Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 169 - 171

Chương 169: Gã râu quai nón thần bí

Vung rìu xuống, bổ một tộc vu già của tộc người lùn thành hai nửa, nâng chân đá văng thi thể bà.

"A a a --!" Các người lùn còn lại thấy tổ vu chết thảm, liền rống giận, múa may vũ khí nhào tới chỗ kẻ địch.

Lũ quái vật thấp bé với màu da xám xanh, hàm răng sắc nhọn gào thét chói tai, cả bọn cũng nhào lên chỗ người lùn, hai bên hỗn chiến.

Gã đàn ông vừa mới giết chết tổ vu của người lùn có một bộ râu quai nón, lông tóc trên người rất dày và nhiều, gã đứng ở giữa, tựa hồ như hoàn toàn không sợ những đón công kích của đám người lùn xung quanh.

Các người lùn vì tổ vu bị giết chết, mà người muốn chạy trốn cũng không chạy thoát, ngoại trừ con nít, tất cả người lùn đều bỏ mạng.

Gã đàn ông râu quai nón vung mạnh bàn tay to với mu bàn tay đầy lông.

Lũ quái vật thấp bé màu da xám xanh như bị kích thích, điên cuồng nhào lên.

Tiếng kêu thảm thiết, tiếng mắng chửi tức giận, tiếng la hét điên cuồng, một thi thể nữa ngã xuống, tộc người lùn ở sâu trong rừng càng ngày càng ít, cuối cùng cũng có người lùn dẫn những đứa trẻ còn sống chạy trốn dưới lòng đất, nhưng lũ quái vật rất nhanh đã đuổi theo...

Gã đàn ông râu quai nón bước tới trước cái cây đại thụ nằm ở trung tâm khu sinh sống của tộc người lùn, cái cây đã từng được bộ tộc bảo vệ, gã vươn tay sờ sờ thân cây đồ sộ to che trời, kích thước của nó mười mấy người cũng ôm không xuể, ngẩng đầu nhìn những quả trái cây màu xanh lá có trên cây khi vừa mới vào thu.

Chỉ có cái cây này, chung quanh không có bụi cây và cây to mọc gần. Hình dạng, màu sắc, mùi hương của nó như là......

Trên nhánh cây đột nhiên có mấy chục con rắn lục phóng xuống, gã râu quai nón không thèm để ý mà vung rìu lên, lũ rắn lục có tốc độ cực nhanh đó bị gã chặt đứt hết toàn bộ, cho dù có vài con cắn được gã, những gã chẳng thèm để tâm.

Mà những con cắn được gã, chỉ thoảng chốc thân thể chúng nó đã cứng còng, rớt khỏi người gã.

Lũ rắn lục nổi giận, ào ào phóng xuống như một cơn mưa rắn, chúng nó coi cái cây và trái cây là vật của mình, sao có thể chịu đựng được việc để sinh vật khác tới cướp đoạt.

Lần này gã râu quai nón lười múa rìu, mặc kệ lũ rắn lục bò đầy thân mình, rất nhanh sau đó gã bị chúng che kín tới mức không nhìn thấy mặt mũi đâu hết.

Lũ quái vật phát ra tiếng kêu quái đản, nhao nhao lui về phía sau, cảnh tượng kia trông thật sự rất kinh khủng.

Nhưng ngay sau đó, lũ rắn lục lại giống như cơn mưa rắn mà rớt khỏi người gã râu quai nón, chỉ chốc lát sau đã rớt sạch.

Gã râu quai nón nhấc chân nghiền lên lũ rắn, dẫm cho thịt chúng nát ra khắp mặt đất, rồi gã vỗ một cái lên thân cây, không sai, đây là cây mộc nguyên có thể kết ra quả mộc nguyên châu, liệu có phải là cây tổ mộc nguyên có thể kết tinh ra mộc nguyên ở rễ cây mà gã đang tìm kiếm?

Lúc trước gã đã thất vọng quá nhiều lần, hy vọng lần này sẽ không khiến gã thất vọng.

Vì để xác thực, gã râu quai nón quát lớn một tiếng, ra lệnh cho mười mấy con quái vật dùng cuốc chim đào rễ cây.

Lũ quái vật cùng nhau tiến lên, nhanh chóng đào đất, có vài con không cẩn thận làm đứt rễ cây, gã râu quai nón liền giận dữ đá chết con quái vật đó. Lũ quái vật khác sợ hãi, càng thêm cẩn thận và nỗ lực đào, ngay cả khi lũ rắn rớt trên người chúng nó, chúng nó bị cắn đau muốn chết mà cũng không dám tránh ra.

Dần dần, càng đào càng sâu, rễ cây mộc nguyên cũng lộ ra phần lớn.

Một con quái vật bỗng nhiên phát ra tiếng hét hưng phấn, đẩy bọn quái vật xung quanh ra, chui đầu vào hố, nhanh chóng ôm một vật kết tinh trong suốt hình quả trứng đang phát ra ánh sáng màu xanh lục từ sâu trong mớ rễ cây.

Gã râu quai nón chộp lấy thứ kết tinh màu xanh nọ, nhắm mắt lại cảm nhận, lát sau, gã phát ra tiếng cười to điên cuồng.

Gã tìm được rồi, cuối cùng gã cũng tìm được!

Có điều đây chỉ mới là bắt đầu, nhưng chỉ cần nó, gã có thể dựa vào kết tinh mộc nguyên để tìm ra cây tổ nguyên khác. Sớm muộn gì cũng có ngày gã thu thập được toàn bộ kết tinh nguyên tố mà cây tổ nguyên có thể sản sinh ra.

...

Trong thành Cửu Nguyên, Nguyên Chiến nhận nhiệm vụ ép cho các chiến sĩ thần huyết tương lai thức tỉnh năng lực của mình, tuy Nghiêm Mặc tạm thời không ra tay, nhưng hắn căn bản không có thời gian nghỉ ngơi, Ô Thần thay Tát Vũ đang bị thủ lĩnh đuổi giết đến chỗ hắn báo cáo vụ quả thổ nguyên mất tích.

Bởi vì Nguyên Chiến giấu diếm, nên Nghiêm Mặc vẫn chưa biết chuyện này, vừa nghe đồ đệ báo cáo, liền giận đến mức thiếu chút nữa nổ phổi!

Cái tên ngu xuẩn kia, bộ không biết hắn có thể câu thông với thực vật à? Nói sớm cho hắn một chút thì chẳng phải vụ này đã được nhanh chóng giải quyết rồi sao? Người khác không thấy kẻ ăn trộm, bộ chẳng lẽ chính cây thổ nguyên bị ăn trộm cũng không biết ai trộm trái của mình?

Có điều, tên trộm mà Ô Thần nói với hắn lại hoàn toàn nằm ngoài dự liệu.

"Nhóc nói mấy con rắn đen sống cộng sinh với quả thổ nguyên đi nhặt những quả thổ nguyên chín về cất trong một thân cây?" Nghiêm Mặc còn tưởng khả năng phân tích vấn đề của mình bị trục trặc chứ.

Ô Thần gật đầu: "Tát Vũ canh giữ vài hôm, cậu ấy nói cậu ấy tận mắt nhìn thấy, không chỉ cậu ấy, những người khác cũng vậy, đám rắn đen sẽ xuất hiện vào sáng sớm trước khi mặt trời mọc, hái trái xong liền mang đến cái cây kia, sau đó lúc mặt trời mọc chúng nó cũng sẽ trở về cái cây kia."

Khi nói chuyện, bọn họ đã đi đến khu trồng cây thổ nguyên.

Quả cây thổ nguyên đã chín, có thể thu hoạch được rồi, nhưng cái cây vốn dĩ đầy trái bây giờ không còn dư lại bao nhiêu.

Hai người bôi thuốc bột lên người rồi mới tiến vào khu gieo trồng. Nghiêm Mặc đi theo Ô Thần đến cây thổ nguyên nằm ở chính giữa.

"Chính là nó, mấy con rắn đen đó hái quả thổ nguyên xong đều mang đến dưới cái cây này."

"Làm sao tụi nó ăn được nhiều trái như vậy nhỉ?" Nghiêm Mặc đi quanh cây một vòng, rồi ngồi xổm xuống xem xét mặt đất chỗ rễ cây.

Ô Thần lắc đầu: "Tát Vũ nói cậu ấy không biết, lúc mặt trời vừa mọc thì mấy quả thổ nguyên cũng không thấy đâu luôn, vốn tụi con còn muốn lấy lại, nhưng thời gian quá ngắn, lũ rắn vừa rời khỏi, mặt trời liền lên, mỗi lần đều như vậy, rất đúng giờ."

"Vậy à?" Nghiêm Mặc sờ lên thân cây, muốn thử câu thông với cây thổ nguyên này.

Nhưng dù hắn có kêu gọi đầy thiện ý như thế nào, thì cái cây cũng không để ý tới hắn.

Nghiêm Mặc lại đi sang cây khác thử, mấy cái cây thổ nguyên như đã thông đồng với nhau, không cây nào thèm đếm xỉa tới hắn.

Loài rắn bé tí tẹo cộng sinh với cây thổ nguyên cũng vậy, không chịu nói năng gì với hắn.

Có bí mật đúng không? Nghiêm Mặc giận quá hóa cười, không để ý tới tao đúng không? Được, bộ tưởng tao không nỡ chặt bỏ chúng mày hay thiêu chúng mày thì tao sẽ không có biện pháp bắt chúng mày nghe lời sao?

Chỉ là một ngàn điểm cặn bã mà thôi! Bố mày chơi tất.

Nghiêm Mặc ngồi xổm xuống chỗ cái cây chính giữa, đào mấy cục đất cho vào một túi vải, rồi cạo ít vỏ cây, cắt thân cây lấy chút thịt và một ít chất dịch, sau đó là hái vài chiếc lá.

Làm xong cây này, hắn chọn đại hai cây khác, cũng thu thập mẫu vật giống vậy.

Trong giới thiệu tỉ mỉ của sách hướng dẫn về cây thổ nguyên không nói rõ chúng nó có hiện tượng tự ăn bản thân, có điều, nếu muốn mùa thu hoạch được tốt thì nhất định phải ngăn chặn số lượng giống loài cộng sinh, mà muốn ngăn chặn số lượng giống loài cộng sinh thì nhất định phải giết bớt lũ rắn đen.

Nhưng giết bớt lũ rắn đen với số lượng nhiều, thì người dạy phương pháp gieo trồng là hắn đây chắc chắn sẽ bị vạ lây, cho nên hắn không nói với bọn nhỏ trông coi khu gieo trồng phải giết lũ rắn đen.

Mà dựa theo phần giới thiệu tỉ mỉ của sách hướng dẫn, lũ rắn đen không sinh sản quá nhiều, dòng đời của chúng nó chỉ ngắn ngủi một năm, mùa đông vừa đến sẽ chết hết toàn bộ, thẳng đến mùa xuân năm sau, trứng mà chúng nó để lại sẽ nở ra, rồi ăn quả và lá non cùng chất dịch của cây tiết ra để lớn lên, sau đó chờ khi mùa thu đến thì hưởng thụ mấy quả trái cây đã hái, giữ thể lực và chất dinh dưỡng để đẻ trứng sau khi giao phối, đến mùa đông thì chết đi, cứ như vậy lặp đi lặp lại. Để trao đổi, chúng nó sẽ bảo vệ cây và trái cây, không cho lũ chim thú khác ăn vụng,

Hắn vốn nghĩ hình thể lũ rắn đen nhỏ như vậy, cho dù có ăn nhiều thì cũng không ăn hết được bao nhiêu, giữ chúng nó lại còn có thể phòng ngừa lũ chim thú khác tới ăn vụng, nào ngờ hắn nhất thời 'nhân từ', liền 'nhân từ' ra chuyện.

Quả cây thổ nguyên và lũ rắn đen không chịu nói chuyện với hắn, muốn biết nguyên nhân lũ rắn đen hái quả nuôi cây, hắn chỉ có thể dựa vào phòng thí nghiệm để phân tích mà thôi.

Mỗi lần mở phòng thí nghiệm là cần một ngàn điểm cặn bã, mỗi lần sử dụng một đài dụng cụ là một trăm điểm cặn bã, tuy tăng điểm cặn bã trong phòng thí nghiệm sẽ không bị trừng phạt, nhưng tăng một lần nhiều như vậy, đối với Nghiêm Mặc mà nói vẫn là gánh nặng quá lớn, không đến mức vạn bất đắc dĩ hắn sẽ không nghĩ tùy tiện mở phòng thí nghiệm.

Nếu có được vài dụng cụ phân tích đơn giản thì tốt rồi, cho dù vẫn cần tăng giá trị cặn bã, nhưng tốt xấu gì cũng không đến mức nhúc nhích chút xíu đã tăng thêm mấy trăm mấy ngàn điểm, trước đó tuy hắn kiếm được lợi lộc hơi bị lớn, nhưng cứ tiếp tục như thế này thì 'chi tiêu' sẽ sớm vượt qua thu nhập mất.

Nghiêm Mặc đi được nửa đường đột nhiên đập trán một cái!

Hắn thật ngu! Hắn đúng là ngu mà! Sao hắn lại quên mất điều thứ hai và điều thứ ba của sách hướng dẫn chứ.

Tuy sách hướng dẫn đã giới thịu tỉ mỉ cho hắn về cây thổ nguyên, nhưng nó không nói chỉ có thể hỏi một lần, hơn nữa, cái cây được lũ rắn nuôi kia nói không chừng đã biến dị, vậy vì sao hắn không thể hỏi sách hướng dẫn một chút?

Cả mặt đất dưới rễ cây nữa, cái này cũng nằm trong phạm vi giải thích của điều thứ ba, vậy sao hắn không hỏi?

Chỉ cần không tăng điểm cặn bã quá một trăm, thì chút trừng phạt nhẹ hắn vẫn chịu được, tăng mấy chục điểm vẫn tốt hơn tăng một ngàn mấy trăm điểm.

Nghĩ thông điều này, Nghiêm Mặc quay lại chỗ cây thổ nguyên kia, vươn tay chạm lên thân cây, mở điều thứ hai của sách hướng dẫn ra.

Ô Thần không biết tư tế đại nhân chạy về rồi chạy lại làm cái gì, chỉ trầm mặc đi theo hắn, chuẩn bị giúp đỡ hắn bất cứ lúc nào, còn cố gắng khiến bản thân không quấy rầy đến hắn.

--Vật cần tra, thực vật, nằm trong phạm vi điều thứ hai của sách hướng dẫn, muốn tra loại thực vật này, giới thiệu sơ lược cần 10 điểm cặn bã, giới thiệu tỉ mỉ cần 50 điểm cặn bã, chọn một trong hai loại giới thiệu, xin quyết định sau năm giây.

Giới thiệu sơ lược mà đã cần 10 điểm? Lần trước giới thiệu tỉ mỉ của quả thổ nguyên chỉ có 10 điểm thôi! Nghiêm Mặc quyết đoán chọn giới thiệu tỉ mỉ. Bây giờ hắn đã tổng kết ra quy luật, sách hướng dẫn tăng điểm cặn bã càng nhiều, chứng tỏ vật đó càng quý.

-- Cây thổ nguyên tinh, cây thổ nguyên rừng muốn sản sinh ra tinh hoa tự nhiên, thì phải đạt được nhiều loại điều kiện mới có thể sinh ra, điều kiện sinh ra sẽ nói sau.

Cây thổ nguyên tinh là cây ăn quả lâu năm, bộ rễ đồ sộ, có thể giúp thông khí đất, giữ nước giữ đất, dịch tiết ra ở rễ có thể bổ sung độ phì nhiêu cho đất và thanh lọc nguồn nước.

Cây thổ nguyên tinh thụ có thể kết ra quả thổ nguyên tinh, trái cây nhỏ, chứa hàm lượng năng lượng cao, giúp bổ sung năng lượng và tăng trưởng dị năng cho chiến sĩ thần huyết khống chế đất. Người thường cũng có thể ăn để bổ sung thể lực và trừ đói.

Tuổi cây thổ nguyên tinh càng dài, thì năng lượng quả thổ nguyên tinh càng cao, nhưng cây thổ nguyên tinh muốn sống, thì phải có một lượng lớn quả thổ nguyên hoặc năng lượng thuộc tính thổ nuôi dưỡng. Năm thứ nhất trồng một cây thổ nguyên tinh cần một ngàn quả thổ nguyên, về sau số lượng mỗi năm tăng gấp đôi.

Chú ý: Khi vùng cây thổ nguyên chết đi, cây thổ nguyên tinh rất có khả năng biến dị thành tinh thể cây thổ nguyên tinh, trở thành cây tổ thổ nguyên cho thế hệ mới.

Nội dung còn rất nhiều, nét cười trên mặt Nghiêm Mặc đã không ngăn lại được.

Khi thấy bốn chữ cây tổ thổ nguyên, hắn liền muốn biết nhiều thêm về nó, tiếc là sách hướng dẫn không nói đến, vì trước mắt không có cây tổ thổ nguyên để hắn hỏi, chỉ có thể tạm thời cho qua. Nhưng tinh thể mà cây thổ nguyên tinh tự sản sinh ra khiến hắn nảy lên rất nhiều hứng thú, bây giờ hắn rất hối hận tại sao lúc có viên tinh thạch màu đỏ lại không nghĩ tới chuyện hỏi sách hướng dẫn một chút, nếu vậy thì bây giờ hắn đã biết được kỹ càng về viên tinh thạch đó rồi.

Đúng, có lẽ hắn có thể mượn lại viên tinh thạch của tổ vu Áo Mạt?

Nghiêm Mặc hối hận, hắn vẫn còn quá bài xích sự tồn tại của sách hướng dẫn, bởi vì sợ trừng phạt, mỗi lần có chuyện gì đều không nhớ nổi việc phải sử dụng nó, đây chính là cách làm sai lầm rất hiển nhiên của lũ ngu xuẩn!

Về sau hắn sẽ không bao giờ như vậy nữa, hắn phải lợi dụng tất cả những gì sách hướng dẫn có thể cho hắn, nhớ lại xem trên đường về từ bộ lạc Nguyên Tế, nếu dùng sách hướng dẫn, nói không chừng hắn còn có thể có được nhiều thứ hắn muốn hơn nữa.

Nghiêm Mặc lại hối hận, kỳ thực hắn nên chọn phần thưởng giảm gấp đôi điểm cặn bã để miễn trừ trừng phạt mới đúng, như vậy về sau dù hắn có sử dụng sách hướng dẫn để tìm lời giải thì cũng không cần lo lắng vấn đề trừng phạt, nhưng chọn cũng đã chọn rồi, bây giờ có hối hận cũng không kịp.

Khi quan niệm của Nghiêm Mặc thay đổi, dù về sau chúng mang đến cho hắn rất nhiều thống khổ, nhưng đồng thời cũng mang đến cho hắn lợi ích không đếm xuể. Có điều, lúc này hắn còn chưa biết được.

...

Gã đàn ông râu quai nón nhìn tinh thạch lộ ra càng lúc càng nhiều dưới gốc cây, gã không bảo lũ quái vật lấy hết ra, cây tổ mộc nguyên phải cần trăm năm mới hình thành nên một quả tinh thạch mộc nguyên, số năm càng lâu thì trong tinh thạch ẩn chứa càng nhiều năng lượng.

Dựa theo số lượng tinh thạch, gã râu quai nón liền biết lũ người lùn căn bản không biết gì về cái cây thần kỳ này, lũ người lùn xem cây như bảo bối, chắc là vì nó có thể kết ra nhiều trái.

Nhưng cây tổ mộc nguyên khác với cây mộc nguyên tinh, vì để ngưng kết ra tinh thạch mộc nguyên, trái cây trên cây tổ mộc nguyên không có năng lượng gì đặc biệt, nó cũng chỉ là quả mộc nguyên bình thường thôi.

Gã râu quai nón chỉ lấy ba viên tinh thạch. Hai viên gã hấp thu năng lượng, còn một viên, gã dùng nó để tìm cây tổ nguyên khác.

Gã còn nhớ rõ từ khu rừng đen đi đến nơi này, trên đường đi có một cái hồ nước rất lớn giống như nội hải vậy, có lẽ gã có thể tới đó nhìn xem, nói không chừng sẽ tìm được một cây tổ thủy nguyên, cho dù không tìm được cây tổ thủy nguyên, thì tìm ra cây thủy nguyên tinh cũng tốt.

Chờ khi gã tìm được kết tinh của ba loại nguyên tố trở lên, gã liền nghĩ cách đi lấy quả Vu Vận, trên đời này chỉ có số ít sinh vật trí tuệ là biết cách chính xác để nuôi dưỡng quả Vu Vận, mà gã là một trong số đó, thậm chí các sinh vật có trí tuệ khác còn chưa chắc biết nhiều bằng gã, lũ ngu xuẩn đó chỉ cho rằng nuôi dưỡng ra đứa con Sinh Mệnh là phần cuối, chứ căn bản không biết tác dụng đích thực của quả Vu Vận!

Truyền thuyết nói người có được quả Vu Vận có thể trở thành thần không phải tin đồn vô căn cứ.

Không biết quả Vu Vận đã xuất thế hay chưa nữa.

Gã không có cách tìm kiếm quả Vu Vận như tìm kiếm cây tổ nguyên, chỉ có thể nghe ngóng xem ai có quả Vu Vận trong tay thì tới cửa cướp đoạt thôi, cho nên gã không cần gấp, chỉ cần chủng tộc có được quả Vu Vận không biết cách nuôi dưỡng chính xác, chỉ cần quả Vu Vận chưa trở thành đứa con Sinh Mệnh, thì gã dư thời gian để tìm kết tinh của ba loại cây tổ nguyên rồi mới đi cướp quả Vu Vận, khi đó gã đã mạnh hơn bây giờ nhiều.

Nghĩ đến đây, gã râu quai nón mặc kệ đống máu thịt bầy hầy trên mặt đất, trực tiếp ngồi dưới tán cây tổ mộc nguyên bắt đầu hấp thu năng lượng của kết tinh mộc nguyên. Trong cái hồ kia hình như có người cá sinh sống, tuy không biết giá trị vũ lực đám người cá đó thế nào, nhưng chắc sẽ không tệ hại hơn đám người lùn đâu.

Hơn nữa, người cá sống trong nước, gã và tộc Si không thể hoạt động trong nước, đến lúc đó nếu cần xuống hồ, vậy gã sẽ là người duy nhất có thể chống lại sức chiến đấu của người cá, gã cần nhanh chóng thăng cấp trong khoảng thời gian ngắn này!

Chương 170: Thức tỉnh

Quả thổ nguyên rất quan trọng trong kế hoạch xây thành của Nghiêm Mặc, trước khi tìm được thức ăn có hàm lượng tinh bột cao khác, quả thổ nguyên phải được gieo trồng thành công. Như vậy chẳng những có thể giảm bớt tính ăn thịt trường kỳ của người Cửu Nguyên, mà thức ăn dự trữ cho mùa đông còn được đảm bảo.

Hiện giờ hắn vì thúc đẩy sản lượng của quả thổ nguyên, mà vô ý thỏa mãn được các điều kiện tất yếu để cây thổ nguyên tinh sinh ra.

Các điều kiện tất yếu là, thứ nhất, chất dinh dưỡng trong đất phong phú; thứ hai, nguồn nước dồi dào; thứ ba, ánh sáng mặt trời đầy đủ; thứ tư, năng lượng thuộc tính thổ; thứ năm, ngàn quả thổ nguyên chín trở lên.

Mà năm điều kiện này thoạt nhìn đơn giản, nhưng lại không dễ đồng thời đạt được.

Đầu tiên, chất dinh dưỡng trong đất phong phú, nếu chỉ là đất phì nhiêu bình thường thôi thì vẫn chưa được, môi trường sinh trưởng của cây thổ nguyên không quá khắc khe, nhưng nếu muốn có cây thổ nguyên tinh xuất hiện, thì yêu cầu lại cao hơn nhiều. Mà Nghiêm Mặc vì muốn nhanh chóng đạt được hiệu quả, nên ép Nguyên Chiến nghĩ cách điều phối đất thích hợp cho cây thổ nguyên, hắn có thể câu thông với cây thổ nguyên, chỉ cần cây thổ nguyên không hài lòng với loại đất đó, thì hắn sẽ không tha cho Nguyên Chiến. Cuối cùng cây thổ nguyên cũng tỏ vẻ mình rất hài lòng, kết quả lại giúp đỡ cho sự xuất hiện của cây thổ nguyên tinh.

Tiếp theo là nguồn nước dồi dào. Điều này phải cảm ơn tộc Người Cá, nếu không phải bọn họ ham chơi và ôm tâm tư để tiện cho tộc nhân của mình, hợp tác với Nguyên Chiến mở nhiều đường sông trong thành, nhờ đường sông nối tiếp với hồ Thanh Uyên, nếu không chỉ sợ với lượng nước bình thường chưa chắc đã khiến cây thổ nguyên tinh trưởng thành.

Thứ ba, ánh sáng mặt trời đầy đủ là điểm đặc biệt trên mảnh đất này, không cần Nghiêm Mặc phải bỏ công.

Mà thứ tư, năng lượng thuộc tính thổ, cái này có liên quan đến Nguyên Chiến, hắn phụ trách thúc đẩy cây thổ nguyên kết quả và ủ chín quả, mỗi lần như vậy tuy là sử dụng dị năng hệ mộc, nhưng cũng không tránh được việc đưa một ít năng lượng thuộc tính thổ vào đất.

Thứ năm, cũng có liên quan đến việc thúc đẩy cây kết quả và ủ chín, nếu là quá trình sinh trưởng bình thường, cho dù có rọi đèn thì cũng sẽ không chín hết trong một lần, mà chín theo từng nhóm. Tuy chín theo từng nhóm, nhưng cũng rất ít, muốn chín một lần cả ngàn trái trên cơ bản là không có khả năng. Nhưng nhờ Nguyên Chiến ủ chín, chỉ cần cây nào kết trái đều có thể chín trong cùng một giai đoạn, khu gieo trồng nhỏ thì nhỏ, nhưng cộng lại dư sức vượt qua con số một ngàn, đây cũng là lý do mà cây thổ nguyên tinh có thể sinh trường.

Cũng may số lượng quả thổ nguyên mỗi năm mà cây thổ nguyên tinh hấp thu không nhiều hơn, lúc hỏi tụi nhỏ phụ trách trông coi, mới biết hai ngày nay lũ rắn đen không còn đi hái trái cây nữa, Nghiêm Mặc yên tâm, số trái còn dư lại cuối cùng cũng có thể bảo toàn.

Có điều, số trái còn dư lại chưa được hai trăm quả, như vậy chắc chắn không đủ ăn, dù trong một quả có từ mười hai đến hai mươi hạt to bằng hạt hạnh nhân, những hạt hạnh nhân đó là hạt giống và trái mà Nghiêm Mặc muốn của quả thổ nguyên.

Quả thổ nguyên khi vừa được kết ra to bằng trái bóng bàn, hình dạng cũng là hình tròn, màu xanh. Càng chín, trái sẽ càng to, vỏ ngoài cũng sẽ đổi dần thành màu nâu. Khi vỏ ngoài biến thành màu đen, lớn bằng hai nắm tay người, đầu quả hơi nứt, chứng tỏ trái đã chín.

Xác quả thổ nguyên khá cứng, phần giữa xác quả và hạt có một lớp thịt quả vàng nhạt dày nửa centimet.

Điều thú vị nhất là, sau khi quan sát, Nghiêm Mặc phát hiện lũ rắn cộng sinh không ăn hạt quả, chúng nó thích lớp thịt quả hơn. Lớp thịt quả này con người cũng có thể ăn, có điều nó đắng đắng cay cay, làm người ăn bị tê lưỡi và mất cảm giác hồi lâu, xử lý nhiệt không thể loại bỏ nó.

"Đại nhân! Mặc đại nhân!" Hồ Hồ chạy như bay tới, thấy Nghiêm Mặc liền nói năng lộn xộn: "Mặc đại nhân, cậu mau đi cùng tôi, Diệp Tinh! Diệp Tinh bị cháy!"

Nhưng vẻ mặt của Hồ Hồ chẳng những không có chút lo lắng và nóng vội nào, mà ngược lại còn đầy vui sướng.

Nghiêm Mặc lập tức biết đã xảy ra chuyện gì, lại một người có dị năng hệ hỏa?

"Dẫn tôi đi xem, Ô Thần, nhóc cũng đi cùng đi."

"Dạ." Ô Thần là đệ tử đầu tiên của Nghiêm Mặc, đương nhiên biết Diệp Tinh và Tát Vũ bị gọi đi làm gì, nó vui thay cho hai đứa bạn của mình, đồng thời còn rất chờ mong.

Hai người đi theo Hồ Hồ đến doanh trại chiến sĩ ở phía nam, nơi đó có một khu đất trống chuyên dùng cho các chiến sĩ thao luyện. Nguyên Chiến muốn chèn ép bọn họ để bọn họ thức tỉnh, nên dẫn người tới đó.

Có không ít chiến sĩ đang vây xem, vẻ mặt ai nấy đều kích động, thấy tư tế đại nhân đến đây, liền sôi nổi tránh đường và hành lễ chào hắn. Nhưng cũng có vài chiến sĩ nhìn sân huấn luyện hết sức chăm chú, vẻ mặt nôn nóng, có người còn hò hét.

Nghiêm Mặc nhìn sang, liền thấy trên bãi đất trống, có một cậu thiếu niên bị cháy đang không ngừng kêu thảm thiết, không biết là do sợ hãi hay đau đớn nữa.

Nguyên Chiến bắt các chiến sĩ thần huyết tương lai phải khoanh tay đứng nhìn, không ai được phép cứu Diệp Tinh.

Không, có một người đứng trước mặt Diệp Tinh, đó là Tranh.

"Tranh, nếu anh không thể cứu nó, thì không có ai cứu nó cả, nó mới vừa thức tỉnh, vẫn chưa điều khiển được năng lực của mình, rất có thể nó sẽ bị chính năng lượng của mình thiêu chết." Nguyên Chiến mở miệng.

Tranh siết chặt hai nắm đấm, gân xanh trên trán nổi rõ, mặt mũi đỏ bừng, anh muốn cứu cậu nhóc kia, nhưng anh không biết nên làm cái gì bây giờ. Anh có thể cảm giác được tựa hồ như trong cơ thể mình có một cỗ năng lượng to lớn, nhưng anh không biết nên sử dụng như thế nào.

Nghiêm Mặc dừng bước, hắn không muốn quấy rầy Tranh, bây giờ Tranh đang trong thời khắc mấu chốt.

Có điều Diệp Tinh thì thảm rồi, nghe tiếng kêu thôi đã thấy nó đủ khổ, mà Nguyên Chiến cũng chỉ lạnh lùng bỏ cho nó vài câu: "Nhóc giải phóng được năng lượng, thì cũng thu lại được, nghe cho rõ đây, ngoại trừ Tranh, ngoại trừ chính mình, sẽ không có ai cứu nhóc cả, Cửu Nguyên không cần những kẻ vô dụng, dù có Mặc đại nhân ở đây, cậu ấy cũng sẽ không cứu nhóc đâu. Nhưng Tranh vẫn chưa thức tỉnh, nếu nhóc không cố gắng dập lửa trên người mình, thì nhóc sẽ tự thiêu sống bản thân!"

Nghiêm Mặc cẩn thận quan sát Diệp Tinh, phát hiện ra trạng thái thức tỉnh của nó hoàn toàn không giống với Ô Thần, lúc ấy Ô Thần chỉ bắn ra một đốm lửa nhỏ, mà Diệp Tinh thì toàn thân đều chìm trong ngọn lửa, trông qua hệt như tự thiêu sống mình vậy.

Ô Thần cũng giật cả mình, nó vội nhìn về phía Nghiêm Mặc: "Sư phụ?!"

Nghiêm Mặc bỗng nhiên nở nụ cười, giơ tay: "Tình huống của nó không giống nhóc, có điều, xem thế lửa của nó, Ô Thần, nhóc phải cố gắng hơn, dị năng mà Diệp Tinh thức tỉnh rất có thể sẽ mạnh hơn nhóc nhiều đó."

Ô Thần mở to hai mắt, không có chút ghen ghét nào, ngược lại còn lo lắng cho Diệp Tinh: "Sư phụ, cậu ấy như vậy sẽ không sao chứ?"

"Không biết, nó như vậy thì ai mà dám tới gần." Ngoại trừ Nguyên Chiến, nhưng Nguyên Chiến làm vậy chủ yếu là để ép cho bọn họ thức tỉnh và điều khiển năng lực của mình, thì làm sao Nguyên Chiến lại đi hỗ trợ? Nếu Diệp Tinh thật sự không thể kiểm soát được bản thân, cái tên tàn nhẫn kia nói không chừng sẽ thật sự để Diệp Tinh bị thiêu tới khi hết năng lượng luôn quá.

Nếu nói Nguyên Chiến tàn nhẫn, vậy chắc Nghiêm Mặc còn tàn nhẫn hơn, thân là một người thầy, lúc này cũng chỉ đứng nhìn, nghe đệ tử kêu thảm thiết như vậy, mà hai đầu mày của hắn không nhăn lấy một chút, hơn nữa vẻ mặt còn hiện ý cười.

Các chiến sĩ đang vây xem khác, không có bao nhiêu người lo lắng, nhất là khi bọn họ thấy Nghiêm Mặc đến. Có lẽ trong lòng bọn họ, bọn họ căn bản không tin thủ lĩnh và tư tế đại nhân sẽ thật sự bỏ mặc con dân của mình bị thiêu sống.

Hơn nữa, điều quan trọng nhất là, trước khi thức tỉnh mọi người sẽ không biết dị năng của mình là gì, thấy thủ lĩnh bảo Diệp Tinh tự thu lửa lại, bọn họ đều nghĩ nên như vậy, những người khác không ai tiến lên hỗ trợ.

Diệp Tinh đang cố gắng, Tranh cũng đang cố gắng.

Ô Thần có kinh nghiệm, muốn trợ giúp Diệp Tinh, nó nhìn về phía Nghiêm Mặc.

Nghiêm Mặc gật đầu với nó.

Ô Thần vội vàng chạy tới, hô to với Diệp Tinh: "Diệp Tinh, là tớ! Hít sâu, đừng hoảng loạn, đừng sợ, trước hết bình tĩnh lại đã, tự nghĩ trong lòng rằng mình phải 'thu lửa' lại, tưởng tượng đến cảnh ngọn lửa trở về cơ thể cậu, đừng sợ nó, nó chính là cậu, nó sẽ không làm hại cậu!"

Không biết Diệp Tinh có nghe thấy Ô Thần nói gì không, nhưng sau khi Ô Thần lặp lại vài lần, nó tựa hồ như bình tĩnh trở lại. Nhưng nó vừa bình tĩnh trở lại không lâu, liền đột nhiên lớn tiếng kêu khóc một tiếng, rồi lăn lộn khắp mặt đất, nó muốn dập tắt ngọn lửa.

"Diệp Tinh! Diệp Tinh?" Ô Thần thấy phương pháp của mình vô dụng với Diệp Tinh, liền nôn nóng, theo bản năng mà muốn xông tới trước.

Nguyên Chiến lập tức vươn tay túm lấy cổ Ô Thần, ném nó ra ngoài.

"A a a!" Tranh đột nhiên rống to, hay tay đẩy mạnh về phía trước.

Ào!

Đột nhiên cả người Diệp Tinh phủ đầy cát.

Tranh mừng như điên, nhưng thấy lửa trên người Diệp Tinh vẫn chưa hoàn toàn dập tắt, anh lại lần nữa hất tay, cát lần này xuất hiện ít hơn, nhưng ngọn lửa trên người Diệp Tinh đã thật sự bị anh dập tắt.

Diệp Tinh biến thành người cát quỳ rạp trên mặt đất không nhúc nhích, Tranh cũng không chống đỡ được mà ngã huỵch xuống, có điều thể lực của Tranh rất tốt, lúc này không có ngất đi, mà chỉ nằm nghiêng trên mặt đất thở dốc liên tục.

Bấy giờ Nghiêm Mặc mới đi tới, hắn không đi đến chỗ đệ tử của mình, mà đi đến bên cạnh Tranh, ngồi xổm xuống kiểm tra thân thể anh.

"Năng lượng của anh rất ổn định, chút nữa đi ngâm nước thuốc, tôi sẽ châm cứu cho anh để năng lực của anh được củng cố thêm, về sau luyện tập nhiều vào, hẳn sẽ nhanh chóng thăng cấp."

Tranh cười, nụ cười hơi méo vì kiệt sức, giờ phút này, lòng cảm kích của anh đối với cậu thiếu niên trước mặt này đã lên tới đỉnh điểm, nhưng anh không muốn nói cảm ơn với cậu ấy, vì anh sẽ nhớ kỹ hết thảy, nhớ kỹ cuộc sống mới của mình, sức mạnh của mình là do ai cho.

Tranh nhắm mắt mỉm cười, nghiêng thân một cái, ngửa mặt nằm trên sân huấn luyện. Cuối cùng, anh cũng trở thành chiến sĩ thần huyết! Hơn nữa, anh giống Chiến, có thể thao túng đất đá, điều này chứng tỏ hậu đại của tộc Tức Nhưỡng có thể thức tỉnh năng lực khống chế đất.

Bấy giờ Nghiêm Mặc mới đi đến chỗ Diệp Tinh, có điều hắn chỉ cầm tay thằng nhóc lên bắt mạch, xong rồi thì bỏ tay nó xuống.

Diệp Tinh hơi nhúc nhích, nghiêng mặt sang, trộm mở mắt ra, mở miệng làm khẩu hình: Sư phụ.

Nó muốn gọi Nghiêm Mặc là sư phụ như Ô Thần từ lâu rồi, đến ngày hôm nay nó mới dám nói hai chữ này ra khỏi miệng, nhưng vẫn chưa nói thành tiếng.

Nghiêm Mặc vươn tay búng búng trán nó. Đừng cho là anh không nhìn ra nhóc đang diễn trò, có phải đã bàn bạc kỹ lưỡng với Nguyên Chiến rồi hay không?

Diệp Tinh cũng không mong gì mình có thể giấu được Nghiêm Mặc, liền nhân lúc Nghiêm Mặc che cho nó mà trộm nhăn mặt thè lưỡi.

Nguyên Chiến thấy năng lực của Tranh cuối cùng cũng được kích phát, liền vẫy vẫy tay, lập tức có bốn chiến sĩ nâng cáng tới, chia nhau nâng Tranh và Diệp Tinh đi.

Nghiêm Mặc bảo bọn họ trực tiếp đưa người đến phòng khám ở khu trung tâm.

Nơi đó nói là phòng khám, nhưng thật ra chiếm diện tích khá lớn, chỗ khám bệnh, phòng giải phẫu, phòng thuốc, phòng bệnh, nhà xác, thậm chí là khu ngâm nước thuốc và phòng mổ cũng có, còn có phòng thí nghiệm mà Nghiêm Mặc thỉnh thoảng sử dụng và dùng để dạy học trò. Lão Vu, Vu Thanh, Thảo Đinh và Cam Vũ đều ở đấy hỗ trợ, đảm bảo mỗi một bệnh nhân đến phòng khám đều có người chăm sóc.

Công việc giúp các chiến sĩ thức tỉnh năng lực của Nghiêm Mặc cũng được sắp xếp ở đó.

"Giữa trưa có thời gian không?"

"Cậu phát hiện ra Diệp Tinh giả bộ?"

Nghiêm Mặc và Nguyên Chiến đồng thời mở miệng.

Nguyên Chiến gật đầu, Mặc tìm hắn, không có thời gian thì cũng phải kiếm cho ra thời gian.

(Zombie: Không bao giờ nói bận với vợ :'3 )

Nghiêm Mặc cười: "Nhóc đó thức tỉnh từ khi nào thế?"

"Hồi sáng, tôi xách riêng nó ra đánh cho một trận, nó sợ đau, lúc quýnh đít chạy trốn liền bốc cháy cả người, mới đầu nó mừng húm, sau đó lại sợ chết khiếp, chờ khi tôi bảo nó nhanh chóng thở theo quy luật hô hấp của phép huấn luyện sơ cấp, nó mới bình tĩnh lại, không bao lâu sau liền thu được lửa vào cơ thể."

"Sau đó anh mới bàn bạc với nó, để nó giả bộ đột nhiên thức tỉnh mà không biết cách điều khiển, ép Tranh phải thức tỉnh năng lực để cứu nó?"

Nguyên Chiến ôm lấy vai Nghiêm Mặc, hoàn toàn không chút hổ thẹn nói: "Tranh rất mềm lòng với con nít và lũ thú non, đừng nói tới việc Diệp Tinh còn là đệ tử của cậu."

"Tôi nghi là có vài người đã nhận ra rồi đó." Liệp, Bộ Nga với Băng đều là những người khôn khéo, cho dù Diệp Tinh diễn tốt cách mấy, thì hắn cũng đoán được đại khái từ thái độ của bọn họ.

Nguyên Chiến cười lạnh: "Nhận ra thì có làm sao? Mỗi người một phương pháp mà, đối với bọn hắn... tôi đương nhiên có thủ đoạn khác."

Nghiêm Mặc vừa lúc bắt gặp ánh mắt của Băng, Băng liền nghiêm mặt hành lễ với hắn.

Nghiêm Mặc cười thầm trong lòng, hắn cảm thấy Nguyên Chiến không cần làm gì Băng hết, chỉ với áp lực tâm lý, nói không chừng đêm nay Băng sẽ thức tỉnh.

"Còn nhớ rõ cách làm cối xay không? Nếu giữa trưa nay anh rảnh thì giúp tôi làm một cái đi, lần này cần cái lớn hơn."

"Ừ."Công việc chế tác dụng cụ của Nghiêm Mặc hầu như là Nguyên Chiến một tay ôm đồm, cái cối xay nhỏ là một trong số đó, trước lạ sau quen, hắn đã lên tới cấp sáu, lần này dù có làm một ngôi biệt thự thì cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian.

Nhanh chóng làm xong cối xay đá mới, Ô Thần bên kia cũng dẫn người hái quả thổ nguyên chín về.

"Nướng chúng nó đi." Nghiêm Mặc thuận miệng nói với Ô Thần.

Ô Thần gãi đầu, nó chưa làm chuyện này bao giờ.

"Trước tiên dùng mấy quả thử nghiệm, không cần làm ra lửa, chỉ cần hơ khô chúng nó, để bay hơi nước là được, như vậy dễ mài thành bột." Nghiêm Mặc ném cho Ô Thần mấy quả, rồi để nó tự nghĩ cách làm, sau đó không quan tâm đến nữa.

Nguyên Chiến cảm thấy cái cối xay mà mình làm ra rất thú vị, nên không chịu rời đi, nhất quyết đòi phải tự tay xay mấy lần mới chịu.

Nghiêm Mặc không đuổi đi được, đành hướng dẫn cho hắn đẩy cối xay, mình thì bỏ quả thổ nguyên vào trong cối.

Nghiêm Mặc còn bảo Ô Thần nhóm một đống lửa, trên giá để một cái nồi đá, rồi bảo Nguyên Chiến cho vào trong đó vài nhúm cát khô ráo, sau đó thả quả thổ nguyên vào. Hắn muốn thử nhiều cách ăn quả này, trước đó đã từng luộc, mùi vị rất kinh khủng. Lần này thử rang lên xem, lần sau có lẽ sẽ thử hấp.

Hạt quả được mài thành bột rơi xuống cái bồn gỗ hứng bên dưới.

"Đây là bột mì mà cậu nói?" Nguyên Chiến vươn tay chấm một chút, đưa lên đầu lưỡi liếm liếm nếm thử. Sau đó chép miệng, vẻ mặt như không thích lắm. "Thứ này ăn ngon à? Còn không bằng ăn sống."

"Này không phải bột mì, muốn làm thành bột thật sự còn phải cần mấy bước nữa. Mà bột mì không dùng để ăn sống, nó dùng để làm thành những thứ khác." Thấy Nguyên Chiến lại chuẩn bị hỏi ra một đống nghi vấn, Nghiêm Mặc liền kêu: "Câm miệng! Ngoan ngoãn xay cho tôi. Hỏi nhiều vậy làm gì, chừng nào làm ra thì anh sẽ biết thôi."

Ô Thần nghe sư phụ của mình cứ như vậy mà quát tháo thủ lĩnh đại nhân ngay trước mặt đệ tử, liền rụt cổ, dù sao đây cũng không phải lần đầu tiên nó nghe thấy, thế nên nó liền làm bộ như mình không tồn tại giống mấy lần trước.

Nguyên Chiến liếc mắt nhìn Ô Thần, tư tế đại nhân của hắn khi ở trước mặt người khác đều rất chú ý tới cách nói chuyện với hắn, nhưng ở trước mặt Ô Thần lại thường xuyên bại lộ bản tính. Lại nói, thằng nhóc này cũng đã mười ba tuổi rồi đi? Tới tuổi có thể động dục rồi, về sau có nên để nó cách xa Mặc một tí hay không đây?

Ô Thần lén lút nâng mông lên, dịch ra ngoài một chút, rồi lại dịch ra thêm chút nữa. Ánh mắt thủ lĩnh đại nhân nhìn nó thật đáng sợ, như thể muốn nhét nó vào cối xay rồi xay xay xay...

...

Dưới tàng cây tổ mộc nguyên, gã râu quai nón mở bừng mắt, trong con ngươi có sắc lục lóe qua.

Gã lại thăng một cấp, tiếp theo nếu muốn thăng cấp nữa, chỉ dựa vào năng lượng thôi vẫn chưa đủ, thân thể gã sẽ không chịu nổi, gã phải trải qua nhiều cuộc thực chiến để rèn luyện thân thể này, khiến nó cứng cỏi đến mức có thể hấp thu được nhiều năng lượng hơn, thẳng đến khi đạt đủ điều kiện thăng cấp tiếp theo.

Bây giờ đã tới lúc gã ra khỏi khu rừng.

...

Vào ngày mà thời tiết bắt đầu chuyển lạnh rõ rệt, Cửu Phong tỉnh lại, nhóm chiến sĩ thần huyết đầu tiên của Cửu Nguyên cũng đã thức tỉnh toàn bộ, rất thành công.

Năng lực chủ yếu chia làm bốn phương diện, tộc Tức Nhưỡng là dị năng hệ thổ, tộc Phi Sa là dị năng hệ phong, tộc Hắc Nguyên là dị năng về thị lực, và tộc A Ô là dị năng hệ hỏa.

Đương nhiên, không phải cứ là người cùng tộc thì sẽ có năng lực giống nhau, tỷ như Tranh, có lẽ do mẹ anh có huyết thống của tộc Phi Sa, nên dị năng của anh có thể kết hợp được với gió, làm ra gió cát đầy trời, các phương pháp tấn công cũng rất độc đáo, khi sử dụng, cho dù chỉ mới cấp một cũng rất có lực sát thương. Nhưng đáng tiếc là anh không thể sử dụng dị năng hệ phong riêng lẻ.

Mà Liệp là người tộc Phi Sa, em anh - Mãnh có ưu thế về mặt tốc độ, còn anh thì trực tiếp khống chế gió, bây giờ đang cố gắng năn nỉ Cửu Phong để được bái sư. Nhưng trong mắt Nghiêm Mặc lại là, mong muốn được Cửu Phong chơi trò ngược đãi.

Băng cũng thức tỉnh dị năng, thị lực tăng mạnh, đặc biệt là thị lực ở trạng thái động, nhưng hắn cảm thấy năng lực của mình thật vô dụng, thẳng đến khi Nghiêm Mặc đưa cho hắn một bộ cung tên, giải thích cho hắn biết 'thần tiễn' là gì, sau đó Băng toàn tâm toàn ý lao đầu vào học bắn cung.

Bộ Nga cũng là người tộc Hắc Nguyên, năng lực thức tỉnh có liên quan đến thị lực, nhưng lại hoàn toàn khác với Băng, năng lực của anh là nhìn xuyên.

Dị năng của Tát Vũ cũng rất thú vị, nó có thể khiến thân thể phát ra ánh sáng. Tát Vũ vì thế mà ủ rủ, nó muốn có được dị năng hệ hỏa giống như Ô Thần và Diệp Tinh, nó cảm thấy như vậy mới ngầu, còn nó... chỉ phát sáng lên mà thôi, làm nó sốc quá. Cũng may Nghiêm Mặc đúng lúc mở đường cho nó, nói năng lực của nó sau khi mạnh lên rất có thể sẽ cực kỳ mạnh, cũng sẽ có tính tấn công cao, tỷ như phóng đạn laser có thể gây cháy.

Thảo Đinh không phải là người trong bốn tộc đó, năng lực của cô cũng là kỳ lạ nhất, có lẽ do cô đi theo Nghiêm Mặc học chữa bệnh cứu người nên cần thường xuyên trấn an người bệnh, năng lực mà cô thức tỉnh có cùng đặc tính với thôi miên, bởi vì chỉ mới là cấp một, nên trước mắt chưa thấy rõ uy lực, nhưng Nghiêm Mặc cảm thấy năng lực này của Thảo Đinh nếu tiếp tục thăng cấp, nó sẽ trở thành thứ vũ khí khó lường.

Sau khi nhóm chiến sĩ đầu tiên dưới sự trợ giúp điên cuồng của Nghiêm Mặc đã kích phát năng lực thành công, hắn lập tức bắt đầu ra tay với nhóm thứ hai, lần này đến phiên phó thủ lĩnh của các chiến sĩ đoàn và những người trong lúc thi đấu thắng được nhiều trận hoặc so đấu vượt cấp, còn có một số người quản lý trong tộc A Ô và những ai có cống hiến cho bộ lạc như Cam Vũ.

Cửu Nguyên đột nhiên nhiều ra một đống chiến sĩ thần huyết như vậy, bọn họ lại không thèm giấu diếm, các chiến sĩ người cá rất nhanh đã phát hiện ra việc này và bẩm báo với tộc trưởng.

"Cậu nói thủ lĩnh bọn họ chẳng những khôi phục năng lực thần huyết, mà còn thăng một cấp?" Ngu Vu nghe thấy tin này liền vọt ra.

Zombie: Chắc sắc mặt ông Ngu Vu thú dị lắm =)))))

Chương 171: Giới hạn cuối là cái gì?

Lạp Mông trả lời cực kỳ khẳng định, Ngu Vu nghe vậy liền lầm bầm: "Không có khả năng."

"Có khi nào là..." Đá Thần Huyết? Hải Sâm dùng mắt hỏi Ngu Vu.

Ngu Vu biết Hải Sâm đang hỏi đến cái gì, y cũng rất hoài nghi, chẳng lẽ cậu tư tế nhỏ biết cách sử dụng đá Thần Huyết? Nhưng cho dù cậu ta biết, cũng không có khả năng khiến Nguyên Chiến khôi phục trở lại, chỉ cần cội nguồn sức mạnh bị phá hủy, thì cho dù biết cách sử dụng đá Thần Huyết đi chăng nữa, cho dù đá Thần Huyết có tương thích với năng lực của thủ lĩnh cậu ta đi chăng nữa, không thể khôi phục là không thể khôi phục.

"Không phải do thứ đó." Ngu Vu chắc chắn nói: "Ngay cả cây Phản Hồn cũng không thể chữa trị khi cội nguồn sức mạnh bị phá hủy hoàn toàn. Hơn nữa, thuộc tính thứ đó không tương thích với năng lực của thủ lĩnh bọn họ, cho dù cậu ta có biết cách thì cũng không thể sử dụng."

"Nhưng sự thật là thủ lĩnh Cửu Nguyên chẳng những khôi phục hoàn toàn, mà năng lực còn không hề bị ảnh hưởng, đã thế lại thăng cấp."

Ngu Vu thấp giọng kêu lên lần nữa: "Chuyện này không có khả năng!"

"Ta cũng cảm thấy không có khả năng, nhưng bọn họ đã làm ra chuyện không có khả năng ấy." Vẻ mặt của Hải Sâm đầy hoang mang rối rắm, lẫn trong đó còn là vẻ không thể tin được.

"Còn chuyện gì nữa?" Ngu Vu ngẩng đầu.

Lạp Mông nhanh chóng trả lời: "Cửu Nguyên đột nhiên xuất hiện mười hai chiến sĩ thần huyết, chỉ trong một lần!"

"Cái gì?!"

Lạp Mông gật đầu, rất khẳng định.

"Cậu thật sự xác định bọn họ lập tức nhiều ra thêm mười hai chiến sĩ thần huyết?" Sắc mặt Ngu Vu trở nên nghiêm nghị.

Lạp Mông lại gật đầu.

"Có biết nguyên nhân không?"

Lạp Mông đáp: "Không biết nguyên nhân, nhưng theo như cách nói của người Cửu Nguyên thì, sự xuất hiện của mười hai chiến sĩ thần huyết này rất có thể có liên quan đến tư tế của bọn họ."

"Bao gồm cả việc thủ lĩnh bọn họ khôi phục lại và thăng cấp?" Ngu Vu truy vấn.

"Cái này thì không rõ lắm." Ngay cả Lạp Mông cũng không biết chuyện Nguyên Chiến suýt chút nữa thì bị Đại Vu nhà mình phế bỏ năng lực.

"Nếu hết thảy chuyện này thật sự có liên quan đến cậu tư tế nhỏ kia..." Hải Sâm còn chưa nói hết lời, thì Ngu Vu đã hiểu rõ ý ông.

"Ta muốn gặp tư tế nhỏ kia lần nữa."

"Không được." Hải Sâm lập tức phủ quyết.

Ngu Vu vung cái đuôi dài, trực tiếp bỏ của bơi lấy người.

Hải Sâm đau đầu xoa xoa trán, Lạp Mông đồng cảm nhìn thủ lĩnh.

"Lạp Mông, nếu thủ lĩnh và tư tế bọn họ không ngăn cản, thì các cậu cố gắng qua lại nhiều hơn với con dân Cửu Nguyên, mùa đông đã bắt đầu, bọn họ nhiều người như vậy có lẽ sẽ không đủ thức ăn, trước khi trận tuyết đầu tiên rơi xuống, các cậu đưa cho họ một mẻ cá." Nếu không thể giết, vậy chỉ có thể hòa thuận sống chung, nếu cậu tư tế nhỏ là người thông minh, vậy sẽ không trở mặt với bọn họ dễ dàng như thế.

"Vâng."

Lạp Mông rời đi, Hải Sâm hãy còn đang bàng hoàng.

Ông biết thương thế của Nguyên Chiến, bị như vậy, có thể sống được đã là kỳ tích, huống chi người nọ chẳng những còn sống, mà năng lực vẫn có thể sử dụng, không chỉ vậy, lại còn thăng một cấp, bấy nhiêu đó đã đủ để ông không cách nào lý giải nổi, nay, bộ lạc đối phương lại còn xuất hiện một lúc mười hai chiến sĩ thần huyết, sao có thể?!

Ông có vốn hiểu biết về nhân loại, thân thể nhân loại khác với tộc Người Cá, tộc Người Cá từ nhỏ đã có năng lực điều khiển nước, nhưng nhân loại muốn trở thành chiến sĩ thần huyết thì phải chịu rất nhiều điều kiện hạn chế, trước kia ông sống ở gần bờ biển, một bộ lạc nhân loại có thể có ba, bốn tên chiến sĩ thần huyết đã là chuyện cực kỳ hiếm thấy và ghê gớm rồi.

Mà những bộ lạc cường đại như Tam Thành, tư tế của thần điện bọn họ hình như có biện pháp nhận biết nồng độ huyết mạch của thần trong các tộc nhân, bọn họ sẽ tập trung những đứa trẻ có dòng máu thần huyết đậm lại rồi huấn luyện riêng, để sau này có thêm nhiều chiến sĩ thần huyết, tuy những đứa trẻ được chọn ra vẫn có tỉ lệ thức tỉnh năng lực như cũ - trong mười chưa chắc có một, nhưng so với những bộ lạc cường đại khác thì đã tốt hơn rất nhiều.

Hơn nữa, hình như Tam Thành còn có phương pháp huấn luyện dành cho chiến sĩ thần huyết, điều này giúp bọn họ duy trì được số lượng chiến sĩ thần huyết cấp cao nhất định. Nhưng cho dù là vậy, chiến sĩ bình thường cũng chiếm đa số, chiến sĩ thần huyết vẫn rất ít.

Chẳng lẽ tư tế nhỏ Cửu Nguyên cũng có bản lĩnh giống tư tế Tam Thành, có thể chọn ra được những người có dòng máu thần huyết đậm?

Nhưng thức tỉnh một lúc mười hai người, mà số người của bọn họ chỉ có hơn ba trăm, tỉ lệ quá cao rồi!

Giờ phút này Hải Sâm còn chưa hết giật mình vì Cửu Nguyên thức tỉnh một lúc mười hai chiến sĩ thần huyết, nhưng ông không biết, đây chỉ mới là bắt đầu, điều khiến ông phải giật mình hơn nữa còn ở phía sau.

...

Màn đêm dần buông xuống, yên lặng như tờ.

Nguyên Chiến vẫn chưa ngủ, hắn đang luyện tập hai loại năng lực của mình trên bãi đất trống trong rừng, Mặc đang bận rộn kích phát nhóm chiến sĩ thần huyết tương lai thứ hai, hắn cũng không muốn một mình đi ngủ sớm như vậy.

"Thật sự khôi phục à." Ngu Vu bơi từ đường sông vào nội thành Cửu Nguyên, tìm được người y muốn tìm nhất. Tuy Hải Sâm hạ lệnh không cho y rời khỏi hồ Thanh Uyên, nhưng trừ phi chính y chịu tuân theo, thì không ai có thể ngăn được y, bao gồm cả Hải Sâm.

Bóng dáng Nguyên Chiến đột nhiên biến mất.

Mặt đất dưới chân Ngu Vu sụp xuống, nhưng y không rơi xuống hố, mà hai chân lơ lửng bên trên, vẻ mặt cười cợt đầy trào phúng: "Cậu chui ra đi, đừng tưởng cậu lên tới cấp sáu là có thể đánh lại ta, ta nói rồi, cậu còn kém ta xa lắm."

Vừa dứt lời, liền có mấy chục mũi tên đất bắn về phía Ngu Vu, nhưng chưa tới trước mặt Ngu Vu thì đã hóa thành bột phấn.

Nguyên Chiến xuất hiện sau lưng Ngu Vu, trầm giọng hỏi: "Mày tới đây làm gì? Lại tính phế tao lần nữa à?"

Ngu Vu chậm rãi xoay người, vừa cẩn thận đánh giá Nguyên Chiến, vừa thuận miệng hỏi: "Nói cho ta biết, làm sao mà cậu khôi phục được?"

Nguyên Chiến sẽ nói ư? Đương nhiên không rồi. Đã biết đối phương là thứ sài lang hổ báo tham lam, thì sao hắn lại đi kể cho đối phương biết trong nhà mình có bảo bối gì?

Ngu Vu thấy Nguyên Chiến không trả lời, y cũng không để tâm, chỉ nghiêng đầu nhìn Nguyên Chiến hồi lâu.

"Cậu dùng đá Thần Huyết?"

Đá Thần Huyết gì? Lời ra tới miệng lại đổi thành: "Sao mày biết?"

Đoán. "Cậu biết cách sử dụng đá Thần Huyết chính xác?"

Không biết. "Mày biết?"

Ngu Vu nhìn chằm chằm chỗ ấn đường của Nguyên Chiến, bỗng nhiên cười ha hả: "Nếu cậu thật sự dùng viên đá Thần Huyết đó, ta chỉ có thể nói với cậu là, cậu đang tự sát đấy. Năng lực của cậu là hệ thổ, viên đá Thần Huyết kia lại mang thuộc tính thần huyết mạnh nhất - hệ hỏa, chiến sĩ thần huyết hệ thổ đúng là có thể hấp thu tinh thạch có năng lượng thuộc tính hỏa, nhưng đá Thần Huyết không giống vậy, thuộc tính bất đồng thì chính là bất đồng, cho dù nhất thời có hiệu quả, cũng sẽ chỉ khiến cậu đi đến kết cục tồi tệ hơn thôi."

Nguyên Chiến đoán, đá Thần Huyết mà con cá lớn này nói tới rất có thể là viên tinh thạch có cái chấm đỏ ở giữa kia, còn về phía thuộc tính gì đó mà y nói, hắn không hiểu, hắn chỉ biết thân thể hắn khao khát viên tinh thạch đó, muốn ăn nó, cho nên hắn liền thuận theo mà ăn luôn.

"Đừng nói là cậu trực tiếp nuốt đá Thần Huyết nha? Nếu thật sự như vậy..." Ngu Vu cười càng bất lương: "Vốn dĩ muốn giết cậu cho rồi, nhưng bây giờ ta thay đổi chủ ý, lâu lắm rồi ta chưa gặp được sinh vật có trí tuệ nào ngu tới mức dám trực tiếp nuốt đá Thần Huyết vào bụng, có biết lần cuối cùng mà ta thấy thì tên ngu ngốc đó có kết cục thê thảm cỡ nào không? Chậc chậc!"

Nguyên Chiến mím chặt môi. Hắn không kêu thủ vệ tới, bởi vì có kêu cũng vô dụng, ngược lại còn tăng thêm thương vong.

"Thủ lĩnh Cửu Nguyên, ta rất chờ mong tương lai của cậu, hy vọng cậu có thể sống lâu hơn tên ngu ngốc kia một chút, khi đó cậu sẽ biết cái chết là điều nhân từ nhất đối với cậu, mà quãng thời gian còn lại của cậu chính là sự trừng phạt cho việc cậu và tư tế của cậu đã trộm đi đá Thần Huyết. Chờ khi cậu chết rồi, ta sẽ lấy lại thứ của mình." Ngu Vu quẳng lại những lời này, rồi xoay người biến mất.

Nguyên Chiến đứng lặng một giây, sau đó cất bước chạy về phía phòng khám ở khu trung tâm. Hắn có dự cảm mãnh liệt, con cá lớn kia chắc chắn đang đi tìm Mặc!

Dự cảm của Nguyên Chiến không sai, lúc hắn chạy đến phòng khám, thì con cá lớn kia đang đi tới đi lui giữa nhóm người kích phát thứ hai, Nghiêm Mặc đứng đó lạnh lùng nhìn y.

"Cậu làm gì với tộc nhân của cậu vậy?" Ngu Vu hỏi.

Nghiêm Mặc ngậm chặt miệng.

"Vừa rồi lúc ta tiến vào thấy cậu đang đâm đâm bọn họ, đó là gì vậy?"

Im lặng.

"Nè, cậu nhóc, ta đang nói chuyện với cậu đó." Ngu Vu sáp đến trước mặt Nghiêm Mặc.

Nguyên Chiến xông tới, kéo Nghiêm Mặc ra sau mình.

Ngu Vu bật cười: "Chẳng lẽ các cậu tưởng các cậu như vậy là có thể ngăn cản được ta? Cậu nhóc, cậu mà không trả lời, thì ta sẽ giết tộc nhân của cậu."

Nghiêm Mặc đi vòng qua Nguyên Chiến, đứng song song với y, mở miệng nói: "Anh dám giết tộc nhân của tôi, tôi sẽ dám khiến các người không bao giờ sinh sản được nữa."

"Ta biết cậu sẽ nói như vậy." Ngu Vu bĩu môi: "Đừng khẩn trương thế, ta chỉ tò mò nên lại nhìn chút thôi. Nếu cậu nói cho ta biết, cậu làm cách gì để khiến thủ lĩnh của cậu khôi phục và thăng cấp, thì ta có thể đáp ứng cậu, cung cấp đầy đủ thức ăn cho các cậu trong ba mùa đông."

Nghiêm Mặc phất tay: "Anh có thể cút."

Ngu Vu bị chọc tức, đây là lần đầu tiên y gặp một nhân loại dám nói năng như vậy với mình.

"Cậu thật sự cho rằng ta không dám ra tay? Có thể ta sẽ không giết chết các cậu, nhưng ta có biện pháp khiến các cậu sống không bằng chết."

"Thuốc trong tay tôi cũng không chỉ một loại, chìa tay ra đây."

"Làm gì?" Ngu Vu nhướng mày.

"Chìa ra."

Ngu Vu chìa tay ra, y không tin tư tế nhỏ có thể hại được y.

Nghiêm Mặc móc ra một cái bình đá nhỏ, mở nút bình, nhỏ một giọt lên cánh tay Ngu Vu.

Ngu Vu vậy mà lại không trốn không tránh, để mặc giọt nước kia nhỏ lên tay mình.

"Cái này là độc gì vậy?" Ngu Vu nâng tay lên, còn dám thè lưỡi ra liếm liếm.

Nguyên Chiến cũng chưa thấy loại thuốc này bao giờ, hắn chỉ cảm thấy cái bình đá kia trông thật quen mắt, hình như mấy hôm trước, Mặc nhờ hắn làm ra một đống bình đá nhỏ bằng ngón tay cái của hắn.

Nghiêm Mặc nhìn chằm chằm cánh tay Ngu Vu, như cũng rất tò mò kết quả sẽ như thế nào.

Chỉ chốc lát sau, Ngu Vu kêu lên một tiếng kinh hoảng, y nâng tay phải lên, chạm nhẹ vào vị trí bị nhỏ thuốc trên cánh tay trái, một miếng vảy cá liền bong ra.

Nghiêm Mặc thấy thế, hài lòng gật gật đầu, quả nhiên có hiệu quả rất tốt đối với người cá, hay lắm!

"Cái này gọi là thuốc tróc vảy, có thể hòa tan trong nước, hiệu quả thì như anh thấy đó, cá nào dính phải sẽ tróc vảy."

"Thuốc giải!" Ngu Vu quả thực phải nhìn cậu tư tế nhỏ này bằng con mắt khác, đầu tiên là thuốc khiến cá không thể sinh sản, bây giờ là thuốc tróc vảy, ngay cả y cũng không thể chống lại thứ thuốc độc này, đừng nói chi đến những người cá khác.

"Không có." Có cũng không nói cho anh biết.

"...Ta cũng sẽ làm ra thuốc độc, rất nhiều."

"Chúng tôi chỉ có hơn ba trăm người thôi, các anh thì sao?"

Ngu Vu cảm thấy cái nhìn của cậu thiếu niên thật lãnh đạm, tựa như cậu ta thật sự không thèm quan tâm tới sinh mạng của hơn ba trăm con dân Cửu Nguyên, tựa như bất cứ lúc nào cậu ta cũng có thể lấy hơn ba trăm người này ra để đổi những lợi ích lớn hơn nữa.

Tư tế nhân loại, ha, sao y lại quên bọn họ là cái thứ gì. Tư tế càng mạnh càng không để ý đến tính mạng các sinh vật, có vài tư tế thậm chí còn không quan tâm tới tộc nhân của mình, cậu thiếu niên này hiển nhiên cũng là một trong số đó.

Ngu Vu tự nhận mình cũng rất lạnh nhạt, ích kỷ và tùy hứng, nhưng y lo lắng cho tộc nhân của mình, nếu không phải như vậy, y cũng sẽ không trả cái giá lớn chỉ để mang tộc đuôi dài rời khỏi biển, đến đây định cư.

Cậu thiếu niên có thể hy sinh tộc nhân của mình, nhưng y thì không, y không làm được, y không nỡ.

"Xem ra chuyện ta muốn biết hôm nay không thể biết rồi." Ngu Vu tiếc nuối thở dài: "Nhóc con, tốt nhất là cậu hãy cầu nguyện để sau này cậu không có việc gì cần phải van xin ta."

Trước khi đi Ngu Vu còn nhìn Nguyên Chiến bằng ánh mắt thâm sâu khó lường, nhưng điều này không khiến Nghiêm Mặc chú ý đến, hắn còn tưởng đối phương chỉ cảm thấy kỳ quái Nguyên Chiến làm thế nào mà khôi phục lại.

Trong lòng Nguyên Chiến rất muốn xem những lời Ngu Vu nói là để uy hiếp mình, vì ít nhiều gì hắn cũng bị ảnh hưởng một chút, nhưng hắn không tính nói chuyện này cho Nghiêm Mặc biết.

Hắn không muốn mình trở thành điểm yếu của Mặc. Càng không muốn để con cá lớn kia có cơ hội hiếp bức Mặc, ép Mặc làm chuyện cậu ấy không muốn làm.

Nếu sau này hắn thật sự xảy ra vấn đề... Không! Hắn tuyệt đối không để loại tình huống đó xuất hiện! Nguyên Chiến siết chặt hai nắm tay.

"Này, có phải anh có chuyện gì giấu tôi không?" Nghiêm Mặc giơ tay chọt chọt người bên cạnh.

"Cậu muốn biết hả? Vậy tối nay cho tôi mượn đùi của cậu xài tý."

"...Anh cũng có thể cút!"

"Sờ sờ thôi cũng được."

"Cút!"

"Tôi cho cậu dùng chân đạp."

"...Giới hạn cuối cùng của anh ở đâu vậy?"

"Đó là cái gì?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #dite