Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Vắng bóng em

written by shinnne and phowbof
____________
Hyunsuk thở dài, hai tay chống nạnh lắc đầu nhìn đống đồ đạc ngổn ngang dưới đất :

"Haizz, biết ngay mà. Mỗi lần chuyển nhà là y như rằng nguyên một đống bừa bãi. Giá như, chỉ là giá như thôi,... có em ấy ở đây bê đồ và sắp xếp mọi thứ ....
Em ấy là người cẩn thận, chắc chắn sẽ gọn gàng ..."  

Câu chữ như nghẹn lại ở cổ họng, không thể thốt ra lời nào nữa. Tất cả chỉ gói gọn vọn vẹn trong hai chữ "giá như". Tiếc thay, đời người, được mấy lần nói chữ giá như? Nếu như có giá như, mọi chuyện đã rẽ sang một hướng khác.

Bỏ lại đống suy nghĩ sau lưng, Hyunsuk cúi xuống sắp xếp, dọn dẹp lại tất cả những món đồ, soạn lại những thứ không cần thiết đem bỏ. Vất cả cả một ngày, tối tăm mặt mũi, đến ăn cũng chẳng có thời gian ăn. Cuối cùng mọi thứ cũng đã ổn định được vài phần.

Ít nhất là đối với việc anh đã sắp xếp chúng trong hôm nay.

Thở phù nhẹ nhõm, xoa xoa cái lưng như muốn gãy ra làm đôi. Đưa mắt nhìn ra cửa sổ, Hyunsuk cảm thán :

"Chà, nhanh thật. Mới đấy mà đã sẩm tối rồi, tầm này thì nấu nướng gì nữa. Thôi tắm rửa đặt đồ ăn vậy. Con nghe thấy có ổn không hả Bun, đấy xem đi, con lại đang cắn cái gì của bố thế."

Đoạn nói xong, Hyunsuk quay sang nhìn chú chó nhỏ đang mân mê cái gì đó trong miệng, ở góc nhà thoả mãn với món đồ chơi mà mình kiếm được.

Bun - chú chó mà Hyunsuk cùng em ấy tìm thấy trong một lần mưa to, nó trú trong chiếc thùng giấy rách nát, cả người ướt nhẹp, run lên từng cơn sợ hãi. Khi thấy hai người đến, Bun theo bản năng sủa mấy tiếng hung dữ, nhe chiếc răng nanh ra như một cách bảo vệ bản thân.

Em ấy tính tình có hơi gấp rút, vội đưa hai tay ra gọi Bun, kết quả lại bị nó cắn sượt qua. May mắn là kịp rụt tay lại. Hyunsuk thấy liền dốc hết kĩ năng từng nuôi chó trong hai mấy năm cuộc đời, rút trong túi một chiếc xúc xích, từ từ thu phục Bun. Cảm thấy cả hai không làm hại nó, mới rụt rè để hai người ôm đi.

Kể từ đó, Hyunsuk và em nhận nuôi Bun. Mà có điều, Bun ở đây, vậy thì em ấy đâu?

_______

Tắm rửa và ăn tối xong. Hyunsuk nhìn lên đồng hồ, đã điểm 10 giờ tối mất rồi. Cũng nên dọn dẹp lại phòng làm việc rồi nhanh chóng nghỉ ngơi.

Cầm chiếc khăn tắm xoa xoa mái tóc vẫn còn đang ướt, anh tiến về phía chiếc bàn gần đó. Cúi xuống bê chiếc thùng nhỏ đặt lên trên. Mọi thứ đã hoàn chỉnh, Hyunsuk đứng ngắm nhìn thành quả của mình.

Xong hết mọi thứ, anh mới lấy ra một khung ảnh trong túi sách, dùng áo lau lau đi mấy vệt bụi trên đó. Ngắm nghía một hồi lâu, rồi đặt nó trên vị trí dễ nhìn nhất của bàn làm việc.

Từng bước một, nhẹ nhàng chu đáo, coi tấm ảnh trên tay như một món đồ quý giá, kỉ vật duy nhất của anh và em ấy còn xót lại.

Hai thanh thiếu niên đứng dưới nắng vàng, dưới chân là một chú cún con. Hyunsuk cười tươi trong nắng, người còn lại đưa ánh mắt nhìn bầu trời, dáng vẻ điềm tĩnh. Gương mặt có phần hơi nhợt nhạt.

Chẳng biết là vô tình hay hữu ý, Hyunsuk lại cầm tấm ảnh ấy lên, lật ngược nó lại, dùng con dao nhỏ cậy cậy chỗ bị gồ lên. Hồi sau, lấy ra được một vật gì đó.

"À thì ra em để USB. Tại sao anh lại không nghĩ ra ngay từ đầu cơ chứ, anh cứ đi tìm mãi về cái thứ em nói rằng đã để lại cho anh. Vậy mà, gần ngay trước mắt, anh liên tục bỏ lỡ. Chết tiệt, Park Jihoon, cho đến tận khi không còn ở bên anh, em vẫn muốn trêu anh sao?"

Phải, "em ấy" ở đây là đang nhắc tới người tên Jihoon đó. Cái người mà Hyunsuk đã ấn định dành cả một đời để yêu, dành cả một đời để nhớ, để thương, để hồi tưởng.

Hyunsuk lấy máy tính trong túi ra, thuần thục cắm usb vào. Anh cúi gầm mặt, hai tay đan vào chống lên trán, thở hắt một hơi, ấn vào file, đó là một đoạn video được thu sẵn.

Đôi tay run run, Hyunsuk không có đủ can đảm dũng khí để mở nó lên xem. Nhưng cuối cùng, vẫn là quyết định xem nó.

Jihoon gương mặt nhợt nhạt, ngồi trong phòng bệnh, trên tay cắm đầy loại ống tiêm, dịch truyền. Khó nhọc nở một nụ cười.

"Anh, là em đây. Park Jihoon xin chào Choi Hyunsuk. Haha, em xin lỗi nhé, lại để anh thấy em trong bộ dạng như này, nhưng mà em cũng hết cách, em không thể sửa soạn chỉnh chu được. Hyunsuk, khi mà anh xem được thước phim này, thì em đã không còn trên thế gian này rồi. Không còn được ở bên anh nữa, không còn được nghe giọng anh nói, mọi thứ cùng anh đều biến mất.

Hyunsuk, nếu như anh nhớ em, thì đừng có khóc, con Bun nó sẽ cười cho. Mà em cũng sẽ cười anh đó. Phải mạnh mẽ lên, cho dù khi em chết đi, anh vẫn phải sống tiếp, sống vui vẻ như khi có em bên cạnh.

Bun nó hay mơ thấy ác mộng lúc ngủ, vì thế mà giật mình, anh đừng hoảng hốt, nhẹ nhàng trấn an con, rồi nó sẽ bình tĩnh lại.

Hyunsuk không được tắm muộn, anh xem, mỗi lần anh tắm muộn sáng hôm sau đều bị cảm. Tắm sớm lên một chút, tóc tai cũng phải sấy khô."

Nghe đến đây, Hyunsuk bấm dừng video lại, ngả ra sau, cười nhạt :

"Nhưng mà anh vừa tắm muộn xong, tóc cũng chưa sấy. Không có em, ai sấy cho anh?"

Nói rồi, anh bật tiếp video.

"À còn nữa, đêm ngủ đừng để điều hoà quá lạnh, rất dễ bị cảm. Bun cũng sẽ bị cảm theo đó. Không được ăn đồ ăn ngoài, anh có bận đến mấy cũng phải tự nấu.

Hyunsuk này, dạo gần đây em rất hay nhớ về chúng ta của nhiều năm trước, cái hồi mà anh lúc nào cũng tìm cách tránh né em, rồi nổi cáu mỗi khi em nói gì. Hồi ý, chúng ta chưa yêu nhau. Lúc ấy, anh còn nhớ không, anh cho rằng em thương hại anh, có một hôm, em thấy anh không có ô, liền chạy đến che cho anh. Ấy vậy mà, anh nhẫn tâm hất thẳng tay em ra, sau hôm ý, em giận lắm, em quyết định không tiến vào thế giới của anh nữa.

Anh có hiểu thế nào là nhất kiến chung tình không? Chính là em đó, lần đầu thấy anh, em đã biết mình rơi vào lưới tình của anh rồi. Ánh mắt anh lạnh lùng với tất cả mọi người, ảm đạm, như một kẻ dị biệt trong tập thể. Hễ cứ có bài tập nhóm, là anh lại nói rằng sẽ làm một mình. Cả lớp khi ấy lời ra tiếng vào, nói rằng anh chính là cái loại đáng bị ghét nhất. Thế cho nên, sau hôm em mưa đó, em cũng không thể bỏ mặc được anh.

Em cho rằng thế giới của anh chỉ duy nhất có một màu xám đen, cũng chính vì vậy mà anh thu mình vào trong, tạo một tấm lưới cách biệt với thế giới bên ngoài. Em đã mất công tìm hiểu, và những biến cố xung quanh, khiến anh trở thành người như vậy.

Anh còn nhớ không, thời điểm trước khi ta yêu nhau, anh đã dịu dàng với em đôi phần, anh không còn cáu gắt nữa, cũng thường xuyên cười với em hơn. Tiến vào thế giới của anh, đối với em chỉ còn cách vài bước chân.

Có điều, em chưa bao giờ dám suy nghĩ về tương lai của chúng ta, chưa bao giờ dám suy nghĩ về trời xanh mây trắng. Vì em thấy mình không thể làm điều đó, thời gian ngắn ngủi, ước nguyện tương lai dành để kiếp sau.

Anh, đừng cố gắng đóng bản thân mình lại. Đợi đến thời điểm thích hợp, tìm lấy một người, cùng họ xây dựng hạnh phúc. Đặt em vào một góc rồi khoá nó lại, chúng ta coi như duyên phận đã hết. Em thương anh, em mong anh tìm được một người khác tốt hơn em, cùng anh đầu bạc răng long. Nghe em, được không?"

Hyunsuk không nghe nổi nữa, đóng sập laptop xuống, đưa tay lên ôm mặt khóc thành tiếng. Chẳng biết từ bao giờ, ngoài trời mưa rơi rất to, từng tiếng mưa đổ xuống, hoà cùng tiếng khóc đau thương, xé toạc kết giới nơi đây.

Ôm di ảnh vào trong lồng ngực, anh nấc lên từng tiếng, khóc đến nỗi không thở được.

"Jihoon, Jihoon, một đời một kiếp chỉ có em. Bức tường thành anh xây dựng vững chắc sau ngày em bỏ anh đi, cuối cùng cũng sụp đổ rồi. Anh làm sao để sống tiếp? Em nói anh biết làm sao để sống mà không có em.

Khắp nơi đâu cũng có bóng hình em, ngay cả khi anh chuyển nhà, cũng có dáng dấp em đứng đó cười với anh. Jihoon, anh sắp không chịu nổi nữa rồi, anh sắp không thể chống đỡ nữa rồi. Ngày em đi, bầu trời của anh cũng sụp đổ, cho dù anh cố gắng chống nó lên, cũng không có cách nào biến nó về nguyên vẹn.

Em nói xem, quá bất công phải không? TẠI SAO NHỮNG NGƯỜI ANH YÊU NHẤT LẠI BỎ ANH ĐI, NGAY CẢ EM?!"

Câu cuối anh không chịu được nữa mà gào lên trong không gian tĩnh mịch im lặng. Tiếng mưa xối xả, tiếng khóc đau đớn, những hình ảnh hiện về như dày xéo vào tâm can Hyunsuk, đau đến không thở nổi, bóp nghẹt lấy trái tim đang vỡ thành trăm mảnh, tâm hồn người thiếu niên mục ruỗng hoang tàn.

Bun ở gần đó nghe thấy tiếng khóc của Hyunsuk, vội vàng chạy lại rúc vào chân anh sủa mấy tiếng. Bấy giờ, Hyunsuk mới ngừng khóc, cúi xuống bế chú cún lên :

"Con xem, bố làm thế nào để sống tiếp khi không có em ấy? Bố đã quá mệt rồi, mỗi ngày với bố như cực hình ấy, trải qua từng phút giây khó nhọc không có em ấy."

Kể từ khi Jihoon mất, Hyunsuk luôn cho rằng mình là kẻ bất hạnh nhất, sẽ chẳng còn ai có thể bất hạnh hơn anh.

Khi mà, bốn tuổi mẹ mất, lên sáu tuổi, bố mất vì xảy ra tai nạn. Trong vòng hai năm, Hyunsuk từ một đứa trẻ có đủ bố mẹ trở thành trẻ mồ côi không nơi nương tựa.

Bắt đầu cô lập với thế giới, ép mình vào địa giới không ai có thể xâm phạm. Tự cho rằng những bất hạnh của bản thân đều là do mình sinh ra, nên Hyunsuk rất sợ phải yêu và thương ai đó.

Một lớp vỏ cứng như đá, nhưng sâu thẳm trong tâm hồn đã hoá thành bùn đất.

Cho đến khi Jihoon xuất hiện, em ấy như một thứ ánh sáng kéo anh ra khỏi nơi tối tăm mịt mù. Mặc cho Hyunsuk có bài xích, có từ chối né tránh thế nào, Jihoon vẫn không thay đổi thái độ, vẫn kiên trì chăm sóc, ở bên Hyunsuk.

Tính cách như tia nắng ấm dội vào, dần dần cảm hoá được lớp vỏ bọc cứng như sắt đá kia. Hyunsuk quyết định mở cánh cổng, đón Jihoon vào thế giới của mình, để cho em ấy biết rằng thế giới của mình có những gì, hình thành ra sao.

Cuộc đời của anh sau đó như một trang sách mới, tô điểm trên đó là tiếng cười hằng ngày, những cảm nhận yêu đương lẫn nhau mà Hyunsuk chưa từng nghĩ đến. Sự thấu hiểu, chia sẻ, khiến anh đã buông cái suy nghĩ tiêu cực mình là kẻ đáng chết xuống. Một cuộc đời mới, một cuộc đời có Jihoon.

Ánh sáng bao lấy mọi thứ, thoải mái hưởng thụ lấy những điều đẹp nhất trên đời. Mà quên mất, mây đen đang từ từ kéo đến bao phủ bầu trời.

Ngày XX/X/20XX - Jihoon được chẩn đoán mắc ung thư dạ dày giai đoạn cuối.

Mọi thứ dường như sụp đổ, Hyunsuk gần như phát điên sau khi nghe tin, gương mặt thất thần trắng bệch cần tờ kết quả. Ôm lấy Jihoon xiết thật chặt mong đó là giấc mơ. Tự tát thật mạnh vài má mong có thể tỉnh giấc.

Nhưng, mọi thứ đều dừng lại ở chữ "Mong".

Khoảng thời gian ấy, Hyunsuk luôn sống trong lo sợ Jihoon sẽ không còn tồn tại nữa. Nhìn Jihoon bị căn bệnh quái ác hành hạ, đau đớn tay đầy ống tiêm, những loại thuốc uống không hết. Anh không kìm được như muốn phát điên, ước muốn để mình là người ở đó thay Jihoon.

Ngày XX/XX/20XX, Jihoon trút hơi thở cuối cùng tại bệnh viện.

"ĐOÀNG" - Như một tiếng nổ lớn đánh thẳng vào đại não Hyunsuk. Tất cả mọi thứ đều theo đó nổ tung.

Vào tang lễ của Jihoon, anh không rơi một giọt nước mắt vào. Người đời nói rằng anh vì sao không khóc? Khóc đi, thương xót đi.

Nhưng chỉ có Hyunsuk biết, đau đến xé nát tâm can, đau đến không thể khóc là cái loại cảm giác gì. Nước mắt không thể rơi xuống, chảy ngược vào trong, như một loại axit thiêu đốt tất cả những gì còn xót lại.

Đặt một nhành cúc trắng lên bia mộ Jihoon, anh rời đi trong sự chỉ trỏ của người khác. Người đời luôn đặt ra ác cảm thông qua đôi mắt họ, nhưng chưa một lần, dùng trái tim cảm nhận nỗi đau, thấu hiểu cho con người ta.

Ngày Jihoon chết, có lẽ Hyunsuk cũng đã theo đó kết liệu mạng sống của mình, chỉ là thân xác còn kiên trì ở lại, bỏ mặc tâm hồn ở nơi có Jihoon.

Vô hồn sống tiếp. Cuối cùng, thứ ánh sáng duy nhất cứu lấy tâm can Hyunsuk, cũng chẳng còn lại gì, dù là vương chút bụi cũng không.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com