Call
Những ngày sau đó, họ không ngừng tìm tới nhau qua những dòng tin nhắn giữa màn đêm tĩnh mịch, vào lúc cả hai đều không ngủ nổi và có quá nhiều thứ trong đầu.
Danielle: "Still awake?"
Daniel: "Always."
Danielle: "That's not healthy."
Daniel: "Neither is thinking."
Danielle: "Fair point."
Ban đầu chỉ đơn là như vậy — những mẩu tin nhắn rời rạc, lơ lửng trong cái tĩnh mịch lúc 2-3 giờ sáng ở St. Petersburg cổ kính và cái sự náo nhiệt một cách lịch sự của một Moscow không bao giờ ngủ. Nhưng lặp lại đủ lâu, nó trở thành thói quen. Một loại "ritual of insomnia".
Cứ đến giờ đó, Daniel sẽ tự động mở Discord, còn Danielle, dù đang làm gì, cũng sẽ nhìn vào góc màn hình, thấy cái chấm xám lặng lẽ đổi thành màu xanh, và cô biết rằng đêm nay không cô không cô độc.
Ban ngày, Danielle có thói quen chạy bộ. Không phải vì thích, mà vì đó là cách duy nhất để ép mình rời khỏi căn phòng. Một buổi chiều, khi đang ở công viên, cô mở điện thoại, gửi đi một tin nhắn ngẫu hứng:
Danielle: "If I call, will you pick up?"
Daniel: "Now?? You're outside, aren't you?"
Danielle: "Yep. If you hang up, I'll just assume you tripped and died."
Daniel: "Can't have that. Call."
Và từ đó — những buổi chạy bộ không còn im lặng nữa. Cậu nói giọng cô khá trầm, lúc nào nghe cũng như sắp ngủ đến nơi, thứ giọng mang theo cái sắc lạnh của St. Petersburg nơi miền bắc nước Nga. Cô lại nói giọng cậu quá mềm và nhẹ, nghe chẳng giống người Moscow, cách dùng từ của người ở nơi cách cô hơn bảy trăm cây số đường trường làm cô bật cười.
Cô nói hay huyên thuyên về mọi thứ. Thời tiết ở St. Petersburg trông như thể bầu trời lúc nào cũng đau khổ, playlist dạo gần đây tự dưng toàn nhạc buồn, người đi đường đi ngang qua dắt theo con husky to như con bò, cả mấy chuyện ngớ ngẩn như tại sao lũ chim bồ câu ở công viên trung tâm trông lúc nào cũng đang lên kế hoạch gì đó mờ ám. Còn Daniel thì chỉ nghe, thỉnh thoảng chen vào vài câu cộc lốc, nhưng giọng cậu làm cho tiếng bước chân và hơi thở đứt quãng của cô trở nên đều đặn hơn.
Sau này, họ gọi những cuộc trò chuyện ấy là "destress routine" — một thói quen không ai biết đã thành thói quen từ bao giờ, cũng chẳng ai biết khi nào nó sẽ không còn là thói quen nữa.
Daniel: "You talk a lot when you're running."
Danielle: "You listen a lot when you don't."
Daniel: "Maybe we're a functional combo."
Danielle: "Or a very codependent one."
Daniel: "Still works either way."
Một tối nọ, khi đang chat, Danielle lơ đễnh hỏi:
Danielle: "You said you're majoring in English, right?"
Daniel: "Yeah?"
Danielle: "Then what kind of magic makes you sound like a Russian tourist trying to order coffee in Berlin?"
Daniel ngừng gõ. Ba chấm "typing..." biến mất. Một phút sau, tin nhắn của Danielle hiện lên:
Danielle: "You pronounce 'schedule' like 'sked-jool'."
Daniel: "Because that's the American way."
Danielle: "You live in Moscow, Dan."
Daniel: "Globalization, Dani. Ever heard of it?"
Danielle: "I live in St. Petersburg, you know. We still use the Queen's English here."
Daniel: "You sound like a snob from a Dostoevsky novel."
Danielle: "And you sound like you flunked phonetics."
Daniel: "Touché."
Cô cười đến mức suýt làm đổ cốc nước trên bàn.
Nhưng hôm sau, khi họ lại nói chuyện, Daniel phản công.
Daniel: "You study math, right?"
Danielle: "Yeah, why?"
Daniel: "You just said you use a calculator for 8 times 12."
Danielle: "So?"
Daniel: "So that's... elementary school level."
Danielle: "I'm conserving mental energy for important things."
Daniel: "Like what?"
Danielle: "Judging your pronunciation."
Daniel: "Fuck you."
Danielle: "How?"
Và thế là họ bắt đầu một chuỗi ngày dài lôi nhau ra làm trò đùa, cứ mỗi lần một người nói hớ, người kia sẽ lập tức ghi lại, chờ cơ hội lôi ra dùng. Nhưng kì lạ là, không ai thấy phiền.
Danielle: "We're too similar, it's weird."
Daniel: "Nah. Just mirror glitches."
Danielle: "You mean doppelgängers?"
Daniel: "Yeah. That."
Từ đó, họ bắt đầu gọi nhau bằng cái từ đó — vừa đùa, vừa nghiêm túc, như thể đang thử xem ranh giới giữa trùng hợp và định mệnh nằm ở đâu.
Daniel: "It's weird how we're in the same country, but it still feels like a different world."
Danielle: "That's because Moscow never sleeps."
Daniel: "And Petersburg never stops raining."
Danielle: "I guess that's why we found each other... Insomnia and bad weather."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com