng và đều đi lưu diễn ở nhiều nước.
Vậy nên chị Phương rất ít hay về nhà, bởi tính chất công việc nên chị Phương cũng không thường xuyên liên lạc với gia đình, thành ra lần nào về cha mẹ đều tổ chức ăn uống linh đình, làm những món ngon chị Phương thích.
Khi thức ăn gần như đã được bày hết lên bàn thì chuông cửa vang lên.
Y/N vỗ vỗ tay sạch sẽ rồi đứng dậy đi mở cửa, ngoài cửa là bố Tùng và Nhật Hoàng.
"Cha về sớm vậy ?"
"Ừ. Nghe mẹ con bảo hôm nay chị Phương về nên cha cũng phải tranh thủ về sớm chút. Trùng hợp gặp Hoàng này."
"À. Là mẹ mời Hoàng tới ăn cơm ấy cha ạ."
Y/N nhìn Hoàng, hôm nay anh mặc áo thun đen và quần jeans xanh, dù ăn mặc không giống hôm qua nhưng gương mặt thâm sâu khó đoán kia lúc này khiến cô vô cớ nhớ đến cảnh tượng tối qua.
Hoàng đút hai tay vào túi quần, nhìn cô.
"Cậu sao vậy ?"
Y/N hoàn hồn, bước sang một bên.
"Hôm nay đến rất đúng giờ."
Bố Tùng cởi giày đi vào bếp trước.
"Có lúc nào tớ không đến đúng giờ ?"
Hoàng trả lời cô, xách theo một chai rượu đặt lên bàn ở phòng khách, sau đó vào bếp chào chị Phương và mẹ Lan một tiếng.
Bố Tùng cầm chai rượu lên nghiên cứu, Hoàng đến hỏi.
"Chú, thế nào ạ ?"
Bố Tùng đặt rượu xuống, vui vẻ gật đầu nói.
"Rượu ngon, tối nay chúng ta uống chai này."
Hoàng cười nói.
"Được ạ."
Y/N vào bếp phụ Mẹ Lan cùng Chị Phương giúp bưng thức ăn lên, chiếc bàn vuông chẳng mấy chốc đã bày biện rất nhiều món.
Chị Phương dọn chén ra, Y/N xếp đũa theo từng chén, Hoàng vươn tay kéo ghế ra.
Bố Tùng chọn 5 ly cao, vừa rót rượu vừa nói với Hoàng ngồi bên cạnh.
"Rượu này nhất định phải uống bằng ly cao mới ngon."
"Vẫn là chú hiểu biết về rượu nhất ạ."
"Ha ha."
Y/N ngồi đối diện Hoàng, hôm nay cô cũng mặc áo thun đen, cổ áo chữ V hơi hé mở để lộ chiếc vòng cổ bạc hình trái tim. Dưới ánh đèn sợi đốt, làn da của Y/N trắng đến chói mắt.
Mẹ Lan lau tay đi ra ngoài, cởi tạp dề, ngồi xuống cái ghế trung tâm, chưa gì hết đã hỏi Hoàng.
"Dạo gần đây công việc của con chắc phải bận rộn lắm nhỉ ?"
"Vâng. Vì dự án mới sắp triển khai nên khá bận rộn ạ."
"Dù bận rộn đến đâu thì con cũng nên nhớ ăn uống đầy đủ, nghỉ ngơi tốt và đừng hành hạ cơ thể quá."
Mẹ Lan dặn dò.
"Dạ. Cảm ơn dì, con sẽ chú ý chăm sóc bản thân hơn."
Hoàng gật đầu.
"Hôm nay Phương về, có dịp được uống rượu cùng nhau rồi. Hahaha."
Bố Tùng nâng ly trước, mọi người cũng nâng ly rồi đồng loạt cụng. Bởi vì Mẹ Lan biết Bố Tùng rất thích uống rượu mà Hoàng lại là người uống rượu giỏi nên rủ anh tới ăn có thể khiến tâm trạng cả nhà vui hơn.
Lúc Hoàng và Bố Tùng vừa uống rượu vừa nói chuyện cùng nhau, Mẹ Lan lại như không quan tâm đến hai người họ, thấp giọng hỏi Y/N.
"Con và Thanh Nhã thế nào rồi?"
Y/N đang gấp đồ ăn, dừng lại một chút.
"Vẫn vậy, đang tìm hiểu ạ."
Chị Phương hơi nhướng mày, rõ ràng cô có cân nhắc với mẹ Mẹ Lan là hãy để Y/N tự tìm đối tượng, rốt cuộc vẫn là Mẹ Lan tìm cho. Cô thật sự vẫn không hiểu tại sao Mẹ Lan lại gấp gáp vậy ?
"Còn con nữa, sắp 30 rồi khi nào mới nghĩ tới chuyện kết hôn lập gia đình ?"
"Mẹ. Lâu rồi con mới về mà. Chưa gì đã nhắc chuyện này rồi vậy ?"
Mẹ Lan bất lực thở dài, sau đó bà quay sang nhìn Hoàng, hỏi.
"Hoàng thì sao, gần đây có thích cô gái nào không con?"
Nhật Hoàng đang uống rượu, nghe được lời này trong tiềm thức nhìn sang Y/N, Y/N cũng nhìn anh, đại khái Hoàng biết là mẹ anh lại nhờ Mẹ Lan hỏi thăm, vì vậy anh nhẹ nhàng đặt ly rượu xuống, cong môi đáp.
"Dì ạ, con hiện không có thích ai cả."
"Con đó, đừng kén chọn quá, nếu con thật sự không muốn tự mình tìm hiểu, cứ nói với mẹ Ngân, để cô ấy tìm giúp."
Mẹ Lan khéo léo nói.
Hoàng cầm đũa lên, cười nói.
"Được ạ, để con về xem."
Chuyện này thoạt nhìn có vẻ như là một sự thoái thác nhưng Mẹ Lan lại không có cách nào nữa, đây không phải con trai của bà, khó có thể nói là chuyện nhỏ hay chuyện lớn, chỉ là mấy năm nay bà có nghe mẹ Ngân nói trước đó Hoàng cũng có nhiều đối tượng, nhưng hai năm vừa rồi cũng ít dần đi, đáng lo hơn là đến độ tuổi kết hôn lại không nhắc gì đến nữa, mẹ Ngân mới nhờ bà thăm dò.
Y/N giả vờ không nghe, cô cúi đầu cầm đũa ăn.
Chị Phương liếc nhìn Y/N, bất đắc dĩ gắp cho cô một miếng thịt.
"Ăn nhiều thịt một chút, mà gần đây hình như em tăng cân phải không ?"
"Không, em vẫn vậy mà..."
Nhật Hoàng nghe vậy ánh mắt dán chặt vào mặt cô, tai Y/N đỏ bừng, nghĩ đến chuyện tối qua, cô bất ngờ đá vào chân anh từ dưới gầm bàn. Hoàng hơi giật mình, giây tiếp theo trong mắt hiện lên một chút đùa giỡn.
Sau bữa ăn.
Bố Tùng đã uống rất nhiều, Hoàng cũng vậy nhưng bọn họ vẫn đủ tỉnh táo để phụ dọn dẹp bàn ăn.
Bố Tùng bình thường rất dính với Mẹ Lan, uống nhiều rồi lại càng dính hơn vào bếp cứ liên tục gọi vợ.
Ba cô cậu trẻ đứng nhìn thôi cũng to bụng cầu lương, Chị Phương có điện thoại phải lập tức lên phòng nghe, Hoàng và Y/N trốn ra ban công tránh xa hiện trường hành hạ cẩu độc thân.
Đêm nay không có gió thời tiết khô ráo, Hoàng dựa vào lan can, cổ áo hơi hé mở, nhìn qua kính ban công vào căn phòng khách ấm áp bên trong có ba phòng ngủ và một phòng khách.
Anh lấy hộp thuốc lá ra, dùng ngón tay với những khớp xương rõ ràng của mình lấy một điều rồi đẩy trở về, như đang chơi đùa, anh thản nhiên nói với người đứng bên cạnh.
"Sao vẫn vậy được ? Chẳng phải xẹt ba tia bị bung hết rồi sao?"
Y/N tựa lan can nghe vậy lập tức cứng người, quay đầu nhìn anh.
Hoàng mỉm cười ngước mắt lên cầm điếu thuốc đưa vào miệng, lấy bật lửa châm lửa, hơi cúi đầu, tàn thuốc cháy trong ngọn lửa. Đúng như dự đoán Y/N lại đá anh một cước, nụ cười trong mắt anh càng đậm hơn.
Sau khi Y/N thu chân lại, cô dựa lưng vào lan can nói.
"Tớ chỉ là muốn có da có thịt chút thôi mà, bộ không được à ?"
Hoàng mỉm cười ừ một tiếng.
Trong phòng chợt vang lên tiếng hát của Bố Tùng, ông đang hát bài tình ca cháy bỏng.
Mẹ Lan rất bất lực, nói ông không biết xấu hổ và hát thật khó nghe.
Bố Tùng cười cười, đi theo bà vào phòng bếp phụ rửa chén đĩa. Mẹ Lan lau tay xong bước ra ngoài bưng đĩa trái cây đi ra ban công, mở cửa, lúc này có tiếng ô tô dừng ở tầng dưới, Y/N nhận ra là xe của Thanh Nhã, sau đó mới nhớ tối nay anh có hẹn với mình nên cô quay lại nhìn mẹ.
Mẹ Lan cũng nhìn thấy, trên mặt mỉm cười nói.
"Đi đi."
Y/N nhìn nu cười của Mẹ Lan, lai liếc nhìn Hoàng. Hoàng vừa nhìn xuống lầu, Thanh Nhã hạ cửa sổ nhìn sang, Nhật Hoàng thu hồi ánh mắt bắt gặp ánh mắt của Y/N, cô định nói nhưng Hoàng bỗng gật đầu.
Tựa như không muốn giữ cô ở lại cũng như không muốn nói chuyện.
Y/N thấy vậy nghiêng người đi ra ngoài dưới nụ cười của Mẹ Lan, lấy điện thoại rên bàn, nói với Bố Tùng và Chị Phương một tiếng, Bố Tùng lập tức thò đầu ra khỏi bếp nói.
"Đi chơi vui vẻ, khi nào về nhà nhớ gọi điện cho cha đấy."
"Vâng ạ."
Y/N mở cửa đi ra ngoài, Thanh Nhã xe mở cửa cho cô, cô cúi xuống ngồi vào, Thanh Nhã ngẩng đầu lên Mẹ Lan cúi đầu vẫy tay với anh. Thanh Nhã có chút căng thẳng, vẫy vẫy tay giả vờ bình tĩnh vào lại ghế lái, chiếc xe màu trắng chậm rãi khởi động, sau đó lùi ra khỏi ngõ ra đường.
Nhật Hoàng nhìn một hồi bỗng dưng cắn điếu thuốc, cảm nhận vị đắng, anh lập tức lấy điếu thuốc ra khỏi miệng, tuỳ ý gác tay lên lan can, tầm nhìn xa liếc nhìn đèn chiếu hậu của chiếc xe đang từ từ đi khuất.
Sau đó anh nhìn sang Mẹ Lan, nói.
"Dì, con cũng về đây ạ."
"Khoan đã."
Mẹ Lan đáp lại, đi theo Hoàng ra ngoài ban công.
"Để dì kêu Phương đưa con về."
"Không cần đâu ạ. Chị ấy cũng uống rượu rồi mà dì. Với lại con cũng có việc bây giờ."
Anh cầm chiếc áo khoác lên, chào Chị Phương và Bố Tùng rồi mở cửa đi về.
Mẹ Lan đứng đó nhìn anh đi ra khỏi nhà.
Nhật Hoàng thản nhiên cầm lấy áo khoác trong tay, chẳng mấy chốc đã không thấy bóng dáng đâu, bà nhìn anh rời đi rồi mới đóng cửa lại...
Ban nãy trong bữa ăn Thanh Nhã có gửi tin nhắn hỏi cô đang ở đâu, cô nói mình đang ăn cơm ở nhà, Thanh Nhã nói tình cờ anh cũng ở gần đây sau bữa tối sẽ đến đón, nhưng khi cô định nói cho Thanh Nhã biết cô có lái xe thì anh bỗng gửi địa chỉ cho cô và bảo đến chỗ anh, còn nói anh có chuyện muốn tìm cô buổi tối nhất định phải gặp nên Y/N đành đồng ý.
Chỉ là lúc đang ăn cô lại quên mất, nên khi Thanh Nhã tới, cô vẫn đang đứng trên ban công hóng mát.
Chiếc xe màu trắng lao ra khỏi ngõ.
Bóng cây lướt qua trong xe, lòng bàn tay Thanh Nhã vẫn có chút đẫm mồ hôi, anh vừa vội vàng chào mẹ Mẹ Lan ở tầng dưới có chút lo lắng, sau đó lại thấy người đàn ông kia đang đứng trên ban công.
"Người ban nãy ở trên ban công..."
Y/N nhìn sang.
"Là Nguyễn Đỗ Nhật Hoàng à?"
Nguyễn Đỗ Nhật Hoàng.
Cách gọi đó khiến cô có chút bất ngờ.
"Vâng."
Khi ánh sáng và bóng tối bên ngoài quét qua, Thanh Nhã có chút do dự, cầm tay lái, cười nói.
"Có vẻ em và cậu ấy không đơn giản chỉ là bạn cùng lớp thì phải ?"
Y/N nghe xong, cười đáp.
"Vẫn là bạn cùng lớp, có lẽ thân hơn một bậc, cha mẹ bọn em có quen biết nhau ạ."
"Đó có được coi là thanh mai trúc mã không ?"
Thanh Nhã dừng xe ở ngã tư đèn đỏ rồi nhìn Y/N.
Y/N nhìn vào mắt Thanh Nhã, cô trầm mặc vài giây.
"Không tính. Bọn em chỉ bắt đầu thân thiết từ lúc học cùng lớp 11, cha mẹ bọn em cũng thân thiết hơn nhờ buổi họp phụ huynh. Với lại, không phải anh mới là thanh mai trúc mã của em à?"
"Anh hiểu rồi."
Thanh Nhã thở phào một hơi.
"Nhưng em và Nhật Hoàng cũng đã biết nhau từ khi anh còn là Hội trưởng Hôi học sinh."
Y/N ừ một tiếng, nói.
"Nhưng lúc đó em chỉ tới Hội học sinh tìm anh."
Mồ hôi trên lòng bàn tay Thanh Nhã đã khô đi, anh nghe vậy cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều, Y/N trả lời thản nhiên như vậy xem ra cô và Hoàng thật sự không có quan hệ gì với nhau, đúng như lời Hoàng khẳng định.
Nhưng họ đã quen nhau lâu như vậy, hiện tại nói không có chuyện gì xảy ra không có nghĩa là sau này cũng sẽ không có thay đổi gì.
Anh nhìn Y/N mỉm cười, Y/N bắt gặp ánh mắt của anh cũng mỉm cười.
Những tòa nhà cao tầng ở Tokyo lao vút qua, bóng cây đung đưa, chiếc ô tô màu trắng lái một vòng, đi vào gara ngầm của một trung tâm mua sắm, Y/N nhìn Thanh Nhã.
"Anh muốn mua gì à?"
Thanh Nhã vừa lùi xe vừa nói.
"Đúng vậy."
Y/N "ồ" một tiếng, tháo dây an toàn và bước xuống xe, mang theo chiếc túi xách nhỏ. Thanh Nhã cất chìa khóa xe, cùng cô đi đến thang máy đi lên dãy cửa hàng ở tầng ba.
Thanh Nhã bước vào một trong những cửa hàng thời trang nữ.
Y/N ngẩng đầu nhìn, thấy cửa hàng thời trang nữ này chính là nơi cô vừa cho vào danh sách đen kia nên không có theo vào trong, đến khi Thanh Nhã xách một túi đồ đi ra, nói.
"Mình đi thôi ?"
"Ừm."
Hai người đến một khu ngoài trời ở tầng bốn.
Tuy thời tiết hơi nóng, ban đêm có chút ngột ngạt nhưng vẫn có rất nhiều người, nơi đây được trang trí đẹp mắt trong không khí thoang thoảng mùi hương trà sữa, Thanh Nhã nói.
"Trên mạng nói trà sữa ở quán này rất ngon, anh dẫn em đi thử, sẵn đánh giá hương vị một chút luôn."
Y/N gật đầu nói được, cô ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn lên có thể nhìn thấy ánh trăng trên bầu trời, khung cảnh thật là tốt. Thanh Nhã ngồi xuống đối diện cô, gọi một phần trà sữa một phần tráng miệng.
Y/N vội can.
"Không cần phải gọi nhiều vậy đâu, ban nãy ở nhà em đã ăn không ít."
Thanh Nhã ngước mắt nhìn cô nói.
"Được."
Trước khi món được mang ra, Thanh Nhã với tay lấy chiếc túi bên cạnh, đưa cho Y/N, nói.
"Bù lại cho em một cái váy."
Y/N vừa nghe nhìn vào túi mua hàng kinh ngạc ngước mắt lên.
Thanh Nhã chăm chú nhìn cô.
"Tối qua không che chở được cho em, thật xin lỗi, anh cũng không để ý đến tình huống khó xử của em."
Y/N sửng sốt một chút, lúc lâu sau mới nói.
"Không sao đâu, chuyện đó không phải lỗi của anh."
Thanh Nhã vẫn đẩy túi hàng về phía cô.
"Em cứ cầm lấy đi."
Y/N do dự nhìn chiếc túi, chủ yếu là vì cô có chút mất thiện cảm đối với nhãn hiệu váy này, nhưng nhìn ánh mắt chân thành của Thanh Nhã, cô nói.
"Thật sự anh không cần phải làm vậy đâu, em có khá nhiều váy, hỏng một cái thì trong tủ vẫn còn cái khác mặc mà.
"Nhưng bộ váy em mặc tối qua trông rất đẹp."
Y/N sửng sốt, đang suy nghĩ nên nói gì.
Lúc này trà sữa đã được mang ra để trên bàn, còn có một phần điểm tâm, đều là đồ ăn nhẹ, kích thước nhỏ. Sau khi người phục vụ rời đi, túi của Thanh Nhã vẫn được đẩy tới, Y/N nhìn thoáng qua, quên mất, cô đưa tay nhận lấy, cười nói.
"Cảm ơn anh, anh Nhã."
Thanh Nhã thở phào một hơi, cắm trà sữa cho cô.
Y/N cất túi đi và thử trà sữa.
Thanh Nhã hỏi Y/N.
"Uống được không?"
"Ngon lắm ạ."
"Vậy thì tốt."
Mọi người xung quanh đang trò chuyện, thỉnh thoảng Y/N nghe người khác nói chuyện có chút ồn ào, Thanh Nhã rót thêm trà sữa cho cô rồi hỏi.
"Uống nhiều có sợ bị mất ngủ không?"
Y/N hoàn hồn, hỏi.
Anh hay bị vậy à?"
Thanh Nhã cười.
"Thỉnh thoảng."
"Vậy anh nên uống ít thôi."
"Không sao, nếu lỡ mất ngủ thì tăng ca bù ngày mai."
Y/N cười một tiếng, cô đang uống trà sữa tùy ý bấm điện thoại, trong nhóm bạn cùng lớp có tin nhắn...
Hoàng đang ở trong nhóm trò chuyện, giọng điệu thản nhiên, trả lời những câu hỏi của Steven chỉ bằng hai, ba câu. Thỉnh thoảng có người khác chen vào trò chuyện, nói muốn rủ anh đi nhậu.
Nhật Hoàng trả lời.
[Được. Nhưng câu phải khao kèo]
Steven lập tức thả icon phẫn nộ.
[CMN. Mời cậu đi nhậu lúc nào cũng đòi khao. Cậu không phải nhiều tiền lắm à ?]
Những người khác lập tức cười lớn
Steven phấn khởi, tụ tập mấy người ở HCM có thể đến trong vòng nửa tiếng, chọn ngày không bằng đúng ngày.
Bảo Ngọc ở trong nhóm thấy tin nhắn liền gào lên.
[Không được, tối nay tớ không đi được]
Steven nhắn lại.
[Lần sau sẽ mời cậu]
Tiếp theo Steven tag @Y/N vào.
[Alo. Câu đâu rồi?]
Y/N nhìn khung trò chuyện, không nghĩ cậu ta đột nhiên lại tag tên mình, cô cầm cốc trà sữa nhìn Thanh Nhã, cúi đầu đáp.
[Tối nay tớ có việc, các cậu cứ đi trước đi]
Steven nhắn tin.
[Trùng hợp vậy à, đáng tiếc, đã lâu không gặp cậu]
Y/N trả lời.
[Không phải chúng ta mới gặp nhau cách đây không lâu sao ?]
[Bây giờ muốn gặp không được à ?]
[...]
Mọi người trong nhóm đều bật cười, một lúc sau cả nhóm trở nên im lặng, không còn ai trò chuyện nữa, chắc hẳn đều đã đến chỗ đã hẹn...
Khoảng 11 giờ tối về đến nhà, Y/N đặt túi quần áo Thanh Nhã đã mua trên bàn nhỏ ở phòng khách rồi xuống ghế sofa, cô nhìn cái túi mua sắm một hồi mới đưa tay lấy chiếc váy bên trong ra, nó giống hệt chiếc cô đã bị rách, nghĩ rồi thở dài, nhanh chóng gấp váy cất vào trở lại, sau đó mang nó cất ở trong tủ quần áo.
Từ sáng đến giờ Y/N cứ phải ra ngoài suốt không kịp tắm rửa, lúc ở quán Blue cả người đều ám mùi, bây giờ về nhà mùi cafe và bánh ngọt nặng mùi kem bơ, Y/N khó chịu lao vào nhà tắm.
Tắm xong, cô sấy khô tóc, vẫn còn sớm nên cô ngồi khoanh chân trên thảm, lấy điện thoại ra bấm vào game đua xe để làm nhiệm vụ hàng ngày.
Trong danh sách bạn bè không có ai đang onl game, hình đại diện của Hoàng ở trên cùng, bấm vào thuộc tính của anh mấy ngày nay anh onl game và đã đua rất nhiều chặng. Level đã được thay đổi, anh không còn ở cùng khu vực với cô nữa.
Y/N thấy vậy tập trung làm nhiệm vụ lên Level.
Chuông cửa đúng lúc này chợt vang lên, Y/N ngẩng đầu cầm điện thoại đi ra phía cửa, ảnh đại diện của Hoàng bỗng sáng lên, anh gửi tin nhắn thoại tới.
"Mở cửa."
Y/N lập tức mở cửa.
Ngoài cửa, Hoàng đang cầm điện thoại mắt dịu dàng nhìn cô, người anh lúc này đã nồng nặc mùi rượu, dáng người cao lớn che khuất ánh sáng ở hành lang khiến nó mờ mờ tỏ tỏ.
Y/N bị bộ dạng say rượu này của anh làm cho hơi sửng sốt.
"C-cậu uống rượu à ?"
"Ừ"
Anh trầm giọng đáp.
"Chơi thua, bị Steven ép uống rượu phạt."
"Cậu biết chơi với cậu ấy sẽ phải uống rượu phạt, sao vẫn cố chấp chơi vậy ?"
Y/N bước sang một bên để Hoàng cởi giày thay dép đi vào nhà, sợ anh đứng không vững nên cô đứng ở bên cạnh đợi anh. Cô đã tắm, mặc váy ngủ mỏng, dưới ánh sáng dịu nhẹ bờ vai trông đặc biệt lộ rõ xương quai xanh mềm mại, Hoàng nghiêng đầu tựa nhẹ tường, tầm mắt đối diện với cô.
"Cậu có muốn uống gì giải rượu không ?"
"Tớ muốn nghỉ ngơi chút."
Anh nói rồi bước đến ghế sofa, cả người dựa về phía sau, dang đôi chân dài ra, nhìn qua chắc chắn là say bí tỉ rồi. Y/N rót một ly nước ấm pha với chút hỗn hợp gừng mật ong mà mẹ Lan đã làm sẵn rồi đặt lên bàn nhỏ cạnh sofa. Sau đó cô ngồi xuống thảm dựa vào ghế sofa cúi đầu tiếp tục chơi vượt ải nhiệm vụ trước đó.
Cô đã hoàn thành nhiêm vu và nó hiển thi trên điên thoại của Hoàng
Cô đã hoàn thành nhiệm vụ và nó hiển thị trên điện thoại của Hoàng do họ là đồng đội. Hoàng ngồi thẳng dậy lấy nước uống một ngụm, tay bấm điện thoại nhưng ánh mắt lại rơi vào trò chơi trong điện thoại của Y/N.
Hoàng sau khi uống rượu có chút cáu kỉnh, tâm trạng cũng không ổn định như thường lệ, anh lại giơ tay kéo kéo cổ áo, cảm thấy có chút bức bối lại hơi buồn ngủ, Y/N nghe thấy tiếng thở dài của anh, cô ngồi trên thảm ngẩng đầu nhìn anh, nhưng điện thoại cô bỗng reo lên, cô đành cúi đầu xem.
Hoàng nghe được âm thanh, buông tay cụp mắt xuống.
Là Thanh Nhã gửi tin nhắn tới, anh hỏi cô.
[Em ngủ rồi à ?]
Y/N trả lời.
[Vẫn chưa, nhưng cũng sắp ạ)
[Được, vậy em ngủ ngon]
[Ngủ ngon]
"Y/N."
"?!"
Phía trên đỉnh đầu truyền đến một giọng nam cực trầm, Y/N hơi sửng sốt, lúc cô quay đầu lại nhìn Hoàng đã thấy anh đặt lên tay vịn, rất hạ giọng bảo.
"Gần đây cậu rất bận đi xem mắt nhỉ ?"
Anh nghiêng đầu nhìn qua.
Y/N dừng lại. Nhớ lại hình như anh đã rủ cô đi chơi mấy lần nhưng cô đều không có mặt, và vì tích trữ lâu ngày nên khi uống say rồi, anh mới bắt đầu phàn nàn với tư cách là bạn thân. Y/N im lặng mất vài giây rồi
thấp giọng nói.
"X-xin lỗi, lần nào cũng đến lúc..."
"Ừm, cứ đi cùng anh ta đi."
Hoàng trả lời lại lời cô.
Y/N hơi ngây người, tựa hồ có cái gì đó trong cô đang trùng lắng xuống.
Hoàng nhìn cô một lúc, sau đó mệt mỏi nằm xuống ghế sofa, giơ tay che ánh sáng của ngọn đèn trên đầu.
"Cậu đi ngủ đi. Tớ ngủ một giấc ở đây là được rồi."
"Ùm."
Y/N nhanh chóng tắt đèn ở phòng khách, một khu vực nhỏ chỗ này chìm vào bóng tối, cổ áo anh hơi hé mở, cơ bắp lộ rõ trong chiếc áo thun mỏng. Y/N kéo chiếc gối ở cuối sofa lấy ra một chiếc chăn nhỏ đắp lên bụng anh, sau đó cô ngồi tựa bên ghế sofa, nhiệm vụ trò chơi trong tay vẫn chưa hoàn thành cô cúi đầu xuống tiếp tục.
Trong hơi thở của cô thoang thoảng có mùi nước hoa của anh và mùi rượu nhạt dần.
Bởi vì có quá nhiều nhiệm vụ còn sót lại Y/N định sẽ hoàn thành tất cả trong một lần, cô khoanh chân dựa vào ghế sofa, hai bên dây váy mỏng manh. Hoàng ngủ mơ mơ màng màng, men say làm anh khó ngủ có chút bồn chồn nửa ngủ nửa tỉnh, anh buông tay ra rũ mắt nhìn Y/N đang ngồi dựa phía sau.
Tấm lưng mảnh khảnh chạm nhẹ vào cánh tay anh, dây áo ngủ vô tình đụng phải mạch máu anh. Khuôn mặt, bờ vai và cần cổ đều trắng nõn, mùi hương sữa tắm cứ thoang thoảng bay tới. Hoàng nhìn một cái rồi đưa tay lên che trán cố gắng không nghĩ ngợi, nhưng sự ma sát này cứ làm khó anh.
Đêm đã khuya.
Y/N đặt điện thoại xuống quay đầu nhìn người đàn ông trên sofa, ghế sofa của cô thậm chí còn không đủ lớn để anh nằm nên một chân dài của anh phải đặt xuống sàn. Y/N đứng dậy kéo chăn đắp lên người cho anh, mu bàn tay của người đàn ông nổi gân xanh, ngón tay thon dài, đôi mắt bị cánh tay che khuất, nhưng sống mũi lại cao thẳng, ánh mắt
Y/N vô tình liếc nhìn đôi môi mỏng của anh.
Yên lặng vài giây, Y/N bỗng vô thức nói một câu dài.
"Cậu muốn tớ gặp anh ấy đến vậy à ? Không thể kéo tớ ở lại sao ? Cậu vẫn luôn coi tớ chỉ là ban thân thôi ư?"
Lời vừa tuôn, Y/N lập tức tỉnh táo lại.
"?!"
Cô không biết mình đang ăn nói gì ? Nếu lỡ Hoàng còn thức thì cô phải làm sao đây ?
Y/N bất an rón rén xem Hoàng đã ngủ chưa, khi nhìn thấy vẻ mặt ngủ say của anh, cô thở nhẹ một hơi rồi đứng thẳng lên, nhanh chóng trở về phòng ngủ như không có chuyện gì, nằm xuống giường nhắm mắt ngủ.
Sáng sớm hôm sau.
Trước bình minh, ánh sáng xám xịt xuyên qua cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn, Nhật Hoàng ngồi dậy, nới lỏng cổ áo cầm cốc nước lạnh trên bàn uống một ngụm rồi đứng dậy đi vào phòng tắm rửa mặt cho tỉnh táo. Anh liếc nhìn phòng ngủ chính, nhìn tay nắm cửa cô cũng không thèm đóng cửa lại, anh nhướn mày, đứng đó vài giây.
'Không thể coi em là bạn thân nữa rồi.'
Hoàng nghĩ ngợi một lúc rồi rời khỏi căn hộ.
Sau khi ra ngoài, anh châm một điếu thuốc, đi xuống lầu...
Khi Y/N tỉnh dậy đã là 8h30 sáng.
Lúc mở mắt ra cô bị nhòe một lúc, sau đó dần dần tỉnh táo nhớ ra trong phòng khách còn có một người đàn ông. Y/N ngồi dậy vén chăn ra mở cửa, phòng khách trống rỗng.
Anh đã đi rồi.
Y/N ngây ngốc một lát mới đi tới cửa sổ, mở ra, trong không khí vẫn còn thoang thoảng mùi rượu, cô chuẩn bị tắm rửa, đi ngang qua bàn nhỏ cạnh ghế sofa chợt nhìn thấy một tờ giấy để trên bàn, cô cầm lên đọc.
Là chữ viết tay của anh.
'Có bữa sáng trong bếp.'
Y/N đặt tờ giấy xuống, đi vào bếp nhìn thấy hộp giữ nhiệt ở trên bếp, mở ra là cháo sườn mua từ tiệm ăn sáng ở tầng dưới, Y/N cười mỉm rồi đóng nắp lại, đi vào phòng tắm tắm rửa.
Khoảng chín giờ, Y/N ăn sáng xong xuống lầu. Vừa đi đến Blue cô vừa lướt qua vòng bạn bè của mình.
Là Huyền My đăng một bài viết lên vòng bạn bè, không có hình ảnh, chỉ là dòng caption.
Tôi sẽ không bỏ cuộc
Mọi người bên dưới đều đang cổ vũ cho cô ấy, cũng không biết Heiji khi nhìn thấy cảm giác thế nào.
Lúc Y/N rẽ vào quán Blue tình cờ nhìn thấy vòng bạn bè của Mori Ran, cô trang điểm nhẹ, đeo kính gọng đen. Điều này khiến khuôn mặt của cô ấy trông đặc biệt nhỏ, xinh đẹp lạ thường, cô ấy hiện đang làm nghiên cứu sinh sau đại học, ngay khi vừa ra nước ngoài đã trực tiếp hoàn thành chương trình học lên thẳng nghiên cứu sinh, mấy năm qua vẫn là luôn thấy cô ấy đăng bài viết về cuộc sống hằng ngày và nhật ký làm việc.
"Chào buổi sáng, chị Y/N."
Vừa bước vào Hạ Anh đã nhiệt tình chào đón, Y/N ngước mắt lên cười nói.
"Chào buổi sáng."
Gia Huy bận rộn trong bếp một lúc, nghiêng đầu nói với Y/N.
"Chị Y/N, hôm nay phải mua thêm hạt cafe rồi ạ."
"Lát nữa họ sẽ giao tới."
Y/N nghe xong liền cất chiếc túi nhỏ vào phòng nghỉ, sau đó đeo tạp dề bắt đầu làm công việc trong ngày
Buổi chiều, Thanh Nhã mời Y/N đi ăn tối, nhân tiên xem qua bản vẽ thiết kế của chi nhánh mới.
Y/N đồng ý...
Buổi tối Thanh Nhã tìm được một nhà hàng mới, là nhà hàng theo phong cách Việt Nam có phòng riêng, chỗ ngồi có cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn lớn, bên ngoài cửa sổ là khu trung tâm quận 1, từng toà nhà cao tầng san sát, ban đêm ánh đèn bật sáng cả thành phố trông rất phồn hoa.
"Nơi này rất gần Blue, em có thấy không ?"
Thanh Nhã ngồi đối diện, chỉ vào cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn.
Y/N vừa ngồi xuống, liền nhìn sang nói.
"Em nhìn thấy rồi."
Thanh Nhã ngồi thẳng dậy, rót trà cho Y/N rồi bảo.
"Nhà hàng này cũng được đồng nghiệp của anh giới thiệu, họ nói đồ ăn ở đây rất ngon."
Y/N nhấp một ngụm trà đá, mỉm cười nói.
"Em thắc mắc sao anh không đổi nghề sang làm người thẩm định các nhà hàng nhỉ ?"
Thanh Nhã nghe vậy, cười nhìn cô.
"Anh vẫn luôn muốn dẫn em đi ăn những chỗ ngon mà."
Trong mắt anh luôn có sự chân thành.
Y/N mỉm cười đặt ly trà đá xuống.
Thanh Nhã đẩy laptop sang một bên trước mặt Y/N, anh đưa tay gỗ gỗ nói.
"Đây là bản thảo đầu tiên. Em xem, bây giờ em là Bên A."
Anh mỉm cười nhìn Y/N.
Y/N nhìn vào màn hình laptop, không thể không nói thiết kế của anh rất phù hợp với mong muốn của cô, địa điểm của chi nhánh mới nằm trong khu văn hóa, các cửa hàng ở đó đều có phong cách riêng. Vì được thiết kế đặc biệt dành cho giới trẻ nên ngay cả khi họ không theo đuổi một thiết kế thật đặc biệt, cũng phải có một chút cá tính của riêng mình.
Bản vẽ thiết kế này của Thanh Nhã sử dụng phong cách Tropical là màu phổ biến hiện nay và mạnh dạn thêm một số màu sáng hơn để tăng độ ấn tượng. Biển hiệu "Greenhouse" sử dụng gam màu xanh cực kỳ bắt mắt lại không quá màu mè.
Y/N có chút kinh ngạc, ngước mắt lên nói.
"Rất vừa ý."
Thanh Nhã có chút căng thẳng, nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm.
"Anh đã đích thân đến khu văn hóa và ở đó hai ngày, bởi vì quán cafe cách cổng vào không xa cần thêm chút cá tính nhưng không nên quá khác lạ sẽ phá hỏng chỉnh thể của cả khu phố, đây cũng là cách duy nhất để vận dụng màu sắc, các chi tiết khác có thể điều chỉnh sau."
Y/N gật đầu, dùng đầu ngón tay cầm con chuột trượt, nhìn vào bản vẽ.
Vài giây sau, cô mỉm cười nhìn anh.
"Hợp đồng đâu anh ?"
"Đây này."
Tim Thanh Nhã đập thình thịch, anh cầm hợp đồng sang một bên và đẩy cho Y/N.
Y/N cầm bút, xem xét các loại điều khoản cùng phí thiết kế.
Phí thiết kế của công ty Thanh Nhã không hề rẻ, đối với cá nhân anh cũng không hề rẻ, nhưng rất xứng đáng, Y/N chỉ cần ký tên và nộp tiền đặt cọc trước rồi gọi điện cho công ty của Thanh Nhã trước buổi chiều ngày mai.
Nói xong chuyện kinh doanh.
Đặt laptop và hợp đồng sang một bên, Thanh Nhã cầm thực đơn gọi đồ ăn cho Y/N, phòng riêng ở đây cách âm rất tốt, cả trước lẫn sau nên sẽ không nghe thấy người cách vách nói chuyện. Khung cảnh ngoài cửa sổ cũng rất đẹp, một ly bia tiger Việt nhập khẩu kết hợp với hải sản hấp tươi sống khá là có không khí.
Gò má Y/N hơi ửng hồng, cô ngoan ngoãn ngồi nghe Thanh Nhã nói chuyện.
Trong người đã có men say, khiến đôi lông mày cô dưới ánh đèn có chút dịu dàng say đắm lòng người.
Nhìn thấy cô như vậy, Thanh Nhã bất an mở miệng nói.
"Y/N."
"Ừm?"
Y/N lau khóe môi, ngước mắt lên.
"Em thấy anh..."
Anh còn chưa kịp hỏi hết câu, điện thoại của Y/N rung lên mấy lần, tiếng ting ting ting trên màn hình cực kỳ rõ ràng, trong nháy mắt cắt đứt dòng suy nghĩ và bầu không khí giữa hai người.
Là tin nhắn Bảo Ngọc gửi cho Y/N, có mấy tin nhắn liên tiếp, giống như có chuyện gì rất gấp.
Y/N trượt xuống xem, ngay câu đầu tiên đã ngây ngẩn cả người.
[ An Nhiên có bạn trai mới rồi, vừa mới công khai trên vòng bạn bè]
"?!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com