Đoản 1
"Mèo nhỏ, bóp vai cho ta!"
"Vâng!"
Lục Linh Tuyết cắn răng đi đến bên cạnh tên hồ ly chín đuôi chết tiệt này mà bóp vai cho hắn.
Nàng chỉ là một bé mèo tinh tu luyện chưa đến đâu thôi đã phải còng lưng hầu hạ cho cái tên hồ ly tài phép cao cường này rồi.
Lí do nàng hầu hạ hắn là vì nàng...xui, vốn dĩ cả hai chẳng liên quan đến nhau cũng chẳng quen biết gì, vào một ngày đẹp trời nàng trốn tu luyện, sau đó hóa thành người mà dạo chơi ở trong làng của con người, đến khi mỏi mệt liền ngồi nghỉ chân tại khu rừng cách ngôi làng đó không xa.
Nàng cứ tưởng đâu xung quanh không có ai, vô tình nói xấu tên hồ ly chín đuôi Bạch Nhất mà nàng căm ghét nhất, tên hồ ly ỷ có tài phép cao cường nhất các loài yêu mà dám lên mặt, thậm chí còn nhiều lần quậy phá con người, cũng may hắn sinh ra ở thời con người và yêu sống hòa bình với nhau, nếu không hắn đã bị phong ấn từ lâu rồi.
Vậy mà ai ngờ, nàng lọt vào lãnh địa của hắn, những lời mà nàng nói...hắn nghe không xót từ nào.
"Hồ ly ca ca, muội nhất thời lỡ miệng, xin huynh hãy tha cho cái mạng nhỏ này của muội!"
"Không phải mèo có đến chín cái mạng sao? Ta giết ngươi một mạng, ngươi còn có đến tám cái mạng lận mà ngươi sợ gì."
"Huhu...! Tôi tu luyện không đến nơi đến chốn nên không có thần lực, cho dù ngài giết tôi thì tôi cũng không có cái mạng nào đắp lại đâu, tôi chỉ có một cái mạng duy nhất này thôi."
"Vậy à? Thật đáng tiếc quá!"
"Ngài...ngài nói vậy là sao?"
"Những lời ngươi nói lúc nãy đã khiến cho ta cảm thấy tổn thương lắm đấy! Vì vậy để bù đắp cho những tổn thương đó, ta phải giết chết ngươi mới có thể thỏa mãn được."
"Hả? Không được đâu! Huhuhu...! Hồ ly ca ca nương tình tha cho con mèo ngốc này một mạng đi, tôi hứa sau này sẽ không như thế nữa."
"Còn có lần sau nữa à?"
"Tôi nguyện làm nô lệ phục vụ cho ngài, chỉ cần ngài không giết tôi thôi!"
"Ồ! Ý tưởng hay đó! Được rồi mèo ngốc, sau này ngươi phục vụ cho ta, khi ta gọi ngươi, ngươi phải đến ngay lập tức, bằng không thì..."
Hắn đưa ra đủ loại phép thuật nhằm hăm dọa nàng, nàng chỉ còn cách mà nghe theo, làm nô lệ cho hắn mà thôi.
"Ngươi tên gì?"
"Lục Linh Tuyết ạ!"
"Cái tên nghe thật dễ thương, nhưng ngươi thì không dễ thương chút nào!"
"Vâng! Ngài nói gì cũng đúng!"
Lục Linh Tuyết nàng đúng là xui xẻo mới gặp tên hồ ly Bạch Nhất hắn.
•••
"Mèo nhỏ, bóp vai cho ta đi!"
"Vâng ạ!"
Lục Linh Tuyết thở dài, nàng đi đến bóp vai cho hắn, nàng đã làm nô lệ cho hắn cũng gần được 1 tháng rồi còn gì, thật là uổng phí thời gian tu luyện của nàng.
"Bạch Nhất ca ca!"
Nàng lí nhí gọi, trong suốt thời gian làm nô lệ phục vụ hắn, hắn đã bắt nàng phải gọi hắn như vậy, đơn giản vì hắn tài phép hơn nàng mà còn hơn nàng cả trăm tuổi nữa.
"Chuyện gì?"
"Ngày mai muội xuống núi chơi một ngày nhé!"
"Không được!"
"Tại sao?"
"Vậy thì tại sao ngươi lại muốn xuống núi?"
"Muội...muốn học thêu!"
"Thêu?"- hắn nhíu mày - "thêu thùa của con người?"
"Đúng vậy! Muội vô tình thấy những nữ nhân loài người đã tạo ra khăn tay với nhiều hình thù rất đẹp, họ gọi đó là thêu thùa, muội cũng muốn học cái đó nên..."
"Ngươi là yêu, làm sao biết mấy thứ đó!"
"Thì muội nói là muội học mà!"
"Không có học gì hết! Ngươi tu luyện còn chẳng bằng ai, ở đó mà đòi học thêu với thùa!"
Ơ...hắn kì lạ nhỉ? Hắn là người chiếm hết thời gian tu luyện của nàng thì dựa vào đâu mà dám chê bai nàng?
Được rồi, đã vậy ngày mai nàng sẽ trốn hắn xuống núi cho biết mặt.
•••
Quả thật, nàng đã lén hắn xuống núi, hòa nhập được với loài người và nhờ họ dạy cho nàng những kĩ năng thêu thùa, nàng rất chăm chú học nhưng vẫn chẳng thêu được gì.
"Đừng lo Tiểu Tuyết à, chỉ cần muội luyện tập thường xuyên là quen tay thôi!"
"Được! Muội sẽ cố gắng!"
Lục Linh Tuyết tạm biệt họ, đi đến một nơi vắng vẻ mà ngồi luyện thêu.
"A, khó quá đi!"
"Mèo nhỏ, đi có một mình thôi à?"
"Ai vậy?"
Lục Linh Tuyết giật mình, trước mặt nàng lúc này là một con rắn màu trắng to sừng sững.
"Bạch...bạch xà?"
"Đúng vậy! Mèo nhỏ à, trông ngươi ngon lắm đấy! Sẽ còn ngon hơn nếu nằm ở trong bụng ta đấy."
"Gì chứ? Không thể được, ngươi không thể ăn thịt ta được, luật của giới yêu là không thể ăn thịt lẫn nhau mà."
"Xin lỗi nhưng luật bảo là không ăn thịt đồng loại chứ không nói đến việc ăn thịt kẻ khác."
"Á!"
Lục Linh Tuyết sợ hãi, nàng co người lại chống đỡ, đột nhiên một tiếng động lớn vang lên, nàng không thấy con rắn đó có động tĩnh gì nữa liền mở mắt ra nhìn.
"Bạch Nhất ca ca!"
"Ta đã nói thế nào? Đã bảo ngươi là không được xuống núi, lại còn đi khiêu khích con rắn đó!"
"Hắn...hắn đâu rồi?"
"Ta đã đuổi hắn đi rồi!"
"Hức hức...!"
"Giờ sao đây? Ngươi dám làm trái lời ta, để xem ta phạt ngươi..."
Bạch Nhất chưa kịp nói hết câu, Lục Linh Tuyết đã khóc bù lu bù loa cả lên.
Hắn nhất thời hoảng hốt, không biết nên làm thế nào.
"Đừng...đừng khóc mà!"
"Huhuhu...! Tôi đã bị bạch xà hăm dọa như thế, huynh không an ủi tôi lại còn mắng tôi, huynh xấu xa lắm, huhuhu...! Hồ ly ngốc, Bạch Nhất xấu xa!"
"Được rồi được rồi! Là ta sai! Ta không nên mắng ngươi như thế!"
"Huhuhu...tôi tưởng mình sẽ bị bạch xà đó làm thịt rồi!"
"Có ta ở đây! Ai dám động đến ngươi, mèo nhỏ, ngươi là của ta, ta sẽ giết chết những kẻ dám làm ngươi tổn thương!"
"Huhu...! Bạch Nhất, huynh phải bảo vệ tôi đó! Tôi làm nô lệ cho huynh đã không tu luyện được gì rồi, huynh phải có trách nhiệm bảo vệ ta."
"Được rồi! Ta sẽ có trách nhiệm với ngươi, sẽ không rời xa ngươi!"
Lục Linh Tuyết gật đầu, nàng lau nước mắt mà nhìn hắn.
"Nhưng ta không thể ở bên cạnh bảo vệ ngươi mãi được, trừ phi..."
"Trừ phi?"
"Ngươi gả cho ta, làm thê tử của ta thì ta mới đường đường chính chính mà bảo vệ ngươi được!"
"Hả?"
"Mèo ngốc, phụ thân mẫu thân ngươi ở đâu? Ta đến hỏi cưới ngươi!"
"Gì cơ?"
Lục Linh Tuyết còn chưa kịp mở miệng, cái tên hồ ly gian manh này đã bế nàng lên, tự biết đường đến đó luôn rồi, theo như nàng tính toán thì kiểu gì khi gặp hắn, phụ thân mẫu thân sẽ sợ uy danh của hắn đến nỗi sẽ tình nguyện gả nàng cho hắn, đến lúc đó cuộc đời của nàng tiêu rồi, lại phải tiếp tục làm nô lệ cho hắn thôi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com