Kỳ nghỉ hè của Nôbita (Quyển hạ)_Phần thứ nhất
Bản truyện tranh:
https://www.facebook.com/media/set/?vanity=ichisue&set=a.374269371368448
Cuốn Hạ: Tạm biệt nhé, vì đến đây là chia tay vĩnh viễn
下: さよなら、今は永遠の別れだから
Kỳ nghỉ hè đã kết thúc, nhưng mùa hè thì vẫn còn nương lại nơi thị trấn này. Nắng vẫn vàng ươm trên những hàng cây dẻ. Bác chủ tiệm nước giải khát nơi góc đường, mái tóc bạc phơ một nửa, uể oải tay quạt, chẳng buồn đứng lên tháo lá cờ có in chữ "氷" đỏ rực màu hoa râm bụt xuống dù đã cất cái máy bào đá vào tủ từ lâu. Đêkhi vẫn có thể ngửi thấy được mùi nhựa đường hăng hắc trong không khí. Hình như ban nãy vừa thoáng qua đây một trận mưa rào. Trong chiếc áo đồng phục trắng, Đêkhi cất từng bước nặng trĩu dưới vầng mặt trời rực rỡ, chói lóa cả mắt. Cậu cảm thấy không thoải mái chút nào khi lại phải ngày ngày bị chôn vùi trong biển âm thanh của những tiếng nói, tiếng cười, tiếng cãi vã, tiếng trêu đùa phát ra từ đám học sinh, cả nam lẫn nữ, đang ở vào độ tuổi phát tiết sinh lực ra bên ngoài. Hai tuần gần như chỉ nhốt mình trong nhà tránh cái nắng oi ả của mùa hè khiến cho cậu trở nên lười nhác việc tiếp xúc với sinh vật sống. Giờ thì có bắt gặp một chú cún Shiba hay Corgi đáng yêu tới mức làm tan chảy cả những trái tim băng giá nhất thì Đêkhi cũng chẳng buồn vuốt ve cưng nựng.
"Hay là mình khỏi đến trường luôn nhỉ? Dù sao hôm nay cũng chỉ học một nửa buổi. Mình sẽ đi loanh quanh một chút cho đầu óc thư thái. À, còn phải ghé lấy cuốn tạp chí đặt từ hồi tháng trước nữa. Sau đó, mình sẽ về nhà, vừa đọc truyện vừa ăn nhẹ cái gì đó, rồi chợp mắt một chút."
Cậu thiếu niên nghĩ thầm như thế và cảm thấy tinh thần trở nên phấn chấn hơn một chút. Bỗng dưng, lúc đi tới đoạn bờ sông lồng lộng gió, chân cậu vô tình vướng vào một vật gì đó. Đêkhi vừa nhìn xuống đã ngay lập tức hốt hoảng nhảy phắt sang một bên vì cứ ngỡ đó là một con rắn đang băng qua đường. (Không hẳn là) may mắn làm sao khi thứ vừa quàng vào chân cậu chỉ là một sợi dây có hình thù kỳ lạ. Thậm chí có thể nhận xét là quá kỳ lạ để có thể là một sợi dây. Nó bóng loáng và trơn tuột. Hai đầu còn gắn hai khối cầu tròn vo, một bên đỏ và một bên xanh lá. Cậu nghiêng đầu ngắm nghía nó một hồi, rồi cũng quyết định cầm nó lên. Trong một khoảnh khắc, cậu thiếu niên của xứ sở Mặt trời lỡ quên mất lời dặn dò của người xưa, rằng lòng hiếu kỳ sẽ giết chết cả loài mèo hay người ngoài hành tinh có đôi tai mèo, chứ đừng nói là một thằng nhóc loài người tầm thường như cậu. Đêkhi vừa nhặt nó lên thì loáng thoáng nghe từ xa vọng tới một tiếng gọi í ới mang đầy những dự cảm bất an.
"Đêkhi, thật tình cờ quá. Cậu đang làm gì mà lại đứng ngây ra thế?"
Nơi đầu cầu, Nôbi Nôbita, cùng sự trở lại huy hoàng của đôi kính áp tròng, vẫy tay với cậu. Hình ảnh của những sự kiện xảy ra cách đây chừng mươi ngày trước vụt qua trong tâm trí Đêkhi, chóng vánh như một thước phim tua vội. Cậu thiếu niên tóc màu nâu sẫm bất chợt rùng mình, toan quay người bỏ đi tìm lối khác. Thật kỳ lạ làm sao khi cơ thể cậu lại chẳng chịu tuân theo sự điều khiển của não bộ, kiên quyết không dịch chuyển dù chỉ một li. Ở phía đối diện, Nôbita thì đang guồng chân, hối hả chạy tới chỗ cậu. Không còn đường thoát, Đêkhi đành phải đối diện với cái hiện thực chẳng lấy gì làm dễ chịu này.
- Chuyện lần trước, cho tớ xin lỗi nhé. - Nôbita, cậu học sinh xuất sắc nhất lớp 10-A ngại ngùng lên tiếng. - Tớ định xin lỗi cậu sớm hơn, nhưng từ sau hôm đó, tớ chẳng tài nào tìm gặp được cậu. Cậu đã ở đâu vậy hả, Đêkhi?
- Tớ chỉ ở nhà thôi. Tuy nhiên,...tớ cố ý tránh mặt cậu đấy.
Đêkhi đáp. Vì cậu đang cúi gằm mặt nên chẳng tài nào biết được cậu bạn cùng lớp đang bày ra vẻ mặt gì sau khi nhận lấy những ngôn từ nhọn hoắt như mũi dao bằng băng từ cậu. Đêkhi tự hỏi, sao cậu phải chịu đựng mặc cảm tội lỗi đè nặng trong lòng trong khi chính cậu thiếu niên tội nghiệp mới là kẻ bị từ chối.
- Vì...vì cậu đã nói...rằng cậu có thể tự lo liệu mọi thứ một mình bởi đó là chuyện của riêng cá nhân cậu.
Phải khó khăn lắm Đêkhi mới có thể nói được trọn vẹn một câu. Có một thứ gì đó dày cộm và đắng ngắt dường như đang chắn ngang cổ họng cậu. Cậu thiếu niên phải dồn sức nuốt mãi mới trôi xuống được.
- Có lẽ cậu đã hiểu nhầm rồi. Ý tớ ngày hôm đó là...
- Thôi bỏ đi. Tớ cũng chẳng bận tâm nữa.
Đêkhi cắt ngang khi Nôbita cố gắng tìm cách chống chế. Cậu thiếu niên đã cảm thấy quá mệt mỏi khi suốt một mùa hè phải chịu đựng sự trói buộc bởi một mớ cảm xúc tiêu cực và độc hại sản sinh ra từ cơn bệnh trầm kha mùa hạ và sự nhận thức về nỗi cô độc hẳn sẽ đeo bám lấy cậu suốt cả cuộc đời. Tất cả đều xuất phát từ cái ngày Nôbita tìm đến cậu và yêu cầu sự hợp tác cho một kế hoạch hết sức điên rồ. Lẽ ra cậu phải mạnh mẽ khước từ. Không đúng, đáng lẽ ngay từ đầu ra cậu phải nhanh chân chạy trốn, cấp bách như khi người ta lẩn trốn một bóng ma quá khứ. Giống như lúc này đây.
- Mà cậu cầm thứ gì lạ thế? - Nôbita bỗng nhiên thay đổi chủ đề cuộc đối thoại khiến cho Đêkhi không khỏi ngỡ ngàng. - Cho tớ xem một chút nhé.
Đêkhi nhận thấy mình chẳng có lý do gì từ chối cậu ta cả. Sợi dây này thậm chí còn chẳng thuộc quyền sở hữu của cậu.
"Tớ cảm giác như mình đã từng thấy sợi dây này ở đâu đó rồi thì phải?"
Nôbita vừa nói vừa đưa tay chạm vào khối cầu màu đỏ ở đầu dây còn lại. Và ngay chính tại thời khắc ấy, một luồng điện có điện áp khoảng chừng 15 volt truyền từ năm đầu ngón tay đi khắp cơ thể Đêkhi. Cơ bắp cậu thiếu niên tê rần. Đầu óc cậu choáng váng. Đêkhi thấy cảnh vật phía trước hóa ra toàn một màu trắng nhợt như váng sữa, bảng lảng chỗ này chỗ kia vài mảng màu đỏ và xanh. Hiện tượng đó diễn ra chừng vài giây thì kết thúc. Hình khối của thế giới thực sắc nét dần trong đôi mắt cậu. Bên cạnh tấm biển quảng cáo mua xe dưới hình thức trả góp dài hạn vẫn là cậu thiếu niên dong dỏng cao mặc chiếc áo đồng phục trắng có thêu phù hiệu trường Trung học Kitagawa, nơi cậu dành phần lớn thời gian để nhìn ra cửa sổ ngắm mây bay và đọc lén tiểu thuyết dưới gầm bàn. Chân cậu ta đi đôi Adidas màu đen đã cũ, trông rất giống với đôi giày yêu thích của cậu. Cả cái cặp màu xanh Lagoon có treo lá bùa cầu may màu đỏ cam được bán với số lượng giới hạn tại đền thờ thần đạo Otsukigami và chiếc đồng hồ thể thao hiệu Seiko nơi cổ tay cũng giống hệt với cái mà cậu đang sở hữu. Cả đường nét trên gương mặt Nôbita bây giờ cũng giống cậu như tạc. Cứ như thể cậu đang được tận mắt ngắm nhìn một bản phân thân của mình vậy.
- Sao mình lại đứng bên đó thế kia?
Tiếng kêu đầy kinh ngạc được thốt lên bằng chất giọng của "Đêkhi" qua cái miệng đương mở to hết cỡ trên khuôn mặt cũng thuộc về "Đêkhi" mặc dù bản thân cậu vẫn đang đứng lặng thinh, bất động như một pho tượng cổ bị vùi một nửa thân bên dưới cát nóng sa mạc.
Sau khi cả hai đã bình tĩnh lại để có thể ngồi xuống bàn bạc cùng nhau, Nôbita đi đến kết luận rằng Đêkhi và cậu bạn cùng lớp của mình đã bị tráo đổi linh hồn cho nhau thông qua sợi dây kỳ lạ này. Cậu ta còn khẳng định chắc nịch là đã từng thấy một cái tương tự trước đây. Nó cũng là một trong những món bảo bối thần kỳ nằm trong chiếc túi có sức chứa vô hạn. Cậu ta cũng không giấu giếm chuyện lần đó đã cùng với Xuka thử nghiệm tính năng của nó.
- Muốn trở lại thì vô cùng đơn giản. Chỉ cần hai chúng ta mỗi đứa nắm ngược đầu dây lại là xong.
Đêkhi nhìn vẻ tự tin sáng bừng trên gương mặt của Nôbita mà thở phào nhẹ nhõm. "Thì ra chuyện cũng chẳng có gì làm nghiêm trọng cả." Đêkhi vừa nghĩ vậy, vừa ung dung nắm lấy quả cầu màu đỏ. Sau đó đến lượt Nôbita nhặt quả cầu màu xanh đang nằm lăn lóc trên mặt đất lên. Đêkhi nhắm chặt mắt lại, nhẩm đếm từ một đến năm trong đầu rồi đột ngột mở mặt thật to, như để trông cho rõ một phép nhiệm màu xảy ra (thêm một lần nữa) giữa đời thực. Điều đáng buồn là cuộc đời này thường hay thích trêu ngươi hơn là chiều lòng con người. Thu vào trong đôi mắt của Đêkhi vẫn là khuôn mặt chán chường của chính cậu.
- Thật kỳ lạ. Lẽ ra chúng ta phải đổi ngược lại chứ?
Lắng nghe Nôbita kêu lên thất thanh bằng chất giọng trầm trầm của chính mình càng khiến Đêkhi thêm phần tuyệt vọng. Cậu vò đầu bứt tai, thoáng bất ngờ khi năm đầu ngón tay luồn qua mái tóc trơn tru hơn thường ngày. Mấy sợi tóc vuốt ra cũng có vẻ mỏng manh và yếu ớt hơn.
- Đêkhi à, xin cậu...đừng vuốt tóc mạnh quá. Nếu không tớ sẽ rụng hết cả tóc mất. - Nôbita nhỏ nhẻ đề nghị.
- Tớ xin lỗi. Giờ chúng ta thử lại nhé.
Lẽ ra sáng hôm nay, cậu thiếu niên tên Đêkhi nên nghe theo lời chị phát thanh viên xinh đẹp trên đài truyền hình quốc gia mà mang theo một vật bất kỳ có màu xanh lá mạ để tăng vận may trong ngày. Hoặc giả cậu nên rẽ trái ở ngã tư đầu tiên và chọn đi đoạn đường dài hơn. Tuy nhiên, xét đi xét lại thì chuyện đúng đắn mà cậu nên làm ngay từ đầu là đối xử với Nôbita giống như những học sinh cùng lớp khác, tức là cứ mặc kệ cậu ta.
- Cũng không ăn thua nhỉ? - Nôbita buông một tiếng thở dài thườn thượt, nói. - Tớ đoán là thứ này hư rồi.
- Vậy chúng ta phải làm sao?
- Món đồ vật này bị rơi ở đây thì hẳn chủ nhân của nó vẫn chưa thể đi xa được.
Nôbita bắt đầu trổ tài suy luận. Cậu ta từ nhỏ đã thích đóng vai thám tử.
- Nghĩa là chúng ta sẽ đi tìm người đàn ông đó ư?
- Tớ nghĩ là "chúng ta" thì không được đâu bởi vì "Nôbita", kể từ hồi mới lên cấp hai đến tận bây giờ, chưa từng nghỉ học một ngày nào, kể cả khi bị ốm. "Nôbita" cần phải đến trường.
Có một tia sáng sắc như lưỡi dao lóe lên trong đôi mắt đen lay láy của Nôbita. Cậu ta hạ thấp giọng, rõ ràng là muốn ám chỉ một ý tứ sâu xa ẩn dưới đôi ba tầng ngữ nghĩa. Đêkhi trầm ngâm một hồi, rồi ngập ngừng lên tiếng:
- Thật ra thì, ngày hôm nay, "Đêkhi" vốn cũng không muốn đến trường.
Nôbita nhoẻn miệng cười, một nụ cười hoàn hảo đến phi thực, cứ như thể được vẽ lên trên khuôn mặt bởi một tác giả truyện tranh. Cậu hội trưởng hội học sinh nhìn xoáy vào Đêkhi, cất giọng niềm nở:
- Vậy thì ngày hôm nay trăm sự nhờ cậu nhé, "Nôbita".
***
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com