2.Mưa
Vào 8 năm trước ..
-Đợi tớ với kookie àh..~
-chạy lẹ đi coi chừng bị cảm đấy
Hình ảnh hai cậu nhóc đang dầm mưa
Khi vào một sân nhà ven đường để trú mưa
- Này kookie cậu thích mưa chứ
-Nae~...tớ rất thích mưa...thật sự rất thích...
-Tại sao chứ [ tae hỏi ]..?
-Cảm giác vừa vui vừa buồn...khi gặp mưa tớ nhớ lại những kỉ niệm của mình
Trời đã tạnh mưa rồi
-kookie: về thôi taehyungie
-Tae:Nae~
-kookie: mình chạy đua nhé
-Tae: được thôi
Và vào ngày đó...tae đã thua kook...và phải mua cho kookie một ly kem..
*Này cậu biết không tớ còn nhớ cái ngày hôm ấy.Cậu bảo cậu thích mưa..giờ tớ mới hiểu...người ta bảo:mưa là tiếng lòng là nỗi nhớ là bi ai là tiếng khóc của một ai đó. Tại sao lại thích mưa chứ nó rất đau buồn kia mà nhưng nó làm tớ nhớ cậu. Tớ vẫn còn nhớ lời hứa của chúng ta...lời hứa lúc 10 tuổi...lúc đó cả hai còn ngoắc tay để hứa mà...cậu nhớ không kookie*
Vào 8 năm sau
Tớ không thể nào nói ra...tớ thích cậu...tớ sợ tớ nói ra cậu không chấp nhận mà còn mất đi tình bạn nữa..
Vào buổi sáng hôm đó
-kookie àh...tớ đi học về rồi đây
-×...×(im lặng)
-àh cậu không trả lời thì thôi.... cậu đói không nhỉ..?
-×...×..
- Tớ đem đồ ăn cho cậu nhé..
-.....
Ngày nào cũng vậy...tae cứ nói chuyện với kook nhưng không một lời hồi đáp
Ngày qua ngày cậu nhóc 18 tuổi đó vẫn cứ chăm sóc kookie đang nằm trên giường đó...vẫn nói chuyện...nhưng khác một cái là không ai trả lời cậu
Một người anh của cậu từ Mĩ về tới ...chứng kiến hai cậu nhóc này từ bé đến lớn....là một người lạnh lùng....kh
Bao giờ khóc rất thương hai đứa....Yoongi....Min yoongi
Anh vừa bước vào nhà tae đã phóng lên người anh....cảm giác thật mừng
-anh còn nhớ kookie không...em ấy đang ở trên phòng đấy
-Vậy sao..?(yoongi ra vẻ khó hiểu)
Đi theo tae lên phòng
Lên tới phòng
-kookie àh~...anh hai về rồi mừng không ...
-"...."
Nhìn theo hướng tae...không phải là kookie mà là một miếng đệm trắng và một chú gấu bông hình thỏ thôi ....
Tại sao chứ
Một người lạnh lùng như yoongi cũng phải mềm lòng trước cảnh tượng đó....anh nhanh chóng chạy vọt ra khỏi phòng...nước mắt anh chảy dài khi chứng kiến em mình đau khổ như thế.....àh không.....vui như thế mới đúng
Vào lúc kookie được 17 tuổi cũng là 1 năm trước thành tích học của cậu càng ngày càng giỏi thế là bố mẹ cậu cho cậu một chuyến sang mĩ và cũng ngay lúc đó chuyến máy bay đó do mưa lớn nên máy bay rớt xuống không ai sống sót kể cả cậu Jeon Jungkook
Cái lần định mệnh đó .... tae đã mất đi sự sống ....mất đi chính mình ...chỉ còn nhớ con thỏ đó .... biết sao bây giờ vì cậu quá yêu kookie.. nên bây giờ cậu mới trở thành như vậy ....ngày qua ngày sống trong cảnh đơn phương một người đã khuất....không một lời hồi đáp .
Và cái ngày cậu mất Jeon Jungkook
🍀cũng là ngày trời mưa tầm tã...🍀
Duyên lê
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com