☆
⚠: ooc, có yếu tố cringe nhẹ. vui lòng không sử dụng não trong khi đọc!
hôm nay là một ngày xuân đẹp ở hà nội- con tim cháy bỏng luôn luôn đập của đất nước việt nam xinh đẹp, có một căn hộ nhỏ leo lắt ở đất long biên luôn được sưởi ấm bởi tình yêu của hai người con trai nọ.
bây giờ cũng đã 9 giờ tối rồi, lê quang hùng vùi mình vào chăn ấm nệm êm, nằm lướt điện thoại. cái rét ấy sau tết vẫn chưa đi hẳn, cũng là một lí do khiến anh lười biếng để đi làm một điều gì ngoài việc cứ nằm úp trong chăn như vậy.
trần đăng dương- tên người yêu khờ khạo của anh đột ngột mở cửa xông vào, làm cho gió lạnh ngoài phòng luồn vô. luồng gió đó vô tình sượt qua gáy hùng, làm anh rét run cả người mà trùm chiếc chăn bông lên đầu. anh liền mắng cậu:
-trời lạnh thế này thì mở cái cửa he hé mà bước vô thôi, ai bảo dương mở toang cửa ra vậy?
-ai mà biết được, do dương to nên dương mới mở cửa to vậy chứ!- dương ngang ngược, láo nháo cãi lại anh.
hùng chẳng thèm cãi nhau với tên trẻ con như cậu làm gì, anh chỉ liếc qua một cái rồi lại đưa mắt về phía màn hình điện thoại trên tay.
dương đóng cửa rồi nhao lên giường chỗ hùng đang nằm, phá tan bầu không khí yên bình của anh. cậu nhấc anh dậy rồi đặt anh ngồi gọn gàng trong lòng mình, ôm anh thật chặt rồi hít hà mùi sữa tắm còn vương trên cổ anh. dương nghiện anh ta đến mức mà kéo một bên vai áo anh xuống, vừa hôn vừa hít vừa cắn phần thịt trắng nõn như một con cún.
hùng cố đẩy mặt cậu ra nhưng càng đẩy cậu lại dí sát mặt mình vào hôn lấy hôn để hai bên má anh. dương đưa tay xuống đùi anh, vỗ nhẹ một cái rồi trêu anh: 'sao anh bảo trời lạnh mà lại mặc quần đùi thế này?'. nói xong cậu còn cười ha hả, vừa cười xoa xoa hai bên đùi nuột nà ấy. tay còn lại cậu thò vào áo anh, sờ vòng eo thon của anh rồi bóp một cái mạnh để tiếp tục trêu anh.
nhưng hùng không nói gì không có nghĩa là anh không khó chịu, chỉ là nãy giờ anh nhịn dương thôi. vì không muốn phải xô xát tâm lí gì với nhau nên anh gượng cười, nhắc nhẹ cậu một câu: 'nào thôi đi, làm trò gì đấy, dương?'
dương thấy anh vừa cười vừa nói lại nghĩ anh cũng đang nói giỡn với mình. cậu không quan tâm lời anh vừa nói mà lật người anh lại đối diện với người mình một cách thô bạo, khiến chiếc điện thoại anh rơi phắt xuống giường. dương không lưỡng lự mà nhắm thẳng vào đôi môi anh, hôn lấy hôn để. cậu coi môi anh như kẹo ngọt mà bú mút một cách ngon lành, lưỡi mình khuấy đảo răng lưỡi người kia như con rắn. một tay thì cứ bóp nắn đủ kiểu hai bên mông của anh, tay còn lại đẩy eo anh dí sát vào người mình.
đến giờ, hùng không nhịn nổi dương nữa cắn lưỡi tên khốn một cái. dương đau điếng cả người lên mà vội rụt đầu ra sau, nhưng không may lại đập đầu vào tường lại khiến cậu còn đau hơn nữa. hùng còn tát vào mặt cậu một cái rồi mới nhảy ra khỏi lòng cậu, ngồi ở một góc giường trống.
hùng dỗi dương rồi! anh bĩu môi, chun mũi như em bé, ngồi quay lưng lại với dương, khẽ quay đầu liếc xéo người lớn hơn, vừa ư ử trong họng nói: 'dương cứ sờ soạng anh như biến thái như vậy... anh không thích đâu!'.
có khi anh nói vậy còn quá hiền với cậu ta ấy chứ.
dương lết tới chỗ hùng, định ôm anh thì anh liền vùng vằng ra khỏi tay cậu. hùng bỗng đi khỏi nơi giường ngủ của cả hai, vào nhà vệ sinh khóa trái cửa. dương biết anh đang dỗi mình chứ chẳng phải đi vệ sinh hay gì. cậu liền chạy tới bên cửa, vừa sài cái giọng mũi đặc nghẹt sến súa van xin hùng:
-huhu, dương biết sai rồi mà, đừng giận dương nữaaaaaa.
-anh chỉ đi vệ si-
-anh xạo, anh dỗi dương!
- TAO ĐI VỆ SINH- hùng cọc cằn gào lên.
dương chẳng thèm nghe hùng nói thêm điều gì. cậu móc chiếc chìa khóa để ở ô bên trên cửa nhà vệ sinh- nơi hùng không với tới. cậu mở khóa nhà vệ sinh đi vào, thấy một thân ảnh nhỏ bé ngồi ôm chân ở góc nhà vệ sinh. dương thấy cảnh này liền bụm miệng cười. hùng thấy nó cười hả hê như vậy liền tức tối, cau mày nhìn đi chỗ khác. anh mày là trò đùa của mày đấy à?
dương bước đến bên, nhấc bổng hùng lên đặt trên bờ vai rộng của mình. hùng liền giãy giụa, vừa cấu vừa cào lưng dương như con mèo con, chân liên tục đá vào người dương nhưng đối với cậu thì lực của hùng chả là cái gì cả, như bế một con mèo nhỏ hung dữ lên người thôi. hùng tiếp tục gào cậu:
- MÀY BỎ TAO RAAAAAAAAAAAAAA!
dương chẳng thèm đáp lời hùng, vẫn cứ vác hùng trên vai như thế. hùng thấy vậy liền giãy đạp mạnh hơn, lật phần áo sau lưng cậu cào cấu đến chảy máu. cậu không chịu nổi mà khốn nạn vỗ bép một cái vào mông anh, vừa mắng: 'anh hư quá đấy!'. nhưng tự dưng dương thấy anh không giãy không cào cấu nữa, yên hẳn rồi nhưng vẫn còn trêu anh thêm câu cuối: 'còn hư nữa dương phạt đó!'
nhưng tự nhiên cậu thấy người trên vai mình mềm xìu đi, có tiếng khụt khịt sau tai. dương tối sầm mặt lại, vội đặt hùng xuống giường. mắt anh đỏ hoe, gương mặt xinh đẹp của anh giàn giụa nước mắt, nước mũi tèm lem. vậy mà nước mắt vẫn cứ chảy ra không ngừng, mỗi lần như vậy anh lại quen tay lấy thân áo lau đi, tạo thành một mảng đậm màu trên áo anh. vì quá tức dương mà chẳng thể làm gì được, anh vô thức khóc thảm thê.
dương hoảng hồn, lo lắng, ôm chặt hùng vào lòng. hùng muốn đấm vào ngực cậu ta, nhưng vì đang khóc nên không đủ sức để đấm, thành ra mỗi giáng đấm đấy chẳng khác nào hành động 'nhào bột' của loài mèo.
'd-dương xin lỗi, dương biết sai rồi, anh đừng khóc mà, dương t-thực sự biết sai rồi...'- dương vội vàng lắp ba lắp bắp liên mồm xin lỗi anh không thôi. khóc một thôi một hồi cũng mệt, hùng chẳng đấm dương nữa, gục mặt xuống vai cậu, nhưng vẫn không ngừng khóc. dương thấy vậy liền nâng mặt anh lên, bobo hai bên má hồng liên tục, làm cho âm thanh của bản thân cậu méo mó, cứ 'nhương nhin nhỗi, nhương nhin nhỗi,...'. hùng nhẹ nhàng đẩy mặt cậu ra, có lẽ lúc đó anh đã nín hẳn. dương thấy vậy liền hỏi: 'anh hết dỗi rồi hả?'
thấy hùng chỉ quay mặt đi không trả lời, dương lại hỏi lại 'hết dỗi dương rồi đúng hăm????'
hùng liền gật nhẹ qua loa.
thấy anh đồng ý tha cho cậu, dương vui sướng nhảy cẫng lên như một đứa trẻ lên ba. mồm cậu ríu rít liên tục cảm ơn anh, ôm anh thật chặt. hùng không quan tâm mà ngã ngửa xuống nệm, mắt lim dim buồn ngủ do khóc mệt.
chân anh xuất hiện những mảng tím mảng xanh, da gà lốm đốm, da thành nhiều mảng trắng vì do trời lạnh mà anh lại mặc quần đùi. dương thấy vậy liền xót anh vô cùng, lục trong tủ một chiếc tất trắng dài đi vào cho anh. sau đó, cậu đắp chăn cẩn thận cho hùng, tắt đèn rồi leo lên giường ôm anh ngủ.
-dương iu ăng <333 - dương vừa rúc đầu vào cổ hùng vừa nói.
-ờ thằng chó con. - hùng nhỏ nhẹ đáp.
nhưng thực ra chỉ là anh mệt quá nên tạm tha tên khờ. còn trong lòng vẫn kiên định, nhất quyết không nhân nhượng được với thằng nhóc nhi đồng thối tai này...
____________________________
hihi tớ mới đu duonghung cách đây không lâu.
đây là một đoạn mà tớ vô tình viết ra trong khi đang nhắn tin với bạn nên cũng chỉ mang tính chất viết vui chứ không đặt nặng vấn đề văn chương ạ=))
250209
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com