Chương 6
Đêm đó, trời không mưa.
Không gian yên tĩnh đến mức Phuwin nghe rõ tiếng côn trùng ngoài vườn và tiếng kim đồng hồ tích tắc trong phòng khách. Cậu đang ngồi chỉnh lại đoạn vlog quay ban chiều thì nghe tiếng xe dừng trước cổng. Âm thanh quen thuộc, chậm và chắc. Phuwin đứng dậy gần như theo phản xạ.
Pond bước vào nhà, áo khoác vắt hờ trên tay, cà vạt đã tháo, cổ áo mở ra để lộ đường xương quai xanh rắn rỏi. Mùi rượu rất nhẹ đủ để nhận ra, nhưng không hề nồng nặc. Ánh mắt anh vẫn tỉnh táo, chỉ là sâu hơn, trầm hơn.
“Anh về rồi.”
Giọng Pond khàn thấp, khác ngày thường.
Phuwin tiến lại gần, đưa tay đỡ lấy khuỷu tay anh.
“Uống nhiều không?”
Pond lắc đầu, nhưng không từ chối sự chăm sóc ấy. Anh để Phuwin kéo vào nhà, ngồi xuống ghế sofa. Ánh đèn vàng dịu phủ lên gương mặt góc cạnh, khiến vẻ lạnh lùng thường trực dịu đi đôi chút.
Phuwin lấy khăn ấm lau mặt cho anh, động tác chậm rãi, cẩn thận như thể đang chạm vào thứ gì đó rất mong manh. Pond mở mắt nhìn cậu, không chớp.
“Em lúc nào cũng thế.”
Anh nói khẽ.
“Thế nào?”
Phuwin hỏi, vẫn cúi đầu.
“Làm anh không muốn buông.”
Bàn tay Pond bất ngờ siết nhẹ cổ tay cậu. Không mạnh, nhưng đủ để Phuwin khựng lại. Khoảng cách giữa hai người bỗng chốc thu hẹp. Pond nghiêng người, trán chạm trán Phuwin, hơi thở ấm áp hòa lẫn mùi rượu nhàn nhạt.
“Anh uống rượu thì đừng nói mấy câu này.”
Phuwin khẽ trách, nhưng giọng không hề có ý đẩy ra.
Pond cười rất nhẹ nụ cười hiếm hoi chỉ dành cho một người.
“Không say thì anh còn giữ. Say rồi… anh không muốn giả vờ hiền nữa.”
Ánh mắt anh lúc này không còn che giấu. Nó giống như một con sói đã thôi đứng ngoài rìa rừng, bước thẳng vào ánh đèn, không cần ngụy trang. Nhưng trong sự chiếm hữu ấy không có bạo liệt, chỉ có một thứ bản năng rất rõ ràng: giữ lấy điều thuộc về mình.
Ánh trăng non của vùng thôn quê len lỏi qua khe cửa sổ gỗ, rải những vệt sáng bạc lên căn phòng thơm mùi gỗ đàn hương và mùi gió nội. Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng côn trùng rỉ rả ngoài vườn, làm nền cho nhịp thở dồn dập của hai người trên chiếc giường gỗ quý.
Pond ép sát Phuwin xuống mặt giường cứng cáp nhưng mát lạnh. Chiếc giường gỗ cổ thụ này vốn là món đồ giá trị nhất trong nhà, mỗi lần họ chuyển động, tiếng gỗ khẽ "ken két" trầm đục vang lên như minh chứng cho sức nặng của tình yêu đang rực cháy.
Pond nhìn sâu vào mắt Phuwin, đôi tay rắn rỏi đan chặt lấy những ngón tay thon dài của cậu, ấn mạnh xuống gối.
Pond nhìn cậu như thể muốn thu trọn cả linh hồn đối phương vào trong tâm trí. Phuwin hơi ngửa cổ, đôi môi mọng hé mở đón nhận những nụ hôn gấp gáp. Cảm giác lưng mình tiếp xúc với bề mặt gỗ bóng loáng, vững chãi khiến cậu thấy vừa lạ lẫm, vừa có chút kích thích đầy hoang dại.
Trong bóng tối mờ ảo, những đường nét cơ thể của cả hai hòa quyện vào nhau. Pond không vội vàng, anh nâng niu Phuwin như báu vật, nhưng những cú chạm của anh lại mang theo sức nóng hừng hực.
"Phuwin... ở đây chỉ có chúng ta thôi."
"Ưm..anh sâu quá.."
Tiếng thì thầm của Pond khàn đặc bên tai làm Phuwin run rẩy. Cậu vòng tay qua cổ anh, kéo anh sát lại hơn, để hơi ấm của cả hai xóa tan cái se lạnh của sương đêm vùng cao. Mỗi chuyển động của Pond đều nhịp nhàng và mạnh mẽ, khiến chiếc giường gỗ khẽ rung động theo từng nhịp thở của họ. Mùi mồ hôi quyện lẫn với mùi hương đặc trưng của căn nhà cũ tạo nên một bầu không khí thân thuộc đến nao lòng.
Đêm ấy, thế giới bên ngoài khép lại. Mọi thứ diễn ra chậm rãi, đủ để cả hai hiểu rằng họ không còn đứng ở ranh giới mập mờ nữa. Không cần lời hứa, không cần tuyên bố chỉ là một sự đồng thuận rất im lặng.
Sáng hôm sau, Phuwin tỉnh dậy trong vòng tay Pond. Ánh nắng sớm len qua rèm cửa, rơi trên gương mặt anh. Cảm giác này không xa lạ, nhưng lần này có gì đó khác một sự chắc chắn rất đời.
Pond tỉnh trước, nhìn cậu một lúc lâu rồi kéo chăn lên cao hơn.
“Lạnh không?”
Phuwin lắc đầu.
“Không. Chỉ thấy… lạ.”
“Lạ vì sao?”
“Vì em thấy mình không cần đi đâu nữa.”
Pond không đáp ngay. Anh chỉ siết tay lại, như thể đó là câu trả lời duy nhất anh cần đưa ra.
Từ hôm đó, căn nhà bắt đầu thay đổi.
Ban đầu chỉ là vài món đồ rất nhỏ: một bàn làm việc mới đặt sát cửa sổ của Pond. Rồi thêm giá sách với những cuốn dày cộm về kinh doanh, quản trị, xen lẫn vài cuốn Phuwin hay đọc. Trong tủ quần áo xuất hiện những chiếc sơ mi màu trầm, áo khoác dáng dài, mùi hương quen thuộc dần trở thành một phần của không gian.
Parker quen với việc mỗi tối đợi thêm một người về nhà. Hana thì thích cuộn tròn ngủ trên áo khoác của Pond, như thể đó là chỗ an toàn nhất. Cuối cùng họ quyết định sửa lại nhà.
Không phải vì khoe mẽ, cũng không phải vì cần nhiều phòng hơn, mà vì cả hai đều hiểu: đây là nơi sẽ ở rất lâu. Phuwin chăm chút từng chi tiết nhỏ màu tường, ánh sáng, căn bếp rộng hơn để quay vlog. Pond lo phần còn lại, lặng lẽ nhưng chắc chắn. Ngôi nhà lớn dần lên, không phải vì diện tích, mà vì cảm giác có người đợi chờ. Chiếc giường gỗ rộng rãi và cứng cáp vẫn được Pond quyết tâm dữ lại, đó sẽ là giường ngủ của hai người họ.
Pond ngày càng bận rộn. Nhà hàng của anh không chỉ nổi tiếng trong vùng mà còn được nhắc đến ở thành phố. Hợp đồng, đầu tư, lời mời hợp tác nối tiếp nhau. Người ta nhìn anh với ánh mắt nể sợ, kính trọng, đôi khi là dè chừng.
Anh vẫn lạnh lùng với tất cả.
Chỉ khi về nhà, cởi áo khoác, gọi một tiếng “Phuwin”, anh mới cho phép mình mềm đi.
Phuwin thì ngược lại. Cậu ngày càng quen với ánh nhìn của máy quay, với những bình luận tăng lên từng ngày. Vlog về “xây nhà quê” trở thành một chuỗi được yêu thích. Người xem tìm thấy ở đó sự bình yên, nhịp sống chậm, và một cảm giác rất rõ ràng: có ai đó đang được yêu rất tử tế.
Họ bắt đầu tò mò.
Người đàn ông thường xuất hiện ngoài khung hình là ai?
Vì sao chỉ nghe giọng thôi cũng thấy áp lực an toàn?
Vì sao Phuwin luôn cười dịu hơn mỗi khi có người đó ở gần?
Phuwin không giấu. Cậu cũng không phô trương. Chỉ là trong mỗi vlog, bóng dáng Pond hiện diện rất tự nhiên một bàn tay đặt lên vai, một câu nhắc ăn cơm, một ánh nhìn đứng từ xa.
Thế là đủ đối với gia đình nhỏ của họ rồi.
Họ trở thành một cặp đôi được nhắc đến, không vì ồn ào, mà vì tình yêu bình thản nhưng vững chắc. Người trong làng thì đã quen từ lâu. Với họ, Pond và Phuwin vốn dĩ đã là một gia đình.
Một tối, sau buổi tiệc ký kết thành công, Pond trở về nhà muộn. Phuwin đang ngồi trên sàn, chơi với Hana. Parker nằm canh ngay cửa.
“Anh lại say?”
Phuwin hỏi.
“Không có đâu nhé.”
Pond đáp, bước tới kéo cậu vào lòng.
“Chỉ hơi mệt.”
Phuwin tựa trán vào ngực anh, nghe nhịp tim quen thuộc.
“Anh đã có tất cả rồi.”
Pond cúi xuống, hôn nhẹ lên tóc cậu.
“Không.”
“Anh chỉ có đủ khi về đây, cùng em.”
Ngoài kia, thế giới vẫn nhìn Pond như một người đàn ông thành đạt, lạnh lùng, khó chạm tới. Nhưng trong căn nhà có ánh đèn ấm, có mèo nằm ngủ, có chó canh cửa anh chỉ là một người đàn ông yêu sâu, yêu chậm, và chỉ chịu mềm lòng trước một người duy nhất.
Phuwin hiểu điều đó.
Làng quê đổi thay, lòng người vẫn vẹn nguyên. Những con đường đất nay đã được lát gạch, sạch sẽ và phẳng phiu. Những căn nhà thấp, cũ kỹ, giờ đây được sửa sang, sơn lại, mái ngói mới phản sáng dưới ánh nắng. Nhưng những nụ cười, những tiếng chào hỏi và sự quan tâm của người dân vẫn nguyên vẹn, như ngày xưa.
Pond và Phuwin đứng nhìn tất cả từ hiên nhà mới, tay Pond vòng qua vai Phuwin, ánh mắt họ trao nhau một nụ cười trầm tĩnh.
“Nhìn thấy không?” Pond nói, giọng trầm, như nhắc nhở nhưng cũng đầy tự hào.
“Cả làng giờ khác hẳn.”
Phuwin đáp, mắt sáng.
“Nhưng lòng người… vẫn vậy. Ấm áp, thân thiện, không đổi.”
Đúng vậy, sự thay đổi không phải là sự xa cách. Những người lớn tuổi vẫn đứng cửa chào hỏi, những đứa trẻ vẫn chạy nhảy cười đùa. Nhưng giờ đây, họ có công ăn việc làm ổn định, có thể sống trọn vẹn mà không phải lo toan từng bữa cơm. Cửa hàng nhỏ, quán ăn xinh xắn, chỗ chăn nuôi, trồng trọt, tất cả đều nhờ bàn tay kinh nghiệm và sự quản lý tinh tế của Pond. Phuwin thì phụ trách các dự án nhỏ, hướng dẫn du khách, đồng thời quay vlog kể chuyện làng, để thế giới biết về nơi này.
Ngôi làng trở thành điểm du lịch
Một buổi sáng, khi ánh nắng chiếu qua khung cửa gỗ, Phuwin đứng bên hiên, tay cầm máy quay vlog. Bên dưới, người dân dọn quán, quét sân, chuẩn bị rau củ tươi cho khách du lịch.
“Ngày càng đông khách rồi,”
Phuwin nói, không giấu nổi niềm vui. Pond đứng phía sau, tay khoác vai cậu, mắt nhìn theo dòng người đang tấp nập.
“Đúng vậy. Nhưng không chỉ là khách du lịch. Mọi người được làm việc, được sống tốt, được hạnh phúc. Đây mới là điều quan trọng.”
Trong lòng Phuwin, niềm tự hào dâng lên. Cậu biết, mọi thứ họ đang có không phải ngẫu nhiên. Làm gì, nói gì, hay xây dựng ra sao tất cả đều là kết quả của sự lao động và tình yêu với nơi này. Pond và Phuwin không chỉ là đôi tình nhân trẻ tài giỏi; họ còn là nguồn cảm hứng cho cả làng, là minh chứng sống cho việc có thể yêu thương và cùng nhau phát triển.
Danh tiếng, địa vị, nhưng vẫn bình dị. Người ngoài nhìn vào Pond, Phuwin như những doanh nhân thành đạt, giàu có, quyền lực, tài giỏi. Nhưng với dân làng, họ vẫn là những người hàng xóm thân thiện, vui vẻ, quan tâm đến mọi người. Pond vẫn giữ bản chất lạnh lùng, nghiêm nghị với thế giới bên ngoài. Nhưng với Phuwin, anh luôn dịu dàng, cưng chiều, chăm sóc từng bữa cơm, từng cốc trà, từng cái nhìn, từng nụ cười vẫn là kẻ lưu manh với Phuwin.
Hana và Parker giờ đã quen với cuộc sống mới. Hana thích nằm trên sofa cạnh Pond khi Phuwin quay vlog. Parker đứng canh cửa, sẵn sàng chặn khách du lịch quá ồn, nhưng với Pond và Phuwin thì luôn hiền lành.
Người dân trong làng, dù bận rộn, vẫn dành thời gian đến thăm nhà hai người, mang những món quà nho nhỏ, kể chuyện vui, hỏi thăm nhau. Họ hiểu: thành công không làm Pond thay đổi với làng, mà Pond dùng thành công để giữ mọi người gần nhau hơn.
Tình yêu của họ ngày càng sâu nặng. Tình yêu giữa Pond và Phuwin cũng trưởng thành, không còn những bước đi mập mờ, không còn sự do dự. Mỗi buổi sáng thức dậy, Pond nhìn Phuwin trong ánh sáng dịu nhẹ, nắm tay cậu, đặt lên môi một nụ hôn nhẹ, một cử chỉ bình thường nhưng đầy ý nghĩa.
Phuwin, trong vlog của mình, cũng không giấu cảm xúc nữa. Cậu kể về mọi thứ từ việc trồng rau, nuôi gà, chuẩn bị đồ cho khách du lịch, đến những dự án cải thiện làng và luôn nhắc về Pond, với ánh mắt tràn đầy niềm tin và tình yêu.
“Anh ấy… anh ấy là của em, của làng này,” Phuwin từng nói trong vlog, ánh mắt lấp lánh.
“Người ta có thể nổi tiếng vì nhiều thứ, nhưng với em, anh ấy nổi tiếng vì cách anh ấy yêu thương và bảo vệ mọi người.”
Pond đứng cạnh, nhẹ khẽ ôm cậu, chỉ mỉm cười. Không lời nào cần nói ra, nhưng ai cũng hiểu: tình yêu này là sâu nặng, bền chặt, trưởng thành, không phải vì danh tiếng, tiền bạc, hay sự nổi tiếng, mà vì họ đã chọn ở bên nhau và cùng nhau xây dựng cả một thế giới.
Tuổi trẻ, quyền lực và lòng ngưỡng mộ. Dân làng, các nhà đầu tư, và cả những người theo dõi vlog đều nhìn Pond và Phuwin với sự kính nể. Họ là đôi bạn trẻ tài năng, biết xây dựng sự nghiệp và tình yêu đồng thời. Ai nấy đều yêu quý họ, vừa vì sự giỏi giang vừa vì trái tim ấm áp và sự chân thành.
Nhìn từ hiên nhà, Phuwin đặt tay lên tay Pond, tựa đầu vào vai anh, mắt dõi về những con đường mới lát gạch, những căn nhà mới sửa sang, những nụ cười quen thuộc của người dân.
“Chúng ta làm được đấy, anh nhỉ?” Phuwin thì thầm.
Pond chỉ khẽ gật, siết tay cậu nhẹ nhàng. “Đúng vậy. Và sẽ còn nhiều hơn nữa… miễn là em ở bên anh.”
Trong ánh hoàng hôn cuối ngày, ngôi làng rực lên một sắc vàng nhạt, ấm áp và bình yên, như chính cuộc sống mà Pond và Phuwin đang tạo ra: vừa trưởng thành, vừa hạnh phúc, vừa được yêu thương và trân trọng.
Một buổi sáng mùa thu, gió hiu hiu thổi qua những con đường lát gạch mới của làng, Phuwin đi bộ đến ngôi nhà bỏ hoang cuối làng nơi họ từng để ý từ trước, một công trình cũ kỹ, ván mục, cửa sổ kêu cọt kẹt, mùi thời gian vẫn đọng lại trong từng góc. Pond đi cùng, dáng người cao lớn, vai rộng, từng bước đi chắc chắn, ánh mắt anh quét qua căn nhà như đang đánh giá mọi thứ, vừa khách quan, vừa bảo vệ.
Khi tiến vào bên trong, một điều bất ngờ chạm đến trái tim cả hai: một bé trai, không rõ đẻ được mấy ngày nhưng vẫn rất nhỏ, nằm cuộn tròn trong góc nhà, chăn mỏng, đôi mắt vừa sợ hãi vừa tò mò, nhìn họ như cầu cứu. Phuwin quỳ xuống, giọng dịu dàng run run:
“Em không sao đâu, em sẽ không bị bỏ lại nữa.”
Pond bước tới, đặt tay lên lưng Phuwin, rồi chạm vào người bé trai. Ánh mắt anh nghiêm nghị nhưng an toàn, vừa quyền lực vừa ấm áp một con sói bảo vệ đàn cừu của mình. Không lời nào cần nói, cả ba đều hiểu: đứa trẻ này sẽ có mái ấm, và họ sẽ là gia đình.
Họ quyết định nhận cậu bé làm con nuôi và đặt tên là Perm, nghĩa là mỏng manh nhưng kiên cường. Hana nhảy nhót xung quanh, Parker đứng canh cửa nhưng hiền lành, nhận ra gia đình đã thêm thành viên mới.
Cuộc sống gia đình và vlog.
Ngày đầu tiên về nhà, Perm được đặt trong cũi, còn Pond chăm sóc từng chi tiết: pha sữa đúng nhiệt độ, kiểm tra chăn gối, quan sát từng cử động của bé. Phuwin đứng bên cạnh, tay run run, học cách thay tã, ru con ngủ, pha sữa, tất cả dưới ánh mắt dịu dàng nhưng nghiêm túc của Pond.
“Em ổn chứ?” Pond hỏi, giọng trầm, tay chỉnh nhẹ khăn chăn cho Perm.
“Em… em nghĩ là ổn,” Phuwin thừa nhận, ánh mắt nhìn Perm và Pond cùng lúc.
Khoảnh khắc đó khiến Phuwin cảm thấy một điều rõ ràng: gặp Pond là may mắn, được ở bên anh là hạnh phúc, và giờ đây, họ còn có Perm để cùng nhau yêu thương.
Phuwin bắt đầu quay vlog về cuộc sống mới. Ban đầu chỉ là những khoảnh khắc đời thường: ru Perm ngủ, thay tã, nấu bữa sáng, chơi đùa với Hana và Parker. Nhưng người xem yêu thích cách cậu chia sẻ cảm xúc chân thành, những phút giây bình dị nhưng đầy ấm áp. Bình luận ngày càng nhiều:
“Cặp đôi này thật sự quá dễ thương!”
“Xem vlog mà thấy bình yên ghê.”
“Người đàn ông kia, Pond, đúng kiểu chồng lý tưởng!”
Phuwin nhận ra rằng vlog không chỉ là công việc hay đam mê nó là cách cậu giữ lại khoảnh khắc hạnh phúc, học cách nuôi con, và yêu Pond sâu hơn mỗi ngày. Pond người đàn ông của gia đình.
Pond vẫn giữ bản chất lạnh lùng, nghiêm nghị với thế giới bên ngoài, nhưng với gia đình nhỏ, anh mềm lòng. Mỗi buổi chiều, anh bế Narin, dỗ cười, dạy bé những cử chỉ đơn giản, hay chỉ cần ngồi bên Phuwin, tay khoác vai cậu, cùng nhìn Narin chơi đùa. Pond dùng hành động thay lời nói: bảo vệ, chăm sóc, và chiếm hữu trong tình yêu dành riêng cho gia đình.
Ngôi nhà được sửa sang rộng hơn, phòng khách sáng sủa, căn bếp đầy đủ, phòng Perm ấm áp với chăn gối mới, đồ chơi xinh xắn. Đồ dùng của Pond và Phuwin hòa lẫn, tạo thành một không gian vừa riêng tư, vừa ấm áp, vừa đủ để chia sẻ niềm vui gia đình.
Những khoảnh khắc bình dị nhưng trọn vẹn của gia đình nhỏ.
Buổi tối, khi Perm đã ngủ, Hana cuộn tròn trên ghế, Parker nằm canh cửa, Phuwin và Pond ngồi trên hiên, nhâm nhi trà, ánh đèn vàng phủ lên khuôn mặt họ. Pond đặt tay lên vai Phuwin, giọng trầm:
“Anh không cần cả thế giới biết. Chỉ cần em và Perm biết… anh sẽ luôn ở đây.”
Phuwin dựa vào vai anh, mắt nhắm hạnh phúc:
“Em biết… và em cũng sẽ luôn ở bên anh.”
Họ mỉm cười, nhìn ánh sáng phản chiếu từ cửa sổ, thấy Perm ngủ say, Hana và Parker vui đùa. Một gia đình bình dị nhưng đầy yêu thương, nơi Pond là trụ cột mạnh mẽ, Phuwin học cách trưởng thành, và Perm là trái tim nối kết cả hai.
Cảnh kết tấm hình gia đình, một buổi chiều khác, họ quyết định chụp hình gia đình. Pond ôm Phuwin, tay kia đặt nhẹ lên vai Perm, Hana cuộn tròn trên ghế sofa, Parker đứng canh cạnh, mắt nhìn ống kính. Máy ảnh nháy, tấm hình lưu lại khoảnh khắc ấm áp, bình yên nhưng tràn đầy tình yêu thương.
Ánh mắt Pond dịu dàng, hơi mỉm cười hiếm hoi, chỉ dành cho gia đình nhỏ của mình. Phuwin đỏ mặt, tựa đầu vào vai anh, cảm giác hạnh phúc lan tỏa. Perm ngủ yên trong vòng tay họ, còn Hana và Parker như biết rằng đây là gia đình thật sự, là nơi an toàn nhất.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ trở nên hoàn hảo: tình yêu, gia đình, sự trưởng thành và hạnh phúc. Và Phuwin biết chắc rằng, gặp Pond là may mắn lớn nhất đời mình, được cùng anh xây dựng một gia đình là hạnh phúc không gì sánh nổi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com