Yearning
St. Petersburg và Moscow nằm trong cùng một múi giờ. Không có buổi sáng nhạt nhoà nào đến sớm hơn, cũng chẳng có màn đêm im lặng nào kéo dài hơn. Nhưng đến khi đồng hồ chỉ 4.20, ánh sáng xanh xám từ giao diện Discord vẫn hắt lên khuôn mặt cả hai — một ở căn hộ đơn nhỏ gần bờ Neva, một ở khu ký túc xá gần đại lộ Leningradsky.
Danielle và Daniel gọi đó là "giờ chết" — quãng thời gian mà cả hai thành phố đều đã đi ngủ, chỉ còn họ và những tệp bài tập mở dở. Cả hai học đến mức hơi thở cũng hòa vào nhịp gõ phím. Những dòng chữ, công thức, và đề bài lặp đi lặp lại đến vô tận; chỉ có giọng nói khe khẽ của người bên kia là lay động cái sự tĩnh mịch vô thực đó — ấm, mệt, nhưng kiên trì.
Không có tỏ tình. Không có hứa hẹn. Chỉ có sự đồng hành trong im lặng.
Daniel ghi chép công thức hóa học bằng thứ chữ tròn đều đến đáng ngờ, dù cậu vốn học chuyên Anh. Danielle nhắc cậu chỉnh phát âm "pharmacy", rồi quên mất rằng mình đang lười giải bài tích phân từ chiều.
"You're too organized for a language kid," cô nói, giọng nửa thật nửa đùa.
"And you're too lazy for a science one," cậu đáp, mắt vẫn không rời màn hình.
"Touché"
Những ngày gần thi, cả hai dường như hoà lẫn vào nhịp sống của nhau. Daniel thường dậy sớm chạy bộ, để đầu óc tỉnh táo. Danielle gọi điện trong lúc cậu chạy, nói toàn những mẩu vụn vặt, rời rạc — một bài vẽ phối cảnh mà cậu cá là có 10 năm nữa cô cũng không vẽ xong, một bộ phim cũ rích mà cô muốn xem lại nhưng luôn quên mất, cái cách rám chiều hồng phớt lọt qua rèm cửa màu trắng làm căn phòng cô trông thật bánh bèo. Cậu nghe, thỉnh thoảng chỉ "ừm" một tiếng, nhưng chưa bao giờ tắt máy trước.
Cô nấu ăn rất giỏi, nói chuyện về những món Âu bị cô Nga hoá với giọng bình thản như đang đọc thơ. Cậu thì không nấu, nhưng lại luôn chú ý cân bằng dinh dưỡng đến mức ám ảnh.
"You live so healthy," cô trêu.
"Not healthy, just tired of being tired. Also, I'm too thin, people call me a twink..."
"Yes, you are."
"Fuck you..."
"When?"
Cô từng đến phòng tập ba buổi một tuần, cậu từng dành nửa tiếng mỗi ngày để chạy bộ, nhưng không ai còn đủ thời gian cho thể thao nữa. Chỉ còn lại những tiếng thở dài và tiếng hai con chuột máy tính lạch cạch đều đều trong đêm.
Kỳ thi đại học đến gần, và cùng với nó là một thứ căng thẳng lạ lẫm — một cái căng thẳng không phải tới từ sách vở.
Có lần Daniel tắt mic lâu hơn thường lệ.
Danielle tưởng cậu ngủ, nhưng rồi thấy khung màn hình Discord vẫn sáng, khung chat hiện lên một dòng chữ nhỏ:
"I don't know why, but I can't focus unless I hear your voice."
Cô đọc, không trả lời.
Chỉ lặng lẽ bật webcam lần đầu tiên sau mấy tháng, đặt điện thoại cạnh cửa sổ, để tia nắng đầu tiên trong ngày của St. Petersburg chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi của mình.
Cậu im lặng, rồi bật mic:
"It's the same light here."
Hai thành phố lớn, chung một múi giờ. Hai con người, chung một nhịp tim lặng lẽ — họ học, học để tiến gần hơn, không chỉ đến một ngôi trường, mà để đến bên một người mà họ chưa từng gặp, một ảo giác của ánh sáng mà hai con thiêu thân đang lao vào.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com