Tác giả: Liễm Chu.Tên truyện: Mạc Đạo Vô TâmThể loại: Xuyên không, cung đình hầu tước, tình hữu độc chung, HE.Nhân vật chính: Thẩm Thu Hoa (Khang phi), Dương Quỳnh (Thanh Diệp)Editor: Phong LinhDo bên Wattpad của bạn edit-PhongLinh đã gỡ truyện ra, nên mình đã xin bạn ấy up lại để mọi người đọc. Truyện được reup lại dưới sự đồng ý của bạn PHONGLINH.…
NHÓC ZOMBIE CHỈ MUỐN AN NHÀN THÔITên gốc: Cá mặn tiểu tang thiTác giả: Chỉ YTình trạng: Tác giả vẫn đang rặn từng ngày~Editor: Cô RùaThể loại: Đam mỹ, HE, kinh dị, hiện đại, vô hạn lưu, chủ thụ, du hành qua các phó bản rùng rợn và giải mã, truyện đọc thư giãn :))…
tác giả: Dương Quang (Camanvan)thể loại : Thô tục, song tính, hệ thống, yêu thầm, bệnh trạng tâm lí, 1×1.Tag : chiếm hữu biến thái ngầm công × nhu nhược mảnh mai trà xanh dâm đãng thụ.Giới thiệu: Tú Chiêu sinh ra khác người, cậu đã được chuẩn đoán không sống nổi qua 20 tuổi. Thay vì chìm đắm trong đau khổ của bệnh tật, cậu quyết định vui vẻ sống những ngày cuối cùng. Trước ngày ra đi vẫn còn tranh thủ đọc nốt truyện khiêu dâm nam nam đang nổi trên mạng. Sau khi chết, cậu bất ngờ được một hệ thống giới thiệu làm nhiệm vụ thay đổi cốt truyện cho những thế giới vô cùng thú vị: - Biến thành trà xanh giải cứu anh đẹp trai nhà giàu học giỏi. - Biến thành tiểu thế tử bị ghét bỏ trong nhà sau đó bị hoàng đế ép vào cung chơi nát bướm. - Biến thành thế thân đáng yêu của tổng tài ngoài lạnh trong nứng. - Biến thành bé người yêu ốm yếu của bác sĩ lạnh lùng.... Cuối cùng cậu cũng nhận ra, dù ở thế giới nào mình cũng bị nam chủ chơi nát bướm, không những không thể phản kháng mà còn yêu luôn người ta.*Ghi chú của nam chủ: Dù em đi đâu, dù em là ai, dù em làm gì thì em cũng là của tôi. Mãi mãi là của tôi, tất cả đều là của tôi. Đừng hòng chạy mất !!!!《CHÌA KHÓA: MỌI ĐAU KHỔ SẼ QUA ĐI KHI HẠNH PHÚC TỚI~》*****TRÀ XANH LÀ CHỈ TÍNH THẢO MAI LÀM NŨNG BIẾT NỊNH NỌT CHỨ KHÔNG PHẢI TIỂU TAM CƯỚP CHỒNG NHENNN !! Chỉ đăng tại wp @camanvan Nghiêm cấm đọc web reup, kiếm tiền bất hợp pháp.…
Tác giả: Nhạn CốtTác phẩm: Mây nuôi tể sau ta càng đỏTạm dịch: Sau khi nuôi con trai tôi thế mà lại hot Edit: Nhật NhậtRaw + QT: Kho tàng đam mỹ fanficThể loại: Hiện đại, Ngọt sủng, Giới giải trí, Chủ thụ, Sảng văn, Nhẹ nhàng, Ấm áp, 1x1.Editor có lời muốn nói: Bản edit chỉ dám đảm bảo độ chính xác 50 - 60%. Hoan nghênh mọi người góp ý, sửa lỗi type, lỗi chính tả... Không yêu hãy nhẹ nhàng bước ra, xin chớ nói lời cay đắng.Truyện chỉ đăng tại wattpad, nói không với truyenfull, sstruyen...Note: Không phải sinh tử văn, không phải sinh tử văn, không phải sinh tử văn.…
Tần Phong ở sau khi chết nhận được một lá thư mời âm u -- chỉ định đặc cách một nhân viên lễ tân, yêu cầu:1, Ngũ quan đoan chính, khí tràng khủng bố, tốt nhất là ảnh chụp có thể giữ nhà;2, Ngài sẽ có một vị cộng tác cố định, mỗi ngày trước khi vào ca cần phải nhớ kỹ: Cộng tác của tôi tốt nhất trên đời, mỗi ngày tôi phải yêu cậu ấy, ngàn vạn lần không thể thả cậu ấy ra ngoài doạ quỷ;3, Đối nhân xử thế chân thành không ưỡn ẹo, có thể động thủ tuyệt đối không léo nhéo, kính xin ngài nhất định phải chém chết tất cả kẻ địch trước khi cộng tác của ngài ra tay, hơn nữa bởi vì ngài đại diện cho hình ảnh của Sở, động tác chém người cần phải tao nhã điển trai.Tần Phong (ngu ngơ): Các vị tuyển lễ tân cho quầy nào vậy?Đáp: Quầy lễ tân Địa Phủ, chúc mừng nhận việc!Sau đó...Tần Phong (quỷ sinh viên mãn.jpg): Cộng tác của tôi tốt nhất trên đời! Cậu ấy cực kỳ ôn nhu, cả khi ra tay xé ác quỷ gây sự cũng ôn nhu vô cùng. Mỗi ngày làm nhiệm vụ với cậu ấy tôi cảm thấy mình có thể hăng tới nóc, thành tựu xây dựng Âm Phủ hòa bình ở ngay trong tầm tay rồi!Đồng sự & Nhân vật phản diện: Không dám động đậy, không dám động đậy!…
Tác giả: Yên Tử (胭子) (Quyển 1 : Gửi ngài kim chủ sâu không lường được) Thể loại: đam mỹ, giới giải trí, 1×1, khế ước tình nhân, ôn nhu quỷ súc công x nhị hóa nhân thê thụ, hài, ấm áp Nguồn: Hạ Nguyệt Edit: Ngáo Link: https://tongthudainhan.wordpress.com/dang-lam-gui-cau-nghe-si-ngoc-nghech-dang-yeu/ Văn án: Bạch Ân là là một gã thần kinh hết thuốc chữa, ông từng nghĩ mình sẽ cứ thần kinh mà sống như thế mãi. Cho đến khi - ông gặp một con thú ngốc ngốc. Trịnh Hòa (⊙-⊙): "Bạch tiên sinh, Bạch tiên sinh! Cơ bụng của ông chạy đâu rồi?? Sao em không thấy?!" Bạch tiên sinh: "Bởi vì em đang sờ lưng tôi....." *repost chưa xin phép tác giả và editor*…