Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 14

Ngày thứ tư

Chiều họ đi học về, cánh cửa nhà mở toang như có ăn trộm. Họ vội bước vào thì thấy một người phụ nữ trung niên ngồi ở sofa, gương mặt bà lộ rõ vẻ giận dữ. Khi nhìn thấy họ, bà đứng phắt dậy, dùng ánh mắt căm ghét nhìn Doyeon

_Mẹ?..._Yoojung rụt rè lên tiếng, mẹ cô hắng giọng


_Con còn nhận ra ta là mẹ con, Yoojung! Con không nhớ những gì con hứa với ta hay sao? _Rồi bà lia mắt qua nhìn cậu

_Còn cô, không phải cô đã bỏ đi sao? Sao không đi luôn đi mà về đây dụ dỗ con gái tôi lần nữa. Tôi không ngờ loại bệnh hoạn như cô lại giám vác mặt về đây đấy! _Rồi bà ném vào mặt cậu một xấp hình, cậu từ tốn cầm lên xem, mở to mắt ngạc nhiên

_Sao lại... Những tấm hình này_Bà thản nhiên nói tiếp


_Không cần giải thích gì cả, tự tôi cũng ngộ ra rồi. Thật tình! Súc sinh vẫn là súc sinh, không thể diệt tận gốc được! Bây giờ. Chia tay nhau đi! _Yoojung mở to mắt nhìn mẹ cô, đôi chân không đứng vững gần như khuỵu xuống

_Mẹ à, chúng con thật sự yêu nhau mà. Xin mẹ... Làm ơn.... Cho chúng con một cơ hội được không? Con xin mẹ....


Khóc rồi! Chị đã khóc.... Vì em... Vì muốn ở bên em, em thật vô dụng... Không thể bảo vệ chị
Em xin lỗi! Nhưng em không thể làm gì hơn được, em vẫn luôn muốn bảo vệ chị. Nhưng không được nữa rồi.....


_MÀY IM ĐI!!! _Cả hai đều giật mình khi nghe tiếng hét của bà, cô nhìn mẹ mình, bà bây giờ đã tức giận đến nỗi mắt đầy tia máu, mặt đỏ gay. Đây có phải là người mà cô luôn ngưỡng mộ không?

Bà bước đến túm lấy cổ cậu và bóp chặt, vừa bóp vừa chửi rủa



_TẤT CẢ LÀ TẠI MÀY!!!! TẠI MÀY MÀ CON GÁI TAO MỚI RA NÔNG NỖI NÀY!!! ĐỒ SÚC SINH!! ĐỒ QUÁI VẬT!! SAO MÀY KHÔNG CHẾT ĐI!!! ĐI CHẾT ĐI!!!! _Bà la đến nỗi giọng lạc đi, tức giận buông cậu ra. Cậu từ đầu đến cuối không nói câu nào, ánh mắt mờ đục nhìn tấm hình mà bà đưa, cuối cùng cậu lên tiếng


_Cháu... sẽ không chia tay với Yoojung unnie! _ Yoojung mở to mắt nhìn Doyeon, mẹ cô thì khi nghe xong câu nói đó liền tức giận, lập tức kêu mấy tên vệ sĩ đánh cậu.

Cô nhìn cậu bị những chiếc roi quất vào người, nhìn những tên kia mạnh bạo đấm vào bụng cậu, chứng kiến cảnh cậu gục dưới chân mình, thân máu me bê bết. Cô run rẩy quỳ xuống chân mẹ mình, van nài


_Mẹ! Con xin mẹ... Đừng đánh Doyeon... Mẹ kêu gì con cũng làm... Xin mẹ ... Đừng làm Doyeon đau mà... Con xin mẹ... _Cô càng nói, nước mắt càng nhiều, cô nói đến nỗi không biết mình đã nói bao nhiêu lần, nhưng cô phải cứu Doyeon. Doyeon của cô không thể bị đau được.

Bà lôi cô dậy, kéo cô ra ngoài. Đám vệ sĩ cũng theo gót. Doyeon lặng lẽ nhìn chiếc xe phóng đi, cậu ngồi bệt xuống, trầm ngâm. Bật cười......

Chị đi rồi..... Em đã để chị đi..... Em thật sự vô dụng mà... Đến phút cuối vẫn không thể bên chị, em luôn gây rắc rối cho chị, em vẫn luôn làm chị đau đớn. Không thể xoa dịu nỗi đau của chị, thậm chí còn không thể an ủi chị
Thời gian không còn nhiều, vậy mà ông trời còn không cho chúng ta ở bên nhau thật trọn vẹn. Yoojung của em.....khi em đi rồi... chị có thể sống tốt không? Em không muốn rời xa chị....

_Mẹ! Làm ơn tha cho con, mẹ.... _Yoojung cầu xin khi mẹ cô lôi cô xuống tầng hầm. Nơi mà cô đã bị tra tấn như chết đi sống lại, khi nhìn thấy dụng cụ chích điện và hàng loạt loại thuốc cùng với những dụng cụ tra tấn dính đầy mạng nhện. Làm cô gợi nhớ đến hình ảnh đó, đầu cô đau nhói. Cô ôm lấy đầu mình, thấy mẹ mình cầm lấy một đống thuốc đi tới.


_KHÔNG!!!!!!!!!!!!!! _Rồi cô ngất xỉu

.

.

.


.



.

"Yoojung unnie! "

"Doyeon... "

"Em đây, chị có sao không? "

"Chị không sao! Nhưng xin em, đừng rời xa chị, đừng làm chị đau thêm một lần nữa. Được chứ? "

"Em xin lỗi, nhưng như vậy chị mới có thể an toàn. Tạm biệt, hãy sống tốt! "

"Đừng! Đừng bỏ rơi chị! ĐỪNG! "


_DOYEON! _Yoojung bật dậy, cô thở hổn hển, đôi mắt cố gắng nhìn thử nơi đây là đâu. Vẫn là nhà kho, nơi cô bị nhốt. Cô nhìn những thứ đã in sâu vào đầu, co người nép sát vào bức tường lạnh lẽo. Yoojung âm thầm an ủi mình, bỗng cánh cửa sắt bật mở. Một người đàn ông bước tới, ánh mắt sắc bén nhìn cô


_A... Appa... _Cô rụt rè lên tiếng, đột nhiên ông vơ lấy chiếc roi da dưới sàn và quất vào Yoojung, cô gái bé nhỏ chỉ biết co mình chịu những trận đòn roi đầy đau đớn do chính ba ruột mình gây ra. Đánh hả hê, ông nắm tóc kéo cô dậy, cô nắm chặt mắt cố gắng không nhìn ông


_Ha... Con đã lớn vậy rồi! Sao lại không chịu nghe lời mẹ chứ? _Ông thở dài, đôi tay dơ bẩn vuốt ve khuôn mặt cô rồi lầm bầm vào tai cô


_Chắc ta phải dạy con lại từ đầu rồi!
Rồi ông ta bắt đầu xé rách chiếc áo mỏng manh của cô, đôi tay sần sùi sờ soạng lần mò xuống phía dưới. Yoojung yếu ớt chỉ biết khóc cầu xin ba mình ngừng lại


_Ba nó, ông đâu rồi? _ba cô dừng động tác, quay lại nhìn cánh cửa sắt lạnh lẽo. Ông tặc lưỡi, buông cô ra rồi chạy lên nhà. Cô ngồi đó, đôi tay bé nhỏ cố gắng che đi phần lộ liều trên cơ thể, đôi mắt mờ đục nhìn sàn nhà. Cô đứng dậy ngó xung quanh, phát hiện ra chiếc ba lô của mình vẫn ở đây và bị quăng một xó, hên là mẹ cô không vứt nó đi, cô vội vàng vơ lấy, lục lọi tìm kiếm chiếc điện thoại của mình.



_Tìm thấy rồi! _Cô nở nụ cười, lập tức gọi cho Doyeon
Số điện thoại hiện tại không liên lạc được, xin để lại lời nhắn sau tiếng beep
Cô lặng người, run rẩy nói



_Doyeon à, em có ổn không? Chị xin lỗi vì mọi thứ. Nhưng xin em, đừng xảy ra chuyện gì. Cũng đừng lo cho chị, chị sẽ ổn thôi!

Doyeon lặng lẽ nghe những dòng tin nhắn của Yoojung, cậu thẫn thờ nhìn chính mình trong gương, âm thầm khóc... Cậu khóc rất nhiều, cậu còn không hiểu tại sao? Yoojung của cậu đang chịu rất nhiều đau đớn. Tại sao cậu cứ ngồi đây mà khóc như một đứa trẻ con. Tại sao không giữ Yoojung lại?


_Cậu đừng khóc nữa! _Mina bước vào đưa cho cậu vài viên thuốc, nhưng cậu gạt phắt đi, Mina tức giận nhìn cậu



_Nếu cậu như vậy thì đừng hòng mang được Yoojung về, cậu mà cứ như vậy thì đến phút cuối cậu cũng chẳng được hanh phúc đâu! Kim Doyeon, không còn thời gian nữa, hãy mạnh mẽ lên! Vì Yoojung, vì người cậu yêu. Xin cậu! Đừng gục ngã Doyeon à... _Doyeon lặng người, tay cậu nắm chặt chiếc điện thoại, ngước nhìn cô bạn mình



_Hãy giúp tôi! Tôi sẽ không gục ngã, tôi phải giành chị ấy lại bên tôi! _Mina mỉm cười, đưa cậu viên thuốc khác và ra ngoài. Cậu uống thuốc rồi ngắm nhìn màn hình điện thoại, một mình mỉm cười



Chị đẹp thật! Yoojung của em. Đừng lo! Hãy đợi em, em sẽ bảo vệ chị. Hãy yên tâm, Yoojung của em!
 


Đang chìm đắm trong suy nghĩ, Doyeon không biết điện thoại thông báo có tin nhăn, mắt cậu sáng rỡ. Lập tức mở ra xem
Là của Yoojung, chỉ mấy từ gỏn gọn



"Hãy tới dự lễ tốt nghiệp của chị nhé. Làm ơn.....! "



Buông điện thoạt khỏi tay mình, tôi bật khóc co người lại như đứa trẻ bị cha mẹ hắt hủi, chúng ta yêu nhau khó khăn vậy sao chị? Cứ ngỡ người trước mắt tôi là chị, tôi muốn ôm chị thật chặt. Đúng là chúng ta không thể đoán trước chuyện gì xảy ra... hay phải nói là chỉ mình chị không đoán được chuyện gì xảy ra? Tôi đã có nghĩ, đã có nghĩ 1 ngày nào chúng ta bị phát hiện sẽ bị kì thị thế nào, sống với đất nước Hàn Quốc này con người của chúng ta không được chấp nhận, nhưng. Ai thèm quan tâm người đời nói gì, chúng tôi vẫn cứ sống với nhau đấy, rồi sao. Càng tồi tệ chỉ khiến tôi và chị càng say đắm nhau hơn mà thôi.

Điều tôi sợ chị sẽ yêu người khác, tôi sợ mình lại phải học cách sống thiếu chị, khi khoảng khắc ấy tới, khi khoảng khắc ấy xuất hiện khi đó chúng ta sẽ chia tay....

Không đúng! Là khi tôi thấy chị bên người đó thật hạnh phúc, khi đó... khi đó... khi đó... dù chị có muốn hay không, tôi cũng sẽ giữ chặt lấy chị. Tôi chỉ buông lúc cả hai mệt mỏi đến độ không còn sức tiếp tục , vào khoảng khắc ấy chúng ta mới có thể chia tay, khi đó chúng mình mới có thể xa nhau....

____________________________________

#May

Vote and cmt

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com