Chương 270 - 272
Chương 270: Đá khế ước
Kỳ Hạo không hổ là người có thể sống sót sau khi giao phối với Thiên Ngô, lúc nhìn thấy hình dáng kinh dị đáng sợ của Sơn Tiêu mà vẫn bình tĩnh không sợ.
Thẳng đến khi Sơn Tiêu nhếch môi nhìn gã, cầm cánh tay gã lên, 'răng rắc' một tiếng!
Kỳ Hạo đơ ra một giây, ngay sau đó đau quằn quại, kêu gào thảm thiết, vẻ mặt còn như không thể tin nổi.
"A --! Nó là thứ gì? Tụi mày... không muốn thuyền sao?" Kỳ Hạo đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng, cánh tay của gã bị bẻ gãy, lúc con quái vật một chân kia cắn cánh tay gã còn dùng răng nanh xé mất một miếng thịt của gã.
"Ái chà!" Nghiêm Mặc bày ra vẻ mặt không sao hết mà xin lỗi: "Nó không phải người Cửu Nguyên chúng tôi, nó là chủ nhân của cánh rừng này, tựa như Thuỷ Thần Thiên Ngô của các anh vậy, nó là thần hộ vệ của nơi đây, hết thảy sinh vật trong khu rừng này đều phải nghe lệnh nó."
Ngay sau đó hắn lại làm bộ vô cùng đau đớn nói: "Tôi nói này, sao đang yên đang lành anh đòi phóng hỏa đốt rừng thế? Anh biết không, người của bọn tôi đang đánh với con dân của nó, vừa nãy bỏ anh lại chính là vì nguyên nhân này, ai ngờ đâu lúc bọn tôi chiến đấu với chúng, thì người của anh ở bên kia lại chuẩn bị phóng hỏa, các động vật trong rừng thấy rồi nói cho nó biết, thế nên, nó không đánh với bọn tôi nữa, nhất quyết phải tìm anh tính sổ."
Kỳ Hạo chỉ cảm thấy cánh tay mình càng đau hơn! Có một vài từ ngữ mà Nghiêm Mặc nói là lần đầu tiên gã nghe đến, nhưng bởi vì năng lực đặc thù của Nghiêm Mặc, gã hoàn toàn có thể hiểu được hàm nghĩa trong đó, cũng vì có thể hiểu nên gã mới càng tức, thiếu chút phải hộc máu.
Theo như Nghiêm Mặc nói, gã chẳng những giải vây giúp kẻ thù của mình, mà còn xui xẻo tới mức dẫn họa lên người mình luôn?
Sơn Tiêu vừa mới ăn một miếng thịt của gã đột nhiên gầm rú một tiếng, há mồm phun ra một cái phụt.
Nước miếng tanh hôi cộng thêm một ít cặn thức ăn phun hết lên mặt Kỳ Hạo.
Vẻ mặt Kỳ Hạo quả thực khó mà dùng ngôn ngữ để hình dung.
Trong bốn người ở đây, chỉ có Nghiêm Mặc là hiểu tiếng gầm rú phẫn nộ của Sơn Tiêu, nó nói gã Kỳ Hạo và người Ma Nhĩ Càn về sau không bao giờ được phép đến gần khu rừng này, nếu không thì nó sẽ ăn gã.
Nghiêm Mặc không có phiên dịch, gã Kỳ Hạo đương nhiên không hiểu Sơn Tiêu đang gầm rú cái gì, gã muốn trốn, nhưng cả người bị ghim đầy kim châm làm gã không cách nào trốn được.
Sơn Tiêu thấy Kỳ Hạo bị cắn gãy tay rồi mà còn cứng đầu như vậy, đừng nói dẫn người cút khỏi đây, mà ngay cả động cũng không thèm động một chút, thế là Sơn Tiêu càng thêm phẫn nộ, cặp mắt to như mắt trâu đảo qua, không thèm cánh tay chẳng có bao nhiêu thịt nữa, thò móng vuốt tới đùi phải Kỳ Hạo, há ra cái mồm đỏ như cái bồn máu.
"Không --!"
"Răng rắc!"
Sơn Tiêu cắn gãy chân gã còn chưa tính, trông dáng vẻ như rất muốn xé luôn cái đùi phải của gã.
"Dừng lại! Dừng lại! A a a!" Kỳ Hạo hoàn toàn không thể làm gì con quái vật ngang ngược vô lý lại còn ngôn ngữ không thông này, chỉ có thể điên cuồng hô to.
Nguyên Chiến thì đứng một bên lạnh lùng nhìn.
Nghiêm Mặc thấy Sơn Tiêu hành gã cũng tàm tạm rồi, liền lớn mật đè lại một cánh tay của Sơn Tiêu: "Khoan đã! Đừng giết gã! Nếu anh xé một chân của gã, hắn chắc chắn sẽ phải chết." Chủ yếu là hắn không muốn lao lực phẫu thuật cứu Kỳ Hạo.
Sơn Tiêu thở phì phì, nó cũng không tính giết chết tên nhân loại này, chỉ muốn đe dọa cho hả giận mà thôi.
Nghiêm Mặc trộm nhìn thân dưới của Kỳ Hạo, phát hiện gã vậy mà cũng anh dũng đó chứ, bị uy hiếp và tra tấn như thế mà còn không tiểu ra quần, có lẽ người này thả ở Ma Nhĩ Càn một thời gian thì chắc sẽ mang đến cho Cửu Nguyên rất nhiều phiền toái đây.
Từ việc gã muốn vượt lên trước Kỳ Nguyên và cam nguyện vứt bỏ hận thù khi bị làm cho mất mặt, rồi muốn thành lập mối giao dịch muối đỏ ngầm với thành Cửu Nguyên, chứng tỏ người này không lỗ mãng hay não rỗng tuếch như những gì gã bày ra bên ngoài, tuy cũng không quá thông minh, nhưng người như vậy mới mang đến đả kích lớn nhất cho người trong nhà, bởi vì người trong nhà 'hiểu' gã nhất, trái lại sẽ không đề phòng gã.
Kỳ Hạo tuyệt đối không phải kẻ mà một chức chiến sĩ thủ lĩnh hay tù trường là có thể thỏa mãn được, thả gã về, xem gã và Kỳ Nguyên cùng tù trưởng cha gã tranh đấu cũng rất hay ho. Nếu thật sự giết gã, sẽ càng khiến Ma Nhĩ Càn có lý do để tấn công Cửu Nguyên.
Lại nói, hắn còn đang trông mong gã mang tới cho hắn nhiều thuyền và Toàn Quy một chút.
Kỳ Hạo thấy con quái vật kia thật sự buông móng vuốt ra chứ không tóm đùi gã vặn tới vặn lui nữa, vẻ mặt lại như không thể tin được: "Nó nghe lời mày? Nó nghe lời mày?!"
Sơn Tiêu tru một tiếng, nó sao có thể nghe lời nhân loại! Bực mình! Nó lại xách Kỳ Hạo lên đập xuống đất.
"Bịch!" Bụi đất bay lên, mặt đất không quá cứng bị đập ra một cái hố cạn.
Nghiêm Mặc rút tay về, làm người đứng xem mà hắn cũng thấy đau dùm cho Kỳ Hạo.
Kỳ Hạo ngay cả kêu cũng kêu không được, gã bị đập hôn mê, càng tệ hơn là, vì cú này mà không ít kim châm trên người gã chui thật sâu vào trong thịt, có vài cây còn bị gãy hoặc rớt xuống. Mà cánh tay và cánh chân bị cắn gãy của gã thì càng khỏi phải nói ......
Nguyên Chiến chậc chậc hai tiếng.
Sơn Tiêu giơ Kỳ Hạo lên còn muốn đập phát nữa những Nghiêm Mặc vội vươn tay ngăn cản, lần này ngăn cản là thiệt lòng, bởi vì nếu không ngăn cản, Kỳ Hạo chắc chắn sẽ vì mất máu quá nhiều mà hôn mê.
"Sơn Thần đại nhân! Hạ thủ lưu tình!" Nghiêm Mặc ngăn Sơn Tiêu lại, 'cướp lấy' Kỳ Hạo, để gã trên đất tát bốp bốp hai cái: "Dậy dậy? Đừng có xỉu! Anh là chiến sĩ cấp sáu đúng không? Đừng có yếu đuối thế!"
Kỳ Hạo bị Nghiêm Mặc tát tỉnh, gã chỉ cảm thấy cả người mình đau như muốn nát ra, còn chưa nói gì thì đã gào lên thảm thiết trước.
Nghiêm Mặc dùng kim đâm đâm gã: "Tay và chân có còn muốn nữa không?"
Kỳ Hạo nghĩ thầm, nhảm nhí, đương nhiên muốn, có ai lại muốn làm kẻ tàn phế!
"Anh biết tôi là tư tế, trình độ chữa thương của tôi cũng không tệ lắm, ít nhất thì tốt hơn Tự Thủy đại nhân của các anh nhiều, tôi mà ra tay, thì tay và chân anh chẳng những có thể nối lại, mà sau này cũng sẽ không bị ảnh hưởng gì."
Kỳ Hạo không tin, nhưng lúc này gã chỉ có thể dựa vào Nghiêm Mặc: "Cứu tôi! Tôi sẽ không... quên ân tình của cậu!"
Nghiêm Mặc chỉ chờ những lời này: "Vậy anh muốn báo đáp ân tình của tôi như thế nào?"
Kỳ Hạo tức giận trừng hắn.
Nghiêm Mặc chỉ hàm hậu cười: "Không nghĩ ra được? Như vầy đi, tôi rất dễ nói chuyện, cũng không cần anh phải bán mình làm nô để báo đáp tôi, một cánh tay mười con thuyền mười con Toàn Quy, một cẳng chân hai mươi..."
"Không!" Kỳ Hạo không đợi Nghiêm Mặc nói xong đã rống lên: "Tôi không thể lấy nhiều thuyền và Toàn Quy như vậy!"
"Grào!" Sơn Tiêu thấy Kỳ Hạo bị nó đập mà còn có thể rống lớn tiếng như thế liền nổi giận, nhân loại này phải đập thêm vài phát nữa mới có thể ngoan ngoãn, liền vươn tay muốn tóm người!
"Đừng! Không --!" Kỳ Hạo thấy Sơn Tiêu lại thò móng vuốt đến liền điên cuồng hô to, gã không thể không kêu lên với cậu thiếu niên có tướng mạo hàm hậu này: "Tôi đồng ý đưa thuyền cho cậu, nhưng tôi thật sự không thể kiếm được ba mươi chiếc! Nhiều lắm chỉ là mười chiếc! Thuyền và Toàn Quy đều do Kỳ Nguyên quản, tôi chỉ có thể dùng nhiều nhất là mười chiếc! Nếu nhiều hơn nữa thì bọn hắn sẽ phát hiện! Nếu cậu mang tôi ra để uy hiếp cha tôi, thì cậu đừng hòng lấy được thứ gì!"
Nghiêm Mặc đã từng thấy thuyền của Ma Nhĩ Càn, hắn không đánh chủ ý lên thuyền gỗ của Ma Nhĩ Càn, cũng không tỏ vẻ ngạc nhiên đối với chuyện này, vì phương pháp làm thuyền không tính là khó.
Mấy cái thuyền này, kỳ thật trong mắt Nghiêm Mặc chỉ là ba cái thuyền gỗ được cột lại với nhau thành dãy thuyền dài, thuyền được làm từ thân cây ra, có điều bọn họ dùng những loại cây thô to, mấy loại cây đó chắc cũng chỉ có thể tìm được ở cái thời đại này thôi, một cây là có thể tạo ra được một con thuyền chở tầm mười người.
Như vậy, cột nhiều thuyền lại với nhau thì có thể chở được ba mươi người, đằng trước sẽ có một con Toàn Quy kéo thuyền.
Nghiêm Mặc không thèm thuyền gỗ của người ta, nhưng hắn thèm Toàn Quy, hắn cũng có thể chặt cây làm bè gỗ, nhưng đi ngược dòng mà không có buồm cũng không có bánh lái, chỉ dựa vào sức người chèo thì chẳng những tốn thời gian, tốn sức, mà lại còn nguy hiểm.
Nếu người Ma Nhĩ Càn có thể tự do hành tẩu trên sông, vậy ngoại trừ sự phù hộ của Thuỷ Thần, nguyên nhân chính vẫn là dựa vào bọn Toàn Quy, cái Nghiêm Mặc muốn là Toàn Quy.
"Được, mười con thì mười con. Còn đám cốt khí nguyền rủa thì coi như là quà mà các anh bồi thường cho Cửu Nguyên chúng tôi vì đã vô lễ đi." Không chỉ cốt khí, mà Nghiêm Mặc còn định gom luôn thuyền và Toàn Quy về nhà không trả, Kỳ Hạo có thể tới Cửu Nguyên cướp à? Dù sao bọn họ cũng không tính qua lại hữu hảo với Ma Nhĩ Càn nữa.
"Này, tỉnh coi, đừng có xỉu. Tôi đã giải quyết xong vấn đề của mình, sau đây là yêu cầu của Sơn Thần đại nhân."
Nghiêm Mặc vốn muốn mượn Sơn Tiêu để dọa Kỳ Hạo và Ma Nhĩ Càn, nhưng Sơn Tiêu có thể nghe hiểu lới hắn nói, mà hắn còn có một kiêng kỵ khác trong lòng, lời đến bên miệng liền đổi: "Vị Sơn Thần đại nhân này muốn tôi chuyển lời cho anh, anh ta không muốn nhìn thấy người Ma Nhĩ Càn đến gần khu rừng này, nếu lần sau để anh ta nhìn thấy các anh, anh ta sẽ không để kẻ nào sống sót trở ra."
Sơn Tiêu đúng lúc mà trừng Kỳ Hạo một cái.
Nghiêm Mặc nhìn Kỳ Hạo sợ thì sợ nhưng lại giấu vẻ hung ác trong đáy mắt, liền bỏ thêm một câu: "Anh ta cũng không sợ anh phóng hỏa, lửa không thiêu chết được Sơn Thần đại nhân, nếu anh phóng hỏa, anh ta sẽ dẫn con dân của mình đi giết Ma Nhĩ Càn, xé xác mỗi một người các anh ra thành mảnh nhỏ. Có lẽ Thuỷ Thần có thể bảo vệ các anh, nhưng trừ phi các anh sống được trong nước, bằng không thì các anh sẽ không bao giờ chạy thoát khỏi sự đuổi giết của Sơn Thần đại nhân."
Sơn Tiêu rất là hài lòng với cái chú thích này của Nghiêm Mặc, vươn móng vuốt ra vỗ vỗ vai hắn như người.
Nghiêm Mặc bị nó vỗ cho nhe răng trợn mắt, lực tay của anh Sơn Tiêu này mạnh quá mức rồi, chẳng trách vừa rồi nó chỉ là làm bộ mà Kỳ Hạo liền đau như đùi thật sự bị người ta vặn đứt vậy.
Nguyên Chiến cười nhạo Nghiêm Mặc, căn bản không thèm ra tay cứu hắn.
Nghiêm Mặc giơ ngón giữa với Nguyên Chiến.
"À, còn một điều quên nói, Sơn Thần đại nhân rất bất mãn với hành vi của các anh, nên đã xé xác chừng hơn phân nửa nhân thủ của anh, có một ít đào tẩu được, anh trở về có thể xem đây là lý do để nói với cha anh, bảo rằng Sơn Thần đại nhân đã rất niệm tình rồi, nếu không thì ngay cả anh cũng không thể trở về."
Người ở dưới mái hiên thì không thể không cúi đầu, đây có lẽ là dáng vẻ chân thật nhất của Kỳ Hạo, huống chi cái mạng nhỏ của gã cũng đã ở trong tay người khác.
Kỳ Hạo và Cửu Nguyên ký tên lên hiệp ước bất bình đẳng đầu tiên, trên phiến đá viết rõ ba điều:
Thứ nhất, Kỳ Hạo của Ma Nhĩ Càn đưa cốt khí Vấn Thiên làm lễ vật tặng cho Cửu Nguyên, lấy làm vật tượng trưng cho mối quan hệ hữu hảo của hai bộ lạc.
Thứ hai, cung cấp mười chiếc thuyền và mười con Toàn Quy cho Cửu Nguyên.
Thứ ba, lấy rừng Vượn Đỏ ở gần biên giới Ma Nhĩ Càn làm giới hạn, Kỳ Hạo của Ma Nhĩ Càn đáp ứng về sau sẽ không dẫn người bước vào rừng Vượn Đỏ.
Kỳ Hạo không rõ, đồng ý miệng là được rồi, vì sao cứ nhất quyết phải viết trên một phiến đá, còn phải ấn dấu tay.
Sau đó, Kỳ Hạo ở lại bìa rừng dưỡng thương, dùng phương pháp đưa tin chỉ Ma Nhĩ Càn mới có để gọi thủ hạ, Thải Thạch mạng lớn không chết, lúc nhìn thấy Kỳ Hạo thì thiếu chút nữa mắt hổ rơi lệ, bỏ lại con trai của tù trưởng, sau khi trở về hắn đừng hòng có trái cây ngon để ăn.
Nghe nói Kỳ Hạo muốn đưa mười chiếc thuyền và mười con Toàn Quy mả gã tàng tư ra, tuy hắn tò mò nhưng cũng không hỏi nhiều, trong bộ lạc, Kỳ Hạo xem hắn như tâm phúc, đương nhiên lấy lệnh của Kỳ Hạo làm đầu.
Nguyên Chiến cũng tò mò vì sao phải lãng phí một phiến đá như vậy, nếu Kỳ Hạo không làm theo, hắn sẽ ép thủ hạ của gã đi làm để cứu gã.
Nghiêm Mặc cười thần bí, cẩn thận cất phiến đá vào túi không gian: "Bây giờ Kỳ Hạo chỉ là con trai của tù trưởng Ma Nhĩ Càn, chờ khi gã biến thành tù trưởng thì giá trị của phiến đá sẽ không chỉ là vậy. Hiện giờ không cần dùng đến, về sau tới lúc cãi cọ anh sẽ biết phiến đá này có ích lợi gì."
Nguyên Chiến biết Nghiêm Mặc không bao giờ làm chuyện vô dụng, thấy hắn xem trọng phiến đá đó như thế, liền ghi nhớ trong đầu: Ừm, về sau khi đánh lộn với ai, phải bắt bên thua viết lên phiến đá, thu thập nhiều nhiều một chút, Mặc nhất định sẽ rất vui.
Nghiêm Mặc làm vậy chỉ vì muốn lai lịch của cốt khí và Toàn Quy có thể quang minh chính đại, cũng thuận tiện bịt miệng sách hướng dẫn. Ít bữa sau hắn mới phát hiện, giá trị của điều thứ ba mới là lớn nhất!
Nguyên Chiến chỉ lấy tư tế đại nhân nhà mình làm niềm vui, người ta phong hỏa hí chư hầu, hắn thì cho người khắc phiến đá.
Hai người hoàn toàn không ngờ chỉ một trò chơi lập khế ước như vậy sẽ mang đến bao nhiêu biến hóa cho thế giới này, vì vậy mà thế hệ đời sau đều gọi đây là giai đoạn mở ra tấm màn cho thời đại khế ước đá.
Chương 271: Nửa tháng, cắt tóc, gội đầu
Đảo mắt đã hơn nửa tháng trôi qua, Nghiêm Mặc dựa vào Vấn Thiên mà biết bây giờ thời tiết đã vào giữa tháng sáu, mùa hạ đến.
Nhiệt độ không khí nơi này không giống như Cửu Nguyên, mùa xuân ngắn ngủi qua đi là mùa hạ nóng bức, nhiệt độ trong rừng mát mẽ, ngoại trừ từ giữa trưa tới khoảng ba giờ chiều thì có hơi nóng, các đoạn thời gian khác đều tương đối thoải mái, thậm chí vào sáng sớm và tối muộn còn có chút lạnh.
Dựa theo thời gian trên Vấn Thiên, bọn họ rời khỏi Cửu Nguyên là lúc giữa tháng tư, đến bây giờ đã qua hai tháng rồi.
Hai bên bờ con suối nhỏ trong hang là những dãy nhà nhỏ không quá cao được dựng nên, giữa những căn nhà được phân cách bởi một bức tường đất, trong phòng ngoại trừ đệm chăn ra thì hầu như không có cái gì khác, cũng không có cửa, chỉ có da thú hoặc cỏ dại được bện làm rèm cửa, đây là nơi dừng chân tạm thời.
Mười ngày trước, Mãnh dẫn ba người rắn về.
Người rắn tiến vào rừng có hơi khó khăn, Nghiêm Mặc đã tự mình đi đón mà thiếu chút nữa bọn họ không được vào, vì Sơn Tiêu chướng mắt bọn họ, nên không muốn cho bọn họ vào.
"Grào --! Rắn! Rắn lớn! Lũ rắn trơn trượt này không được tiến vào rừng của ta! Bảo chúng cút đi!" Có vẻ như Sơn Tiêu rất ghét loài rắn, vừa thấy cái đuôi to của người rắn liền nổi đóa.
"Trong rừng anh không có rắn à?" Hắn đã bắt gặp rất nhiều nha.
Sơn Tiêu liền bày ra vẻ mặt ghét bỏ: Chính là vì có rất nhiều, ăn cũng ăn không hết, chán ngấy, cho nên mới ghét.
"Bọn họ là bạn tôi, tôi nói rồi, Cửu Nguyên chúng tôi là bạn của vạn vật, tôi có thể cam đoan bọn họ tiến vào rừng sẽ không làm hại đến con dân của anh."
"Không!" Sơn Tiêu vẫn không cho. Nó không sợ rắn độc hay mãng xà, nhưng các con dân của nó sợ, mỗi năm có không ít con dân chết vì bị rắn độc cắn.
"Một cái bình nước."
"Không cần!" Sơn Tiêu huynh tỏ vẻ mình không dễ bị dụ như vậy đâu.
"Một cái hũ."
"Không cần!... Hũ? Là cái gì? Đựng nước được không?"
"Không chỉ dùng để được nước thôi đâu. Anh đã nghe về rượu Con Khỉ bao giờ chưa?"
Sơn Tiêu tỏ vẻ mình chưa từng nghe qua.
Nghiêm Mặc nhiệt tình giải thích: "Rượu là một loại thức uống còn ngon hơn cả nước, thứ đó vốn chỉ có thần mới có thể uống, nhưng có một con khỉ to trộm được phương pháp sản xuất từ chỗ thần, truyền thuyết nói con khỉ to đó chỉ có một chân."
Hửm? Sơn Tiêu dựng lỗ tai lên.
"Con khỉ to đó dùng phương pháp mà nó học trộm được ủ ra rượu Con Khỉ, mùi vị tuy không bằng rượu của thần, nhưng rượu Con Khỉ vẫn ngon hơn nước rất nhiều, con dân của nó đều rất thích, cũng bởi vậy mà càng thêm sùng bái nó. Nhưng tuy con khỉ to kia ủ được rượu Con Khỉ, lại bởi vì không có vật chứa, chỉ có thể chứa trong hốc cây, kết quả nó đều chảy hết xuống đất, còn bị các loài thú khác uống trộm, nó vì quá tức giận mà không bao giờ ủ rượu Con Khỉ nữa."
Sơn Tiêu hoài nghi: "Rượu Con Khỉ uống ngon à?"
"Anh uống thử một lần sẽ biết ngay, đặc biệt là uống vào mùa đông, cơ thể sẽ ấm lên, không sợ rét lạnh."
Sơn Tiêu động tâm.
Nghiêm Mặc tiếp tục quảng cáo rượu Con Khỉ: "Có phải mùa thu mỗi năm các anh đều hái được rất nhiều trái cây không? Nhưng những trái cây đó đều không để dành được đến mùa đông, vì chưa được bao lâu chúng ta đã hư thối?"
Sơn Tiêu theo bản năng mà gật đầu.
"Rượu Con Khỉ có thể giải quyết những trái cây bị lãng phí đó."
"Rượu Con Khỉ làm như thế nào? Mi biết?"
"Tôi phải hỏi Tổ Thần trước, nếu ông ấy đồng ý cho tôi nói phương pháp ủ rượu Con Khỉ ra, thì tôi sẽ nói cho anh biết."
Sơn Tiêu giận: "Grào! Sao mi lại sẽ không chịu nói!"
"Không phải tôi không chịu nói, mà là cần phải hỏi Tổ Thần trước. Có điều tôi có thể làm ra hũ rượu cho anh trước, nếu không có hũ, dù anh có học được cách ủ rượu Con Khỉ thì cũng vô dụng thôi, bởi vì anh không có đồ đựng, mà số rượu đó còn dễ bị thần lấy đi uống sạch."
"Hả? Thần sẽ trộm rượu của ta?" Sơn Tiêu cả kinh.
"Bởi vì mùi của rượu Con Khỉ rất đặc biệt, ngay cả thần cũng thích. Cơ mà nếu anh có cái hũ mà tôi cho anh, trên cái hũ này sẽ có ấn ký của Tổ Thần, như vậy bọn họ sẽ không tùy tiện tới uống trộm, về sau anh sẽ phát hiện ra rượu được đựng trong hũ sẽ khó mà vơi đi, nhưng nếu anh dùng thứ khác để đựng thì rượu sẽ vơi đi nhanh chóng."
Sơn Tiêu bị hắn dụ cho rối loạn: "Hũ, muốn hai cái... không, ba cái!"
"Được!"
Vì thế ba vị người rắn rốt cuộc cũng được vào rừng.
Bạch Nham vừa thấy Nghiêm Mặc và Nguyên Chiến liền cười nói: "Tôi biết các cậu chắc chắn sẽ không sao mà. Bây giờ các cậu có dự tính gì?"
"Có thể trở về Cửu Nguyên thì về, không thể thì chiếm một khu đất để thành lập bộ lạc mới." Nghiêm Mặc không có giấu diếm suy nghĩ của mình.
"Người thì đủ rồi, nhưng địa bàn ở đâu? Đây à?" Đây là thời đại chỉ cần anh đủ mạnh là có thể tùy ý chiếm một khối đất, Bạch Nham không cảm thấy lạ gì khi hai người sẽ có cái suy nghĩ như vậy.
"Tổ Thần nói cho tôi biết, băng qua khu rừng, ở đó có một vùng đất thích hợp để thành lập bộ lạc. Nhưng mà, nếu có thể, tôi vẫn hy vọng trở về Cửu Nguyên."
Bạch Nham cũng hy vọng đám người Nghiêm Mặc có thể trở về Cửu Nguyên, anh không biết vùng đất sau khi băng qua rừng là như thế nào, nhưng anh nghĩ nơi đó chắc chắn sẽ không có muối đỏ.
"Bây giờ tôi đã nghĩ ra được phương pháp trở về, nhưng còn cần một chút thời gian." Nghiêm Mặc nói.
Bạch Nham rất tin tưởng cậu thiếu niên này, cậu ta tạo ra không ít kỳ tích ở chợ Ma Nhĩ Càn. Hơn nữa anh cũng gặp con chim mặt người có thể thu nhỏ biến lớn, nếu không phải có nhiều nô lệ như vậy, thì đám người Nghiêm Mặc muốn trở về sẽ rất dễ dàng, với hình thể khổng lồ của con chim đó, thêm ba người rắn bọn họ cũng sẽ không nhiều nhặn gì, cho nên anh không quá lo lắng, đồng thời cũng rất xem trọng chuyến đi này.
"Đúng rồi, ban nãy cậu nhắc tới rượu Con Khỉ với Sơn Thần, còn có cái hũ, khụ, nếu Tổ Thần đồng ý, có thể dạy cho chúng tôi được không?"
Nghiêm Mặc xoay người, cười thần bí: "Rượu Con Khỉ thì không được, đó là rượu mà thần ban cho loài khỉ, ngoại trừ họ, không ai có thể ủ ra được."
"A." Bạch Nham tỏ vẻ thật là đáng tiếc.
Sơn Tiêu đi chung nghe lén liền vui vẻ gãi gãi mặt, nó nhất định phải có được phương pháp ủ rượu Con Khỉ và hũ đựng rượu!
Ba người rắn là khách, Nghiêm Mặc để bọn họ tự do đi lại, nhưng ba người Bạch Nham lại tỏ vẻ bọn họ tới đây là để giúp hắn, nên Nghiêm Mặc không cần phải khách sáo, cứ tùy ý sai sử.
Nghiêm Mặc rất vui khi ba người này thức thời như vậy, nên hắn cũng rất tôn trọng họ.
Hai ngày sau, Đại Hà dẫn hơn hai trăm người tộc Diêm Sơn tới.
Nguyên Chiến và Nghiêm Mặc không trực tiếp ra mặt, giao toàn bộ lại cho Đại Hà và Thâm Cốc sắp xếp.
Người tộc Diêm Sơn ai cũng mang vẻ lo lắng bất an trên mặt, còn có nghi hoặc, bọn họ đứng quanh tộc trưởng và tư tế, không dám chạy loạn. Bọn họ không rõ người đàn ông tên Đại Hà kia sao có thể dẫn bọn họ đi lại trong rừng, không rõ sao lũ khỉ lông đỏ chẳng những không tấn công bọn họ mà còn chỉ đường cho bọn họ, thậm chí còn nhờ lũ khỉ lông đỏ đó mà suốt đường đi không có dã thú nào nhăm nhe bọn họ, thế cho nên suốt đường đi đến nơi này, bọn họ không có một ai tụt lại phía sau hay mất tích mà không rõ nguyên do.
Sau đó bọn họ đi vào một cái hang không lớn mấy, trong đó còn có khe suối nhỏ, gặp được rất nhiều chiến sĩ! Tuy những chiến sĩ này không có ai là cấp năm, nhưng cấp bốn lại không ít, mà tộc trưởng của bọn họ cũng chỉ mới cấp bốn thôi.
Nhưng các chiến sĩ đó đều nghe lời hai người, bao gồm cả chiến sĩ Đại Hà mà bọn họ cho rằng rất lợi hại, hai người kia không giống với người Ma Nhĩ Càn, trên mặt không có hình xăm gì.
Mà hai người kia cũng không xa lạ với người tộc Diêm Sơn.
Tộc trưởng và tư tế tộc Diêm Sơn muốn bắt chuyện với Nguyên Chiến và Nghiêm Mặc, nhưng không tìm được cơ hội, hai người kia rất bận rộn, thường xuyên tiến vào rừng, lúc trở về cũng chỉ nói chuyện với các chiến sĩ thủ lĩnh của bọn họ, dặn dò cái gì đó, hai người như đã quên mất nơi này có tộc Diêm Sơn, hay là họ vốn không thèm để ý đến?
Ngoại trừ tộc trưởng và tư tế tộc Diêm Sơn nôn nóng, còn có mấy người cũng mang vẻ mặt khác thường.
Hắc Kỳ không nói việc Nghiêm Mặc rất có thể là Hắc Giảo cho người nhà, nhưng anh nhìn vẻ mặt của mẹ mình liền biết bà đã nhận ra, nhưng bà lại như không dám nhận. Cha anh và người em còn lại của anh thì khá hờ hững, khi bọn họ ở cùng nhau chỉ nói thầm một câu: "Cậu tư tế thiếu niên kia trông có chút giống Hắc Giảo", sau đó liền: "Ha ha ha, sao có thể!" rồi cho qua chuyện này.
Nhưng Hắc Kỳ không ngờ còn có một người cũng nhận ra Hắc Giảo, hơn nữa lại càng khẳng định đó là Hắc Giảo còn hơn cả mẹ anh, đã vài lần muốn tìm cơ hội nói chuyện với Nghiêm Mặc, nhưng còn chưa tới gần Nghiêm Mặc thì đã bị vị chiến sĩ rậm lông tên Đáp Đáp hay đi theo cậu ta dọa cho chạy trở về.
Người này là một đứa con gái, tên là Hắc Hương, bằng tuổi với Hắc Giảo, hồi đó hay chơi với Hắc Giảo.
Nhưng Hắc Giảo là một cậu nhóc yếu ớt, sức chiến đấu thấp, lại đần độn, đám người Hắc Kỳ từ trước tới nay không hề nghĩ đến việc Hắc Hương sẽ thích Hắc Giảo, cũng không trông mong gì Hắc Hương sẽ làm vợ Hắc Giảo. Rồi sau đó Hắc Hương quả thật trở thành vợ của một chiến sĩ cấp hai khác, chỉ là vị chiến sĩ cấp hai kia đã chết trong cuộc chiến đấu với tộc Trệ.
Hắc Kỳ thấy Hắc Hương đi tìm mẹ mình nói chuyện, không biết hai người nói cái gì, vẻ mặt mẹ anh có hơi kích động, ánh mắt khi nhìn về phía Nghiêm Mặc cũng trở nên bức thiết.
Hắc Kỳ không thích điều này, anh hy vọng đừng kẻ nào đến quấy rầy cậu thiếu niên kia, nhất là người nhà của anh. Hắc Kỳ rất thông minh, cho nên anh cũng biết rõ, nếu cứ mập mờ như vậy, nói không chừng Nghiêm Mặc sẽ âm thầm chăm lo cho bọn họ nhiều một chút, nhưng nếu bọn họ muốn nhận thân, nói không chừng sự chăm lo ấy cũng sẽ biến mất.
Nghiêm Mặc không biết rối rắm trong lòng Hắc Kỳ, hắn chỉ làm như không thấy vẻ nóng lòng và mong ngóng muốn được nói chuyện với hắn của đám người tộc trưởng tộc Diêm Sơn.
Hắn không muốn người tộc Diêm Sơn tự xem mình có địa vị đặc biệt, hắn làm lơ bọn họ như vậy cũng là muốn để bọn họ hiểu rõ rằng bọn họ không khác nhau gì những nô lệ vừa được mua tới, thậm chí còn không bằng những chiến nô mà hắn và Nguyên Chiến tín nhiệm.
Hơn nữa hắn cũng rất bận, có quá nhiều việc phải làm, hắn chỉ có thể phân chia mức độ quan trọng để xử lý từng việc một.
Chạng vạng ngày hôm qua, đám người Thải Thạch đưa Toàn Quy và thuyền tới.
Sáng sớm hôm nay, Nguyên Chiến sắp xếp cho nhóm người thứ nhất lên thuyền, tất cả đều là phụ nữ và trẻ em, do Đinh Ninh dẫn đội, Tàng Na hỗ trợ, mang theo thức ăn đủ cho hai mươi ngày.
Vì để mang đủ thức ăn nên không thể đưa hết ba trăm phụ nữ và trẻ em đi được, đành phải để lại gần một trăm người.
Nghiêm Mặc nhờ Cửu Phong đi theo bọn họ một đoạn, tránh để Ma Nhĩ Càn âm thầm động tay động chân. Đồng thời, hắn bảo Mãnh nhanh chóng chạy về Cửu Nguyên, thông báo cho các chiến sĩ trong bộ lạc ra đón thuyền.
Giữa trưa, Nguyên Chiến trở về, quăng mấy con mồi mà mình thuận tay bắt được xuống, đi tới bên dòng suối rửa tay, thuận tiện hỏi cái người đang ngồi trên tảng đá lớn bên dòng suối: "Nghĩ gì mà nhíu mày dữ vậy?"
Nghiêm Mặc quay đầu: "Nghĩ đến Cửu Nguyên, từ sáng tới giờ lòng tôi cứ thấy nôn nao kỳ lạ, tôi cũng không biết làm sao nữa, cứ cảm thấy bất an."
Nguyên Chiến hơi dừng tay một lát: "Cậu bảo Cửu Phong chở cậu về đi, ở đây có tôi rồi."
Nghiêm Mặc lắc đầu, cười: "Tôi không biết tiên tri, có lẽ là do không thể đưa người đi hết trong một lần nên cứ thấy không được yên ổn. Hơn nữa, tôi đi rồi, thì ai nói chuyện với Sơn Tiêu? Lu nước với hũ rượu mà chúng ta hứa vẫn chưa làm ra đâu."
Bây giờ Sơn Tiêu rất hay chạy qua đây đi dạo một vòng, xem xem lu nước với hũ rượu của nó đã làm ra hay chưa, có đôi khi còn ăn cướp một vài thứ.
Có lẽ là vì có Sơn Tiêu ở đây, nên người Ma Nhĩ Càn không vào rừng nữa, bọn họ cũng không dám hạ trại ở bìa rừng mà trốn ra xa xa. Kỳ Hạo ở trong hang dưỡng thương thuận tiện làm con tin cũng khá là ngoan ngoãn.
Nguyên Chiến ngẩng đầu nhìn về phía nơi khuất gió ở bờ suối đối diện, nơi đó có một ngọn khói bốc lên, cậu thiếu niên Hạ Vũ chỉ huy một tiểu đội phụ trách làm đồ gốm đang bận rộn ở đó, trông dáng vẻ của bọn họ khi làm đồ gốm không quen tay mấy, nghe nói Hạ Vũ hồi trước là đệ tử tư tế, chỉ thường đi theo làm trợ thủ, chứ chưa bao giờ tự tay làm ra.
Nghiêm Mặc cũng nhìn qua bên đó.
Kỹ thuật làm đồ gốm mà Hạ Vũ sử dụng chắc là phương pháp thô sơ nhất, bọn họ đi dọc theo bờ sông tìm một ít đất sét thích hợp, sau khi tìm được thì mang về cho vào nước tẩy rửa, để lấy sỏi đá và rễ cây lẫn bên trong, sau đó mới nặn đất sét thành hình, rồi dùng gỗ chất đống nhóm lửa, cứ vậy mà đặt bùn đã được nặn hình xong lên trên lửa nướng.
Nghiêm Mặc nhớ rõ dù là làm đồ gốm hay đồ sứ, thì đều phải có lò nung, hoặc là dùng gạch xây ra một cái lò. Nhưng việc làm gốm làm sứ, hắn cái hiểu cái không, nên định xem xem bọn Hạ Vũ làm như thế nào, chứ không tùy tiện mở miệng.
"Cái đó là nung gốm hả? Thoạt nhìn có vẻ như rất đơn giản, nhưng cũng không có bao nhiêu tác dụng." Nguyên Chiến bĩu môi khinh thường, hắn đã xem mấy thứ mà đám người Hạ Vũ nung ra, mỗi lần nung như vậy mà có được hai ba cái không bị vỡ thì đã là không tồi rồi, chứ đừng nói chi là đựng nước, những loại chén bát có kích cỡ hơi lớn đều không dễ nung, mà số ít đó còn bị Sơn Tiêu cướp mất rồi, nhưng bởi vì hắn và Nghiêm Mặc đều không hiếm lạ gì, liền tỏ vẻ mình sẽ không thèm giành về.
Nghiêm Mặc nhếch miệng, ở khóe môi hiện lên một nụ cười lạnh đầy vẻ trào phúng: "Anh còn chưa nhận ra hay sao? Bọn họ đang giả ngu, có lẽ còn muốn xem xem tôi có thật sự biết cách nung đồ gốm và đồ sứ tốt hơn như đã từng nói hay không. Nếu tôi không mở miệng, chắc bọn họ cứ tiếp tục lừa như vậy quá." Chậc, đám người nguyên thủy này chẳng có ai là thành thật cả.
Vẻ mặt Nguyên Chiến lập tức lạnh xuống, giọng điệu bình tĩnh nhưng câu nói lại vô cùng tàn nhẫn: "Đám người đó không cần phải giữ lại."
Nghiêm Mặc giơ tay lắc lắc: "Không, bọn họ vẫn còn chỗ hữu dụng, những gì tôi biết chỉ là đại khái mà thôi, số tri thức Tổ Thần truyền thụ cho tôi quá nhiều, không phải cái nào tôi cũng nhớ hết, tuy bọn họ giả ngu, nhưng công đoạn xử lý và nắn đất sét thì khá là lão luyện, cái này không giấu được. Anh đừng thấy nặn ra cái chén trông thật dễ, nhưng anh cứ thử đi... được rồi anh thì khỏi nói, nếu đổi lại là người khác thử thì sẽ biết, thứ càng nhìn như đơn giản thì lại càng không dễ làm, đều cần có kinh nghiệm." Còn phải có thiên phú nữa.
"Nhưng bọn chúng không thành thật."
"Không sao hết, hồi tôi mới được anh nhặt về cũng không dám bày hết thảy vốn liếng của mình ra, đây có lẽ cũng là bản năng của sinh vật. Hơn nữa mức độ thất bại này vừa lúc có thể khiến Sơn Tiêu biết muốn làm ra lu nước là không hề dễ dàng, tôi sẽ cho bọn họ một cơ hội nữa, nếu bọn họ còn không hiểu, thì anh hẵng ra tay."
Nguyên Chiến nghe Nghiêm Mặc nhắc tới chuyện lúc trước, liền nghĩ ngay đến sự thay đổi của cậu thiếu niên lúc đó và bây giờ, nhịn không được vươn tay xoa đầu cậu thiếu niên. Tính cách không thay đổi, cũng không chịu thích hắn, tính nết lại xấu xa, nhưng ít ra Mặc không còn dùng ánh mắt hận thù nhìn hắn nữa.
Nghiêm Mặc quăng cho Nguyên Chiến một ánh mắt hình viên đạn, ghét bỏ nói: "Anh với Cửu Phong đừng có hỡ một chút là lại vò xù tóc tôi có được không? Nếu không phải thân thể tôi tự khôi phục được thì chắc đầu ông mày đã sớm trọc lóc cả rồi!"
"Trọc thì trọc chứ có gì đâu." Nguyên Chiến không hề cảm thấy Nghiêm Mặc trọc đầu có gì không tốt, hắn cũng không thích tóc dài, từ khi có cốt đao, cứ mỗi một đoạn thời gian đều sẽ tự cắt tóc mình, đỡ phải có rận.
Nghiêm Mặc thấy hắn lại cắt tóc mình từa lưa như bị chó gặm, thật sự nhìn không được nữa, liền vẫy tay bảo hắn ngồi xuống trước mặt mình, lấy kéo ra chỉnh lại cho hắn một lần nữa. Nghiêm Mặc cũng không biết cắt tóc, nhưng chỉnh lại một chút, nhìn vẫn tốt hơn là quả đầu bên phải thì dài, bên trái thì ngắn, có chỗ còn ngắn tới mức thấy cả da đầu!
Nguyên Chiến thích nhất là những lúc thế này, Mặc chẳng những cắt tóc cho hắn mà còn mát xa đầu cho hắn nữa, có khi tâm tình tốt thì để hắn gối lên đùi Mặc, rồi Mặc gội đầu cho hắn.
Nghiêm Mặc tâm tình tốt, vừa mát xa cho gia súc nhà mình nuôi vừa sờ mó, thấy hắn thoải mái đến mức vẻ mặt nhộn nhạo, liền nhịn không được bóp bóp cái thùy tai tròn tròn của hắn.
Nguyên Chiến vươn tay muốn sờ Tiểu Mặc Mặc, nhưng bị Nghiêm Mặc hất tay ra.
Nghiêm Mặc bữa nay tâm tình tốt, tuột xuống khỏi tảng đá, ngồi bên bờ suối, bảo Nguyên Chiến nằm lên đùi mình, rồi đỡ đầu hắn vào trong nước gội.
Mấy cọng tóc ngắn ngủn đâm vào tay, cứng cứng, tựa như lông động vật, nhưng hắn lại rất thích cảm giác này.
Hình dạng hộp sọ của Nguyên Chiến rất đẹp, nên dù có cạo trọc thì cũng không khó coi, mái tóc ngắn khiến hắn trông còn sáng sủa và tinh khôn hơn, không anh tuấn nhưng lại dũng mãnh khí phách, có điều nhìn qua trông hơi dữ dằn.
Cách đó không xa, Đáp Đáp ngồi xổm trên tảng đá lớn, nhìn chằm chằm Nguyên Chiến với vẻ hâm mộ và đố kỵ, gã sờ sờ tóc mình, cũng muốn được Nghiêm Mặc cắt tóc như vậy một lần.
Đinh Phi đi tới ôm lấy cổ Đáp Đáp: "Nhìn cái gì đó? Coi chừng thủ lĩnh móc mắt anh ra!"
Đáp Đáp gầm nhẹ với Đinh Phi một tiếng, Đinh Phi bước ra trước người gã ngửi ngửi, ghét bỏ quay mặt: "Ụa, anh lại làm cả người dính máu mà không chịu tắm rửa đúng không? Anh không sợ muỗi tới đốt à? Mau cút vào suối tắm rửa sạch sẽ đi! Không tắm sạch sẽ, buổi tối cho anh ngủ bên ngoài, không được vào nhà!"
Đáp Đáp nhe răng với Đinh Phi, rồi đột nhiên ôm lấy Đinh Phi, cả hai cùng té vào trong suối.
Đinh Phi kêu to, mấy đứa nhỏ không lớn lắm thấy thật vui, liền cởi truồng chạy vào suối, còn hất nước về phía hai tên đàn ông lớn đầu.
Đáp Đáp phát ra tiếng ngao ngao kỳ quái, hất một đợt sóng lớn hơn nữa làm mấy thằng nhỏ phải oa oa kêu to vì ướp nhẹp từ đầu tới chân.
Đinh Phi nhân cơ hội đánh lén Đáp Đáp, quậy ầm ĩ trong suối.
Nghiêm Mặc nghe tiếng vui đùa cách đó không xa, liền ngẩng đầu nhìn qua, trong mắt hiện lên ý cười.
Nguyên Chiến gối lên đùi hắn thoải mái đến mức lim dim buồn ngủ.
Chương 272: Cần nguyên tinh và Cửu Nguyên báo nguy
Thời gian nghỉ ngơi của hai người rất ngắn ngủi, làm thủ lĩnh và tư tế, hai người có một đống chuyện phải xử lý.
Nguyên Chiến vẽ bản đồ lên tay Nghiêm Mặc, rồi chỉ ra lộ tuyến bên trên: "Bắt đầu từ đây, cậu nói nó có khí độc rất nặng, nếu chúng ta muốn đi qua khu khí độc thì phải đi hai bên đường vòng, nhưng bên trái là ổ rắn, trên núi, trên cây, trong bụi cỏ, khắp nơi đều là rắn, nếu tôi không có bộ giáp đất trên người thì ngay cả tôi cũng không dám đi trên mặt đất."
"Bên phải thì sao?"
"Bên phải có rất nhiều lợn, cực kỳ hung dữ."
"Lợn rừng à..." Nghiêm Mặc vừa định nói có lẽ có thể đi bên này thử thì nghe Nguyên Chiến nói: "Nhưng tôi thà đi qua ổ rắn còn hơn là đối đầu với bọn lợn rừng... cậu chưa vật lộn với bọn lợn rừng nên không biết, da bọn chúng cực kỳ dày, giáo trong tay chúng ta rất khó đâm thủng tầng da dày của chúng nó, mà lợn rừng khi đánh nhau đều xông tới theo đàn, chiến sĩ dưới cấp hai căn bản không phải đối thủ của chúng nó, trừ phi tôi giết sạch đàn của chúng nó, nhưng tôi không thể giết nhiều như vậy, vì Tổ Thần sẽ lại trừng phạt cậu."
Nghiêm Mặc nghĩ nghĩ, đáp: "Anh nói đúng, chúng ta có người rắn, đi qua ổ rắn nói không chừng còn tiện hơn một chút."
Nguyên Chiến lại đả kích hắn một lần nữa: "Nhưng phải đi vòng rất xa, dù là bên trái hay bên phải. Hơn nữa, càng đi thì cây càng nhiều, rễ cây sẽ càng sâu hơn, muốn mở một con đường, tôi cần phải có thời gian. Nếu không, nhiều người như vậy, chắc chắn sẽ bị lạc hơn phân nửa."
Nghiêm Mặc xoa xoa trán: "Vậy chúng ta muốn băng qua cánh rừng này thì phương pháp tốt nhất là mở một con đường trước?"
"Ừ, đường không thể quá hẹp, nếu không thì chưa được bao lâu sẽ bị cây cối và cỏ dại cướp lại."
"Cái chỗ rừng khí độc, anh dẫn tôi qua xem thử đi, để tôi coi coi có thể làm ra túi thuốc giải không."
"Cậu muốn làm gần hai ngàn túi à? Bên trong rừng khí độc ngoại trừ sương độc ra còn có một vài thứ quái lạ, đây cũng là nguyên nhân mà tôi nói nên đi đường vòng."
"Anh gặp phải cái gì?"
Nguyên Chiến lắc đầu: "Không thấy rõ, chúng nó giống như sương mù, màu trắng, bay tới bay lui trong sương độc. Có lẽ Sơn Tiêu có thể khống chế chúng nó, vì nó ở trong khu khí độc của rừng. Còn đám vượn người thì ở ngay trước khu khí độc."
"Ý anh là Sơn Tiêu ở ngay khu khí độc?" Nghiêm Mặc lên tinh thần, có lẽ hắn có thể tìm Sơn Tiêu nói chuyện.
"Không chỉ Sơn Tiêu, dựa theo phương hướng mà Tiểu Vu nói có nguyên tinh thì rất có thể cũng nằm trong khu khí độc kia, hoặc là nằm ở phía sau khu khí độc."
Nghiêm Mặc rất muốn đi một chuyến với hắn, dù là đi hốt chút nguyên tinh về cũng tốt, nhưng hai người bọn họ không thể cùng rời khỏi nơi này, phải có một người ở lại để canh Kỳ Hạo và Sơn Tiêu, mà muốn vào rừng thăm dò thì cần có thời gian, ngay cả Nguyên Chiến đi dưới lòng đất, muốn tới khu khí độc và trở về thì cũng mất những mười ngày.
Mà Vu Quả có thể cảm nhận được sự tồn tại của bảo vật, nhưng lại không thể nói ra địa điểm kỹ càng tỉ mỉ, nó như một cái la bàn tầm bảo vậy, phải mang nó theo cùng thì mới có thể tìm ra vị trí xác thật.
"Xem ra chỉ có thể chờ khi đưa người về Cửu Nguyên rồi chúng ta mới có thời gian đi tìm nguyên tinh." Nghiêm Mặc vẫn chưa từ bỏ mấy thứ tốt ở khu sống của tộc Ngư Phụ và tộc Thổ Nhai, hắn định sau khi đưa người về Cửu Nguyên, sắp xếp tốt bọn họ rồi mới cùng Nguyên Chiến và người rắn vừa đi vừa thu thập đồ.
"Chúng ta không thể cứ chờ ở đây mà chẳng làm gì hết." Nguyên Chiến lại nói: "Mặc, cậu về trước đi. Chẳng phải cậu nói còn muốn góp nhặt một ít thực vật sao? Bây giờ trở về nói không chừng có thể kiếm được một đám."
"Người có dị năng thực vật là anh, hơn nữa tôi mà đi rồi, không có Vu Quả, năng lượng của đá Thần Huyết trong cơ thể anh phải áp chế như thế nào đây?" Nghiêm Mặc không thể không thừa nhận rằng, hắn đã không cách nào chấp nhận việc cũng như không muốn mất đi tay đấm tốt nhất mà hắn vất vả lắm mới bồi dưỡng ra này, hắn mà đi, nếu Nguyên Chiến bởi vì không thể áp chế năng lượng trong cơ thể mà nổ tan xác, thì hắn sẽ không có cách nào để cứu sống lại lần nữa đâu.
Nguyên Chiến cũng rất đau đầu. Hắn không muốn để Mặc rời khỏi hắn một chút nào, nhưng nếu hai người ở cùng nhau, thì rất nhiều chuyện cực kỳ không tiện xử lý.
"Chúng ta cũng không có thời gian để mà lãng phí ở chỗ này." Nghiêm Mặc vỗ vỗ Nguyên Chiến: "Tôi vốn định sau khi xác định rồi mới nói cho anh biết, trong khoảng thời gian này tôi đang nghiên cứu thuật luyện cốt, lúc anh vào rừng dò đường, tôi có tiến vào cốt thừa một lần, tìm Tán Bố hỏi anh ta một ít việc."
"Anh ta nói cái gì?" Nguyên Chiến còn nhớ rõ cái tên này, Nghiêm Mặc đã kể với hắn.
Nghiêm Mặc không trả lời trực tiếp: "Về vấn đề vận chuyển của chúng ta, tôi vẫn luôn suy nghĩ, tộc Luyện Cốt từng có một thời huy hoàng như vậy, sáng tạo ra nền văn minh luyện cốt không thua gì các nền văn minh khác, vậy liệu bọn họ có biện pháp giải quyết vấn đề vận chuyển hay không?"
"Sau đó?"
"Sau đó Tán Bố nói đúng là có biện pháp, điều này không phải nan đề của người tộc Luyện Cốt. A Chiến, anh còn nhớ bốn con Cốt Điểu đậu trên bốn cái cột xương trong đại sảnh truyền thừa không?"
"Nhớ." Nguyên Chiến hưng phấn: "Có phải bọn Cốt Điểu đó có thể..."
"Ừ, chúng nó có thể dùng làm vật cưỡi, cũng có thể dùng để vận chuyển. Nhưng muốn khiến chúng nó biến ra hình thể lớn nhất và bay đường dài thì phải cần nguyên tinh, cấp càng cao càng tốt. Hơn nữa, trước hết tôi còn phải hủy đi dấu ấn tinh thần lực trên người chúng nó, khắc lại cái của mình, như vậy tôi mới có thể sử dụng chúng nó. Hủy dấu ấn tinh thần lực không khó, nếu không được thì thả Vu Quả ra ăn, nhưng vấn đề nguyên tinh cấp cao thì..."
Nguyên Chiến đứng bật dậy, nói rất quyết đoán: "Chúng ta tiến vào rừng đi, nơi này giao lại cho Thâm Cốc và Đại Hà. Kỳ Hạo... thì giao cho Đáp Đáp canh chừng."
Nghiêm Mặc nghĩ nghĩ, cũng chỉ có thể như vậy, nếu còn lo trước lo sau thì chỉ tổ lãng phí thời gian, bọn họ không có phương pháp nào tốt hơn nữa.
"Tôi để Hồng Sí và Phi Thứ lại, nếu Kỳ Hạo có rục rịch gì, thì cho chúng nó chích tê gã."
Trước khi đi, Nghiêm Mặc tìm đến Hạ Vũ và tộc nhân của cậu đang nung gốm.
"Có ai từng nói với các cậu hay chưa, nhà ở Cửu Nguyên chúng tôi đều dùng gạch để xây, chúng tôi còn có kệ bếp chuyên dùng để nhóm lửa làm thức ăn, mùa đông chúng tôi còn có thể dựa vào ống khói để giúp phòng ốc ấm áp. Biết cái gì gọi lại ống khói không? Biết vì sao ống khói lại giúp nhà cửa ấm áp không? À, còn nữa, nếu muốn làm nhà cửa càng ấm áp hơn thì phải đóng hết tất cả các cửa sổ lại, chỉ mở lỗ thông khí, như vậy khi nhóm lửa bên trong, độ ấm sẽ tăng lên rất nhanh. Chờ khi các cậu tới Cửu Nguyên, làm việc cho tốt, thì cũng sẽ có được nhà ở như vậy."
Nghiêm Mặc vừa rời khỏi, sắc mặt Hạ Vũ liền trắng bệch nhìn về phía anh mình: "Em đã nói với các anh rồi, vị tư tế đại nhân này cái gì cũng biết hết, cậu ta chỉ cần liếc mắt một cái liền có thể nhận ra thần triệu là cái gì, còn nói đó gọi là đồ sứ, mà các anh không tin! Cửu Nguyên bọn họ còn có thể dùng gạch đá để xây nhà, chúng ta còn đang dùng sơn động này để làm lò nung bùn. Các anh đã quên rồi hay sao? Đinh Phi và Đinh Ninh đại nhân đã nói, muốn vào Cửu Nguyên thì phải qua được khảo nghiệm, em nghĩ, việc nung bùn mà tư tế đại nhân giao cho chính là khảo nghiệm của chúng ta. Hiện giờ, đại nhân chắc chắn đã phát hiện ra chúng ta đang gạt cậu ấy."
"Vậy làm sao bây giờ?" Các tộc nhân của Hạ Vũ hoảng loạn, bọn họ rất sợ bị bán đi lần nữa.
Anh trai Hạ Vũ vẫn không đồng ý lắm: "Nhưng đây là bí mật của tộc chúng ta, nếu để người Cửu Nguyên biết chúng ta thật sự có thể dùng bùn nung ra công cụ, bọn họ học xong rồi liệu có giết chết chúng ta hay không?"
Hạ Vũ ngửa mặt lên trời thở dài một hơi: "Anh à. Mặc đại nói những thứ chúng ta nung ra gọi là đồ gốm, còn cái giống như thần triệu thì là đồ sứ, nếu cậu ấy không biết cách nung, thì sao có thể nhận ra thần triệu? Còn biết chúng nó gọi là gì chứ?"
"Có lẽ cậu ta chỉ nói bậy mà thôi..." Giọng nói của anh trai Hạ Vũ càng lúc càng không tự chủ được mà nhỏ xuống, anh ta cũng biết khả năng này rất thấp.
"Cửu Nguyên có vải bố, vải của bọn họ còn tốt hơn cả Ma Nhĩ Càn. Ma Nhĩ Càn cướp phương pháp dệt vải là từ tộc Bố, Cửu Nguyên thì sao? Bọn họ ở thượng du sông lớn, là vùng đất nơi hoang dã trong truyền thuyết! Em cảm thấy Mặc đại đúng thật là tư tế Tổ Thần, anh có thấy cách mà cậu ấy trị liệu cho những người bị thương và sinh bệnh không? Cậu ấy dùng kim chỉ khâu thịt lại, dùng cốt đao cắt người ra, nhưng những người đó đều sống tốt! Cậu ấy còn ghim kim cho những người đó, để những người đó không đau và không chảy máu! Hơn nữa thuốc cậu ấy dùng còn giống như thuốc của Đại Vu, lúc đó em đã sắp bị đánh chết, cậu ấy bôi thuốc cho em vài lần, rồi cho em uống chút thuốc đắng, em liền khỏe lại."
Hạ Vũ nhìn sâu vào mắt anh mình, đây là thân nhân duy nhất của cậu: "Anh à, chúng ta dù có thể rời đi, thì sẽ đi đâu đây? Chúng ta chỉ có chút ít người như vậy, còn không đủ để dã thú ăn, anh đã quên lúc trước chúng ta thiếu chút nữa là bị tra tấn tới chết ư? Nếu không phải gặp được Mặc đại, không biết chúng ta đã bị bán đến nơi nào, tất cả mọi người cũng không thể ở cùng nhau. Anh, em muốn đến Cửu Nguyên, làm một người Cửu Nguyên chân chính, anh thì sao?"
Nghiêm Mặc nhìn Hạ Vũ và các tộc nhân của cậu ta vốn đang nhóm lửa nung đồ gốm bên gò đất nhỏ nay bắt đầu đào hang làm lò, liền tạm thời không quan tâm tới họ nữa, hắn chỉ chạy đi tìm Sơn Tiêu, dặn nó đừng có động vào cái lò nung, với lại đừng quấy rầy đám người Hạ Vũ.
"Bọn họ đang ở làm lu nước với hũ rượu, mấy thứ này không dễ làm, không thể bị quấy rầy." Không biết vì sao, Nghiêm Mặc cứ luôn cảm thấy Sơn Tiêu hay chạy tới xem kỳ thật là vì muốn học trộm.
Sơn Tiêu lại muốn đến gần dòm đám người Hạ Vũ làm lò như thế nào thì bị Nghiêm Mặc gọi lại: "Tôi với A Chiến muốn tới chỗ của anh chơi, có thể chứ?"
"Không được!" Sơn Tiêu dứt khoát từ chối.
Nghiêm Mặc cũng chỉ hỏi thử mà thôi, bản năng bảo vệ địa bàn của động vật rất cao, rất nhiều sinh vật cực kỳ ghét việc sinh vật khác tiến vào địa bàn của mình. Vượn người cũng là một trong số đó, chúng nó không thích nhân loại tiến vào nơi chúng sinh sống, môi trường sống cũng đặt yêu cầu cao. Nếu có người tới mở núi, chặt cây, gieo trồng, thậm chí là hái thuốc, chỉ cần nhiều người một chút, thì nhóm vượn người sẽ di cư vào rừng sâu hơn nữa, ở kiếp trước, việc tùy tiện khai phá núi rừng quả thật khiến cho vượn người và nhiều loài động vật khác giảm số lượng càng lúc càng nhiều.
Thấy thái độ kiên quyết của Sơn Tiêu, Nghiêm Mặc cũng không ôm hy vọng nhờ Sơn Tiêu để tiến vào khu khí độc.
Nhưng liễu ám hoa minh hựu nhất thôn*, khi Nghiêm Mặc và Nguyên Chiến bị vây trong khu khí độc, thì bọn họ lại ngoài ý muốn được cho phép tiến vào chỗ ở của Sơn Tiêu, đồng thời cũng tìm được nguyên tinh.
(*Thành ngữ 'liễu ám hoa minh': Ý chỉ khi gặp phải tình huống không còn đường tiến nữa, thì đột nhiên xuất hiện chuyển biến và hy vọng.)
Mấy ngày sau, khi Nguyên Chiến và Nghiêm Mặc tiến vào rừng tìm nguyên tinh, Mãnh cũng đang dốc hết sức chạy tới đây, trên đường đi cậu thậm chí còn không nghỉ ngơi bao nhiêu, cứ vừa khôi phục một chút lại lập tức lên đường.
Cậu có tin tức quan trọng phải mang đến cho hai người, nô lệ mà bộ lạc Đóa Phỉ Nhĩ Đức đồng ý đưa lúc trước đã tới, trong đó còn có ba tên lạ mặt tự xưng là sứ giả Tam Thành, bọn họ đòi tiến vào bộ lạc.
Tranh muốn ngăn cản bọn họ, nhưng căn bản ngăn không được, nếu không phải có người cá ra mặt, thì ba gã sứ giả Tam Thành kia chắc đã xông vào nội thành Cửu Nguyên rồi.
Hiện giờ ba gã sứ giả kia và nô lệ mà bộ lạc Đóa Phỉ Nhĩ Đức đưa tới đều ở ngoại thành Cửu Nguyên, bên bờ ngoại sông đào, những nô lệ đó vậy mà dám xây cả nhà cho sứ giả Tam Thành ở ngoại thành nữa chứ.
Tranh và các chiến sĩ tộc Người Cá cùng nhau canh chừng bọn họ, không cho bọn họ đi sâu vào nội địa phía nam Cửu Nguyên, nhưng Cửu Phong đại gia không có ở đấy, Nguyên Chiến là chiến sĩ cấp bảy cũng không có mặt, tư tế đại nhân không gì không làm được cũng vắng nhà, nếu không phải tộc Người Cá phái hai vị chiến sĩ cấp cao ra, thì bọn họ đã không ngăn được bọn sứ giả Tam Thành xông vào Cửu Nguyên rồi.
Mà trong quá trình này, điều làm Mãnh cùng tất cả người Cửu Nguyên phải kinh ngạc là, người lùn cũng hợp thành chiến đội trợ giúp Cửu Nguyên đối kháng với sứ giả Tam Thành, không cho phép bọn họ bước vào Cửu Nguyên nửa bước.
Mãnh nghĩ, đám lùn đó xem ra không ngu hết thuốc chữa, ba gã sứ giả Tam Thành kia lúc nào cũng hếch lỗ mũi lên trời, so với Cửu Phong đại gia còn muốn giống chim đại gia hơn, chắc là bọn họ cũng biết rõ nếu để Tam Thành khống chế Cửu Nguyên thì hậu quả sẽ rất tồi tệ.
Chỉ nhìn ánh mắt tham lam của bọn sứ giả kia khi thấy người lùn với người cá là biết, một khi để những kẻ đó xâm chiếm Cửu Nguyên, kết cục của người lùn và người cá sẽ thảm tới cỡ nào. Người cá thì đỡ, ít ra bọn họ có rất nhiều chiến sĩ cường đại, còn có không ít chiến sĩ cấp cao, nhưng người lùn thì ngay cả một chiến sĩ cấp năm cũng không có... chắc chắn sẽ bị chộp đi làm nô lệ để chúng buôn bán, cuộc sống an bình mà bọn họ mong muốn cũng sẽ biến mất.
Hiện tại, không chỉ có người Cửu Nguyên hy vọng Nguyên Chiến và Nghiêm Mặc nhanh chóng trở về, mà ngay cả tộc Người Cá và tộc người lùn cũng vậy!
...
Khí độc có khắp nơi trong rừng.
Dùng khăn vải che mũi che miệng lại, Nghiêm Mặc đã sắp thở không nổi nữa, vừa rồi bọn họ chỉ hơi liều lĩnh một tý, hắn muốn lấy chút khí độc để xét nghiệm, ai ngờ thiếu chút nữa chết ngất trong đám khí độc ấy.
Nếu không phải Nguyên Chiến đã sớm có chuẩn bị, vừa thấy hắn loạng choạng liền nhanh chóng kéo hắn xuống lòng đất trở lại, nếu không chắc hắn đã được trải nghiệm cảm giác thống khổ khi 'muốn chết mà chết không xong' rồi.
Không khí dưới lòng đất cũng không quá sạch sẽ, nhưng ít ra thì so với bên trên dày đặc khí độc tốt hơn nhiều, Nguyên Chiến rất thông minh, tạo ra lỗ thông khí ở ngoài khu khí độc.
Nghiêm Mặc đang hỏi quả Vu Vận: "Nhất định phải lên trên sao? Chúng ta không thể đi dưới lòng đất à?"
Tiểu Vu chỉ trả lời hai chữ: "Bên trên."
"Ý mày là chúng ta đã đến nơi, nguyên tinh ở ngay bên trên?"
"Ừm."
"Khoan, nguyên tinh không phải giống như khoáng thạch à? Chúng nó nên nằm sâu trong lòng đất mới đúng chứ!"
"Không biết, ta cảm nhận được nó nằm ngay bên trên." Tiểu Vu bắt đầu mất kiên nhẫn.
Nghiêm Mặc hết cách, chỉ tay lên, nói với Nguyên Chiến: "Vẫn phải lên đó, thằng con lớn của anh nói ở ngay bên trên."
Nguyên Chiến tìm cái vui trong cái khổ: "Vậy cậu có biện pháp nào để đi ra không? Lần trước tôi cũng thiếu chút nữa bị xông chết trên đó, sương ở đấy quá độc." Nếu không phải hắn vừa phát hiện ra điểm bất thường liền chui vào trong đất, thì chắc hắn đã bị vây chết trong khu khí độc.
"Tôi cần thời gian để phân tích thành phần loại sương độc này, rồi mới nghĩ cách chế thuốc giải." Cảm ơn cái phòng thí nghiệm có thể nói là món Thần Khí mà sách hướng dẫn tặng cho, còn có đám máy móc siêu hiện đại nữa. Không có chúng nó, hắn sẽ không thể dễ dàng dung hợp những loại thuốc vốn không có khả năng xuất hiện trong thời đại này, tỷ như thuốc triệt sản mà hắn dùng để đe dọa tộc Người Cá trước đó.
Tại sao mọi người đều thích máy móc, không phải bởi vì chúng nó có thể giảm bớt nhiều công đoạn rườm rà, mà còn biến phức tạp thành đơn giản sao?
Tuy mỗi lần mở phòng thí nghiệm là phải tăng rất nhiều điểm cặn bã, nhưng so với việc bắt đầu từ con số không thì... hắn thà gia tăng số điểm ấy.
Nguyên Chiến đã quen với việc thỉnh thoảng hắn hay biến mất, thấy hắn quăng lại một câu như vậy liền không còn bóng dáng nữa, mí mắt cũng chẳng thèm giật một cái.
Nửa ngày sau, Nghiêm Mặc ra khỏi phòng thí nghiệm, đưa cho Nguyên Chiến một cái khẩu trang phòng độc trông rất quái dị.
Khẩu trang phòng độc được khâu lại từ vải bông, nhìn rất đơn sơ, phần ở miệng và mũi nhô ra ngoài, Nguyên Chiến bóp bóp, phát hiện bên trong có cái gì đó.
Nghiêm Mặc giải thích: "Bên trong là lớp lọc chất độc, đừng mở ra, thời gian gấp quá, thuốc men không đủ, khẩu trang phòng độc cũng không xịn lắm, nếu chút nữa anh ngửi thấy mùi gay mũi thì nhất định phải nói cho tôi biết."
Hai người đeo khẩu trang lên rồi ra khỏi lòng đất.
Bên ngoài giăng một lớp sương mù, sương mù mênh mông ở khắp mọi nơi, còn ẩm ướt nữa.
Nguyên Chiến đột nhiên túm lấy tay Nghiêm Mặc: "Nơi này hình như là một sơn động." Vừa rồi lúc bọn họ đứng trên này quá ngắn, hắn còn chưa kịp quan sát xung quanh.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com