Chương 92: Vì Con Gái, Cô Không Quan Tâm Đến Bất Cứ Điều Gì Nữa...
...
Tròng mắt của Đường Hân trợn to, giật mình thảng thốt. "Con của cậu?"
"Phải..."
Đáy mắt Đường Hân lộ vẻ khó tin, thật lâu mới ổn định được hô hấp hỏi "Là con của cậu và Tử Long?"
Thoại Mỹ không phủ nhận, cam chịu gật đầu.
Đường Hân nhìn thẳng vào Thoại Mỹ, vẫn khiếp sợ như thế.
Thoại Mỹ nói lần nữa. "Xin lỗi, Đường Hân..."
Đường Hân đột nhiên trầm tĩnh quay đầu sang một bên.
Nhìn biểu hiện chán nản của Đường Hân, Thoại Mỹ vội vàng giải thích "Mình biết cậu rất khó chấp nhận sự thật này... Nhưng mình nói chuyện này với cậu không phải muốn dùng con để đạt được gì cả, mà hi vọng cậu hãy giúp mình rời khỏi thành phố Y."
Đường Hân rốt cuộc cũng chuyển ánh mắt thê lương lên người Thoại Mỹ, nói nghẹn ngào "Tiểu Mỹ, lúc tới gặp cậu mình không ngừng tự nhủ, phải tin tưởng người bạn luôn đơn thuần lương thiện. Mình thậm chí còn áy náy thay cho hành động của Tử Long... Nhưng không ngờ, mình đã lầm rồi..."
Nước mắt long lanh của Đường Hân đọng trong khóe mắt làm Thoại Mỹ luống cuống "Đường Hân..."
Đường Hân nhẫn nhịn, cắn môi, nói khổ sở "Cậu cố ý muốn cướp đi mọi thứ của mình sao?"
Đối với sự hiểu lầm của Đường Hân, Thoại Mỹ ra sức xua tay "Đường Hân, không phải thế.."
"Vậy đứa bé kia cậu giải thích thế nào?" Đường Hân vô cùng thất vọng nhìn Thoại Mỹ "Cậu có thể vô tâm cướp lấy thân phận của tôi, cũng có thể vô tình ở bên Tử Long với thân phận của tôi, nhưng, đứa bé này cũng là vô tình sao? Tôi và cậu đều biết rõ, Tử Long không cho phép cậu mang thai..."
Thoại Mỹ cố gắng giải thích "Đường Hân, đứa bé này là ngoài ý muốn..."
"Ngoài ý muốn?" Đường Hân đỏ mắt nhìn Thoại Mỹ "Nếu là ngoài ý muốn, tại sao còn sinh nó ra?"
Thoại Mỹ không biết nên trả lời thế nào "Mình..."
Đường Hân đau khổ "Cậu đã yêu Tử Long. Rõ ràng cậu biết mạo danh tôi ở bên Tử Long, sẽ có một bị vạch trần, cho nên cậu lợi dụng đứa con để tìm cho mình một đường lui... Lúc này, cậu đứng trước mặt tôi, không phải muốn cầu xin sự trợ giúp của tôi mà chẳng qua là muốn khoe khoang, cậu có tư cách đấu với tôi sao?"
Thoại Mỹ không ngừng xua tay "Không phải vậy... Đường Hân, sự thật không như cậu nghĩ đâu."
Đường Hân đột nhiên bịt kín lỗ tai "Tôi không muốn nghe cậu giải thích nữa..." Dứt lời, Đường Hân làm ra vẻ không thể chấp nhận nổi đứng dậy.
Thoại Mỹ lập tức kéo tay cô, thảnh khẩn cầu xin "Mình biết là bây giờ cậu rất khó chịu, nhưng xin cậu hãy cho mình chút thời gian giải thích... Mình chỉ cần một phút thôi."
Đường Hân kìm nén tiếng nức nở.Thoại Mỹ cụp mi mắt, giải thích chậm rãi "Mình thừa nhận mình không thể khống chế được tình cảm, nhưng từ đầu đến cuối, mình chưa bao giờ nghĩ sẽ lợi dụng con... Sau khi đi tù mình mới biết là có thai, mình biết không nên sinh đứa con này, bởi vì cậu đã trở về bên Kim Tử Long, nhưng lúc ấy mình không thể trơ mắt để bác sĩ lấy đứa con này ra được, mình thừa nhận lúc đó trong lòng vẫn còn chờ mong Tử Long... Sau khi ra tù, mình vất vả lắm mới gặp được Tử Long, nhưng mình đã có một đáp án chưa bao giờ nghĩ tới, giây phút đó mình thật sự tự hận mình... Bởi vì, theo lời anh ấy nói, mình có kết quả ngày hôm nay là do gieo gió gặt bão."
Có thể cả thế giới đều nghĩ cô gieo gió gặt bão.
Đường Hân không nói gì, chỉ nhìn Thoại Mỹ cố gắng che giấu vẻ mặt yếu ớt, tâm trạng không còn quá khích nữa.
Thoại Mỹ lại ngước mắt nhìn Đường Hân, nói thành khẩn, "Đường Hân, bất luận đứa bé này có tồn tại hay không, cậu cũng không cần lo lắng, bởi vì từ ngày Kim Tử Long nói cho mình biết toàn bộ sự thật, mình đã lựa chọn sẽ không còn bất kỳ quan hệ gì với anh ta nữa... Hôm nay mình cầu xin dì Lưu sắp xếp cho chúng ta gặp nhau chỉ vì nghĩ muốn giữ đứa con ở bên ... Kim Tử Long biết sự tồn tại của đứa bé này, anh ta nghĩ mình muốn lợi dụng đứa bé để uy hiếp nên muốn giành quyền nuôi dưỡng nó."
Đường Hân dường như bị dao động vì những lời giải thích của Thoại Mỹ, giọng nói có vẻ hòa hoãn "Theo những gì cậu nói, thì bây giờ cậu đã từ bỏ Tử Long?"
"Phải" Thoại Mỹ gật đầu không hề do dự. Kể từ giây phút biết được sự thật, trái tim cô đã hoàn toàn vỡ nát...
"Tôi có thể tin tưởng cậu, cũng có thể dùng hết khả năng giúp đỡ cậu, nhưng..." Đường Hân ngập ngừng "Cậu phải làm những gì tôi bảo, dĩ nhiên, tôi sẽ không bảo cậu làm những chuyện không có tính người."
"Nếu cậu có thể giúp mình rời khỏi đây, mình có thể đồng ý với cậu bất cứ chuyện gì." Thời gian cấp bách, cô không thể do dự được nữa.
"Được, hãy nhớ những lời cậu nói"
..................
Đêm đến, Thoại Mỹ cực kỳ thỏa mãn nhìn con gái đang say ngủ trong lòng, đáy mắt đầy tình yêu chói lọi của người mẹ.
Cô nghĩ, cô sắp được sống ở một nơi không ai biết đến cùng với con gái...
Đúng, cô đã đồng ý với Đường Hân. Ngày mai cô sẽ tìm Kim Tử Long...
Cô có thể đoán trước được khi gặp Kim Tử Long, anh ta sẽ lại nhìn cô bằng con mắt khác.
Chỉ có điều, vì con gái, cô không quan tâm...
Nếu làm theo lời Đường Hân có thể hoàn toàn xóa bỏ nghi ngờ của Đường Hân, có thể đủ cho cô và con gái bình yên sống quãng đời còn lại, cô không để ý gì cả...
Đặt nhẹ con gái lên giường, đắp chăn, cô lấy điện thoại ra gọi cho luật sư của Kim Tử Long.
Điện thoại kết nối nhanh chóng, giọng luật sư vang lên "Luật sư Đồng Á, tôi là Đồng Á đây, xin chào."
"Tôi là Thoại Mỹ, về phiên tòa giành quyền nuôi con giữa tôi và Kim Tử Long, tôi muốn hòa giải với anh ta..."
Luật sư lập tức nhạy cảm nói "Nói cách khác, cô muốn từ bỏ quyền nuôi dưỡng con?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com