Đoản 10 (2)
Bốn năm sau ở Mục quốc ai cũng biết bên cạnh quốc vương có một nam nhân làm mưa làm gió trên triều đình. Y nói một quân vương của Mục quốc sẽ không nói hai, y được nâng niu, chiều chuộng hết sức.
Quân Miệt nằm trên ghế trải thảm lông nhàn nhã xem múa hát. Một quả nho lột sạch vỏ được đưa đến bên miệng y, y há miệng nhận lấy quả nho kia.
"Ngọt không? "
Nghe thấy giọng nói trầm ấm quen thuộc Quân Miệt ngẩng đầu lên, mỉm cười nhẹ nhàng nói với nam nhân trước mặt:
"Rất ngọt. "
Nam nhân kia chính là quốc vương của Mục quốc, mặc dù nhan sắc không được xếp vào loại tuấn tú gì nhưng năng lực tuyệt đối không chê vào đâu được, hắn là một vị quốc vương tốt cũng là một tướng quân tốt. Thấy y thất thần quân vương cúi người vỗ nhẹ vào trán y một cái.
"Tiểu Miệt, ngươi lại suy nghĩ linh tinh nữa rồi. "
Hắn ngồi xuống ghế, để cho y nằm lên trên đùi mình, hắn với lấy quả nho, lột sạch vỏ rồi đút cho y ăn. Quân Miệt né tránh không để hắn đút nho cho mình nữa.
"Quốc vương, ngài đừng bóc nữa, tay ngài là vàng là ngọc, mấy việc này ta tự làm cũng được. "
Quốc vương Mục Quốc là Mục Nhân thở dài, hắn lấy khăn lau tay rồi mới xoa xoa đầu của Quân Miệt. Sờ mái tóc đen mềm mượt trong lòng Mục Nhân càng khó chịu.
"Bao nhiêu năm rồi ngươi cũng chẳng thể thực sự mở lòng với ta. "
Quân Miệt cười, y giơ tay nắm chặt lấy bàn tay to lớn đang vuốt tóc mình.
Không phải là y không mở lòng với hắn mà thực sự cánh cửa này đã hư rồi, chẳng thể mở ra được nữa.
"Ta có thể ở bên cạnh ngài làm tri kỉ nhưng không thể nào trao trái tim cho ngài được, ngài tốt như vậy... "
Ngài ấy tốt như vậy trái tim không lành lặn của y còn có thể xứng sao? Hơn nữa hắn làm quốc vương một nước trong hậu cung của hắn kiểu người nào mà chẳng có, hắn không phải chỉ có một mình y, cũng sẽ không yêu mỗi mình y. Quân Miệt chưa từng trách hắn, hắn có ơn với y cái gì y cũng có thể làm vì hắn nhưng riêng trái tim của y thì y phải giữ lại, không thể để nó tổn thương thêm bất cứ lần nào nữa.
Mục Quân im lặng, hắn biết y đang nghĩ gì. Thật ra cha mẹ y từng có ơn với hắn, ban đầu hắn cũng không muốn can thiệp vào cuộc sống của y nhưng sau khi nghe tin y ở trong cung làm một nam hậu thất sủng, cuộc sống khó khăn thì hắn đã dùng mưu kế cướp y về bên người mình. Ngoài ơn nghĩa thì Mục Nhân cũng thực sự thích con người này, y tài hoa, thông minh, cũng rất biết cách làm hắn vui. Nhưng vốn định sẵn hai người bọn họ thực sự không phải tình yêu chân thành thiết tha, hai trái tim nguội lạnh để cạnh nhau không thể nào cháy lên được. Hắn cho y địa vị và sự sủng ái, y hiến dâng cho hắn trí tuệ và sự hoan lạc.
"Ngươi vẫn còn hận chứ? "
Mục Nhân bất ngờ hỏi làm Quân Miệt hơi ngạc nhiên, sau đó y cười để lộ hàm răng trắng.
"Tất nhiên là hận rồi, ta đêm nào cũng mơ thấy, đêm nào cũng hoảng sợ gọi tỷ tỷ... Sao mà quên được."
"Bốn năm trước ngươi đứng trước cửa cung thề hẹn sẽ khiến hắn chết không yên, bây giờ ta thực hiện giúp ngươi nhé? "
Quân Miệt đáp: "Được. "
Hai tháng sau quân vương Tề Tử đứng trên tường thành cao đưa mắt nhìn xuống dưới, xung quanh chất đầy xác của những binh sĩ, máu chảy thành sông, một vùng hoang tàn đổ nát. Tường thành này đã sớm bị quân Mục bao vây.
Giọng hắn run rẩy, hắn hỏi: "Rốt cuộc ta đã làm gì để sự tình ra nông nỗi này. "
Có người trả lời hắn:
"Sai lầm của ngươi là gặp phải ta. "
Tề Tử quay đầu lại nhìn. Quân Miệt lúc này mặc áo giáp sắt sáng bóng, tay cầm kiếm tiến về phía hắn, mái tóc đen được búi lên cao để lộ hết khuôn mặt nhỏ nhắn của y. Hồi trước y mang một dáng vẻ điềm tĩnh không nhuốm bụi trần bây giờ đã trở thành dáng vẻ yêu nghiệt, ánh mắt sắc lạnh muốn giết người.
Tề Tử siết chặt thanh kiếm trong tay, oán hận nhìn hắn.
Quân Miệt tặc lưỡi, y cười khẩy:
"Đừng nhìn ta như vậy, ngươi đã biết ta đã làm những gì đâu. Từ từ, biết rồi lườm liếc cũng không muộn."
"Ta nói cho ngươi biết một bí mật này, Thấm nhi của ngươi treo cổ tự tử là do ta sai người hãm hiếp nàng ta ấy. Một nữ nhân hiền lành như vậy phải bưng lên đến tận giường nàng ta mới chịu lộ nguyên hình. Ngươi biết không, người mà ngươi nghĩ hiền lành ấy đã hại chết vô số đứa con của ngươi, nàng ta vì để mang thai mà đã giao hoan cùng rất nhiều nam nhân. Đứa con cưng của ngươi ấy à, nó không phải của ngươi đâu. "
Tề Tử nhíu mày, hắn tiến lại gần Quân Miệt, mặt hắn đã tái mét, gò má hốc hác. Lần này quân của hắn thua trận rồi, hắn mất nhà, mất nước bây giờ y còn bảo với hắn đứa con duy nhất của hắn và Thấm nhi là do nàng ấy lừa dối hắn.
"Ngươi đừng... Nói bậy. "
"Ta biết là ngươi không tin mà."
Quân Miệt không hề tức giận, y vỗ tay ba tiếng liền có người kéo một nam nhân vào. Người này chính là em trai của Tề Tử. Tề Khải bị đánh cho bầm dập, hắn ta nằm trên mặt đất thoi thóp sắp chết.
"Hoàng huynh, cứu đệ... Ả Thấm Ly kia là ả chủ động bò lên giường ta, ta không... Không cố tình... Xin hãy cứu ta. "
Tề Tử trợn mắt, hắn lảo đảo lùi về sau, chống tay vào tường đá.
"Ngươi... Đồ súc sinh. "
"Vẫn là thua ngươi, ta chỉ là tiếp thêm chút lửa để làm mọi chuyện sáng tỏ cho ngươi thấy thôi. Ta cho ngươi hai lựa chọn, một là nhảy xuống dưới đấy, hai là bị bắt làm tù binh, ngươi có thể chọn một trong hai. "
Nếu nhảy xuống chắc chắn hắn sẽ bị đám binh sĩ giương cung ở dưới kia bắn cho thân xác không chọn vẹn sau đó lại vì nhảy xuống từ độ cao gần trăm mét mà da thịt dập nát. Nếu bị bắt về làm tù binh thì càng thê thảm hơn, với nỗi oán hận của Quân Miệt thì hắn sẽ sống không bằng chết.
Một kẻ ngông cuồng như Tề Tử cuối cùng cũng tỏ ra sợ hãi, chứng kiến nước nhà tan nát, tình cảnh bị vây khốn khổ sở hắn đã cảm nhận được sự tuyệt vọng. Hắn lắp bắp:
"Ta... Ta... "
Lời nói bị nghẹn lại ở cổ họng, nói không ra hơi.
Hắn khóc, mắt mở to, nước mắt như những hạt đậu lần lượt lăn xuống. Thật ra bốn năm nay hắn sống cũng không vui vẻ gì. Hắn làm một quân vương vô dụng, dân chúng lầm than, đêm nào tỷ tỷ Quân Miệt cũng ở trước cửa cung gào thét ai oán nhưng hắn lại không thể làm gì nàng ta. Hắn ăn không ngon ngủ không yên còn phải ngày ngày xử lý công việc, mười cái mạng cũng không đủ cho hắn dùng, hắn sớm đã như một cái xác từ lâu. Nay Quân Miệt còn thẳng thừng khui ra những chuyện bẩn thỉu của Thấm Ly...
Hắn... Không thể chịu nổi nữa.
Tề Tử quay đầu trèo lên tường thành rồi nhảy xuống, trong khoảng khắc ở giữa không trung hắn cảm thấy mình được giải thoát, bao nhiêu áp lực, gánh nặng đều tan thành mây khói. Đối với nhiều người sống cũng là một loại đau khổ.
Chỉ là Tề Tử tính thế nào cũng không nghĩ tới việc hắn vừa nhảy là đã có người đem nệm dày ra đỡ hắn. Tề Tử nhảy xuống bạt đỡ nên không mất mạng tuy vậy bây giờ toàn thân hắn đã bị liệt, cơ quan trong cơ thể cũng hoạt động rất yếu, hắn chẳng khác nào kẻ tàn phế hết cả.
Tề Tử ngồi yên một chỗ, đến cả vệ sinh hắn cũng không thể kiểm soát nổi. Hắn nghiến răng ken két.
"Ta cầu xin ngươi, xin ngươi giết ta đi. "
Quân Miệt cười, y quay sang nói với Mục Nhân đứng bên cạnh:
"Ta để hắn ở chỗ ngươi nhé. Cũng không cần chăm sóc gì đâu, chỉ cần cho hắn ăn uống đầy đủ, cố gắng để hắn sống thêm chục năm nữa là được rồi. "
Tề Tử khóc, hắn van xin nhưng giống như trước kia hắn đối xử với y, bây giờ chẳng ai thèm quan tâm đến hắn cả... Phần đời còn lại, hắn sống trong đau khổ, tuyệt vọng và chán ghét bản thân, muốn chết nhưng không thể chết.
Mục Nhân nắm lấy tay Quân Miệt chân thành nói:
"Hay ngươi ở lại đi, ở trong hoàng cung sẽ chẳng cần lo đến cái ăn, cái mặc. "
"Thôi... Không cần đâu. "
Quân Miệt vẫn quay lưng, gần hai mươi năm trời y sống trong chiếc lồng son này, đến giờ đã trả xong nợ xong ơn, y rời đi cũng chính là giải thoát cho mình.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com