Mang thai
"Anh nghe ai nói?" Thật là không thể hiểu được, "Em nghĩ tới việc cùng anh ly hôn lúc nào , có thể đừng tự biên tự diễn được không?"
Cô cảm thấy rất mệt, nàng lần đầu cảm nhận được cái tên này vô cớ gây rối, tăng ca trở về muộn một chút cũng giận cô, trở về trước tiên mà không ôm hắn hay dỗ giành hắn hắn cũng cáu kỉnh giận dỗi với cô, buổi tối không ôm hắn ngủ hắn lại nổi tính khí với cô , cô hoài nghi bụng hắn phồng lên không phải đứa bé mà có khi là tính khí của hắn tích tụ thành .
"Vậy anh hỏi em , cái tên hồ ly tinh hôm nay đi cùng em là ai?"
Tên hồ ly tinh? Cô nghĩ lại , hôm nay đi thi công một chuyến, lúc ấy trợ lý có việc gấp xin nghỉ nửa ngày, cô lại phải tìm người khác có chuyên môn đi cùng cô hỗ trợ,trùng hợp người nọ là nam, lúc trở về trên đường đột nhiên muốn uống ly trà sữa, còn thuận tiện khách sáo mời người nọ đi cùng uống một ly.
Trùng hợp vừa hay bị hắn thấy được
"Đó là cấp dưới của công ty." Cô cùng hắn giải thích.
Sắc mặt hắn không thấy chuyển biến tốt đẹp, "Nếu là cấp dưới vậy tại sao phải cùng nhau uống trà sữa?"
Cô thật sự chịu không nổi miệng lưỡi sắc bén chất vấn của hắn, dứt khoát không buồn đến giải thích, "Anh thích nghĩ như thế nào thì cho là thế đó đi ." Nói xong liền nằm trên giường ngủ.
Hai bàn tay hắn dùng sức nắm chặt, "Em có phải thích tên đó rồi hay không ?"
Cô nhịn rồi lại nhịn, đột nhiên quay đầu " Đúng đúng, anh nói cái gì đều đúng, vừa lòng chưa!"
Cảm nhận được đằng sau không có thanh âm, cô nín thở cảm nhận , cảm giác được nệm giường hạ hãm lại bắn lên, hình như hắn xuống giường, cô híp mắt nhìn bao quát quanh phòng , lại không thấy được hắn, rõ ràng cũng không có thanh âm mở cửa ra ngoài.
Cô từ trên giường ngồi dậy, mới vừa xuống giường liền thấy cuối giường có một bóng hình, chỉ thấy hắn ngồi quỳ trên mặt đất, dùng tay đi nhặt mấy mảnh vụn thủy tinh bị vỡ , ngón tay đều bị cắt qua hắn cũng giống như không để ý tới , cúi đầu cố chấp từng khối từng khối nhặt.
Máu chảy giọt từ ngón tay hắn nhỏ xuống sàn,
da đầu cô tê dại, vội đem hắn từ trên mặt đất kéo tới, " Anh điên à!?"
Hắn nhéo mảnh vụn trong tay, ánh mắt tối tăm nhìn cô, thanh âm khàn khàn: "Không phải thích người khác sao, còn quan tâm tới tôi làm gì."
Cô bẻ tay hắn ra , đem mảnh vỡ vứt trên mặt đất, nhưng một ít mảnh vụn thủy tinh dính lên vết thương của hắn lại không thể gỡ ra được, cô hít vào một hơi, vội vàng cầm lấy di động gọi bác sĩ tư nhân.
Nửa giờ sau, hắn dựa vào vai cô đã ngủ, tay bị thương cũng đã băng bó xong.
Cô đem hắn nhẹ nhàng đặt ở trên giường, đắp chăn đàng hoàng, thiếu niên tựa hồ ngủ đến không an bình, mày đẹp hơi hơi nhăn lại. Nàng phủ ở bên tai hắn nhẹ nhàng dỗ vài câu, cũng ở giữa trán hắn hôn một cái, thiếu niên cau mày mới giãn ra.
Cô tay chân nhẹ nhàng rời khỏi phòng, phòng bên ngoài là nơi tiếp khách, bác sĩ đang đang đứng chờ cô , thấy cô đi ra , trực tiếp liền nói: " Chồng cô có thể mắc phải trầm cảm trước khi sinh, tâm tình không ổn định, đối thai nhi sẽ có ảnh hưởng."
Trầm cảm trước khi sinh ?
Cô không nghĩ tới sẽ nghiêm trọng như vậy, có chút hoảng, " vậy phải làm sao bây giờ ?"
"Nam nhân mang thai là khoảng thời gian yếu ớt nhất, cô cầu giành nhiều thời gian chú ý tới hắn , tận lực nhân nhượng tâm tình của hắn, ở bên cạnh hắn, tâm tình chồng cô tốt sẽ tự nhiên khỏi."
Từ đó về sau, Cô đều sắp xếp thời gian chú ý tới hắn, đem việc ở công ty về nhà,hắn tâm tình ủ dột trở nên vui vẻ, cảm xúc cũng không âm trầm như trước , lúc nào cũng tươi cười xán lạn ngọt ngào .
Hắn bụng cũng mỗi ngày một lớn, quần áo cũng đổi sang thiết kế may riêng .
Trong hoa viên hắn tự chính mình trồng một chậu hoa hồng trắng, mỗi ngày có thời gian rảnh liền đi xem, còn muốn lôi kéo cô cùng đi.
"Giúp anh lấy bình tưới ở bên kia lại đây ." Khuôn mặt trắng nõn của hắn bị ánh nắng chiếu vào hơi hơi phiếm hồng, tóc mái bị ướt nhẹp.
Cô đem dù che trên đầu hắn , đau lòng lại bất đắc dĩ lau mồ hôi cho hắn, "Mấy chuyện này cứ giao cho người làm vườn làm là được rồi, sao lại mất công ra đây chịu khổ làm gì."
Hắn giọng mềm nhũn làm nũng với nàng "Mỗi ngày đều ở trong nhà rất nhàm chán , anh muốn tìm gì đó làm để giết thời gian ."
Thật ra đây chỉ là nguyên nhân bên ngoài , hắn hưởng thụ thời gian dính bên cô là chính, trải qua mấy việc vất vả thế này cô sẽ đối với hắn toát ra đau lòng mà quan tâm, hiện tại, hắn cảm nhận được thỏa mãn cùng sung sướng, làm hắn si mê đến nghiện.
Hắn giơ tay nhẹ nhàng vuốt ve bụng, đối với đứa bé trong bụng hắn vừa cảm kích lại vừa ghen tỵ, tất cả bởi vì đứa nhỏ này cô mới quan tâm tới hắn như vậy.
"Em."
"Cái gì?"
"Em thích con trai hay con gái ?" Hắn rũ mắt, giống như nghiêm túc hỏi.
Cô không cần nghĩ ngợi: "Nữ hay nam đều được." Ngữ khí giống như tuỳ tiện chọn củ cải trắng ngoài chợ.
"vậy..." Hắn ngước mắt, ngọt ngào lại hỏi: " Anh và con, em thích ai hơn?"
Cô b·iểu t·ình căng thẳng, khẩn trương nhéo nhéo ngón tay, lại tới nữa rồi, này còn không phải giống với trên mạng nói, nếu em và mẹ anh rơi vào trong nước anh cứu ai sao!
Cô trầm ngâm một tiếng, không chút do dự đưa ra lựa chọn, "Đương nhiên là anh."
Hắn cười, tươi cười so ánh nắng mặt trời đều xán lạn chói mắt, "Anh cũng vậy, thích em nhất , vĩnh viễn vĩnh viễn."
Nói xong, ở khóe miệng cô nhẹ nhàng dắt xuống một nụ hôn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com