Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 301 - 303

Chương 301: Tung tích đá Thần Huyết

Nguyên Chiến vẫn có điểm không hiểu cho lắm, nhưng sau khi được châm cho hơn mười cây, phẫn nộ và sát ý vừa rồi như mây mù màu đỏ bao phủ lấy hắn tựa hồ tan đi không ít, bể dung nham sôi trào trong cơ thể như có một tảng băng tỉ năm khổng lồ làm dịu.

Nghiêm Mặc quệt ngón tay lên khóe mắt hắn: "Ông anh, anh có biết thất khiếu mình chảy máu không?"

Nguyên Chiến giơ tay quệt mũi, tay liền dính máu. Hắn thật sự không có cảm giác gì, nhưng cũng nhờ Nghiêm Mặc nhanh chóng phát hiện, hắn mới xuất hiện dấu hiệu thì đã được xoa dịu.

"Lũ cá bò cạp rắn đó..." Nguyên Chiến mới nói mấy chữ liền thấy Duy Tát đang dựng lỗ tai nghe bọn hắn nói chuyện, liền sửa miệng: "Đám người Duy Sắt kia đều bị tôi tóm được. Cái tên Duy Y cũng ở trong đó, tôi đã khảo vấn đơn giản một lượt, tên Duy Y kia rất ngu si."

"Anh giết bọn họ rồi?" Nghiêm Mặc cầm cổ tay người nọ bắt mạch, mày nhíu chặt.

Nguyên Chiến nâng một cái tay khác, dùng ngón cái mơn trớn nếp nhăn ở đầu mày Nghiêm Mặc: "Không có, vẫn còn sống."

Nghiêm Mặc và Duy Tát cùng thở phào một hơi, Duy Tát là do cảm thấy may mắn khi tộc nhân của mình chưa chết, còn Nghiêm Mặc là vì không muốn Nguyên Chiến đại khai sát giới, tuy theo như lời sách hướng dẫn thì chỉ cần không phải do hắn trực tiếp ra lệnh, dù Nguyên Chiến và người trong bộ lạc có làm ra hành vi tội ác gì thì cũng sẽ không tính lên đầu hắn, nhưng chẳng ai muốn nhìn đồng bạn của mình chìm trong giết chóc cả.

"Kiệt --! Mặc, phát hiện ra kẻ địch rồi!" Cửu Phong bay vèo từ ngoài vào, mới đầu nó đi tìm Đáp Đáp, nhưng thấy Đáp Đáp với Đinh Phi ôm nhau thành một cục, còn không cho nó chơi cùng, nó liền tức giận bay ra ngoài, tính bắt một con thú béo về chọc cho Đáp Đáp với Đinh Phi thèm chết.

"Kẻ địch?" Đây là lần đầu tiên Nghiêm Mặc nghe thấy Cửu Phong dùng cái từ này.

Cửu Phong đậu lên đầu Nghiêm Mặc méc: "Kiệt! Lũ quái hai chân đó dùng băng bắn vào người ta, may là ta trốn lẹ! Kẻ địch tới! Mặc, chúng ta đi giết tụi nó đi!"

"Mày không đánh lại họ?"

"Sao có thể?" Cửu Phong khoe khoang, cái cánh nhỏ rung rung: "Ta bay quanh tụi nó quạt gió, sau đó tụi nó bị tuyết chôn vùi! Khặc khặc!"

Nghiêm Mặc tưởng tượng tình cảnh lúc đó một chút, liền cảm thấy lạnh giùm bọn họ, hắn thuật lại tình huống cho Nguyên Chiến.

Mặt Duy Tát xanh mét, đó là nhân thủ mà hắn bố trí ở ngoài hang để tiếp ứng và canh gác, họ đã trốn rất kỹ rồi, không ngờ vẫn vẫn bị những người này phát hiện! Hắn có thể cảm giác được tay mình, nhưng vẫn không thể cử động.

Nguyên Chiến thấy Nghiêm Mặc nhìn mình liền bảo: "Để tôi đào chúng ra."

"Cẩn thận, đừng để rớt mấy cây kim trên đầu, cũng đừng động vào chúng nó."

Nguyên Chiến gật gật đầu, rồi nhanh chóng rời đi cùng Cửu Phong.

Nghiêm Mặc nhìn theo bóng lưng Nguyên Chiến, mày lại nhíu chặt.

Vừa rồi mạch tượng của Nguyên Chiến nói cho hắn biết, người này đã đến ngưỡng thăng từ cấp bảy lên cấp tám, năng lượng hỏa vốn đã bị áp chế trong thân thể hắn như bị cái gì đó kích thích, lại lần nữa sôi sục.

Hỏa sinh thổ, quá nhiều năng lượng chồng lên nhau sẽ vượt qua phạm vi chịu đựng của thân thể Nguyên Chiến. Thân thể hắn lên tới cấp bảy đã là miễn cưỡng rồi. Cấp tám... có vẻ như chỉ có một con đường bạo thể.

Hắn đã dùng Phản Hồn đan cứu Nguyên Chiến một lần, nói cách khác, Phản Hồn đan không còn hữu dụng với Nguyên Chiến nữa.

Nếu lần này Nguyên Chiến chết, hắn thật không biết phải làm sao để cứu.

Kỳ thật, còn một phương pháp có thể cứu Nguyên Chiến, nhưng hắn biết Nguyên Chiến chỉ sợ thà chọn bạo thể còn hơn là chọn biện pháp đó.

Duy Tát nằm trên mặt đất vừa chờ hồi phục lại tri giác, vừa quan sát ông già Nghiêm.

Hắn có thể cảm giác được ông già này đang buồn rầu, nhưng không biết vì sao ông ta lại buồn rầu. Là vì tên chiến sĩ cao lớn kia chảy máu mũi? Hắn nghe tên chiến sĩ đó nhắc tới cá bò cạp rắn, chẳng lẽ ông già này đang sầu vì không biết đi đâu tìm đàn bà cho chiến sĩ của mình phát tiết?

Cơ mà tên chiến sĩ kia nghẹn thật tội nghiệp, đến chảy máu mũi cơ mà...

Người Duy Sắt ngoài động lạnh đến mức sắp bị đóng băng và đám người Duy Sắt vốn bị Nguyên Chiến nhốt dưới lòng đất, cùng bị ném tới trước cửa động.

Nguyên Chiến giam bọn chúng lại, hắn thấy Nghiêm Mặc đã lạnh đến mức chân tay có hơi co cóng, lập tức nhóm vài đống lửa.

Cửa động bị bịt lại, bên trong còn có đống lửa, nhiệt độ nhanh chóng tăng lên. Đáng thương thay cho người Duy Sắt đã chịu lạnh tới phát run, ngoại trừ một chiến sĩ thần huyết vừa lên tới cấp hai, những người khác đều không có bao nhiêu sức chống cự đối với giá rét của băng tuyết, vừa vào động liền thấy như vào tới thiên đường, lòng thầm thở ra một hơi, cảm thấy như mình được sống lại.

Mà người Duy Sắt trước đó bị Nguyên Chiến bắt được vẫn còn sống thì tựa như hắn nói, nhưng tình trạng không hề tốt đẹp.

Nghiêm Mặc nhướng mày nhìn đám người bị Nguyên Chiến ném trên mặt đất, chọc chọc hắn: "Anh thật đúng là thích tìm phiền toái cho tôi ghê, những người này như vầy rồi, anh nói xem tôi nên cứu hay là không cứu?"

Duy Tát nhìn vết thương chồng chất trên người tộc nhân của mình, ai nấy đều như bị hành hạ đến chết, trong mắt lóe lên cừu hận, nhưng hắn cúi đầu không để hai người Nghiêm Mặc phát hiện ra.

Nguyên Chiến siết chặt nắm tay, nhờ có đám kim ghim trên đầu hắn mới cảm nhận được sự khác nhau rõ ràng, vừa rồi hắn trông thì như vô cùng tỉnh táo nhưng thực tế lại bị lửa giận khống chế, bây giờ hắn đã được xoa dịu một chút, những kẻ đó nếu không phải vì trời lạnh khiến vết thương đông lại, ngưng chảy máu thì chắc đã sớm chết sạch cả rồi. Hắn chợt cảm thấy hối hận, không phải vì đã nặng tay với những kẻ này, mà là vì hắn lại khiến tư tế của mình lãng phí tinh lực và thảo dược để trị liệu cho chúng. Nếu là trước khi ăn bọn cá bò cạp rắn, hắn chắc chắn sẽ không làm ra chuyện ngu xuẩn mất nhiều hơn được như vậy.

"Làm một cái bàn đá cho tôi, rồi bảo Đinh Ninh qua đây hỗ trợ, anh cũng thấy đó, không thể để cho những người này cứ thế mà chết đi." Nghiêm Mặc rất bất đắc dĩ.

"Đúng rồi, bảo Cửu Phong bắt cá rắn qua đây."

Nguyên Chiến làm một cái bàn đá với độ cao mà Nghiêm Mặc quen dùng, nhóm một đống lửa, cắm đuốc ở bốn phía vách động rồi bịt kín cửa động để chắn gió, không nói câu nào đã đội cái đầu đầy kim châm đi tìm Đinh Ninh.

Thì ra người này là chiến sĩ thần huyết thao túng đất đá, Duy Tát để ý tới hết thảy. Khi hắn thấy Nguyên Chiến khống chế đất một cách tự nhiên, mà các tộc nhân của hắn lại không thể đánh trả dù chỉ một đòn, hắn bắt đầu phỏng đoán của lai lịch hai người, hắn có thể khẳng định rằng, các bộ lạc phụ cận tuyệt đối không có người có năng lực như vậy. Chẳng lẽ hai người này đến từ một tòa Trung Thành nào đó, hay là đến từ Thổ Thành - Thượng Thành?

Người Đại Áo nghe tin cũng tới đây, vừa thấy đám người Duy Sắt vẫn còn sống sờ sờ, người Đại Áo liền nhảy dựng lên.

"Sao lại cứu chúng? Chúng đã giết rất nhiều tộc nhân của bọn tôi, phải giết chết lũ khốn ác ôn này!"

Nguyên Chiến muốn xoa trán nhưng đụng phải kim châm thì chỉ đành buông tay, bây giờ hình như hắn rất dễ nổi nóng.

Nghiêm Mặc ngẩng đầu: "Câm miệng, đừng có ồn ào."

Đáp Đáp và Băng bước lên ngăn đám người Đại Áo lại, không cho bọn họ đến gần nơi phẫu thuật.

Đinh Phi cũng được Đáp Đáp bế sang đây, bây giờ Đáp Đáp rất săn sóc với Đinh Phi, sợ cậu lạnh, còn cởi cái váy da duy nhất của mình xuống đắp cho cậu, nhưng bị Đinh Phi quẳng về.

Người Đại Áo thấy lão Đại Vu mở miệng, vì tôn trọng ông nên cả bọn đều ngậm miệng không dám quấy rầy.

Duy Tát vẫn luôn âm thầm quan sát quan hệ hai bên, lúc trước hắn còn lo mấy tên lợi hại này sẽ giúp đỡ Đại Áo, hoặc có quan hệ tốt với Đại Áo, hiện giờ xem ra, có vẻ như không phải thế.

Trưởng lão Hạo đánh bạo đi tới tìm Nguyên Chiến, thấp giọng hỏi hắn có thể giao người Duy Sắt cho bọn họ xử lí không? Đồng thời tỏ vẻ người Đại Áo sẽ nhớ kỹ ân tình này.

Nguyên Chiến không đồng ý ngay.

Duy Tát ngẩng đầu, hỏi Nguyên Chiến như đang châm chọc: "Các người sẽ nghe lệnh của bọn Đại Áo à?"

Nguyên Chiến xoay người, mặt không cảm xúc: "Tao biết ý của mày, đừng có đem mấy trò bịp bợm đó ra đùa... Chà, tao biết rồi, kẻ đưa ra chủ ý đó chính là mày."

Duy Tát không thừa nhận cũng không phủ nhận: "Nếu các người không có quan hệ gì với đám người Đại Áo này, thì thứ mà bọn Đại Áo cho các người, chúng tôi cũng có thể cho, thậm chí còn nhiều hơn bọn Đại Áo. Muốn đàn bà? Tôi nghĩ bây giờ anh hẳn là rất cần đàn bà đấy, tôi sẽ không cho những nữ nô đê tiện đó tới hầu hạ anh, tù trường bộ lạc chúng tôi có một đứa con gái vừa tròn mười bốn tuổi, xinh đẹp như hoa, cô ta sẽ nguyện ý hầu hạ anh. Nếu một người không đủ, đàn bà con gái của bộ lạc chúng tôi có thể để anh tùy ý chọn."

"Ngoại trừ đàn bà con gái, tụi mày còn có cái gì nữa?"

"Tôi còn biết một việc, tôi nghĩ các anh chắc chắn sẽ có hứng thú."

"Việc gì?"

"Thả tôi và tộc nhân của tôi ra, tôi sẽ nói chuyện này cho anh biết."

Ngọn lửa giận xông thẳng lên đầu, nhưng chưa kịp ảnh hưởng đến hắn thì đã bị hắn áp xuống, Nguyên Chiến cảm thấy đầu hơi đau, khóe miệng nhếch lên, dùng mũi chân khẩy khẩy cằm Duy Tát: "Bây giờ nói thì mày có thể giữ được tay chân, nếu không, tao sẽ chặt từng cái một xuống cho tới khi mày nói."

Duy Tát nhìn vào mắt người này, biết lời hắn nói là thật. Những người này cho hắn cảm giác quá kỳ lạ, nói họ tàn nhẫn độc ác, ra tay ngoan độc, nhưng cho đến giờ họ chưa giết lấy một người, cái người được gọi là Mặc Vu kia còn ra tay cứu trị những ai bị thương của họ.

"Vị đại nhân này, không bằng giao người này cho ta, ta thề nhất định sẽ khiến hắn khai ra những gì mà ngài muốn biết." Trưởng lão Hạo lại đề nghị.

Nguyên Chiến tỏ vẻ mình rất động tâm.

Duy Tát lập tức mở miệng: "Đừng, vị Đại Vu kia còn đang chữa thương cho tộc nhân của tôi, để cảm ơn, tôi sẽ nói. Nếu vị đại nhân này đồng ý thả tôi và tộc nhân của tôi về bộ lạc, thì chúng tôi sẽ lấy lễ trọng để tạ ơn."

Nguyên Chiến kinh ngạc, da mặt tên này thật dày, chỉ một cái chớp mắt mà đã nói ngược lại lời ban đầu của mình, ngay cả xưng hô cũng sửa: "Trước tiên cứ nói việc mà mày cảm thấy bọn tao sẽ có hứng thú đi."

Duy Tát phát hiện chân mình cũng có thể cử động, nhưng hắn lại không thể ngồi dậy, vu dược của Đại Vu kia thật sự rất lợi hại.

"Đại nhân, người Duy Sắt cực kỳ giảo hoạt, lời của bọn chúng không thể tin." Trưởng lão Hạo nóng ruột.

Duy Tát cười lạnh, tuy hắn nằm trên mặt đất nhưng vẫn rất có khí thế: "Các vị đại nhân hẳn là đến từ phương xa, đúng chứ? Không biết các vị có nghe nói đến Thổ Thành - một trong Cửu Đại Thượng Thành đang tổ chức cuộc chọn lựa chiến sĩ cho thần điện không?"

"Hửn?"

Duy Tát kinh ngạc, Nguyên Chiến vậy mà không có hứng thú với cuộc tuyển chọn của thần điện Thượng Thành: "Đó chính là thần điện Thượng Thành! Nếu được chọn, ngài sẽ không cần phải sầu lo về phương pháp thăng cấp của chiến sĩ, đó là một con đường chắc chắn phải đi để trở nên mạnh hơn, đến lúc đó ngài sẽ có được thức ăn ăn không hết, đàn bà ngủ không xong, nguyên tinh dùng không xuể. Hơn nữa còn có thể trở thành chiến sĩ của thần điện Thượng Thành, như vậy đối với thành hoặc bộ lạc của ngài mà nói, điều đó cũng sẽ mang đến lợi ích."

"Chỉ như vậy?"

"Nghe nói nếu chiến sĩ của thần điện có cống hiến, thì sẽ có được đất phong của mình."

Nguyên Chiến giơ ngón tay ra đếm:

Phương pháp thăng cấp cho chiến sĩ? Ừm, hắn có, hơn nữa chắc chắn còn tốt hơn thần điện, bởi vì đó là thứ mà Mặc được truyền thừa trực tiếp từ Tổ Thần, ai có thể lợi hại hơn Tổ Thần chứ?

Đất phong? Bản thân hắn đã là thủ lĩnh Cửu Nguyên, trước mắt đang nỗ lực mở rộng lãnh địa. Địa bàn chiếm được là của hắn, chẳng cần ai cấp đất phong cả.

Thức ăn ăn không hết, chỉ cần hắn đủ mạnh, hắn liền có thể đạt được.

Đàn bà ngủ không xong, hắn cần nhiều đàn bà như vậy làm chi? Một mình Mặc mà hắn còn chưa thu phục được. Chờ khi thu phục Mặc rồi, hắn sẽ có người ngủ cùng, đàn bà lại càng vô dụng với hắn.

Nguyên tinh dùng không xuể, ừ, hình như cái này hay ho đó, khi có cơ hội liền cùng Mặc tới Thổ Thành kiếm nhiều một chút.

Trưởng lão Hạo chen lời: "Việc này ta cũng từng nghe qua. Nhưng việc tuyển chọn chiến sĩ của thần điện Thượng Thành không phải ai cũng đi được, luôn bắt đầu chọn từ Hạ Thành trước, sau đó đưa đến thần điện Trung Thành, thần điện Trung Thành chọn lại lần nữa, lọc ra những người ưu tú nhất rồi mới đưa đến Thượng Thành. Chờ khi tới Thượng Thành, không phải ai cũng được ở lại, mà còn sàng lọc vài lượt nữa, người tốt nhất mới có thể vào thần điện."

"Những người còn lại thì sao?"

Trưởng lão Hạo trả lời: "Đã chết, không chết thì sẽ trở thành chiến sĩ hộ thành. Có điều, nếu bộ lạc nào có chiến sĩ trở thành chiến sĩ thần điện, thì dù chỉ là chiến sĩ hộ thành của Hạ Thành cũng sẽ mang lại rất nhiều lợi ích cho bộ lạc. Nên chúng tôi mới sẽ nghĩ cách đưa chiến sĩ tốt nhất của mình đến thành Hắc Thổ, tham gia doanh trại huấn luyện chiến sĩ của bọn họ."

"Thành Hắc Thổ và Thổ Thành có quan hệ gì?" Nghiêm Mặc nghỉ xả hơi giữa chừng, đi qua hỏi.

Nguyên Chiến làm ra một cái ghế dựa cho hắn ngồi xuống, quen thói cầm lấy tay hắn vuốt ve, thỉnh thoảng còn đấm lưng bóp vai cho hắn.

Nghiêm Mặc như một ông lớn ngồi trên ghế bành, híp mắt hưởng thụ sự phục vụ chuyên nghiệp của thủ lĩnh đại nhân nhà mình.

Nhất định không thể để tên này chết, vất vả lắm hắn mới 'điều giáo' được đến trình độ này, về sau có muốn tìm một người vừa 'sử dụng quen tay' vừa săn sóc tri kỷ như vầy khó lắm.

Cửu Phong bay qua đậu trên đầu Nghiêm Mặc, vị này mới là 'ông lớn' nhất trong đám!

"Mặc Vu." Trưởng lão Hạo bước lên trước một bước, cướp lời nói: "Thành Hắc Thổ phụ thuộc Thổ Thành, nghe nói Thổ Thành có năm tòa Trung Thành phụ thuộc, lần lượt là Hắc Thổ, Cự Thạch, Hồng Nguyên, Bạch Sơn và Sa Hải."

"Hạ Thành thì sao?"

"Hạ Thành thì khá nhiều, ta chỉ biết là thành Hắc Thổ có mười một tòa Hạ Thành phụ thuộc."

Nhiều như vậy? Nghiêm Mặc hơi kinh ngạc đó, đây là tin tức mà hắn nghe thấy lần đầu đấy. Nhưng mặt hắn vẫn không chút cảm xúc, chỉ nhìn Nguyên Chiến một cái, Nguyên Chiến cũng nhìn hắn một cái, cả hai trao đổi bằng ánh mắt.

Có vẻ như Duy Tát biết nhiều hơn trưởng lão Hạo: "Phần lớn người lập công của Hạ Thành đều có đất phong do Thượng Thành và Trung Thành ban cho, có vài bộ lạc lớn vừa hình thành thế lực đã bị thâu tóm."

Nguyên Chiến hỏi: "Hạ Thành có thể biến thành Trung Thành không?"

"Có thể. Có hai phương pháp để Hạ Thành thăng lên Trung Thành, một cách là thành chủ, chiến sĩ, tư tế thần điện, cùng với nhóm thần thị của Hạ Thành phải dựa vào thực lực cá nhân để gia nhập Trung Thành hoặc Thượng Thành, hết thảy đều có liên quan đến thực lực của họ. Còn phương pháp khác là, nếu có tòa Hạ Thành nào, tính cả thành chủ và tư tế của họ, thực lực chỉnh thể phải mạnh ngang Trung Thành, như vậy bọn họ sẽ trực tiếp thăng lên Trung Thành. Tỷ như thành Hắc Thổ, thành Hắc Thổ trước kia là một tòa Hạ Thành, thành chủ là quốc vương Ngô Thượng, thành Hắc Thổ phụ thuộc Thổ Thành, nhưng chỉ cần huyết mạch của quốc vương Ngô Thượng không đứt đoạn, Thổ Thành sẽ không thể phái thành chủ khác đến để tiếp quản."

Duy Tát dựa vào cuộc nói này mà đưa ra một kết luận: Những người này chắc chắn không phải người Tam Thành, nếu không thì bọn họ không lý nào lại không biết những chuyện cơ bản như vậy.

Nguyên Chiến và Nghiêm Mặc cũng biết mình mà hỏi nữa là sẽ lộ tẩy nhiều hơn, nhưng bọn hắn lại không thể không hỏi, thế là nói thằng cho rồi: "Cửu Đại Thượng Thành là chín tòa thành nào?"

Lần này ngay cả trưởng lão Hạo cũng kinh ngạc khi thông tin cơ bản đến vậy mà hai người cũng không biết, nhìn dáng vẻ bọn họ cũng không giống người đến từ nơi xa xôi hẻo lánh.

Có lẽ vấn đề này đối với người ở đây mà nói là quá bình thường, nên Duy Tát không có giấu diếm: "Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, Phong, Ám, Âm, Không, cùng với Vu Thành có Đại Tiên Tri và nhiều vu thuật truyền thừa nhất."

Không có Kim Thành, vậy nếu sau này bộ lạc Đỉnh Việt phát triển lên thì sẽ biến thành Thập Đại Thượng Thành hả? Nghiêm Mặc nhịn không được nghĩ.

Tên thành hình như đã nói lên năng lực rồi, hơn nữa, lúc hắn nghiên cứu làm thế nào để kích phát năng lực thần huyết luôn suy nghĩ cội nguồn của những năng lực đó là cái gì, tại sao nhân loại và các sinh vật khác có thể sử dụng những năng lực đó, lại vì sao hắn có thể kích phát ra thứ năng lực giấu trong huyết mạch này.

Bây giờ điều duy nhất mà hắn có thể khẳng định là, loại năng lực này quả thật có liên quan đến gien, nhưng năng lượng kích phát chúng nó lại không phải gien.

Giống như bạn có củi, nhưng làm sao để khiến củi bốc cháy?

Cũng giống như khi hắn không biết nguyên lý, lúc phát hiện ra đá đánh lửa có thể khiến củi cháy, thì 'đá đánh lửa' giấu trong cơ thể người rốt cuộc là cái gì? Mà năng lượng có thể khiến 'củi' cháy liên tục là cái gì?

Nghiêm Mặc cảm thấy nếu hắn có thể tìm ra câu trả lời cho hai thứ này và hiểu được nguyên lý của chúng nó, có lẽ hắn sẽ giúp Nguyên Chiến giải quyết được vấn đề năng lượng mất cân bằng trong thân thể.

"Xem ra ông biết được nhiều thứ hơn so với người nơi đó như chúng tôi." Nghiêm Mặc nhà quê cười ôn hòa.

Trưởng lão Hạo khách sáo: "Chỉ là bọn ta ở gần thành Hắc Thổ, các du thương và du tộc qua lại nhiều nên mới nghe ngóng được nhiều tin tức."

Nguyên Chiến: "Vậy ông có biết từng tòa thành trong Cửu Đại Thượng Thành ở đâu không?"

Trưởng lão Hạo lắc đầu: "Cái này thì không biết, bọn ta chỉ từng nghe danh của Cửu Đại Thượng Thành, chứ ngay cả thành Hắc Thổ và Thổ Thành - Thượng Thành, bọn ta cũng chưa từng đến."

Nghiêm Mặc gõ gõ tay vịn ghế: "Ở phụ cận bộ lạc ông có một chỗ như vầy không? Một ngọn núi lớn, trên đỉnh núi có một tảng đá to, nhìn từ xa tựa như cái mặt người khổng lồ, dưới chân núi có một con sông lớn, đối diện con sông là một ngọn núi đá ngũ sắc."

Đây là địa điểm mà lão Sơn Tiêu nói cho bọn họ khi lão phát hiện ra đá Thần Huyết thuộc tính thủy, lão chỉ nhớ đi theo núi rừng về phía đông bắc, trên đường đi qua bao nhiêu địa điểm đặc biệt, mà đá Thần Huyết thuộc tính thủy ở ngay trong ngọn núi đá ngũ sắc đó, có rất nhiều nhân loại cường đại trông coi.

"Biết." Trưởng lão Hạo và Duy Tát đồng thời hô lên, chẳng qua Duy Tát có hơi do dự một chút, để trưởng lão Hạo giành trước một bước: "Mặc Vu, nếu ta nhớ không lầm, nơi ngài nói rất có thể là Thổ Thành - một trong Cửu Đại Thượng Thành, cột mốc của Thổ Thành nằm ngay bên dưới núi đá ngũ sắc. Tuy bọn ta chưa từng tới, nhưng đã từng nghe quá."

Nguyên Chiến nhìn vẻ mặt của Duy Tát liền biết hắn không muốn nói, may là còn có trưởng lão Hạo biết.

Thổ Thành... Haizzz, chẳng trách người ta giữ lại viên đá Thần Huyết thuộc tính thủy kia, nếu là thuộc tính thổ, nói không chừng đã sớm bị tên lớn mật nào đó lén dùng.

Vừa rồi Duy Tát vì một chút do dự mà phải hối hận, lúc này mới quan sát vẻ mặt Nghiêm Mặc, lập tức tóm lấy cơ hội: "Có phải các người muốn đi Thổ Thành không? Nghe nói Cửu Đại Thượng Thành không cho phép người ngoài tiến vào, tôi không biết vì sao các người lại muốn đi Thổ Thành, nhưng nếu các người muốn an toàn tiến vào bên trong, thì trước mắt chỉ có một biện pháp."

Nguyên Chiến lại muốn nhổ kim châm trên đầu xuống: "Ý mày là phải tham gia cái cuộc tuyển chọn chiến sĩ thần điện kia?"

"Đúng vậy."

Nghiêm Mặc túm lấy tay Nguyên Chiến đè lại, hỏi Duy Tát: "Làm sao để được chọn?"

"Thành Hắc Thổ sẽ chọn ra mười chiến sĩ đứng đầu trong cuộc thi để đưa đến Thổ Thành. Các người có thể tham gia cuộc tuyển chọn của thành Hắc Thổ."

"Mặc Vu, đừng nghe lời hắn!" Trưởng lão Hạo sợ vị Đại Vu thiện lương tốt bụng này bị gạt, vội vàng nói: "Bởi vì danh ngạch tham dự rất quý, các chiến sĩ thành Hắc Thổ còn phải trải qua quá trình tuyển chọn cực kỳ tàn khốc, khi bọn họ ra tay thì không cần biết sống hay chết, rất nhiều chiến sĩ bị đánh chết tươi, ngay cả những kẻ bất tử cũng phải trọng thương. Nếu hai người muốn đến Thổ Thành, có thể nghĩ biện pháp khác, nhất định là có biện pháp khác, tỷ như... tham gia giao dịch chẳng hạn?"

Duy Tát chống tay lên mặt đất, chậm rãi ngồi dậy, cười lạnh nói: "Bọn họ dựa vào cái gì mà tham gia giao dịch của Thượng Thành? Bọn họ có bao nhiêu nguyên tinh? Có bảo bối gì có thể khiến người Thượng Thành động tâm? Tham gia cuộc tuyển chọn chiến sĩ của thành Hắc Thổ là phương pháp nhanh nhất, với năng lực của vị chiến sĩ này, muốn cướp cái vị trí trong bảng danh ngạch chẳng phải rất dễ dàng sao? Huống chi hắn còn là chiến sĩ khống chế đất, chỉ cần hắn tiến vào mười hạng đầu, dù không thể qua được cuộc tuyển chọn cuối cùng của Thổ Thành thì cũng có rất nhiều khả năng được thần điện Thổ Thành giữ lại."

Nghiêm Mặc và Nguyên Chiến đều biết rõ, chắc chắn kẻ này muốn bọn họ chết trong cuộc tuyển chọn chiến sĩ. Mà có vẻ như kẻ này biết nhiều hơn những người khác, ít nhất thì trưởng lão Hạo không biết nhiều bằng hắn.

Nguyên Chiến cúi đầu kề sát vào tai Nghiêm Mặc, thấp giọng nói: "Tôi muốn tham gia."

"Hửm? Tại sao?" Bọn họ có rất nhiều nguyên tinh, còn có cốt khí, nếu thật sự không ổn, khiêng cái mâm tròn của bộ lạc Đỉnh Việt ra nói không chừng cũng có thể trà trộn vào Thổ Thành, nếu không được nữa thì lấy giấy ra dụ. Muối đỏ thì miễn đi, hắn không muốn bị kẻ khác kéo bè kéo lũ tấn công đâu.

"Nếu tôi đoán không lầm, viên đá Thần Huyết kia chắc chắn được đặt trong thần điện, nếu thật là như vậy thì dựa vào việc giao dịch chỉ dễ tiến vào Thổ Thành thôi, chứ muốn tiến vào thần điện tất sẽ rất khó. Nhưng nếu tôi có thể qua được cuộc tuyển chọn và trở thành chiến sĩ thần điện, rồi tiếp cận đá Thần Huyết thì sẽ đơn giản hơn rất nhiều."

"Chúng ta không thể lặng lẽ đi dưới lòng đất rồi lẻn vào chôm sao?" Nói xong, Nghiêm Mặc cũng cảm thấy không có nhiều khả năng thành công. Ngay cả lão Sơn Tiêu lúc còn khoẻ mạnh cũng không thể cướp viên đá đó vào tay cơ mà, tuy lão nói nó vô dụng với mình nhưng nếu có thể lấy được thì sao lão không lấy chứ?

Nguyên Chiến sờ sờ đầu hắn, cười nhẹ: "Đó là Thổ Thành - một trong Cửu Đại Thượng Thành, một tòa thành lấy Thổ làm tên, cậu cảm thấy họ sẽ không phòng bị các chiến sĩ thần huyết có thể đi lại trong lòng đất sao?"

"Nhưng tình huống của anh bây giờ..."

"Tôi tin tưởng cậu."

Chương 302: Muốn khiến gia súc thỏa mãn rất dễ dàng mà!

Đuỵt!

Nghiêm Mặc không hề vui vẻ khi được tin tưởng chút nào.

Nói ra bốn chữ 'tôi tin tưởng cậu' rất đơn giản, nhưng người được tin tưởng vất vả cỡ nào biết không?

Haizzz, thật sự rất muốn buông tay mặc kệ. Nhưng mà... cụp mắt nhìn cái đầu bờm xờm đang gối trên ngực mình, tên đầu sỏ gây tội khiến Nghiêm Mặc bực mình tới mức ngủ không yên hiện giờ đang ngủ khò khò, nước miếng cũng chảy ra, chắc phải được thả lỏng rất nhiều mới có thể ngủ say sưa đến vậy?

Nguyên Chiến cảm giác được động tĩnh, mơ màng mở mắt, động tác đầu tiên là vươn lưỡi liếm lồng ngực mềm mềm mình đang gối.

Liếm liếm một hồi, hắn còn dùng cái cằm lởm chởm râu của mình cọ lên.

"A!" Nghiêm Mặc đau đến mức phải giật tóc hắn: "Ngồi dậy!"

"Cứng rồi, nhỏ ghê." Tiếp tục cọ, rồi tiếp tục liếm.

"Này, tôi nhớ rõ tối hôm qua tôi đã thực hiện lời hứa rồi nha." Nghiêm Mặc không biết giọng của mình đã không còn vẻ lười biếng của ngày thường, mà lại hơi khàn khàn, nghe rất gợi cảm.

Nguyên Chiến dịch nửa người trên, sờ sờ cái mặt già mà hắn đã nhìn quen: "Thì ra cậu già rồi sẽ trông như thế này."

"Bộ đây là lần đầu tiên anh thấy hả?" Nghiêm Mặc trở mình, cuối cùng cũng được đổi tư thế.

Ặc! Eo hắn!

Có thứ gì đó chảy ra từ trong người, ông già Nghiêm giật giật khóe miệng.

Nguyên Chiến bò lên người hắn, nơi nào đó vừa rồi còn ngủ say lại tinh thần phấn chấn: "Đau không?"

"...Đau."

"Tôi liếm giúp cậu."

"Khỏi! Hết đau rồi." Nghiêm Mặc vội che mông mình lại, rồi chợt cảm thấy tư thế này rất mất tôn nghiêm, vì thế sửa thành xụ mặt: "Tôi mệt, ngày mai chúng ta còn phải cùng người Đại Áo áp giải đám Duy Sắt về bộ lạc Đại Áo đó, đi ngủ sớm một chút đi."

Nguyên Chiến lại không chịu buông tha, rút kim trên đầu ra, tối hôm qua tư tế đại nhân của hắn hiếm khi buông thả cho hắn một lần, bây giờ hắn vô cùng sảng khoái, chỉ muốn làm một lần nữa.

"Cậu rõ ràng rất thích mà... tư tế đại nhân của tôi." Sờ sờ, cọ cọ, liếm liếm, cắn cắn.

Trên người Mặc của hắn có một thứ mùi thảo dược nhè nhẹ, mùi thảo dược không quá dễ ngửi, nhưng pha lẫn với mùi tanh của tinh dịch khi hắn tiết ra, lại trở thành thứ mùi ái muội khiến người ta ngửi thấy sẽ nhịn không được mà đỏ mặt tim đập nhanh.

Nghiêm Mặc không phủ nhận rằng mình rất thích, loại chuyện này một khi làm rồi là rất khó cưỡng lại, nhất là khi tâm lý của hắn đã chấp nhận. Nhưng hắn chỉ thích được phục vụ bộ phận phía trước thôi, khoái cảm ở bộ phận phía sau lại không cao bằng, nhưng hiển nhiên là Nguyên Chiến chỉ thích chơi bộ phận phía sau của hắn.

Nguyên Chiến cắn cắn vành tai hắn: "Cậu còn nói sẽ cho tôi muốn làm gì thì làm."

"Tôi có nói như vậy à?"

"Có!"

"Bậy bạ!"

"Cậu nói sẽ thưởng cho tôi, là phần thưởng khiến tôi vừa lòng, tôi vẫn chưa có vừa lòng đâu, cả đời này tôi đều không vừa lòng, cậu khiến tôi vừa lòng đi."

"Tưởng bở, đừng cọ nữa. Này, tôi thật sự chịu không nổi, anh đừng quên bây giờ xương cốt tôi đã già tới mức sắp xuống mồ rồi, sao có thể chịu nổi, ngoan, ngủ đi." Nghiêm Mặc đầu hàng, hắn thật sự rất mệt, muốn khiến một con gia súc tràn đầy tinh lực cộng thêm đang phấn khởi vừa lòng, đó không phải chuyện dễ dàng chút nào. Dù bản thân hắn có chức năng phục hồi nhanh đi chăng nữa, đến bây giờ eo hắn chỉ cần hơi động một cái cũng thấy đau, càng không cần phải nói tới bộ phận riêng tư nào đó ở phía sau.

"Mặc, một lần nữa đi mà, một lần nữa đi mà..."

"Má nó! Có nghe lời không thì bảo? Anh thích tôi nổi điên lắm đúng không? Cút xuống cho tôi! Có tin mai mốt tôi làm cho anh vĩnh viễn không cương được nữa không? A!"

"A, vào rồi..."

Nghiêm Mặc: "..."

Người nào đó không có lỗ tai hoàn toàn không sợ uy hiếp, còn đặc biệt quan tâm hỏi: "Tư thế này cậu có cảm thấy mệt không? Tôi nhấc một chân cậu lên ha, như vậy cậu sẽ đỡ mệt hơn một chút. Cậu cứ ngủ chuyện của cậu đi, không cần phải xen vào chuyện của tôi, tôi làm xong sẽ ngủ ngay."

Vấn đề là tên khốn anh đang làm tôi đây này, anh làm tôi thì tôi ngủ kiểu đéo gì?!

Nghiêm Mặc nổi giận, hắn không nên cho tên khốn này buông thả, càng không thể mềm lòng, nhìn đi, mình vừa lui một bước nhỏ, hắn đã tiến một thước rồi!

Đưa đưa đẩy đẩy... người nào đó đột nhiên thở dài, giọng điệu khổ tâm nói: "Mặc, cậu nói xem tôi còn có thể ôm cậu như vầy bao lâu? Không có tôi, cậu muốn bồi dưỡng một chiến sĩ thần huyết cấp cao mới cũng sẽ rất dễ dàng đúng không? Tôi biết cậu vẫn luôn hy vọng tôi chết trên tay cậu, vậy thì, Mặc, đồng ý với tôi, nếu tôi phải chết, thì để tôi chết trong lòng cậu đi, đừng cho kẻ khác giết tôi, ngay cả khi đó là chính tôi đi chăng nữa, tôi muốn cậu tự mình ra tay."

"Được, tôi đồng ý với anh, bây giờ anh có thể chết được rồi đó." Nghiêm Mặc ra tay.

Trong sơn động đột nhiên truyền ra tiếng rú đầy đau đớn của một người đàn ông, tiếng tru thật sự quá đáng sợ, làm cho mấy người ngủ ở hang động cách vách bên dưới giật mình tỉnh dậy.

Sáng hôm sau, phần lớn người tỉnh lại không có tinh thần cho lắm, tối hôm qua bọn họ bị tiếng rú kia hù một phen.

Đáp Đáp lén đi theo Nguyên Chiến ra ngoài động, thấy hắn đứng tiểu, gã cũng đứng bên cạnh hắn.

"Ngao!" Đáp Đáp nhìn lén hắn với ánh mắt đầy vẻ đồng cảm.

Nguyên Chiến vốn muốn đá gã qua một bên, nhưng hắn đang uất ức trong lòng, lại không có người khiếu nại, vừa hay gặp được gã Đáp Đáp suốt ngày chỉ biết kêu ngao ngao, là đối tượng số một để kể khổ, hắn liền chỉ vào nơi đó: "Thấy không? Sưng lên rồi."

"Ngao!" Nhìn đau quá.

"Cậu ấy dùng kim đâm tôi, rất nhiều kim!"

"Ngao!" Vậy mà bây giờ vẫn còn đi tè được? Thủ lĩnh, anh quá lợi hại.

"Có điều, tối hôm qua tôi cũng không cho cậu ấy yên thân." Nguyên Chiến cười ngoan độc: "Xem đi, đến bây giờ mà cậu ấy cũng chưa dậy nỗi, lão già chết tiệt, bộ tưởng mình lớn tuổi là tôi không nỡ dày vò sao. Tên khốn đó rất thiếu đòn, trước kia chỉ lâu lâu làm tôi muốn đánh, bây giờ thì... Đáp Đáp, anh nói coi có thằng thủ lĩnh nào thê thảm hơn tôi không? Tư tế đại nhân các người chỉ ăn hiếp mình tôi mà với các người thì đối xử tốt phát ớn."

"Ngao?" Đáp Đáp không rõ sao Chiến lão đại lại đột nhiên sửa miệng, bỗng trở nên thật là uất ức và tủi thân. Nhưng gã nghe thấy tiếng giẫm tuyết phía sau, đột nhiên quay đầu, liền thấy tư tế đại nhân quấn một chiếc áo khoác lông thật dày đi ra.

Gió tuyết chưa dừng, ảnh hưởng đến khứu giác của Đáp Đáp.

Lúc này, dù là ai thì vào lần đầu tiên nhìn thấy Nghiêm Mặc đều sẽ nghĩ: Đây là một ông lão hiền hậu.

Nhìn mặt mũi ửng đỏ của hắn, hai mắt ánh nước, dù bị gió lạnh thổi qua nhưng cũng không thể che giấu được hơi thở thỏa mãn khi trải qua một đêm tình mãnh liệt.

Nghiêm Mặc nghe thấy nửa câu sau của Nguyên Chiến, đi qua thò đầu dòm chim hắn, rồi ném cho hắn một cái bình nhỏ: "Tự bôi đi, nửa tiếng sau hết sưng."

Quả nhiên gia súc là phải điều giáo, sau nửa đêm hôm qua hắn ngủ rất ngon, tới sáng còn được gia súc hầu hạ một phen, nếu không phải hắn không còn sức, thì hôm qua đã đè tên gia súc đó xuống làm rồi.

Nguyên Chiến chụp lấy bình thuốc, rồi lại ném trở về: "Cậu bôi giúp tôi, tôi tự bôi đau lắm!"

Nghiêm Mặc làm vẻ mặt 'thật hết cách với anh', sau đó dẫn Nguyên Chiến chỉ bận một cái váy da trở về sơn động.

Bỏ lại Đáp Đáp cũng chỉ bận một cái váy da đứng sừng sững trong gió lạnh, mặt mày ngu ngơ. Tối hôm qua rốt cuộc là Chiến lão đại ăn hiếp tư tế đại nhân, hay tư tế đại nhân đánh bại được Chiến lão đại? Thật là bối rối!

Ừm, thủ lĩnh là thủ lĩnh, tư tế là tư tế, hành vi của họ quả nhiên đều thần bí khó lường. Được rồi, mình đi tìm Phi Phi chơi! Phi Phi không có thần bí, Phi Phi còn cho mình cắn cắn ~~

Niềm hạnh phúc buổi sáng trôi qua như vậy.

Dưới sự trợ giúp của Cửu Phong và Đáp Đáp, người Đại Áo đã bắt đủ cá bò cạp rắn liền vui mừng phấn khởi mang theo con mồi và tù binh của mình, cùng đám người Nghiêm Mặc trở về bộ lạc Đại Áo.

Gió tuyết vẫn tiếp tục càn quét, nhưng không có ai cất tiếng oán giận, cũng không có ai đòi ở lại hang động đá vôi.

Lúc gần đi Trưởng lão Hạo để lại bốn tộc nhân để tiếp tục trông coi hang động đá vôi, số còn lại thì đi về.

Bọn họ nghe Nghiêm Mặc nói mới biết được, người Duy Sắt giảo hoạt đã phái một lượng lớn chiến sĩ giả vờ muốn tập kích bộ lạc.

Bọn họ vội vã trở về là để báo cho các tộc nhân biết bọn họ không sao, đồng thời còn mang đám người Duy Tát ra uy hiếp bắt bộ lạc Duy Sắt lui binh.

Trong số tù binh Duy Sắt có tổng cộng ba tên chiến sĩ thần huyết, tên Duy Tát kia là kẻ lợi hại nhất, năng lực thần huyết của hai tên còn lại chỉ mới cấp hai, Duy Sắt chắc chắn sẽ không hy sinh hai tên chiến sĩ trẻ tuổi trong số đó, còn một người đã là tráng niên.

Thậm chí người Đại Áo còn bảo Nghiêm Mặc nhân dịp này đòi những gì mình muốn từ bộ lạc Duy Sắt để thả ba tên chiến sĩ thần huyết đó.

Mà bộ lạc Duy Sắt có sản vật được các quý tộc thành Hắc Thổ hoan nghênh, ngoại trừ các cô gái xinh đẹp như hoa của bọn họ, thì chỉ có cáo đổi màu chỉ có ở lãnh địa của bọn họ.

Cáo đổi màu có bề ngoài giống như cáo thường, nhưng lông nó có thể đổi màu dựa theo cảnh vật bên ngoài, lông chúng rất mềm mại, dựa theo thân thể nó, không tính đuôi, chỉ to bằng một nắm tay, tiếng kêu nhẹ và êm ái, vì thế mà phụ nữ và trẻ con rất thích.

"Cáo đổi màu đại diện cho tai họa." Vẻ mặt Tử Minh cứng đờ, giọng nói khẽ run giải thích cho đám người Nghiêm Mặc: "Tuy người Duy Sắt bắt cáo đổi màu để giao dịch với quý tộc của thành Hắc Thổ, nhưng bọn họ chưa bao giờ giữ chúng lại bên người, cũng sẽ không chủ động chết chúng."

"Vậy quý tộc thành Hắc Thổ có biết không?" Đinh Ninh tò mò hỏi.

"Không, không biết." Giọng Tử Minh không hiểu sao lại run dữ dội hơn, vẻ mặt càng thêm cứng đờ, đang đi bình thường cũng bắt đầu chân nọ đá chân kia: "Không có ai nói cho họ biết, mỗi một bộ lạc thượng cống đều có bí mật của mình, nên không ai vạch trần các bộ lạc khác, dù giữa họ có mối thù gì đi chăng nữa."

"Nếu không thể lấy cáo đổi màu, mà chúng tôi cũng không cần phụ nữ, vậy chúng tôi phải giao dịch cái gì với bộ lạc Duy Sắt mới tốt đây?" Băng nhíu mày.

Đinh Ninh cũng nghiêng đầu nhìn về phía Tử Minh.

Chân trái Tử Minh đang đi bình thường không biết sao lại trợt một cái, chúi nửa người vào trong tuyết.

Đinh Ninh thuận tay đỡ lấy cậu, vừa cẩn thận vừa ôn hòa hỏi cậu: "Không sao chứ? Gió tuyết lớn, cẩn thận một chút."

Tử Minh vội gỡ cái tay đang đỡ mình ra, gỡ ra rồi thì mới ngây người.

Băng kéo Đinh Ninh lại, hung hăng trừng Tử Minh một cái.

Đinh Ninh không để ý, lắc lắc tay tỏ vẻ không có gì, nhưng anh cũng không nói gì với Tử Minh.

Tử Minh hối hận đến rối tinh rối mù. A a a! Sao cậu vừa nhìn thấy người này lại sợ hãi như vậy? Sao cậu lại gỡ tay anh ta ra? Rõ ràng là cậu muốn nói nhiều với anh ta hơn một chút, vì, vì... chỉ khi hiểu rõ kẻ địch của mình, thì mình mới biết tại sao mình lại sợ như vậy.

Nghiêm Mặc đang cưỡi Đáp Đáp đi phía trước nghe thấy động tĩnh thì kéo khăn quàng cổ xuống một chút, hỏi trưởng lão Hạo đi bên cạnh: "Bộ lạc ông có muốn thứ gì từ bộ lạc Duy Sắt không?"

Trưởng lão Hạo cảm ơn trước, sau đó híp mắt trả lời vì gió tuyết thổi vào mặt: "Mặc Vu, nếu ông không muốn thứ gì của bộ lạc Duy Sắt, vậy bắt chúng giao danh ngạch tuyển chọn ra."

"Mỗi bộ lạc phụ thuộc thành Hắc Thổ đều có danh ngạch tuyển chọn à?" Nguyên Chiến hỏi.

"Không phải, chỉ có tộc nào có chiến sĩ trong doanh trại huấn luyện của thành Hắc Thổ mới có tư cách tiến cử ba người chiến sĩ trở xuống tham gia lần tuyển chọn này. Nếu một bộ tộc phụ thuộc không có bất cứ chiến sĩ nào trong doanh trại huấn luyện của thành Hắc Thổ thì chứng tỏ bộ tộc này quá yếu, bọn họ đương nhiên sẽ không tham gia nổi cuộc tuyển chọn khắc nghiệt."

"Vậy người của những bộ lạc ngoại lai có biện pháp nào để tham gia tuyển chọn không?"

"Có hai biện pháp, một cái là thay thế danh ngạch của bộ lạc nào đó, còn một cái là đến doanh trại huấn luyện của thành Hắc Thổ đánh bại thủ lĩnh trong doanh trại của bọn họ. Cái trước khá dễ, cái sau thì rất khó."

Nguyên Chiến lập tức hạ quyết định, hắn không có hứng thú đi thay thế danh ngạch của bộ lạc khác.

Nghiêm Mặc hiểu tính hắn, vấn đề bây giờ là làm thế nào để kiềm chế tình trạng thăng cấp liên tục của Nguyên Chiến, khiến năng lượng trong cơ thể hắn ổn định một lần nữa.

Lại nói, qua một đêm, tình trạng của Nguyên Chiến có vẻ như tốt hơn rồi?

Bụng đột nhiên bị đỉnh nhẹ một cái, Nghiêm Mặc đặt tay lên bụng, trong đầu cất tiếng hỏi: "Thằng nhóc mày sao đó?"

"Tuy năng lượng gì ta cũng có thể ăn, nhưng tối hôm qua như vậy rất tốt cho cơ thể, về sau nên làm thế."

Nghiêm Mặc ngơ ra một chốc mới nghe hiểu: "Cái gì?"

Vu Quả mất kiên nhẫn: "Ba già rồi nên não cũng kém đi có phải không? Ta nói là, về sau không cần trực tiếp cho ta ăn năng lượng hỏa hung bạo như vậy, cứ như tối hôm qua là được, ba hấp thu trước, sau đó ta lại thông qua ba mà hấp thu, còn rất thoải mái, ta cũng sẽ không muốn con trai ba!"

Nghiêm Mặc: "..." Cái thế giới bịp bợm này! Bịp hết thảy! Mắc gì sách hướng dẫn lại bắt hắn mua một tặng một? Hắn có thể trả hàng không?

"Không thể!"

"Khoan!" Nghiêm Mặc đột nhiên nghĩ đến một vấn đề nghiêm trọng: "Lúc ba và A Chiến... thân mật, mày với Đô Đô đều có thể nhìn thấy?"

"Ta có thể, nhưng ta không cho thằng nhóc ngu ngốc kia nhìn, nên nó không thấy được."

"Nói cách khác, đó giờ mày vẫn luôn nhìn ba với A Chiến..."

"Giao phối hả? Có cái gì mà lạ đâu, chẳng phải con chim mặt người kia cũng thường xuyên nhìn lén hai người à?"

Cho nên lúc mình và Nguyên Chiến ấy ấy luôn bị một bọn sinh vật có trí tuệ vây xem? Đã vậy còn không dưới một con?

Nghiêm Mặc nghiêng ngã, thiếu chút nữa té lộn cổ từ trên lưng Đáp Đáp: "Về sau không cho rình coi cuộc sống sinh hoạt của ba, suy nghĩ của ba, nếu không..."

"Ta nói mình sẽ không coi, ba có tin không?" Bạn nhỏ Vu Quả quẳng ra một câu đầy vẻ chế giễu.

"...Ba tin, ba tin mày là một thằng bé ngoan." Rốt cuộc Nghiêm Mặc cũng hiểu được tâm tình của Nguyên Chiến khi nói ra bốn chữ 'tôi tin tưởng cậu' rồi. Mẹ nó! Rõ ràng là không tin thì không được!

"Rốt cuộc phải thế nào thì mày mới chịu chui ra?"

Vu Quả không trả lời.

Nghiêm Mặc rất nghiêm túc nghĩ: Cuộc sống này thật khó quá, nuôi một con gia súc lớn chưa tính, hiện giờ còn phải nuôi một con gia súc nhỏ, đây mới là trừng phạt mà ông trời dành cho hắn đi? Đúng không? Đúng không?!

Trở lại bộ lạc Đại Áo, khi trưởng lão Hạo giải thích kỹ càng, hàng người Nghiêm Mặc và Nguyên Chiến đã được bộ lạc tiếp đãi siêu nhiệt tình.

Nghiêm Mặc phát hiện ra người nơi này tuy cũng không quá giàu có, nhưng mức độ văn hóa tỷ như ngôn ngữ vẫn phong phú hơn các bộ lạc ở vùng đất hoang dã rất nhiều. Tỷ như bọn họ ở trong nhà, nhà của tù trưởng và tư tế sát bên nhau, so với những căn nhà khác thì vừa lớn vừa rộng.

Ngoài ra, ở bộ lạc Đại Áo, hắn còn thấy rất nhiều đồ gốm, hỏi mới biết thành Hắc Thổ dựa vào đồ gốm để làm giàu, bọn họ chế ra một loại dụng cụ màu đen, trong ngoài đều vô cùng bóng loáng, rất được các thành yêu thích, gọi là gốm đen.

Nhóm một đống lửa lớn, trong ngôi nhà lớn của tù trường tràn đầy tiếng cười nói.

Người Đại Áo rất vui, bọn họ bắt đủ cá bò cạp rắn để thượng cống, đánh lùi kẻ địch, dùng tù binh để trao đổi thức ăn quý giá với bộ lạc đối địch trong mùa đông. Đương nhiên, hết thảy những điều này đều là nhờ những vị khách đáng quý ấy mang đến cho bọn họ.

Bọn họ rất cảm kích những vị khách này, thật tình muốn giao hảo với họ, hận không thể đem số thức ăn ngon nhất và những cô gái xinh đẹp nhất trong bộ lạc ra cho những vị khách này.

Trưởng lão Hạo vốn muốn sai nữ nô tới hầu hạ đám người Nghiêm Mặc, nhưng bây giờ ông đổi ý, những người khác trong bộ lạc cũng có suy nghĩ giống ông, bao gồm cả tù trưởng và tư tế.

Bọn họ đều hy vọng Nguyên Chiến, Băng, Đáp Đáp, Đinh Ninh, Đinh Phi để ý đến các cô gái của bộ lạc mình, vì họ là những chiến sĩ thần huyết vô cùng cường đại, nếu bọn họ có thể khiến các cô gái của bộ lạc mang thai, có lẽ mai sau bộ lạc sẽ có nhiều chiến sĩ thần huyết được sinh ra, năng lực cũng sẽ không bị hạn chế mà càng thêm phong phú.

Bọn họ vô cùng hy vọng Nguyên Chiến có thể khống chế đất cùng hai anh em nhà họ Đinh có thể phóng hỏa sẽ để ý đến cô gái nào đó.

Bởi vì người Đại Áo quá mức nhiệt tình, ông già Nghiêm cuối cùng cũng khôi phục lại sau đả kích do con trai mang đến, hắn xoa xoa mặt, nghiêng đầu thấp giọng nói chuyện với Nguyên Chiến: "Nếu tôi lấy biện pháp nung đồ sứ ra dâng cho thành Hắc Thổ, anh nói xem bọn họ có đồng ý trực tiếp cho anh vào danh ngạch mười người kia không?"

"Tôi cảm thấy bọn họ sẽ gô cổ cậu lại, rồi giết tôi." Bởi vì nếu đổi lại là hắn trước kia, hắn sẽ làm như vậy. Chỉ khi thành Hắc Thổ bị đụng đầu mới đồng ý cho người biết cách nung đồ sứ còn tốt hơn cả đồ gốm đến Thượng Thành. Nếu người nọ đắc thế ở Thượng Thành, đề bạt bộ tộc của mình, vậy thành Hắc Thổ về sau làm sao còn giữ được mối làm ăn độc nhất vô nhị trên phương diện gốm sứ nữa?

Nguyên Chiến đẩy một thiếu nữ để trần nửa thân trên đang muốn ngồi vào lòng mình ra, hỏi: "Cậu mang theo bao nhiêu đồ sứ?"

"Không nhiều lắm. Bọn Hạ Vũ cũng không làm ra được bao nhiêu, trước khi đi chúng ta mới xây lò nung cho họ, hai đợt đồ sứ họ nung ra được đều đang ở chỗ tôi." Nghiêm Mặc phất tay bảo thiếu nữ đang sợ hãi kia lui ra.

Ở nơi xa, trưởng lão Hạo và tù trưởng cùng tư tế của bộ lạc Đại Áo nhìn nhau một cái, sau đó thấp giọng nói cái gì đó, tựa hồ như buồn rầu vì không biết kiểu phụ nữ nào mới có thể khiến Nguyên Chiến và các chiến sĩ ấy hài lòng.

Ngoại trừ Nguyên Chiến, các chiến sĩ Cửu Nguyên khác cũng không nhận những cô gái mà Đại Áo đưa tới.

"Giữ đi, mai mốt đến Thổ Thành rồi lấy ra giao dịch." Nguyên Chiến đứng dậy đổi chỗ ngồi, ngồi xuống cạnh Nghiêm Mặc, duỗi tay ra ôm lấy vai hắn đầy tính chiếm hữu, đá văng một cô gái đang quỳ gối bên người Nghiêm Mặc hầu hạ, cô gái kia đã sờ lên đùi Mặc, thế mà Mặc lại không đuổi của cô ta đi?

Nghiêm Mặc cúi đầu suy nghĩ, không để ý đến sự tình xung quanh cho lắm, hắn đang phân tích tình trạng của thân thể Nguyên Chiến trong đầu.

"Bọn họ nói đợt tuyển chọn bắt đầu khi nào?" Nghiêm Mặc ngẩng đầu hỏi.

"Mười ngày sau."

Mười ngày sau, các tòa Hạ Thành cùng các bộ lạc phụ thuộc thành Hắc Thổ sẽ tập trung ở thành Hắc Thổ để tham gia cuộc tuyển chọn, Nguyên Chiến cũng sẽ cùng đi, có điều, sau khi vào thành hắn sẽ đưa ra yêu cầu đánh bại thủ lĩnh trong doanh trại của bọn họ để lấy tư cách tham gia cuộc tuyển chọn.

Chương 303: Truyền thuyết của thành Hắc Thổ - tiến vào thành Hắc Thổ

Trình độ phát triển của thành Hắc Thổ đã vượt qua dự đoán của Nghiêm Mặc.

Hắn nghĩ rằng mình sẽ thấy một tòa lâu đài, hoặc một tòa thành cổ, nhưng trên thực tế, hắn lại thấy một tòa thành đồ sộ khép kín tựa như những căn cứ tường thành chỉ có trong phim xác sống.

Trên tường thành không có người tuần tra, nhưng bên trong thì có bốn cái tháp quan sát cao ngất nằm ở bốn hướng, ở trung tâm thành còn có một công trình đỉnh nhọn cao hơn bốn tháp quan sát không ít.

Sở dĩ nói nó là một tòa thành đồ sộ, là vì độ cao và độ dày của tường thành hơn xa Cửu Nguyên, có lẽ nó không có phạm vi lớn như thành Cửu Nguyên, nhưng mức kiên cố chắc chắn không kém, hơn nữa, chất liệu của tường thành rất kỳ lạ, chỉnh thể là màu đen, hơi bóng, tựa như bức tường vốn là một chỉnh thể.

"Đây là một tòa thành rất khó tấn công." Nguyên Chiến đứng trên tuyết nhìn về phía thành Hắc Thổ ở xa, đưa ra lời nhận xét.

Nơi này là vị trí cao gần thành Hắc Thổ nhất, và cũng là nơi mà người Đại Áo đặt chân trước khi tiến vào thành Hắc Thổ.

Gió tuyết đã ngừng, tuyết lớn lấp kín tất cả mọi con đường, nhưng vẫn có thể nhìn thấy những con thú giỏi đi trên tuyết đang kéo xe trượt tuyết chạy đi.

Các tòa Hạ Thành và các bộ lạc đến tham gia cuộc tuyển chọn cùng tộc nhân của mình lúc nhúc như kiến đen, tụ tập thành một sợi chỉ đen đứt quãng trên con đường ở thành đông thành Hắc Thổ.

Tới chút nữa sẽ không cần phải trượt tuyết, thành Hắc Thổ đã cho người dọn sạch tuyết trên con đường duy nhất tiến vào thành đông.

Nghiêm Mặc xuống khỏi xe trượt tuyết, lắc eo duỗi người, rồi đi đến bên thân thú mỏ dài kéo xe trượt tuyết, nhẹ nhàng vuốt ve lưng nó.

Tính cách thú mỏ dài hiền lành ngoan ngoãn, nó quay đầu lại củng củng tay hắn.

Nghiêm Mặc mỉm cười, lấy cỏ tươi ra đút nó ăn.

Xe trượt tuyết và thú mỏ dài không phải đặc sản của bộ lạc Duy Sắt, xe trượt tuyết mà bộ lạc Duy Sắt chế tạo cùng bọn thú mỏ dài mà bọn họ huấn luyện đều là những thứ bình thường đối với các bộ lạc ở phụ cận khác.

Hiện giờ, hai chiếc xe trượt tuyết và thú mỏ dài mà đám người Nguyên Chiến với Nghiêm Mặc sử dụng là thứ trao đổi được từ bộ lạc Duy Sắt bằng tù binh.

So với xe trượt tuyết làm ẩu vẫn chưa thể kéo trên tuyết của Cửu Nguyên, hàng của bộ lạc Duy Sắt hiển nhiên rất tốt, Nghiêm Mặc tính mang hai chiếc xe này và thú mỏ dài về Cửu Nguyên.

Nhất là thú mỏ dài, loài động vật này trông giống lừa, nhưng tính tình lại giống la, chịu khổ được, chỉ ăn cỏ, mùa hạ có thể kéo xe, mùa đông có thể kéo xe trượt tuyết, còn có thể chở người chở vật, quả thực là loại gia súc rất hữu dụng.

Thế nên Nghiêm Mặc mới cố ý trao đổi với tộc Đại Áo, để bảo đảm trong tám con thú mỏ dài kéo xe trượt tuyết có bốn đực bốn cái, và đều ở thời kỳ thành niên.

"Mặc?" Nguyên Chiến đi đến cạnh Nghiêm Mặc.

Nghiêm Mặc một tay sờ sờ thú mỏ dài, tay còn lại chỉ về phía thành Hắc Thổ: "Anh cảm thấy thành Hắc Thổ thoạt nhìn giống cái gì?"

"Hửm?" Nguyên Chiến nhìn kỹ một lần nữa.

Đinh Ninh đang cùng người Đại Áo tháo dây buộc thú mỏ dài với xe trượt tuyết ra, nghe vậy liền ngẩng đầu, nói: "Như một cái chậu?"

"Không, như một cái vò mới đúng, một cái vò miệng tròn." Nguyên Chiến rất chắc chắn.

"Đây là lần đầu tiên tôi thấy có người xây thành kiểu này đấy, chắc chắn là tòa thành này không hứng được nhiều ánh sáng." Nghiêm Mặc không hiểu nổi.

Tử Minh cũng đang hỗ trợ nhìn lén Đinh Ninh một cái, ho khan một tiếng: "Truyền thuyết nói thành Hắc Thổ không phải do nô lệ và chiến sĩ của bọn họ xây nên, mà là Thần Khí do thần để lại cho huyết mạch của họ."

"Thần Khí?" Đây là lần đầu tiên Nghiêm Mặc nghe thấy cái danh từ này khi đến đây.

"Đúng vậy, là vũ khí của thần, công cụ của thần. Mặc Vu, ngài chưa từng nghe qua sao?" Tử Minh rất kinh ngạc.

"Mặc Vu đương nhiên đã nghe qua. Nhưng có lẽ cách nói của hai địa phương không giống nhau, cậu có thể nói cho chúng tôi biết truyền thuyết về Thần Khí của thành Hắc Thổ không?" Đinh Ninh cướp lời nói.

Tử Minh bỗng nhiên nói lắp: "Đương, đương nhiên, cái truyền thuyết này chỉ cần là người của Hạ Thành hay bộ lạc phụ thuộc thành Hắc Thổ đều, đều, đều biết."

Trưởng lão Hạo đứng bên cạnh nghe thấy liền phì cười, không biết mấy ngày nay thằng nhóc này ăn bậy bạ cái gì mà mỗi lần gặp người Cửu Nguyên là lại cà lăm.

"Mặc Vu, để ta nói đi." Trưởng lão Hạo nhân lúc nghỉ ngơi mà phổ cập kiến thức cho mọi người, kể lại truyền thuyết về thành Hắc Thổ và gia đình quốc vương Ngô Thượng thống trị tòa thành.

Đáp Đáp và Đinh Phi thích nghe kể chuyện liền bu lại, Cửu Phong cũng tò mò nhảy lên đầu Đáp Đáp.

"Truyền thuyết nói ở vùng đất gần sông Hắc Thủy, chính là con sông nước đen mà hai ngày trước chúng ta nhìn thấy, thật lâu trước kia có rất nhiều bộ tộc sinh sống trên đó, tất cả mọi người đều dựa vào con sông này để sống, nhưng có một ngày, thần sông Hắc Thủy tức giận, cuốn những bộ tộc đó vào sông, ăn tươi bọn họ, chỉ có một người phụ nữ còn sống."

"Thật đáng thương." Đinh Phi là người có con tim mỏng manh nhất đám, nghe vậy liền đồng cảm.

Trưởng lão Hạo gật gù, tiếp tục kể: "Người phụ nữ đó không có thức ăn, đành phải nhặt một loại đá màu đen bị xô vào bờ mà ăn."

"Truyền thuyết nói loại đá đen đó kỳ thật là máu của Đại Địa Chi Thần khi chiến đấu với Phong Thần mà nhỏ, nhỏ, nhỏ xuống." Tử Minh nói lắp bổ sung.

Đại Địa Chi Thần? Nghiêm Mặc cười cười nhìn Nguyên Chiến.

Nguyên Chiến xoa xoa mớ râu lởm chởm của mình, không phát biểu ý kiến.

"Ngao!" Đáp Đáp tỏ vẻ mình có ý kiến.

Không biết sao Đinh Phi lại hiểu, giúp Đáp Đáp phiên dịch: "Sao cô ta không bắt cá trong sông mà ăn? Ăn cỏ hay trái cây đều được, cớ gì lại đi ăn đá?"

"Đó là mùa đông, sóng nước trong sông rất mạnh, cô ta không biết bơi nên cũng không thể bắt cá." Tử Chân thân là chiến sĩ duy nhất của Đại Áo được tham gia cuộc tuyển chọn chen vào.

Trưởng lão Hạo cười: "Đây là truyền thuyết, có lẽ lúc ấy cô ta cũng không ăn thật. Tóm lại, người ta nói cô ta đã ăn rất nhiều loại đá đen đó, cũng chính là máu của Đại Địa Chi Thần, bảy ngày sau, cô ta liền sinh ra một đứa trẻ, đứa trẻ đó từ khi được sinh ra đã có sức mạnh vô cùng lớn..."

"Ngao!"

"Kiệt --!"

"Không có khả năng!"

Ngay cả Băng cũng nói: "Phụ nữ không thể nào sinh hạ một đứa trẻ chỉ trong bảy ngày, trừ phi cô ta là tộc vu."

Ông già Nghiêm nhìn 'bọn nhỏ' thích nghe kể chuyện mà cứ không chịu yên phận, quát: "Câm miệng hết cho tôi, đứa nào dám xen mồm nữa là đánh mông đứa đó!"

Đinh Ninh vội bịt miệng thằng em mình.

Đinh Phi thì bịt miệng Đáp Đáp, Đáp Đáp thì giơ tay muốn bịt mỏ Cửu Phong nhưng bị Cửu Phong mổ một cái.

Trưởng lão Hạo cười ha ha: "Đứa trẻ kế thừa thần huyết của Đại Địa Chi Thần chẳng những có sức mạnh vô cùng lớn mà nó còn có thể biến mình thành người đá khổng lồ, người đá đó là tổ tiên của quốc vương Ngô Thượng."

"Thần Khí thì sao? Thần Khí đang ở đâu?" Nguyên Chiến hỏi.

'Bọn nhỏ' cùng lnhìn hắn, Mặc đại, hắn xen mồm, đánh mông hắn!

"Ta đang định kể đến đây. Bởi vì người đá có sức mạnh vô cùng lớn, các bộ lạc sinh hoạt ở gần sông Hắc Thủy đều không đánh lại, dần dần hắn thu phục được những bộ lạc này, trở thành thủ lĩnh của họ. Người đá cưới mẹ của mình, sinh ra một nam một nữ, đứa con trai chỉ có sức lực lớn, nhưng đứa con gái thì có thể biến thành người đá giống cha. Vì thế, mẹ của người đá không thích đứa con trai, chỉ thích đứa con gái, bà muốn người đá truyền ngôi vị thủ lĩnh lại cho con gái, nhưng đứa con trai lại không muốn như vậy."

Nguyên Chiến: "Vẫn chưa nói đến Thần Khí."

'Bọn nhỏ': Mặc đại!

Nghiêm Mặc quay đầu bịt miệng Nguyên Chiến.

Trưởng lão Hạo rốt cuộc cũng kể đến Thần Khí: "Anh trai muốn giết em gái, nhưng hắn lại không đánh lại em gái mình, vì thế hắn giao dịch với đứa con của rắn độc, dùng sự bất tử của mình đổi lấy một loại thuốc độc. Loại thuốc độc này có thể khiến em gái hắn không cách nào biến thành người đá được nữa, đến khi hắn giết được em mình, lại bị người đá - cha của họ phát hiện, người cha tức giận đẩy hắn vào lửa, sau đó cũng đặt thi thể con gái vào lửa, không ngờ thân thể hai anh em sau bảy ngày bảy đêm bị ngọn lửa thiêu lại biến thành một cái vò khổng lồ màu đen."

Nghiêm Mặc: "Vò khổng lồ chính là Thần Khí, thành Hắc Thổ chính là cái vò kia?"

Trưởng lão Hạo gật đầu: "Người đá rất đau lòng khi nhìn thấy hai đứa nhỏ biến thành vò khổng lồ nên bỏ đi và không trở về nữa. Truyền thuyết nói hắn được Đại Địa Chi Thần đón về thế giới linh hồn. Con trai trưởng của người đá không để lại hậu đại của mình, nhưng con gái của người đá thì để lại hai đứa nhỏ, hai đứa này cũng chính là tổ tiên của quốc vương Ngô Thượng, từ đấy, mỗi một thế hệ trong nhà quốc vương Ngô Thượng, cứ thai thứ nhất thì là con trai, thai thứ hai là con gái. Mà cái Thần Khí do hai anh em hóa thành là thứ bảo vệ con cháu đời sau, dù bọn họ gặp phải nguy hiểm gì, chỉ cần trốn vào cái vò thì sẽ không sao cả. Sau đó bọn họ dứt khoát ở trong cái vò kia kia luôn, cái vò sẽ tùy theo số người bên trong mà mở rộng kích cỡ."

"Thật à? Người thành Hắc Thổ ở trong một cái vò có thể to có thể nhỏ?" Băng không tin.

"Đây là sự thật!" Tử Chân thấy có người không tin vào truyền thuyết về Thần Khí của thành Hắc Thổ, lập tức căm giận nói: "Hơn nữa, cứ ba mươi năm, thế hệ anh em già nhất của huyết mạch Ngô Thượng sẽ nhảy vào lửa tự thiêu, rồi người đời sau của huyết mạch Ngô Thượng sẽ dùng tro cốt bọn họ bôi lên tường thành, như vậy thành Hắc Thổ sẽ vĩnh viễn không bao giờ bị phá hủy!"

Nghiêm Mặc bắt được trọng điểm: "Nói cách khác, trưởng nam và trưởng nữ của huyết mạch Ngô Thượng đều sống không quá ba mươi tuổi?"

"A, Mặc đại, bọn họ thật đáng thương." Đinh Phi lại tỏ ra thương xót.

Tử Chân làm như đương nhiên nói: "Có gì mà đáng thương, đây là vận mệnh của họ, chỉ có như vậy mới đảm bảo huyết mạch của quốc vương Ngô Thượng không bị đứt đoạn, đồng thời còn giúp thành Hắc Thổ mạnh lên."

Nghiêm Mặc vẫn chưa tiến vào thành Hắc Thổ, nhưng thành Hắc Thổ đã để lại cho hắn một ấn tượng thần bí nhưng tàn nhẫn.

Thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi kết thúc, Nghiêm Mặc cất hai chiếc xe trượt tuyết vào túi không gian, người Đại Áo thấy, bọn họ ngạc nhiên thì ngạc nhiên nhưng lại không cảm thấy kỳ quái, tộc vu và tư tế vốn là những người thần bí nhất trong bộ lạc.

Mọi người đều cưỡi thú mỏ dài, bao gồm cả Đáp Đáp.

Băng có chút ghét bỏ vì vẻ ngoài của thú mỏ dài không đủ ngầu, chạy cũng không nhanh, kém hơn ngựa sừng của họ nhiều.

Đồng thời, đám người còn thay quần áo và giày, đổi thành trang phục không khác gì dân bản xứ, nhưng Nguyên Chiến thì sống chết không chịu để Nghiêm Mặc đổi đồ.

"Một đống tuổi rồi, chú ý thân thể giùm cái! Mặc như vậy mà còn thấy lạnh, đổi sang loại da thô vải thô đó, muốn vừa già vừa bệnh à? Không cho đổi!"

Nghiêm Mặc cũng không muốn đổi, nhưng mà: "Nè, đừng quên chúng ta đang sắm một thân phận khác đó, bây giờ chúng ta là bộ lạc nhỏ đến từ phương xa, muốn tìm chút lợi ích cho bộ lạc của mình thì chỉ có thể như vậy chúng ta mới không khiến thành Hắc Thổ chú ý, cũng chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể thuận lợi bình an tiến vào Thổ Thành."

"Làm dơ một chút đi, đừng để quá nổi bật là được." Hắn bận cái gì cũng được, nhưng hắn thật sự không muốn để tư tế của mình chịu khổ, nhất là chịu khổ vì hắn.

Băng và hai anh em Đinh Ninh Đinh Phi cũng nói như vậy, không ai trong số họ muốn để tư tế đại nhân nhà mình chịu khổ.

"Nếu thật sự không được thì cậu không cần phải vào. Kỳ thật một mình tôi vào là được, chờ có kết quả thì lại đến tìm cậu."

Nghiêm Mặc tóm lấy tay hắn giữ chặt: "Có cơ hội tốt để tham quan một tòa Trung Thành và Thần Khí trong truyền thuyết, vậy mà anh bảo tôi đừng vào?"

Cuối cùng, Nghiêm Mặc thay một bộ trang phục dài bằng vải bông mà ngày thường hay mặc khi xử lý thảo dược và chế thuốc, lại khoác thêm một tấm da thú không có đường may, vì để dễ đi trên tuyết nên lấy một cây gậy bằng xương ra chống, trên cổ vẫn đeo cái vòng xương ngón tay để giúp nâng cao tinh thần lực và ngăn chặn người khác sử dụng tinh thần lực tra xét.

Nghiêm Mặc đổi đồ như vậy, còn cố ý xoa cho mái tóc bạc trở nên lộn xộn, trông càng giống vu giả của một bộ lạc.

Đám người Nguyên Chiến cũng đổi đồ xong, giày da đơn sơ, trang phục làm từ vải thô hoặc da thú chất lượng kém, làm cho mặt, cổ và tay không quá sạch sẽ, vắt rìu đá bên hông, hiện giờ nhìn từ bên ngoài thì họ không khác gì người Đại Áo.

Băng không cất cung tên, bởi vì người Đại Áo nói cũng có vài toà Hạ Thành có chiến sĩ am hiểu sử dụng cung tên.

Một tiếng sau, đoàn người Nghiêm Mặc đã cùng người Đại Áo cưỡi thú mỏ dài đi đến cửa đông thành Hắc Thổ, cả bọn đang chờ xếp hàng để vào thành.

Hàng người Đại Áo không có gì đáng chú ý, đám người Nghiêm Mặc xen lẫn trong số người Đại Áo cũng cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của mình, ngay cả Cửu Phong cũng chui vào ngực Nghiêm Mặc.

Trong đội ngũ có rất ít người nói chuyện, chủ yếu là do trời quá lạnh, tất cả mọi người đều không muốn nói gì.

Đội ngũ có hai hàng, bên phải là đường đi VIP, lâu lâu sẽ có vài đội ngũ cưỡi đủ loại chiến thú khí phách chạy xẹt qua người bọn họ.

Trưởng lão Hạo thấp giọng nói với Nghiêm Mặc: "Những người đó đều là chiến sĩ của Hạ Thành đến tham gia cuộc tuyển chọn, ta còn tưởng họ sẽ đến muộn một chút, không ngờ họ cũng tới đây vào hôm nay. Ta quen vài vị đại nhân rất mạnh, nhưng nếu không có gì thì tốt nhất là đừng trêu chọc bọn họ, những chiến sĩ yếu nhất cũng đã là cấp sáu."

"Tử Chân vẫn chưa đến cấp năm, ông đưa anh ta tới không sợ anh ta không thể trở về sao?" Vấn đề này, Nghiêm Mặc đã muốn hỏi từ sớm.

"Sẽ có khả năng này, nhưng chỉ cần cậu ta có thể sống sót, dù không thể tiến vào thần điện thành Hắc Thổ hoặc trở thành chiến sĩ hộ thành, thì ít nhất cũng có thể tiến vài doanh trại huấn luyện của thành Hắc Thổ, vậy sau này cậu ta mới có cơ hội mạnh lên. Nếu may mắn, sẽ được vị đại nhân nào đó trong thành xem trọng, cho cậu ta đi theo, thì đó cũng là chuyện tốt."

Trưởng lão Hạo thở dài: "Chiến sĩ thần huyết của bọn ta quá ít, người mạnh nhất trước mắt chỉ có một chiến sĩ thần huyết cấp năm, cũng nhờ có anh ta mà người của bộ lạc Duy Sắt mới không dám xâm chiếm bọn ta trắng trợn, nhưng anh ta đã lớn tuổi, mà người có hi vọng nhất trong bộ lạc trước mắt chỉ có Tử Chân, còn có hai người đã vào được doanh trại huấn luyện."

Kỳ thật Cửu Nguyên cũng có vấn đề như vậy, đó là khuyết thiếu chiến sĩ cấp trung và cao, nhưng cũng may là số chiến kẻ thần huyết của họ khá nhiều và đều trẻ tuổi, cùng với phép huấn luyện sơ cấp, tiền đồ sáng lạng nên không vất vả như Đại Áo.

"Đúng rồi, trong lúc tuyển chọn, những chiến sĩ tham gia có nơi ở không?"

"Có, nhưng những người đi theo thì phải tự tìm chỗ ở. Mặc Vu, ngài không cần lo lắng điều này, tuy Đại Áo bọn ta yếu một chút nhưng vẫn có nơi đặt chân cố định trong thành Hắc Thổ, có thể nói là khá an toàn."

"Tôi không lo về điều đó, tôi chỉ muốn hỏi, chúng tôi là những người vào theo liệu có bị hạn chế tự do hay không, có thể giao dịch với người khác không?"

"Đương nhiên có thể, thành Hắc Thổ có chợ giao dịch chuyên dành cho người đến từ bên ngoài, chỉ cần nộp một ít nguyên tinh là có thể vào, nếu người nào khá giàu thì còn có thể thuê được quầy hàng cố định."

Nghiêm Mặc lại hỏi thêm vài vấn đề, cuối cùng cũng đến phiên họ.

Có vẻ như lính thủ thành quen người Đại Áo, nhưng vẫn kiểm tra rất cẩn thận.

"Các người là ai?" Lính thủ thành thấy hình xăm bộ lạc trên mặt mấy người Nguyên Chiến lạ quá liền hỏi.

Hình xăm bộ lạc khác với hình xăm cấp bậc của chiến sĩ, đó là con dấu tỏ vẻ các chiến sĩ giao mình cho bộ lạc.

Bọn Nguyên Chiến có biện pháp che đi hình xăm bộ lạc, nhưng người Đại Áo lại không.

"Chúng tôi là người tộc Cửu Nguyên ở cuối sông Hắc Thủy, nghe khách phương xa tới nói cho chúng tôi biết thành Hắc Thổ đang mở cuộc tuyển chọn chiến sĩ thần điện, chúng tôi muốn tới xem thử." Nguyên Chiến ngẩng đầu, chậm rãi nói.

Tên lính kia đánh giá hắn rồi lại nhìn sang Nghiêm Mặc đang chống gậy, trên người khoác một tấm vải thô, cúi đầu hỏi: "Ông ta là ai?"

Nguyên Chiến quát nhẹ: "Chiến sĩ, tôn kính một chút đi! Ông ấy là tộc vu của chúng tôi."

Tên lính đó hơi biến sắc, lập tức dựng thẳng thanh giáo, hành lễ với Nghiêm Mặc, sau đó lạnh mặt ép hỏi Nguyên Chiến: "Đây là cuộc tuyển chọn chiến sĩ, vì sao lại đưa tộc vu các người tới? Trên chiến trường không cho phép tộc vu các người sử dụng vu lực trợ giúp, nếu bị phát hiện, các người sẽ bị thần điện giết chết!"

"Bởi vì khi chiến đấu sẽ bị thương, tộc vu chúng tôi không muốn để chúng tôi bị thương mà không có người trị liệu."

"Ông ấy phải đi theo chúng tôi một chuyến, những vu giả tiến vào thành Hắc Thổ đều phải đến thần điện bái kiến, chỉ có vu giả nào được cho phép thì mới có thể ở lại thành Hắc Thổ."

Nguyên Chiến nghe vậy liền nhíu mày, chắn trước người Nghiêm Mặc, đám Băng cũng khẽ động thân.

Tên lính kia lập tức căng thẳng, các binh lính xung quanh cũng nhanh chóng bao vây nơi này.

Người Đại Áo đã đi vào nhưng vẫn đứng chờ phía trước, cả bọn đều nôn nóng nhìn về phía đám người Nguyên Chiến.

Nghiêm Mặc nhẹ nhàng đẩy Nguyên Chiến ra, kéo khăn che mặt xuống, hơi mỉm cười với tên lính nọ: "Chàng trai trẻ, không cần căng thẳng, bọn họ chỉ lo lắng cho tôi mà thôi, thần điện ở đâu? Cậu dẫn tôi qua đi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #dite