Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

20. lover

"Harry, sinh nhật cậu sắp đến rồi này, tụi mình sẽ đi đâu chơi nhỉ?" Ron hào hứng vỗ vai người bạn đang vùi đầu vào trong mớ bài tập trên bàn học.

Harry dừng bút, cậu hơi hơi ngước đầu lên để lộ đôi mắt xanh lá sau cặp kính cận tròn xoe, đôi mắt cậu mù mịt nhìn người bạn trước mặt nhưng không nói gì, kiểu giống như đang tiếp thu và xử lý câu nói của bạn mình trong đầu với dáng vẻ chậm chạp làm Ron bó tay bó chân.

"Harry, cậu có thể để ý đến lời mình nói một chút được không?" Ron thở dài.

"À ừ." Harry gật đầu. "Sinh nhật mình ấy à? Mấy cậu thích đi đâu cũng được."

Ron nghe vậy liền sáng mắt lên, cậu quay qua nhìn Hermione rồi cười gian làm cô bạn bực bội đưa tay ra đánh cái bốp vào vai làm cậu xuýt xoa hết cả lên. Ron hậm hực thu lại cái bản tính đáng khinh của mình rồi lấy điện thoại ra bắt đầu dò tìm những điểm vui chơi thú vị dành riêng cho cậu bạn thân chăm học của mình.

Hermione đi lại gần Harry, cô bình tĩnh ngồi xuống trước mặt cậu bạn của mình rồi đưa mắt nhìn đến khuôn mặt non nớt không hiểu chuyện, cô nhẹ thở dài và đưa tay lên xoa mái tóc rối xù của Harry. Harry cảm nhận được sự dịu dàng của Hermione liền ngẩng đầu mỉm cười khiến trái tim cô bất chợt mềm xuống, như muốn tan chảy vào trong nụ cười ấy.

"Đi bar thì sao? Quán bar này mới mở nên không có tạp nham đâu."

Ron bất chợt nhào đến đưa điện thoại ra, Hermione liếc mắt nhìn một chút thông tin, cô thấy rõ địa điểm, giờ giấc và mấy dòng tin đảm bảo, vốn dĩ cô còn ngờ vực về những điều này nhưng khi thấy Harry có chút hứng thú thì cô đành nuốt lời ghét bỏ vào trong bụng. Hiếm lắm Harry mới thích thú một thứ gì đó, cô không thể tàn nhẫn cấm cản cậu ấy được.

Cuối cùng Ron cũng được thỏa mãn mong ước đi bar một lần, cậu đã dùng tất cả mọi lời nói để dụ dỗ Hermione đi cho bằng được với điều kiện phải bảo vệ an toàn cho Harry.

Ron nghĩ đến tình cảnh bây giờ của Harry, vốn dĩ Harry là một người nhanh nhạy và năng động nhưng vì một vài chuyện mà cậu ấy tự bó mình trong mớ suy nghĩ và những kí ức kì lạ nên đầu óc bây giờ cứ ngu ngơ một cách bất thường, đôi khi sẽ như một đứa trẻ đôi khi lại sắc bén và tỉnh táo bất chợt. Ron và Hermione cũng tìm cách giúp bạn mình tốt hơn nhưng mọi điều trở lên công cốc vì Harry rất bài xích với việc trở lại là một người bình thường.

Trí thông minh của cậu ấy vẫn còn nhưng tính tình không khác gì một đứa con nít nên đôi khi phải để mắt và trông rất là mệt. Ron đã mệt đến mức muốn chết đi sống lại vì để lạc Harry trong một buổi đi chơi với trường và cậu đã chạy như điên để tìm được cậu ấy, đến khi tìm thấy thì Harry đang đứng nói chuyện với một người con trai là lạ.

Cũng may người đó là một người tốt, có vẻ là lớn hơn cậu và Harry đôi chút vì mang dáng vẻ khá là thành thục và khí chất lớn tuổi, mà Harry cũng rất thích người đó nên cứ mãi bám chặt không chịu về hay thả ra. Mà người kia cũng tốt tính quá nên cũng giúp Ron dụ dỗ Harry buông tay, uất ức nắm chặt tay áo của Ron trở về trường.

Thời này khó mà tìm được người hiền lành, tốt bụng như này lắm và Harry may mắn thật đấy.

...

Đến ngày sinh nhật, Ron hí ha hí hửng chạy đến nhà Harry kéo cậu bạn dậy từ tám giờ sáng đến trung tâm thương mại để chọn đồ, vẻ mặt Harry vẫn còn mơ màng chưa tỉnh ngủ và không hiểu chuyện gì đang xảy ra đã bị Ron xoay như chong chóng thử hết bộ này đến bộ khác, mãi đến khi Ron thấy hài lòng mới buông tha cho thân thể nhỏ bé quá sức chịu đựng của Harry.

Harry nhìn Ron chạy đi tính tiền, cậu ngơ ngác dựa vào bức tường bên ngoài, mái tóc rối xù xõa ra che hết cả mắt mà cậu cũng không quan tâm lắm, cậu chỉ lo để ý dưới chân và thầm đến những con kiến nhỏ xíu đang chạy qua chạy lại. Bỗng nhiên trước mặt cậu tối sầm, Harry chần chừ ngước mặt lên thì thấy có mấy người kì lạ xăm trổ đầy mình, ai ai cũng cười cười tiến đến làm cậu hơi sợ hãi mà rụt người về sau.

Dường như bọn họ cảm thấy thích thú với vẻ mặt sợ hãi của Harry nên càng được nước lấn tới.

Harry mím môi, bên tai cậu là mấy lời trêu ghẹo tục tĩu khiến đầu cậu ong ong cả lên, bọn họ còn đụng tay đụng chân sờ mó lên cánh tay và khuôn mặt dù cho Harry đã cố né lắm rồi. Mãi đến khi có người quá đáng vuốt ve vòng eo cậu thì cậu mới bất ngờ đưa tay gạt ra và đấm thẳng vào mặt tên đó làm tụi nó sững sờ dừng lại kiểu như không tin được cái người nhìn dễ bắt nạt vậy mà lại dữ dằn đến mức này.

Harry cũng đờ người ra nhìn bàn tay chính mình, cậu không tin vào mắt mình nữa, mọi thứ xảy ra nhanh quá làm cậu thấy hoang mang và mù mịt, cứ như là chuyện vừa rồi là do ai đó chứ không phải do cậu làm vậy.

"Mày chán sống rồi hả?"

Tên bị đánh nổi khùng lên, gã ôm lấy gò má sưng lên và sửng cồ bước đến nắm lấy cổ áo Harry xách lên, khi gã chuẩn bị cho cậu một cú đấm thì lại bị ai đó giữ chặt cánh tay lại và bẻ ra sau khiến gã la oai oái.

Cổ áo Harry được thả ra, cậu vội vàng lùi về sau ngăn lại cơn ho của mình rồi mới ngước mắt lên nhìn người giải vây cho cậu, nhưng người đó lại quay mặt đi thành ra cậu chỉ thấy được bóng lưng. Harry cứ thế nhìn trân trân vào phía sau người đó, để ý từng hành động đến mức mà cậu cũng không hiểu sao tim mình lại đập nhanh một cách kì lạ. Khoảng một lúc sau khi đám người kia sợ hãi chạy mất thì người đó cũng hơi hơi quay người lại, Harry mong chờ được nhìn đến khuôn mặt người nọ thì Ron đột nhiên lao đến che khuất tầm nhìn.

"Harry, cậu không sao chứ? Trời ạ, cậu phải ở yên trong tầm nhìn của mình chứ đừng đi lung tung nữa, Hermione sẽ giết mình mất."

Harry không đáp lời Ron mà chỉ muốn rướn người lên nhìn phía sau nhưng người đó đã rời đi từ bao giờ. Không hiểu sao cậu lại thấy hụt hẫng, khóe môi mím lại tỏ vẻ không vui làm Ron không hiểu tại sao mà cứ nghĩ chắc do cậu bỏ quên Harry nên cứ năn nỉ, dỗ dành Harry hết giận và dặn dò đừng nói cho Hermione.

Harry không để ý đến Ron cho lắm, dù sao mấy lời cậu bạn nói cũng bay từ tai này qua tai khác mà thôi.

...

Vừa đến tối là Ron và Hermione đã đến nhà Harry và cùng cậu đi đến địa điểm ăn chơi sinh nhật do chính Ron chọn. Ngày hôm nay Hermione cũng miễn cưỡng mặc lên người bộ đầm đen bó sát hở lưng, mái tóc xoăn dài được tóm gọn về sau chỉ để lại vài cọng lưa thưa trên trán tăng phần quyến rũ, Ron thì cũng thay đổi style mặc đồ với kiểu badboiz mà cậu chàng học lỏm trên mạng.

Chỉ có Harry khác biệt hẳn, dù cho thể xác Harry đang ở độ tuổi trưởng thành thì tâm trí cậu lại chỉ như một đứa trẻ nên Ron đã lựa cho Harry bộ đồ coi là phù hợp, không già cũng không quá trẻ con.

Khi cả ba bước vào quán bar, ánh đèn và tiếng nhạc xập xình vang lên bên tai làm Harry hơi nhăn mặt đôi chút nhưng khi thấy khuôn mặt thích thú của hai người bạn thì cậu lại miễn cưỡng vui vẻ vì không muốn mọi người mất hứng. Ron kéo cả ba đến một bàn khá kín đáo trong bar, cậu thành thục gọi nước và chút đồ ăn nhẹ làm Hermione phải nhìn với ánh mắt khác.

"Cậu đến đây rồi à?" Hermione chống cằm, vắt chéo chân.

"Có đến tìm hiểu trước." Ron ngại ngùng sờ mũi. "Chứ đến mà không biết gì thì kì lắm."

Hermione bật cười bắt đầu trêu chọc cậu bạn.

Harry lại đang tò mò nhìn khắp nơi, dường như chỗ nào cũng lạ lẫm với cậu vậy, mọi người ở đây ăn mặc rất đẹp nhưng hở hang quá với lại bọn họ cứ dính sát vào nhau làm cậu khó hiểu. Harry muốn mở miệng hỏi bạn nhưng cậu lại chần chừ, không biết sao cậu lại cảm thấy nếu hỏi thì sẽ rất xấu hổ nên cậu đành ngoan ngoãn ngồi im và đưa mắt nhìn.

Khi nước được đem ra thì Harry mới thu hồi tầm mắt lại mà vui vẻ cầm ly nước cam của mình nhấm nháp từng ngụm, Ron và Hermione thì gọi ly rượu có nồng độ thấp để trải nghiệm cảm giác làm người lớn. Harry muốn uống thử nhưng bị ngăn cản, cậu bĩu môi quay mặt đi nhưng khi thấy bạn mình không để ý liền táy máy tay chân cầm ly rượu của Ron nhấp một ngụm nhỏ, vị cay xé lưỡi ập đến làm Harry nhăn mày ghét bỏ.

Cậu vội vàng thả ly xuống và ôm lấy ly nước cam uống trôi đi vị khó chịu trong miệng.

Đột nhiên Harry bật dậy, đôi mắt cậu dính chặt lấy hình dáng một người con trai ở quầy pha chế, trong thoáng chốc Harry đã rời khỏi chỗ ngồi và nhanh chóng đi đến cạnh người đó.

Cậu ngại ngùng đứng gần bên khiến người đó khó hiểu.

"Xin chào, cậu có việc gì với tôi sao?" Người đó cong môi nhưng rồi lại kinh ngạc. "Khoan đã, có phải là cậu nhóc đi lạc lần trước không?"

Mắt Harry sáng rực, cậu gật đầu liên tục làm người đó bật cười.

"Cậu nhóc lại đi lạc nữa sao?"

Harry lắc đầu.

"Đi với bạn?"

Harry mỉm cười gật đầu.

"Cậu cứ gật đầu, lắc đầu vậy mãi sao? Sao không giới thiệu bản thân đi? Tôi là Draco Malfoy, còn cậu?"

Harry há miệng, giọng nói dè dặt mang chút trẻ con vang lên: "Em là Harry Potter, anh cứ gọi em là Harry. Em gọi anh là Draco được không?"

Draco buồn cười nhìn vẻ mặt mong chờ của Harry, anh đưa tay xoa nhẹ mái tóc rối xù của cậu, khàn khàn giọng:

"Rất vui được gặp lại em, Harry."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com