Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 23

CHƯƠNG 23

Ta theo Lãnh Vô Tuyệt vào phòng, dưới ánh nến nhàn nhạt, chỉ có thể nhìn nghiêng được một phần gương mặt hắn, thế nhưng sắc mặt của hắn lúc này rõ ràng là cực kỳ khó coi.

Ta kéo nhẹ ống tay áo hắn, có chút lo lắng hỏi: “Thân thể của ngươi không sao chứ?”

“… Không có gì.”

“Nhưng mà … tay của ngươi lạnh quá, hơn nữa lại run rẩy không ngừng.” Ta vừa nói vừa nắm lấy tay hắn áp lên hai má mình. Từ lúc gặp gỡ Tô Hoặc trong rừng trúc, tay hắn vẫn như vậy, thật sự là rất kỳ quái, chẳng lẽ … tiên nhân cũng bị nhiễm phong hàn sao?

Lãnh Vô Tuyệt quay đầu nhìn ta, trong mắt hiện lên thần sắc phức tạp hoang mang. Một hồi lâu sau, mới nhẹ nhàng nói: “Ta đây đúng là … đang sợ hãi.”

“Sợ cái gì? Chẳng lẽ là sợ gã nam nhân ở cách vách kia ư?” Hắn chính là Thiên Đế đó a, sao có thể dễ dàng thừa nhận mình đang sợ hãi chứ, quả thật có gì đó quái dị mà.

Lãnh Vô Tuyệt gật đầu, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua đôi mắt ta. “Nếu thật sự phải giao chiến cùng hắn, ta tuyệt đối không có phần thắng.”

Ta kinh ngạc nhíu mày, hỏi: “Một khi đã như vậy, người vừa rồi tại sao còn khiêu khích hắn chứ?”

Hắn không trả lời, chỉ lẳng lặng tránh khỏi tay ta, bước ra xa hai bước rồi ngồi xuống cạnh mép giường.

“Sao!” Ta lập tức đuổi theo, “Tại sao không trả lời ta a?”

“Biết rõ bản thân không phải đối thủ của hắn, nhưng vẫn quyết liều chết mà chiến đấu, ngươi nói là vì cái gì?” Hắn xoay đầu lại, đôi mắt nhìn thẳng vào ta, giọng nói âm trầm, “Đương nhiên là vì … bảo vệ vật quan trọng nhất của mình.”

Vật quan trọng gì đó … là ám chỉ ta sao?

Ta cảm giác hơi thở đông cứng lại, trong nhất thời, hoàn toàn không thể nói nên lời.

Lãnh Vô Tuyệt vươn tay, nhẹ nhàng choàng lên bả vai ta, rồi nói tiếp: “Ta không sợ mình bại trận trước kẻ kia, nhưng ta chỉ sợ … không bảo hộ được ngươi.”

Tay hắn, cho đến thời khắc này vẫn còn hơi run nhẹ.

Giống như lúc này, hoàn toàn không che giấu vẻ yếu đuối của bản thân, tất cả là vì ta sao?

Chẳng biết tại sao, trái tim ta đập ngày càng nhanh, ngay cả hô hấp cũng dần rối loạn.

Thật sự là kỳ quái, tại sao ta lại cho rằng đôi mắt của hắn vô tình lạnh lẽo chứ? Lúc này đây, rõ ràng chứa đựng bao nhiêu thâm tình ấm áp. Chỉ là tình cảm này, ta từ trước đến nay vẫn chưa phát giác ra thôi.

Khắc sâu trong đầu ta, từ sau biết được ta mất trí nhớ, là đau xót chợt lóe trong ánh mắt ai đó, vẫn là một giọng nói ấm áp dịu dàng ngày ngày áp vào tai ta, hay là bộ dáng quyết tâm của hắn đem ta bảo hộ phía sau trong rừng trúc kia.

Ngực đau đớn co rút từng cơn, cơ hồ hoàn toàn chìm đắm trong đôi mắt ôn như như nước kia.

Đối diện nhau một hồi lâu, sau đó hai người đồng thời ngẩng đầu lên.

Khiêu khích trong trái tim đang điên cuồng loạn nhịp. Làm sao bây giờ? Phải ở chung phòng với nam nhân này, thật sự quá mức nguy hiểm.

“Ai! Sớm biết vậy đêm nay đáng lẽ nên đến phòng Tiểu Minh ngủ rồi.” Hai má hơi hơi nóng, ta làm bộ lơ đãng chuyển chủ đề.

“Tại sao?” Hắn nắm chặt tay ta, hung hắn trừng mắt nhìn. “Ngươi thích nhân loại kia sao?”

Ai da! Bộ dạng này, thực sự rất giống đang ghen nha!

Ta nở nụ cười nhạt, đáp: “Đương nhiên, hắn chính là bằng hữu mới của ta hôm nay. Hơn nữa, trong phòng Tiểu Minh có thể ngắm sao đó.”

“Ngươi ở Thiên giới cũng có thể ngắm vậy.” Lãnh Vô Tuyệt cúi thấp đầu, rầu rĩ nói.

“Cái này không giống nha! Ta rất muốn … nhìn xem nếu ngắm sao ở Nhân gian thì sẽ thế nào.”

Hắn đột nhiên lấy tay xoa mặt ta, có chút bất đắc dĩ nói: “Ngày mai … ta ngắm cùng ngươi.”

“Thật sao?” Ta vỗ mạnh tay một cái, cười tươi như hoa. “Thật tốt quá! Thực ra mà nói, cho dù ta muốn đến phòng của Tiểu Minh, cái tên Tô Hoặc kia nhất định sẽ ngăn cản.”

Lãnh Vô Tuyệt liếc mắt nhìn ta, trên mặt tỏ vẻ quái dị vô cùng. “Ngươi đang nói Tô Hoặc là … ?”

“Chính là nam nhân trong rừng trúc kia đó! Ngươi không nhận ra hắn sao?” Ngay cả tên của người ta là gì mà hắn cũng không biết sao?

“…” Hắn ngốc lăng nhìn ta, biểu cảm trên gương mặt biến chuyển không ngừng, qua một hồi lâu sau mới bình tâm trở lại, thì thào nói nhỏ: “Tô Hoặc? Tên kia thế mà lại để bản thân theo họ này, trò chơi này thật trở nên quá đáng lắm rồi.”

“Trò chơi gì a?” Nói một hồi, đến lượt ta cảm thấy nghi hoặc khó hiểu.

Hắn lạnh lùng hừ một cái, đáp: “Kẻ kia thích nhất là xem nhân loại như một món đồ chơi, tùy ý thay đổi vận mệnh của người khác, thậm chí là khiến cho người chết đi sống lại. Người khác càng thống khổ, hắn lại càng vui vẻ. Người bằng hữu kia của ngươi chính là món đồ chơi mới của hắn.”

Tiểu Minh?

Cả người ta chấn động, lập tức đứng dậy, lao nhanh ra cửa.

“Thu Tư Cùng! Ngươi muốn làm gì?”

“Đi nói cho Tiểu Minh, hắn đang bị lừa a!” Ta la lớn, nhưng không cách nào tiến lên phía trước, bởi vì cả người đang bị Lãnh Vô Tuyệt ôm chầm lấy.

“Ngu ngốc! Ngươi có biết rằng … bản thân ngươi đã bị tên kia ngắm trúng.” Đôi môi mắt kề sát tai ta, thanh âm đứt quãng, hơi thở dồn dập. “Bây giờ qua đó, chẳng khác nào chui đầu vào lưới.”

“Thế nhưng, Tiểu Minh … bằng hữu ….” Hắn thích Tô Hoặc như vậy, nếu biết mình bị lừa, nhất định sẽ rất đau lòng. “Không được đi! Không được nói chuyện với tên kia, nhất là … tuyệt đối không được nhìn vào ánh mắt hắn!” Tay hắn đặt bên hông ngày càng siết chặt hơn, trong tai chỉ nghe thấy thanh âm âm trầm. “Người khác thế nào cũng không quan trọng! Chỉ cần … chỉ cần ngươi không có việc gì là tốt rồi!”

Tiểu Minh rất đáng yêu, ta không muốn nhìn thấy hắn thống khổ.

Nhưng giờ khắc này, ta ngay cả chân cũng bước không được.

Bị những lời nói như ma chướng kia vây lấy, không thể động đậy ….

.

.

.

Lãnh Vô Tuyệt kẻ này, tuy rằng lãnh huyết ích kỷ, tuyệt đối không hề giống như Thiên Đế, nhưng chuyện hắn đồng ý với ta sẽ cùng ngắm sao, quả nhiên là thật sự làm được.

“Đẹp không?” Hắn ngã lưng trên thân cây, không yên lòng hỏi ta, trên mặt vẫn lạnh như băng, không chút biểu cảm.

Ta gật đầu, nhẹ nhàng mỉm cười. “So với lúc trên Thiên giới thì đẹp hơn.”

“Ta tại sao … nhìn không ra có gì khác?”

Ta vẫn cười không ngừng, gối đầu dựa lên vai hắn. “Đó là vì, có ngươi ở bên cạnh ta a.”

Ánh mắt của hắn bỗng chốc trở nên mềm mại, nhẹ nhàng nói: “Về sau, lúc nào cũng sẽ ở bên cạnh ngươi giống như lúc này.”

Trái tim đột nhiên nhảy nhót dồn dập.

Cảm giác đau xót lan khắp cơ thể, ta ngơ ngác nhìn chăm chú hắn một hồi, đáy lòng đột nhiên hiện lên một ý niệm.

“…Ngươi có thể cười với ta một cái, được không?” Giọng nói khàn khàn trầm thấp, tưởng chừng như không phải phát ra từ miệng ta.

Khát vọng có thể một lần nữa nhìn thấy nụ cười của hắn, tựa hồ đã rất lâu rất lâu rồi. Đến tột cùng là mấy trăm năm? Hay là mấy ngàn năm?

Hơn nữa … tại sao lại là “lại” ?

Lãnh Vô Tuyệt lạnh lùng lắc đầu, trả lời không chút do dự. “Ta sẽ không!”

“A? Làm sao mà lại có người không cười chứ!” Ta dùng sức đong đưa cánh tay hắn. “Cười với ta một lần thôi mà! Ta rất muốn xem a!”

Bí quyết làm nũng này, ta cơ bản đã nắm vững.

Hắn bất đắc dĩ thở dài, đưa tay, ôm đầu ta áp lên ngực hắn.

“Oa! Ngươi muốn làm gì? Đau quá a!”

Một hồi lâu sau, Lãnh Vô Tuyệt mới buông tay ra, vẻ mặt không chút thay đổi nhìn ta, nói : “Ta đã cười rồi.”

Hả?

Ta ngây người một chút, lập tức kêu to: “Ta vừa rồi cái gì cũng có thấy đâu! Đáng ghét! Ta từ nay về sau không thèm để ý ngươi nữa!”

Nói xong, hung hăng đẩy hắn ra một bên.

“Thu Tư Cùng.”

Ta nhắm chặt mắt, không thèm nói chuyện. Bây giờ mới định giải thích sao, chậm rồi.

“… Ta thích ngươi.”

Thân mình chợt đông cứng, ta lập tức mở to mắt, kinh ngạc một câu cũng không nói nên lời.

Vừa rồi, cái kia … là ta nghe lầm sao?

Lãnh Vô Tuyệt nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, rồi nói tiếp: “Lúc này mới nói, có thể hơi chậm một chút. Nhưng cuối cùng cũng có thể nói ra khỏi miệng.”

Ngón tay chậm rãi xoa lên hai má.

“Ta lúc nào cũng muốn, nếu như bản thân có thể kiên cường như lời nói của mình, ngươi với ta sẽ không bỏ lỡ nhiều cơ hội như vậy. Hại cả hai đều thống khổ như thế, thật sự xin lỗi.”

Ta chỉ liều mạng lắc đầu, một câu cũng không nói nên lời.

Đau đớn trong ngực … đã biến mất.

Muốn cười nhưng nước mắt lại không cầm được mà chảy xuống.

Một câu nói kia, ta đã đợi rất rất rất lâu rồi.

Giờ khắc này, ta chỉ muốn ôm chặt lấy nam nhân trước mắt, mãi không chia lìa.

Nếu đây chỉ là lời nói trong mộng, chỉ nguyện vĩnh viễn không tỉnh lại nữa. Nếu ta có thể nắm trong tay thời khắc này, ta nguyện đánh đổi tất cả, cũng muốn giữ lấy nó mãi.

>>>>> Còn có 1 chương nữa thôi là hoàn rồi , hura  Cảm giác em thụ trong đây quỷ quá đi, riết rồi không biết có thiệt là em nó mất trí nhớ ko nữa +_+ Có lão bà như vậy, cái mẹt của anh Tuyệt không biểu cảm gì nỗi là đúng rồi :v

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com