[Xuyên nhanh] Công Lược Nam PhụTác giả: Mai Khai Edit: Aya Shinta + NhậtĐây là một hệ thống công lược, vì muốn trở thành người, đi công lược nam phụ trong các thế giới tiểu thuyết.Một câu khái quát: Đây là câu chuyện của một hệ thống trên con đường trở thành nhân loại.Aya: Không nói nhiều nữa, tiếp tục với phần 3 nào!…
Mấy bạn ơi cho cảnh báo trước là truyện văn phong không theo ngữ pháp Việt cũng không theo lối hành văn nào cả. Nên những bạn có tiêu chuẩn về truyện phải đúng ngữ pháp tiếng Việt thì đừng đọc nha, với cả đây là truyện Huấn Văn nữa, tìm hiểu nó là gì trước khi vào đọc luôn nha. Mình thông báo trước chứ không mình bạn lỡ đọc rồi lỡ bực mình khó chịu nữa. Lưu ý dùm mình nha, mình cám ơn nhiềuu.Nữ vương siêu cấp lạnh lùng là chủ nhiệm . Đậu phộng ngơ ngác bị bắt làm trợ lý . "Không xong rồi , mau chạy thôiiiiii"…
Cá Mặn nghĩ thông suốt rồi.Tác giả: Trì Vãn 迟晚.Nguồn: khotangdammyfanfic.blogspot.comEditor: Ngáo (W@ttp@d: @nguyenguyen9473).Bản edit phi thương mại chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không reup, không chuyển ver, không audio, không youtube. Editor không rành tiếng Trung, bản edit từ QT chỉ đúng khoảng 60 - 70% so với bản gốc.Truyện sẽ không thỏa mãn được tất cả người đọc, ai thấy không hợp có thể không đọc/ngưng đọc và im lặng rời đi, đừng vào đọc rồi buông lời cay nghiệt.…
Hán Việt: Thúc bất khả nhẫnTác giả: Tô OảnTình trạng: Hoàn thành (Đang beta lại) Nguồn: WikidichSố chương: 67Bìa: TRAM520Thể loại: Hiện đại, Ngọt sủng , Sạch , Thanh mai trúc mã , Nhẹ nhàng , Đô thị tình duyên , Trâu già gặm cỏ non [VĂN ÁN] Mục Nhạc: Tất cả mọi người đều nói em thích cháu tôi, cho dù nó đã có bạn gái rồi nhưng em vẫn không hề đau lòng hay đố kị gì cả. Thật ra tình cảm em dành cho nó không phải là yêu thích, mà là như trưởng bối yêu thương dung túng tiểu bối mà thôi.Diệp Dung:... Vậy ý của chú là?Mục Nhạc: Vậy thì em làm trưởng bối của nó thôi -- làm thím là thích hợp nhất.Diệp Dung:... Chú nói nghe rất có đạo lý, cháu không biết phải nói gì cả.________Mục Nhạc: Chúng ta cũng coi như là thanh mai trúc mã đúng không? Lúc em vừa sinh ra tôi đã từng ôm qua em rồi.Diệp Dung: Đúng vậy, trúc mã... chú.Mục Nhạc:...Nói ngắn gọn, chính là chuyện người chú bắt cóc tiểu thanh mai của cháu trai về nhà. Trúc mã lớn tuổi quá thì phải làm sao bây giờ? (Truyện đang được beta lại cho mượt hơn, tiến độ có hơi chậm một chút, mong mọi người thông cảm ạ.)TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẠI ĐÂY! CẤM REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC!…
Thể loại: Xuyên qua cổ đại, An cư làm ruộng, mỹ thực, ngọt văn, hỗ công, 1x1, HENhân vật chính: Chu Thanh Ngô, Mạnh Sơ HiVăn án:Mạnh Sơ Hi chưa từng nghĩ nhân sinh chính mình sẽ ở một lần tham quan bảo tàng mộ cổ liền bị đảo lộn nghiêng trời lệch đất, đơn giản ngắm nhìn thanh y nữ tử trong bích họa nhiều một chút liền mộng hồi ngàn năm trước.Ngàn năm trước, tại một thôn trang dọc theo bờ sông Mạn Thủy ngoại thành Lạc Dương, cuộc sống thanh đạm thản nhiên, Mạnh Sơ Hi được Chu gia trang tiểu người câm nhặt về, cuối cùng chỉ có thể dưỡng dưỡng tức phụ, làm nông canh các loại.Người trong thôn đều nói Chu gia nữ nhi chính là một ngôi sao chổi, khắc phụ khắc mẫu, còn khắc phu, không ngờ từ lúc nàng nhặt được một nữ tử xinh đẹp không rõ lai lịch về, cuộc sống của nàng từ đó bắt đầu phong sinh thuỷ khởi.Chu Thanh Ngô: Sơ Hi, cái này không thể ăn, cái kia không thể ăn!Mạnh Sơ Hi: đến đây, Thanh Ngô, nàng nếm thửChu Thanh Ngô: cái này ăn ngon, cái kia thơm quáChỉ cần có nàng, vạn vật đều tốt ăn, đều là mỹ vị.…
Hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của cô nhưng liệu còn có ai nhớ đây? Từ khi bố mẹ ly hôn rồi bỏ lại cô, ngoại trừ mỗi tháng gửi cho cô chút tiền sinh hoạt ít ỏi thì cũng chẳng hỏi han gì nữa, trên đời này người quan tâm cô chỉ còn lại chính bản thân cô.Cô đã quen những ngày tháng dù mưa gió cũng không ai đưa đón, cũng đâu có gì ghê gớm, không phải sao? Cô một mình đi về nhà, thật may là sau khi bố mẹ ly hôn có để lại căn nhà cũ cho cô, giúp cô không đến mức không nơi để về, lưu lạc đầu đường."Á!" Đôi giày vải giá rẻ đã bị mài mòn trở nên mỏng manh, lòng bàn chân bất ngờ bị thứ gì đó đâm phải, cơn đau nhói tràn tới, Diệp Tiên Tiên nhấc chân lên, có chút buồn bực định đá văng cục đá đã đâm vào chân mình, thế nhưng lúc chân giơ lên lại lơ đãng trông thấy bộ dạng của cục đá kia, nó không phải là một cục đá mà là một chiếc nhẫn, rất rất nhỏ.Ma xui quỷ khiến thế nào mà cô nhặt nó lên, cầm trong tay ngắm nghía.Tạo hình cổ xưa, trên thân khắc một hình vẽ phức tạp, nhìn qua có vẻ không tầm thường.Dù sao cũng đang ở bên ngoài, Diệp Tiên Tiên không tiện nhìn kỹ, cô lê đôi giày vải đầy nước đi về nhà.-------------…