Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 340 - 342

Chương 340: Tinh thần lực của Nghiêm Mặc hồi sinh?

Cái bóng đen hô to, tay cầm cốt đao không dám lộn xộn. Hai chân hắn bị những nhánh cây cuốn lấy, cái đầu nhọn của nhánh cây nhắm vào ấn đường hắn.

Vài tên phụ trách phòng thủ đi tới thấy tình huống bất thường, lập tức báo cho Na Phi.

Na Phi nghe thấy tiếng hô cảnh báo và lời thuộc hạ thuật lại, liền nhướng mày: "Người cây? Dẫn nó lại đây, đừng động thủ."

Người đưa tin tức lập tức truyền lời lại, cái bóng đen chậm rãi nói với người cây: "Bây giờ tôi buông cốt đao ra, anh cũng không được động thủ."

Nói rồi cái bóng đen lấy cốt đao ra xa, người cây cũng thu lại nhánh cây nhọn liễu của mình.

Bóng đen thầm thở phào một hơi, lạnh mặt nói: "Chủ nhân bọn tôi muốn gặp anh, đi cùng tôi."

Vài chiến sĩ phòng thủ cũng xuất hiện, chặn ở sau lưng người cây.

Người cây không có hứng thú gì với việc gặp chủ nhân của bóng đen, nhưng hắn muốn ăn thịt.

Đám người Na Phi nghe thấy tiếng bước chân, cùng nhìn qua phía mà âm thanh truyền lại.

Bóng đen đi qua, hành lễ với Na Phi rồi lui vào trong bóng tối.

Tầm mắt của mọi người cùng dừng trên thân người cây nọ.

"Mẫu Thần tại thượng, thật sự là người cây!" Người đàn ông tóc dài kinh ngạc kêu lên.

Trong mắt Na Phi cũng đầy vẻ hứng thú và tham lam, tên đàn ông cao lớn trước mặt gã chỉ quấn một cái váy da bên hông, lưng cõng một cái bao to, không giống như tộc Trường Sinh thuần chủng, có lẽ là lai giữa tộc Trường Sinh với nhân loại, gã chỉ mới nghe nói về huyết thống lai người cây, chứ chưa bao giờ gặp qua.

Na Phi nhìn mặt người cây chằm chằm, không thấy có dấu hiệu chiến sĩ, nhưng gã không ngu ngốc tới nỗi cho rằng đối phương còn không đến cấp một, mà khẳng định tên người cây này đã giấu đi cấp bậc chiến sĩ của mình.

"Tôi là Na Phi, vị người cây này, tôi nên xưng hô với cậu như thế nào?"

Người cây tới rồi mới phát hiện nơi này không chỉ có một đống lửa, vừa rồi vì góc độ hắn đứng nên chỉ nhìn thấy đám người Na Phi, chứ kỳ thật ở phía sau khu lều còn có vài đống lửa nữa, nơi đó nhiều người hơn, lều trại cũng nhiều hơn.

Người cây nhìn đám người ở đây một vòng, rồi bỗng nhiên đi về phía đống lửa.

Đám người hoảng sợ, có vài người còn đứng bật dậy. Mấy chiến sĩ đi theo sau người cây muốn ngăn cản hắn nhưng bị Na Phi quát lên bảo ngưng lại, còn kêu thuộc hạ nhường chỗ cho người cây, gã có thể nhận ra mục tiêu của đối phương là đống lửa. Điều này làm gã có chút kinh ngạc, chẳng phải người cây nên sợ lửa à? Sao tên này lại dám ngồi cạnh đống lửa? Hay là vì dòng máu lai của đối phương?

Người cây nhìn cái chỗ được nhường ra, rất không khách khí mà qua đi ngồi xuống, duỗi tay cầm lấy xiên thịt nướng trên giá há mồm ngoạm một miếng to.

Nữ chiến sĩ cao gầy nhíu mày, rất khó chịu với hành vi tự tiện của đối phương, Na Phi đè tay cô ta lại, rồi bảo các chiến sĩ đang vây quanh tản ra: "Ha ha! Thì ra người cây cũng có thể ăn thịt, đây là lần đầu tiên tôi thấy đấy. Ăn đi ăn đi, nhiêu đây có đủ không? Có muốn tôi bảo nô lệ nướng thêm một con nữa không?"

Na Phi không đợi người cây trả lời, đã ra lệnh cho nô lệ đưa thêm một con dã thú được lột da và rửa ráy sạch sẽ tới.

Người cây không cự tuyệt, gặm xong thịt nướng trong tay lại tiếp tục cầm lấy một khối thịt khác được nướng trên đống lửa, hắn không cần biết nó có chín hay chưa, cắn một miếng thịt còn chảy tơ máu ăn ngon lành.

Na Phi cẩn thận đánh giá người cây, còn nhìn về phía cái bao to mà hắn cõng sau lưng nhiều lần.

Nữ chiến sĩ cao gầy cảm thấy cái bao kia thật vướng víu, cầm cây gậy gỗ dùng để bới lửa trên mặt đất chọc vào cái bao kia.

Lập tức, cây gậy gỗ bị một nhánh cây hất bay.

Nữ chiến sĩ cao gầy nhảy dựng lên: "Mày làm cái gì?"

Người cây cầm miếng thịt nướng chỉ mới chín có hai phần, nghiêng đầu lạnh lùng nhìn cô ta.

Nữ chiến sĩ cao gầy bị ánh mắt của đối phương dọa sợ, cặp mắt hẹp dài của người cây kia chất đầy sát khí và oán độc, cứ như vừa rồi cô ta mới làm ra chuyện gì đó mà thiên lí bất dung.

Na Phi thầm đánh giá sức chiến đấu của người cây, nhẹ nhàng kéo nữ chiến sĩ lại.

Nữ chiến sĩ cao gầy hừ lạnh một tiếng, đi đến bên sườn khác của Na Phi ngồi xuống, rồi quăng cho Na Phi một ánh mắt.

Na Phi cười khẽ, nữ chiến sĩ rất thông minh, vừa rồi là thử tâm đề phòng, khả năng phản ứng và năng lực đối phó của người cây, mà biểu hiện của người cây cũng làm gã biết nên đối phó với hắn như thế nào.

Nữ chiến sĩ đổi chỗ ngồi, lần này giữa Na Phi và người cây không có ai khác, Na Phi tự mình đưa cho người cây một chén canh nóng: "Trời lạnh, uống một chút cho ấm thân, tuy trông cậu không sợ lạnh mấy."

Người cây nhận lấy chén canh nóng ngửi ngửi, rồi há mồm uống.

Người đàn ông tóc dài và đồng bạn hắn ta ngồi cạnh đống lửa rất thức thời, bọn họ cũng không muốn gặp phiền phức, thấy Na Phi có hứng thú với người cây, người đàn ông tóc dài chủ động đứng lên nói sắc trời không còn sớm, bọn họ trở về lều nghỉ ngơi.

Na Phi mỉm cười nhìn bọn họ rời đi.

Người cây thấy người đàn ông tóc dài không đi vào bốn túp lều kia, mà đi vòng qua chỗ có nhiều người hơn.

"Cậu từ đâu tới? Theo như tôi biết thì ở gần đây không có tộc Trường Sinh." Na Phi làm như đang nói chuyện phiếm.

Người cây không thích vị của canh thịt, cảm thấy nó rất dở, nhưng hắn vẫn uống khá nhiều.

"Cậu không biết nói à? Vậy cậu có nghe hiểu tôi nói cái gì không?" Rõ ràng Na Phi không nhận được câu trả lời nào mà vẫn rất kiên nhẫn.

Thịt nướng trên đống lửa rất nhanh đã giảm bớt, ngay cả thịt mà nô lệ vừa mới đặt lên cũng bị người cây lấy xuống ăn.

Thấy người cây ăn cả thịt tươi, nữ chiến sĩ cao gầy và vài tên thuộc hạ của Na Phi đều có vẻ mặt xem thường, lai với tộc Trường Sinh thì sao, chẳng phải cũng giống dã nhân à?

Người cây sờ sờ bụng, cảm thấy mình ăn no rồi, mới chấm một ngón tay vào chén canh thịt mới múc, thấy nó không nóng lắm, hắn liền tháo cái bao phía sau xuống, ôm vào lòng, cẩn thận mở áo da ra, bắt đầu đút cho xác cháy bảo bối của hắn.

Na Phi và đám người nữ chiến sĩ đã sớm tò mò cái bọc hành trang mà hắn mang theo kia là gì, thấy hắn mở ra, cả đám liền duỗi đầu nhìn.

"Ặc! Cái quỷ gì vậy?!" Nữ chiến sĩ là người đầu tiên kêu lên.

Na Phi thấy thứ trong bao xong cũng không quá thoải mái.

"Đây là đồ ăn của hắn à? Dã thú bị thiêu cháy? Hay là..." Một chiến sĩ ở bên cạnh dùng vẻ mặt ghét bỏ hỏi.

"Mẫu Thần tại thượng! Hắn đang làm cái gì vậy?" Lại một người chiến sĩ khác kêu lên.

Nữ chiến sĩ ôm miệng, cảm thấy mình sắp nôn ra.

Người cây vậy mà lại dùng miệng đút canh thịt cho cái xác cháy không thể nhìn ra là thứ gì kia.

Ngay cả Na Phi kiến thức rộng rãi, gặp nhiều chuyện đời cũng cảm thấy có chút ghê tởm, có điều gã cũng vì vậy mà thấy rõ cái xác cháy kia lúc còn sống hẳn là một ai đó, hoặc là một sinh vật hình người.

Đút thức ăn rất nhiều lần, người cây đã đúc ra được kinh nghiệm, mỗi lần đút đều dùng tốc độ rất chậm, cũng sẽ không đút quá nhiều, nhưng lần này lại gặp phải phiền toái, nước canh thịt không trôi xuống.

Người cây cũng không quá lo lắng, chỉ vừa bất đắc dĩ vừa cẩn thận lật cái xác cháy qua, để canh thịt chảy hết ra khỏi miệng xác.

Thật là kén ăn, chỉ có thể uống máu tươi thôi.

Người cây đã cho cái xác cháy ăn nhiều lần, kỳ thật cũng phát hiện ra cái xác không phải 'uống' máu, mà là hấp thu máu, toàn bộ số máu đó đi qua miệng rồi tiến vào thân thể cái xác. Mà thịt tươi là thể rắn, nên không thể hấp thu, canh thịt lần này cũng vậy.

Người cây nhìn sang đám chiến thú đằng kia, cách đó không xa có thú cưỡi và thú lưng gù, chúng đều là máu tươi, lại nhìn sang đám người ngồi bên đống lửa, nói không chừng máu người sẽ có hiệu quả tốt hơn nữa.

Có điều người cây không hành động thiếu suy nghĩ, ở đây nhiều người như vậy, giống như một đàn thú, hắn không chắc mình có thế đánh thắng.

"Nó còn sống không? Là thân nhân của cậu à?" Na Phi kiềm chế ý muốn ra tay của mình, chỉ hỏi, ánh mắt mà người này nhìn bọn gã tựa như đang nhìn con mồi vậy, thật thú vị, không biết cuối cùng ai mới là con mồi của ai đây.

Người cây lại lần nữa bao cái xác cháy lại, định rời đi.

"Này, cậu muốn đi đâu? Phía trước là Âm Thành, nếu thân nhân của cậu còn sống, có lẽ tư tế của thần điện Âm Thành có thể cứu đấy." Làm sao Na Phi có thể để một người cây lai hiếm thấy rời đi như vậy.

Người cây ôm lấy cái xác cháy, lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt Na Phi.

Na Phi cho hắn một nụ cười hiền lành: "Chúng tôi cũng vừa lúc muốn đến Âm Thành, lại biết đường, cậu có thể đi cùng chúng tôi, coi như kết giao thêm một người bạn."

Người cây chỉ tay vào một con chiến thú.

Na Phi suy đoán: "Cậu muốn chiến thú? Ăn chưa no hả?"

Người cây chỉ chỉ bụng mình.

"Xem ra là ăn chưa no, để tôi bảo nô lệ đưa thêm một con... cậu nhất quyết đòi chiến thú? À, tôi hiểu rồi, cậu muốn vật sống?" Na Phi thấy người cây lại chỉ về phía chiến thú, rốt cuộc cũng hiểu ý người cây.

Người cây gật đầu.

Na Phi hào phóng kêu nô lệ đưa một con thỏ còn sống tới.

Người cây một tay ôm bao, một tay cầm cái lồng nhốt thỏ, chậm rãi lui vào bóng tối.

Có vài chiến sĩ muốn ngăn hắn, nhưng Na Phi nâng tay lên, lắc đầu nói: "Hắn sẽ không đi xa."

Người cây quả thật không đi xa, có được một cái lồng nhốt thỏ, cuối cùng cũng có máu sống nuôi cái xác cháy của hắn.

Lần này cái xác cháy ăn uống rất tốt, không cự tuyệt cái gì, phàm là máu tươi, cứ chảy vào miệng liền hấp thu toàn bộ.

Người cây đè nhẹ lên bụng cái xác cháy, cảm thấy nó có chút co dãn. Lại nằm dài lên trên ngực cái xác lắng nghe một hồi lâu, thật lâu sau hắn mới nghe thấy một tiếng 'thịch' vang lên thật nhẹ.

Người cây cười, cười rất vui vẻ. Xách con thỏ đi lột da moi ruột, rửa ráy sạch sẽ rồi ôm cái xác cháy dựa vào cây mà ngủ.

Bên đống lửa, Na Phi nghe thuộc hạ báo cáo xong liền lâm vào trầm tư.

Nữ chiến sĩ cao gầy nhịn không được hỏi: "Đại nhân, ra tay không?"

"Tôi đã ra tay. Chờ một chút nữa đi." Na Phi ngẩng đầu. Tuy rằng không biết khả năng kháng độc của người cây lai như thế nào, nhưng thuốc hóa năng (thuốc làm tiêu tán năng lượng) không phải thuốc độc bình thường, chiến sĩ thần huyết dưới cấp bảy căn bản không thể chống cự, ngay cả cấp tám và cấp chín nếu không đề phòng trước, ăn vào cũng sẽ bị ảnh hưởng một chốc.

Thuốc hóa năng lợi hại như vậy, đương nhiên là rất quý. Na Phi có thể bỏ ra một viên cũng là vì người nọ là người cây lai cực kỳ hiếm thấy. Nếu ra sức dạy dỗ thì sẽ trở thành một chiến nô chất lượng tốt, dù không thể dạy thì cũng có thể bán cho thần điện và các quý tộc của Cửu Đại Thượng Thành. Những người đó đều thích các sinh vật trí tuệ lai và các phi nhân loại.

"Đại nhân, người cây kia ngủ rồi, vừa rồi bọn tôi vo tuyết chọi hắn, hắn có tỉnh lại, nhưng động tác chậm chạp hơn trước rất nhiều." Kẻ theo dõi người cây lại lần nữa trở về bẩm báo.

"Rất tốt! Bao vây hắn, đừng để hắn chạy thoát, chuẩn bị nhiều đuốc!" Na Phi vui vẻ đứng dậy.

Người cây mở mắt ra, nhìn thanh cốt đao chỉa vào ngực và kề trên cổ mình, lại nhìn về phía Na Phi đang mỉm cười.

"Canh thịt uống ngon không?" Na Phi đã chắc chắn rằng tên người cây này không thể sử dụng năng lực được nữa, mới yên tâm tới gần hắn.

Tay phải người cây giật giật, nhánh cây dài ra một chút rồi vô lực rũ xuống.

Na Phi tránh đi phía bên phải của hắn, mà đi phía bên trái, vươn tay nắm lấy đầu hắn.

"Nhìn qua đây, nhìn thẳng vào mắt tao. Mày là nô lệ của tao, tao là chủ nhân của mày, mày không thể phản kháng, nếu không tao sẽ khiến mày nhận lấy trừng phạt đau đớn nhất, nhưng nếu mày nghe lời, tao sẽ cho mày ăn no."

Người cây không muốn nhìn vào mắt Na Phi, nhưng giọng nói của Na Phi như có ma lực, dụ cho hắn ngẩng đầu nhìn.

Khi nhìn vào mắt đối phương, người cây bỗng nhiên hơi hoảng hốt, trong đầu đồng thời có một âm thanh quen thuộc vang lên, âm thanh nọ mắng hắn: Ngu ngốc!

Toàn bộ lực chú ý của người cây đều bị giọng nói mắng 'ngu ngốc' kia kéo lại, giờ khắc này, hắn cảm thấy đầu mình mát lạnh, không phải lạnh như băng, mà là cảm giác thanh mát sảng khoái.

"Làm bộ nghe lời gã buôn lậu nô lệ đó, cùng gã tới Âm Thành."

Người cây há mồm, một cái tên quen thuộc nằm ngay bên miệng, tựa như bất cứ lúc nào, bất cứ chỗ nào cũng có thể gọi lên.

"Câm miệng! Tôi không duy trì được bao lâu đâu, lần này mẹ nó thảm thật đấy, xương cốt cũng thành than, phải bắt đầu chữa trị từ những tế bào nhỏ nhất. Nhớ kỹ, vào Âm Thành rồi, kiếm nhiều nguyên tinh tệ cho tôi, tiếc là túi không gian của tôi lại để trong danh sách khen thưởng..."

Mặc! Người cây nhớ ra tên của giọng nói này rồi, hắn muốn nói thêm vài câu với giọng nói trong đầu, nhưng giọng nói kia lại không để ý tới hắn.

Người cây tủi thân, kỳ thật hắn cũng không biết mình muốn nói gì với giọng nói kia, nhưng hắn chỉ muốn được nói chuyện nhiều thêm một chút.

Đây là đâu? Người cây đang truy tìm giọng nói nọ, trong lúc vô ý tiến vào một nơi rất kỳ quái, nơi đó có một mảnh đất đen mênh mông vô bờ, trên mảnh đất rải rác vài ngọn núi, trên đỉnh của ngọn núi xa nhất có khói bốc lên cao, mà ở giữa mảnh đất rộng lớn chỉ có một cái chồi non nho nhỏ.

Chồi non có bốn chiếc lá trên đầu, thoải mái tự tại cắm rễ trên mảnh đất đen, thỉnh thoảng còn đong đưa hai cái dù trời không có gió.

Có thứ gì đấy muốn đâm thủng bóng tối phía chân trời để tiến vào nơi này, người cây ngẩng đầu nhìn lên.

Mảnh đất đen rộng lớn đột nhiên xuất hiện một tảng sương mù, thứ kia vào được rồi, đó là hàng trăm con sâu lông với cái đầu nhọn hoắc.

Người cây thấy sương mù đột nhiên biến thành một cái rương kín, nhốt hết sâu vào.

Chồi non múa may bốn chiếc lá mềm, tựa hồ như rất vui vẻ.

Giọng nói loáng thoáng truyền đến bên tai: "Tôi chỉ vừa mới tụ được một ít tinh thần lực, giờ đều lãng phí hết cho anh, thật là phiền toái, sau này tự mà cẩn thận đó."

"Mặc! Đừng đi!"

Không giữ được chủ nhân của giọng nói ấy, toàn thân người cây tràn ra hơi thở tàn ác, hắn tỉnh lại.

Na Phi thật vui vẻ, mới đầu gã còn cảm thấy sức mạnh linh hồn của người cây đang chống cự và giãy giụa, nhưng chỉ chốc lát sau đã an ổn trở lại, phản ứng cũng giống như mấy chiến nô mà gã khống chế trước đó.

"Nói cho tao biết mày là chiến sĩ cấp mấy?"

Người cây mặt không cảm xúc nhìn gã. Làm bộ như nghe lời, nhưng nghe lời như thế nào?

"Thật là ngu, không biết nói, ngay cả đếm cũng không biết à?" Nữ chiến sĩ cao gầy cười nhạo.

Nhưng Na Phi không cười: "Rất nhiều dã nhân không biết đếm, ngay cả tuổi tác của mình mà chúng cũng không biết. Tên người cây này chắc cũng là dã nhân lai với một cái cây bình thường của tộc Trường Sinh. Hoặc là tộc Trường Sinh kia chơi đã xong liền đi mất, căn bản không biết ả đàn bà dã nhân mà mình chơi đã sinh con cho mình."

"Ha ha!" Đám chiến sĩ bu quanh người cây cười ha hả, có người còn tò mò hỏi: "Nhưng tộc cây Trường Sinh làm sao mà giao phối với nhân loại được? Gieo giống hả?"

"Không phải gieo giống đâu, ha ha ha!" Cả đám cười điên cuồng hơn.

"Đại nhân, tên người cây lai này ngài tính giữ lại cho mình sao? Hay là giao dịch với Âm Thành?" Nữ chiến sĩ hỏi Na Phi.

Na Phi trầm ngâm: "Trước tiên đưa tới Âm Thành thử, xem xem có tư tế hay quý tộc nào có hứng thú với nó không."

"Đại nhân, nếu tên này là người cây lai, vậy hắn có thể trường sinh không?" Trong giọng nói của tên chiến sĩ hỏi vấn đề chất đầy lòng tham và khát vọng.

"Chưa chắc. Cũng có khả năng hắn không phải lai giữa tộc cây Trường Sinh với nhân loại, mà chỉ là một chiến sĩ điều khiển thực vật." Na Phi sao lại không muốn trường sinh, nhưng tộc cây Trường Sinh bảo vệ con cháu đời sau của mình rất chặt chẽ, không phải cứ ăn họ là có được sinh mệnh của họ, thậm chí còn bị phản hiệu quả, nếu không thì sao gã lại bán tên nửa người cây hiếm thấy này cho người khác.

"Có cần lấy chút máu của hắn cho nô lệ thử không?" Có chiến sĩ đề nghị.

"Lát đi." Na Phi đồng ý, gã cũng có suy nghĩ này.

Nữ chiến sĩ bày ra vẻ mặt ghê tởm mà nhắc: "Cái xác cháy kia làm sao đây? Để hắn mang theo à?"

Na Phi nhớ tới, hạ lệnh cho người cây: "Đưa cái bao trên tay mày cho tao."

Người cây chậm rãi chuyển động đôi mắt, hơi đưa cái bao ra phía trước một chút, nhưng lại nhanh chóng rụt về, lần này hắn ôm càng chặt hơn.

Na Phi nhíu mày, quát: "Buông cái bao kia ra, đứng lên!"

Người cây đứng lên, nhưng hắn vẫn không buông cái bao.

Na Phi hoài nghi, chẳng lẽ gã không hoàn toàn khống chế được tên người cây này? Nhưng gã rõ ràng cảm nhận được sức mạnh linh hồn của mình đã đánh dấu lên linh hồn đối phương.

"Tao ra lệnh cho mày đưa cái bao trên tay cho tao!"

Người cây đột nhiên nhe nanh.

Na Phi cảm thấy tinh thần lực liên hệ giữa mình và đối phương rung lên, lập tức trấn an: "Được rồi, tao không cần cái bao của mày, mày có thể mang nó theo."

Người cây lập tức an tĩnh lại.

Na Phi nhíu mày, tình huống của người cây thật kỳ quái, có điều trước đó gã cũng từng gặp kẻ bị khống chế có một vật hoặc một người đặc biệt nào đó trong lòng, cũng là thứ mà kẻ bị khống chế vô cùng chấp nhất, nếu ép bọn hắn vứt bỏ hoặc phá hư chúng, bọn hắn rất có thể sẽ thoát khỏi khống chế.

Nghĩ đến đây, Na Phi cũng không ép người cây bỏ cái bao đi, nếu hắn thích cái xác cháy đó như vậy thì cứ mang theo đi.

Khoan đã! Tên người cây vừa rồi không thể cử động, nhưng bây giờ chẳng những có thể đứng dậy, mà còn ôm chặt cái bao?

Rốt cuộc hắn là chiến sĩ cấp mấy? Hiệu quả của thuốc hóa năng đối với hắn chỉ ngắn như vậy thôi ư? Hay là vì huyết thống đặc biệt của hắn?

Na Phi nghĩ tới nghĩ lui cũng không đưa ra được lời giải thích hợp lý nào, có lẽ hiệu quả của thuốc hóa năng đối với người cây không được rõ ràng.

Na Phi rất tin vào năng lực của mình, đương nhiên cũng rất yên tâm với kẻ bị mình khống chế, tuy tên người cây này có không ít điều khó hiểu, nhưng đối với gã cũng chẳng có ảnh hưởng gì quá lớn, chỉ cần hắn ta nghe lời là được.

Na Phi hất cằm về phía hai tên thủ hạ: "Mày đi theo bọn họ, không được chạy lung tung, không có mệnh lệnh của tao thì không được tấn công bất cứ ai, nếu không tao sẽ trừng phạt mày, đi đi."

Người cây nghe lời ôm cái bao đi theo hai gã chiến sĩ kia.

Người cây chui vào lều, phát hiện bên trong có vài cái lồng to, trong lồng chứa ba phi nhân loại mọc tai mèo đuôi mèo, là sinh vật có trí tuệ.

Khi những người mèo đó nhìn thấy thủ hạ của Na Phi tiến vào, liền phẫn nộ phát ra tiếng rít chói tai bén nhọn, móng vuốt không ngừng cào vào vách lồng.

Chiến sĩ đưa người cây vào tựa hồ như đã quen với chuyện này, tháo thanh cốt đao được bọc trong da thú xuống gõ một trận vào vách lồng, rồi lại thọc cốt đao vào trong chọc loạn một trận.

Tiếng rít chói tai càng vang to hơn.

Một tên chiến sĩ mất kiên nhẫn nói: "Đừng có rít nữa. Nếu lại rít bọn tao sẽ ăn lũ nhãi con của chúng mày!"

Tên chiến sĩ này đi đến bên một cái lồng, cầm lấy thanh cốt đao cũng được bọc trong da thú thọc bừa một trận vào cái lồng nhỏ hơn.

"Meo ô! Ô ô..." Trong lồng truyền ra tiếng kêu của mèo con, rất nhỏ và náo loạn.

Người cây nghiêng đầu nhìn, phát hiện ra hai cái lồng bên kia chứa những con mèo nhỏ không thể hóa thành hình người, con nhỏ nhất còn không to bằng một bàn tay, lớn nhất cũng chỉ bằng nửa chiều dài cánh tay.

Lũ mèo con rất đoàn kết, mèo lớn bảo vệ mèo nhỏ ở trong, dù mình bị chọc cho đau điếng nhưng cũng không tránh ra.

Người mèo trong cái lồng lớn kêu to, tiếng kêu thê lương hơn ban nãy.

"Còn kêu nữa không? Kêu thử xem!" Tên chiến sĩ kia thọc càng mạnh hơn.

Người cây lập tức túm lấy cánh tay tên chiến sĩ đó.

Tiếng kêu thê lương cũng ngừng lại, tất cả người mèo đều không dám phát ra tiếng động nào, chỉ dùng ánh mắt thù hận nhìn chằm chằm bọn buôn nô lệ.

Tên chiến sĩ kia không quản tới ánh mắt của người mèo, chỉ quay đầu trừng người cây: "Mày làm gì vậy?"

Người cây không hiểu sao mình lại có phản ứng đó, nhưng hắn không muốn nhìn cảnh những kẻ này đối xử với tụi mèo con như vậy, vì hắn cũng có con nên không thể chịu đựng được việc có kẻ đối xử với trẻ con như thế.

Hắn cũng có con ư? Người cây tạm dừng suy nghĩ của mình, con hắn ở đâu?

Một tay ôm cái bao sờ sờ, là ở đây sao? Ở cùng ba tụi nó?

Khoan? 'Ba' là cái gì?

Người cây buông tên chiến sĩ kia ra, giơ tay đập đập đầu mình, hận không thể lập tức nhớ lại tất cả chuyện trong quá khứ.

Tên chiến sĩ kia thấy người cây như vậy còn tưởng hắn bị Na Phi trừng phạt, liền đắc ý cười, không quản hắn nữa, cũng không ngược đãi lũ mèo con, chỉ vào tấm da thú ở vách lều dùng để làm nệm, bảo người cây cút qua đó, còn mình thì cùng tên chiến sĩ còn lại đi qua đầu khác của túp lều nhóm một đống lửa nhỏ để nghỉ ngơi.

Người cây trải tấm da thú ra, sau đó ôm cái xác cháy nằm xuống, từ khi tỉnh lại cho tới nay, đây là lần đầu tiên hắn ngủ ở nơi có chăn có lửa.

Người mèo dời tầm mắt, nhìn bọn buôn nô lệ đã ngủ, rồi nhìn về phía bọn nhỏ của mình, cuối cùng là nhìn về phía phi nhân loại mới tới.

Ngày hôm sau, Na Phi tuyên bố nhổ trại xuất phát.

Đối với tên người cây lai mới gia nhập đội ngũ, không có ai hỏi nhiều.

Na Phi thấy người cây ngoan ngoãn, cũng không có gì để cho hắn làm, chỉ bảo hắn theo sát đội ngũ. Trên đường đi gã ra lệnh cho người cây đưa chút máu, sau đó kéo một dã nhân đến, để dã nhân đó uống máu người cây.

Kết quả, dã nhân kia uống xong, một lát sau bắt đầu gào thảm mà lăn lộn trên đất, chờ đến khi dã nhân đó bất động, mới phát hiện người nọ đã chết đến không thể chết hơn.

Na Phi không tìm ra vết thương nào ở bên ngoài, trực tiếp sai người mổ bụng dã nhân.

Tất cả mọi người liền khiếp sợ!

Lục phủ ngũ tạng của dã nhân đã bị cháy thành tro!

Người cây cúi đầu nhìn nhìn cánh tay trái của mình, hắn còn nhớ rõ ở nơi này có một viên tinh thạch nhỏ, màu đỏ trong suốt chui vào.

Vẻ mặt của người cây rất bình tĩnh, nhưng vẻ mặt đám người kia khi nhìn người cây lại có chút rạn nứt, bao gồm cả Na Phi, sau đó không còn ai dám nếm thử máu của tên người cây lai này để tìm kiếm sự trường sinh.

Thậm chí đám người Na Phi còn nghĩ, cái xác trong bao có phải cũng vì uống máu của tên người cây đó mới cháy thành như vậy không?

Khúc nhạc đệm nhỏ kết thúc, đội ngũ lại lần nữa xuất phát.

Sau khi tiến vào rừng, người cây cảm giác được cái gì đó, hắn ngẩng đầu nhìn phía trước, nơi đó hình như có thứ đang kêu gọi hắn, rất mơ hồ.

Trên đường đi kỳ thật hắn có rất nhiều cơ hội thay đổi lộ tuyến, có đôi khi suốt mấy ngày không tìm thấy cái ăn, hắn muốn đổi đường khác, nhưng mỗi lần vừa nảy ra cái suy nghĩ này, hắn lại lập tức đánh mất, hướng đi vẫn luôn chỉ có một.

Thì ra đây là nguyên nhân? Là ai, là cái gì đang gọi hắn?

Chương 341: Làm việc phải trả nguyên tinh tệ

Sau hai ngày đi qua con đường trong sơn lâm, đội nô lệ của Na Phi rốt cuộc cũng tới điểm tuần tra của Âm Thành khi ra khỏi sơn lâm.

Vừa ra ngoài, quang cảnh trước mắt liền rộng mở.

Đây là một bình nguyên rộng lớn, có núi, nhưng núi không cao.

Nhưng vì cách một ngọn sơn lâm, nên bên kia núi vẫn còn là mùa đông, mà bên này đã xuân về hoa nở, suối reo róc rách, khắp nơi là cỏ xanh hoa tươi.

Bên ngoài Âm Thành có rất nhiều đồng ruộng, còn có rất nhiều bộ lạc cỡ nhỏ cư trú.

Trên đường đi rất náo nhiệt, có thể thấy người người bận rộn trong đồng, trên đường đi trải sỏi đá chỉnh tề là người và thú của Âm Thành cùng các bộ lạc phụ thuộc khác đi đi lại lại, còn có những du thương giống Na Phi nữa.

Nếu để Nghiêm Mặc nhìn thấy cảnh tượng này, hắn nhất định sẽ nói: Đây là điển hình của hình thức thành thôn kết hợp và tụ cư. Bước quy hoạch đầu của hắn và Nguyên Chiến đối với Cửu Nguyên cũng là như thế.

So với cư dân của các bộ lạc ở phụ cận thành Hắc Thổ, dân cư nơi này có vẻ như dễ sống hơn một chút, thỉnh thoảng còn có tiếng ca réo rắt êm tai truyền đến.

Tim người cây bỗng nhiên rung lên, hắn ngẩng đầu nhìn về phía thành trì nguy nga cách đó không xa, thứ đang kêu gọi hắn ở ngay đó!

Na Phi thả một con chim đưa tin bay đi, hít sâu một hơi nói: "Nơi này cũng giống như hai năm trước, mỗi lần tới đây đều có cảm giác như linh hồn được gột rửa."

Lực chú ý của người cây bị chim đưa tin thu hút, nhìn con chim kia bay về phía Âm Thành, hắn cảm thấy nó có hơi quen mắt, hình như lúc trước hắn đã từng ăn hai con tương tự?

Người đàn ông tóc dài cùng đồng hành nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài Âm Thành cũng rất vui vẻ, trong đồng ruộng và trên đường đi đều có tiếng ca làm vui sướng lòng người, tâm tình sẽ không tự chủ được mà tốt lên: "Nơi này thật tốt, con dân thoạt nhìn cũng rất giàu có."

"Nói không chừng mang hàng hóa đến đây sẽ bán được cái giá tốt hơn ở Thổ Thành đấy, người Âm Thành đều rất hào phóng. Nếu ai biết ca hát nhảy múa hoặc hiểu âm luật trong lời ca của bọn họ, thì người đó sẽ rất được hoan nghênh." Na Phi phất tay: "Đi nhanh lên, tranh thủ lúc giữa trưa là tới thành!"

"Vâng!" Đội nô lệ lên tinh thần, đã tới nơi, hàng hóa có thể bán đi, bọn họ cũng sẽ nhận được thù lao để hưởng thụ một phen ở Âm Thành.

"Âm Thành có rất nhiều thứ tốt, quản lý chặt chẽ nguyên tinh tệ của tụi bây đi." Na Phi cười ha hả, chỉ huy chiến thú chạy lên dẫn đầu đội ngũ.

Âm Thành có vẻ như không bài xích người ngoài, ngay cả chiến sĩ ở cửa thành cũng treo trên mặt những nụ cười, khi kiểm tra hoàn toàn không nghiêm khắc, sau khi thu nguyên tinh tệ dựa theo số sinh vật có trí tuệ liền phất tay để đoàn người Na Phi vào thành.

Na Phi có người tiếp ứng trong thành, vừa vào liền có người ra đón.

Người cây nhớ kỹ lời dặn của giọng nói trong đầu mình, kiếm nhiều nguyên tinh tệ một chút, nhưng phải kiếm như thế nào?

Còn thứ gì đang gọi hắn, hắn có thể cảm giác được đối phương càng lúc càng gần.

Âm Thành cũng thuộc dạng thành trì, tường thành bắc và một tòa lâu đài to lớn nối liền với nhau, nghe nói nơi đó là vương cung của quốc vương Âm Thành. Trung tâm tòa thành là thần điện được mười hai cây cột đá khổng lồ nâng cao giữa không trung, dù là ai đến Âm Thành, cái đầu tiên nhìn thấy đều là thần điện.

Mười hai cây cột đá khổng lồ cao hơn hai mươi mét, đường kính rộng hơn hai mét. Khu vực trống được mười hai cây cột đá vây quanh không bị lãng phí, rất nhiều người Âm Thành đến đó để triều bái, có thể xem là thánh địa của tòa thành.

Xung quanh thần điện là quảng trường rộng lớn, lấy thần điện làm trung tâm, xung quanh được chia làm ba ngã rẽ, một ngã rẽ đi đến vương cung, một ngã đi đến khu quý tộc, còn một ngã là tới khu bình dân, doanh trại chiến sĩ và khu dân nghèo.

Điều thú vị là, đường phố ở gần trung tâm quảng trường đều là các khu vực tập kết, cũng chính là bốn phía ở quảng trường quanh thần điện đều là nhũng nơi náo nhiệt như chợ và đài luận võ, vân vân.

Tám con phố đều được đặt tên theo phương hướng, tỷ như đường đến vương cung là Bắc, đường lớn là nam, thần điện là Trung, đường tới doanh trại chiến sĩ là Đông Bắc, vân vân.

Đoàn người Na Phi bây giờ đang ở đường Đông của Âm Thành, đi tới một căn nhà lớn gần quảng trường.

Sau khi tiến vào nhà lớn, Na Phi và nhóm người cùng đồng hành vội vàng dỡ hàng, kiểm kê nô lệ, người cây đã bị Na Phi khống chế, nên người trông giữ hắn không quá nghiêm khắc.

Trong ngày hôm đó không có bao nhiêu người ra khỏi cửa, mọi người vất vả lắm mới tới nơi, vừa mệt vừa kích động, bận rộn xong thì tự tìm nơi để ngủ, nghỉ ngơi đến buổi tối mới có người dậy, nói là ra quảng trường đi dạo.

Người cây thấy có người đi ra ngoài, hắn cũng cõng cái bao đi theo. Nguyên tinh tệ không kiếm được thì trước tiên tìm xem là cái gì đang gọi hắn.

Vừa lúc bị Na Phi nhìn thấy, lập tức quát hỏi: "Mày định đi đâu?"

Người cây chỉ chỉ mấy người vừa ra khỏi cửa phía trước.

"Mày muốn ra ngoài?" Na Phi lại lần nữa kiểm tra ấn ký mình in trên linh hồn đối phương, thấy vẫn còn đó, lúc này mới yên tâm. Trước kia chiến nô bị gã khống chế rất ít người có suy nghĩ riêng, trên cơ bản đều là gã ra lệnh một câu bọn họ làm một chuyện.

Nhưng tên người cây lai này có vẻ như còn giữ lại một phần ý thức của mình, lúc trước không muốn đưa cái xác cháy cho gã, hiện giờ lại còn đòi đi dạo?

Chẳng lẽ linh hồn của người cây và nhân loại khác nhau? Na Phi nhìn chằm chằm cặp mắt của người cây, ra lệnh: "Quỳ xuống!"

Người cây không động đậy.

"Quỳ xuống!" Na Phi cao giọng, đồng thời điều khiển ấn ký mà mình in trên linh hồn đối phương, muốn khiến người cây đau đớn.

Người cây có chút buồn rầu, hắn không muốn quỳ, nhưng giọng nói kia lại bảo hắn làm bộ nghe lời, nếu hắn tiếp tục nghe lời thì sẽ có nguyên tinh tệ sao?

Nghĩ nghĩ, người cây xoay người đi về phía gian phòng mà mình vừa đi ra.

Na Phi không thể hiểu được, gã vốn lo khống chế của gã mất đi hiệu lực, đang đề phòng đối phương tấn công mình, thì đối phương lại xoay người đi về?

Vậy rốt cuộc khống chế của gã vẫn còn hữu hiệu hay không hữu hiệu?

Nếu hữu hiệu, thì vì sao đối phương không nghe theo lệnh gã, gã khiến đối phương đau đớn, vì sao đối phương lại không có chút phản ứng nào?

Nhưng nếu không có hiệu quả, vậy vì sao đối phương lại không tấn công gã, không trốn đi, mà lại trở về phòng?

Na Phi cảm thấy thật đau não.

Nữ chiến sĩ hộ vệ phía sau gã tiến lên, lo lắng nói: "Đại nhân, tên người cây này có cần không?" Nữ chiến sĩ làm ra động tác cắt cổ.

Na Phi suy tư một lát: "Tới thần điện với tôi, tìm thêm nhiều người bảo vệ hắn."

Người cây trở lại phòng, ôm cái bao tùy tiện tìm một góc tường ngồi xuống, kỳ thật hắn không tính đào tẩu. Ở chỗ Na Phi có ăn có uống, còn có nhiều thú sống như vậy, rất tiện để hắn nuôi cái xác cháy của mình.

"Vị người cây kia ơi, bên này!" Đám người mèo dạt ra, một người mèo tráng niên dán sát vào vách lồng, nhỏ giọng gọi người cây.

Người cây ngó bọn họ một cái, cởi cái bao ra, áp tai vào vị trí trái tim trên ngực của cái xác.

"Meo! Vị người cây kia ơi, anh có nghe hiểu chúng tôi nói gì không?" Nam người mèo tráng niên nôn nóng. Bọn họ vất vả lắm mới chờ đến khi trong đây chỉ có vị người cây này, nhưng có ai tới nói cho bọn họ biết, vì sao vị người cây này không chịu để ý tới bọn họ vậy?

"Anh, đừng gọi nữa, nói không chừng người cây kia cũng cùng một giuộc với bọn buôn nô lệ." Một nữ người mèo kéo nam người mèo tráng niên nọ.

"Anh cảm thấy không giống, này, người cây ơi, meo!"

"Kêu la cái gì?" Cửa bị mở ra, tâm tình của hai gã chiến sĩ bị gọi tới trông coi đám nô lệ phi nhân loại rất khó chịu.

Người mèo lập tức không phát ra âm thanh nữa, cả đám đều rụt đầu.

Hai gã thấy người cây lại ôm cái xác kia, mặt lập tức hiện đầy vẻ ghê tởm. Bọn hắn không tới gần, chỉ canh giữ ở cạnh cửa, cấp trên nói chỉ cần tên người cây này ngoan ngoãn, không chạy lung tung hay làm loạn thì cứ mặc kệ hắn.

Người cây không muốn đào tẩu, nhưng đối với Na Phi đã nổi tâm cảnh giác thì lại quyết định mau chóng chuyển hắn đi, thậm chí còn không kịp chờ tới ngày mai.

Na Phi gọi người đưa người cây tới phòng khách trước.

"Tư tế Tri Mẫu, đây là người cây mà tôi đã nói với ngài." Na Phi cung kính nói chuyện với một người đàn ông trung niên mặc áo vải bố đơn giản, thân đeo trang sức đính nguyên tinh.

Tư tế Tri Mẫu vừa thấy người cây, hai mắt lập tức sáng lên, đi tới bước quanh người cây, cẩn thận quan sát: "Không tồi, cái bộ dáng này quả thật không giống như chiến sĩ điều khiển thực vật, có điều, dù hắn là người cây lai hay là chiến sĩ điều khiển thực vật, ta cũng chỉ cần hắn biết thao túng thực vật, khiến thực vật nghe lời là được."

"Đại nhân, hắn là người cây lai, gieo trồng đối với hắn chắc chắn không phải việc khó, có hắn, về sau ngài sẽ không bao giờ phải sầu lo vì thảo dược bị bệnh hay lâu trưởng thành nữa."

"Ừm, hy vọng sẽ như lời anh nói. Có điều, để ta xem xem có phải hắn thật sự khống chế được sự sinh trưởng của thực vật hay không, anh biết đó, rất nhiều chiến sĩ điều khiển thực vật chỉ có thể khiến một bộ phận của cơ thể biến thành cây cối, chứ chiến sĩ có thể khống chế được sự sinh trưởng của thực vật cũng không nhiều."

"Đại nhân, ngài yên tâm, bọn tôi có thể thí nghiệm ngay bây giờ." Na Phi quay đầu, ném một hạt giống xuống đất, ra lệnh với người cây: "Làm nó trưởng thành, mau!"

Người cây cảm thấy mình không bài xích cái mệnh lệnh này, nhưng hình như hắn chưa từng khống chế thực vật kiểu như vậy, hắn chỉ biết khống chế thân thể của mình thôi.

Người cây vươn mấy cành cây từ cánh tay phải ra chọc chọc hạt giống trên mặt đất, hắn cũng rất tò mò, tùy tiện ra lệnh cho hạt giống trong lòng: Sinh trưởng, nhanh lên!

Có một thứ năng lượng chui vào trong đất, lát sau, một cái chồi non nhú lên.

Chồi non bắt đầu sinh trưởng với tốc độ mà mắt thường có thể thấy được, dần biến thành một cái cây non, tiện đà nở hoa kết quả.

Người cây nhướng mày, hắn thật sự làm được kìa, có thể kiếm nguyên tinh tệ không nhỉ?

Lúc hạt giống nhú mầm, Na Phi và tư tế Tri Mẫu cũng hài lòng cười.

Na Phi vui vẻ vì tên người cây lai vô tình gặp được thật sự có thể thao túng thực vật, khiến chúng sinh trưởng, tuy hơi tiếc vì gã không thể khống chế đối phương hoàn toàn để sử dụng cho mình, nhưng chỉ dựa vào năng lực của tên người cây này, chút nữa gã có thể bán hắn với cái giá tốt.

Tư tế Tri Mẫu thì thầm cảm thán rằng mình may mắn, lúc nãy gã buôn nô lệ này tới tìm ông, nói rằng gã có nô lệ mà ông muốn, nô lệ kia có thể giúp ông rất nhiều trong việc gieo trồng thảo dược, ông còn có chút hoài nghi, nhưng vừa lúc ông đang rảnh, mới đi xem thử.

Cũng may là ông tới đây, nếu để tên tư tế khác biết có một nô lệ là người cây lai có thể khống chế thực vật, khiến chúng sinh trưởng, đã vậy còn rất nghe lời, thì chắc ông đã không cướp được rồi.

"Bao nhiêu nguyên tinh?" Tư tế Tri Mẫu cảm thấy mình phải có được người cây này.

"Tri Mẫu đại nhân, ngài biết đó, tộc cây Trường Sinh không hề dễ bắt, mà người cây lai lại càng hiếm thấy, người cây này tôi phải tốn một cái giá lớn mới có thể bắt được."

Tư tế Tri Mẫu biết đối phương muốn nâng giá, nhưng ông không nỡ bỏ cái bảo bối lớn này, đành nói: "Ra giá đi."

Na Phi nhận ra đối phương phản cảm mình, nên không nói nhiều nữa, lập tức báo giá: "Một trăm nguyên tinh tệ cấp bảy, hoặc là một nguyên tinh tệ cấp tám."

Tri Mẫu tư tế lập tức xoay người bỏ đi.

Na Phi cao giọng: "Tri Mẫu đại nhân, người cây lai rất khó có được, ngài thật sự từ bỏ sao?"

Tri Mẫu dừng bước, quay đầu lại: "Một trăm nguyên tinh tệ cấp năm, đây là cái giá cao nhất mà ta có thể trả."

"Một trăm nguyên tinh tệ cấp sáu, không thể ít hơn."

Hai bên cò kè mặc cả, cuối cùng lấy ba mươi nguyên tinh tệ cấp sáu để hoàn thành giao dịch.

Người cây vốn không thèm quan tâm tới hai người này, nhưng khi hắn nghe hai người nhắc tới nguyên tinh tệ, bước chân muốn rời khỏi lập tức khựng lại, sau đó nhìn ba mươi nguyên tinh tệ mà Tri Mẫu lấy ra, hắn liền sửa lại ý định của mình.

Hắn muốn đi cùng cái người gọi là tư tế Tri Mẫu này, người này chắc hẳn có thể giúp hắn kiếm được nhiều nguyên tinh tệ.

Tư tế Tri Mẫu mua được người cây lai về làm nô lệ, rất là vui vẻ, muốn lập tức hạ khế ước nô bộc lên linh hồn người cây.

Người cây thấy tư tế Tri Mẫu đâm thủng đầu ngón trỏ của mình, dùng máu vẽ một ký hiệu lên ấn đường hắn, vì nguyên tinh tệ, hắn kiềm chế ý muốn né tránh cái tay của ông.

Lại có cái gì đó chui vào trong đầu hắn, sương mù lại xuất hiện, tham lam chủ động tóm hết bọn sâu đầu nhọn vào trong sương mù và nhốt chặt.

Na Phi cảm thấy khống chế của mình đối với người cây đã biến mất, tưởng là khế ước nô bộc của tư tế Tri Mẫu bao trùm lên ấn ký của gã, nên không nghĩ nhiều.

Mà sau khi tư tế Tri Mẫu hạ khế ước với người cây một cách đơn giản và thô bạo, ông ta liền an tâm dẫn người đi. Thần điện ngoài trừ tam đại tư tế, thì các tư tế bình thường mỗi năm sẽ có một cuộc tỷ thí, cuộc tỷ thí này chẳng những liên quan đến địa vị cao thấp của bọn họ sau này trong thần điện, mà ba người đứng đầu còn được chọn phần thưởng là một bộ công pháp thích hợp cùng vu thuật mới.

Ông đã vì cuộc tỷ thí lần này mà chuẩn bị rất lâu, nhưng có vài loại thảo dược vì không thể trồng tốt mà đến nay đã chết gần hết, nếu muốn tìm lại lần nữa thì đã không kịp rồi, may là có Phụ Thần phù hộ, vào thời khắc mấu chốt tìm được một người cây lai có thể khống chế thực vật, khiến chúng sinh trưởng.

"Nguyên.tinh.tệ."

"Cái gì?" Tư tế Tri Mẫu đang vội chạy về thần điện tưởng rằng mình nghe lầm, chẳng phải người cây lai này không biết nói sao?

Người cây nghiêm túc lặp lại một lần với Tri Mẫu: "Làm việc, phải cho nguyên tinh tệ."

Chương 342: Hành trình kiếm nguyên tinh tệ của người cây A Chiến bắt đầu

Vẻ mặt của tư tế Tri Mẫu rạn nứt, bỗng dâng lên ý nghĩ muốn trả hàng. Nhưng điều này đương nhiên không có khả năng, hàng đã giao dịch, ông còn hạ ấn ký nô lệ nữa... Đúng rồi, ấn ký nô lệ!

"Ngoan ngoãn một chút đi, muốn nguyên tinh tệ thì làm việc cho tốt. Nhanh theo kịp!" Tư tế Tri Mẫu thuận miệng nói cho có, căn bản không để yêu cầu của người cây vào mắt.

Người cây nghe tư tế Tri Mẫu đồng ý, vui sướng đuổi theo.

Người Âm Thành kính ngưỡng thần điện nhưng không sợ hãi nó, nhìn thấy Tri Mẫu mặc phục sức tư tế đi qua mà phần lớn cũng chỉ là vấn an đơn giản, Tri Mẫu không đáp lại, bọn họ cũng không thấy sao cả.

Lúc này sắc trời đã tối, nhưng quảng trường vẫn rất sáng.

Người cây ngẩng đầu, phát hiện ra trên quảng trường cứ cách một khoảng thì có một cái cây cao chừng hai mét, trên đỉnh có hoa có lá, lá cây lớn bằng lòng bàn tay, hoa thì bằng nắm tay, mà dù là lá hay hoa thì đều phát ra ánh sáng màu vàng trắng nhu hòa, hiệu quả chiếu sáng tốt hơn đuốc rất nhiều.

"A, cái cây này thật không tồi, đèn đường thiên nhiên chính là đây. Chờ khi chúng ta trở về nhất định phải bứng vài cây đi." Giọng nói trong đầu lại cất lời tán thưởng một câu.

"Mặc?" Người cây cũng đáp lại, tâm tình bỗng dưng hưng phấn và kích động.

"Anh cẩn thận một chút, nghĩ cách ở đây lâu một thời gian, tôi cảm nhận được nơi này có một cỗ năng lượng dư thừa kỳ lạ, đối với việc khôi phục thương thế của anh và tôi rất tốt."

"Được!" Người cây vô ý nói ra miệng.

Tri Mẫu quay đầu: "Anh đang nói chuyện với ai đó?"

Người cây thiếu nhận thức, nhưng trí thông minh không có biến mất, hắn chỉ tay vào cây phát sáng, ngơ ngác nói: "Đẹp."

"Chưa thấy bao giờ à? Đó là cây đèn, là quà mà thật lâu trước kia tộc cây Trường Sinh tặng cho Âm Thành." Tri Mẫu đột nhiên ho khan một tiếng, vẻ mặt có hơi mất tự nhiên. Khắp nơi trong Âm Thành đều là quà mà tộc cây Trường Sinh tặng cho, kết quả ông lại bắt con lai của người ta làm nô lệ.

Người cây cũng không phát hiện ra điều này, hắn đang thầm gọi Mặc trong đầu, nhưng Mặc lại không để ý tới hắn nữa rồi.

"Đi nhanh một chút, về sau anh làm việc cho tốt, ta sẽ để anh ra ngoài đi dạo." Tri Mẫu bước nhanh hơn.

Người cây cũng đi nhanh theo, nhưng như vậy cũng không gây trở ngại cho việc quan sát cảnh tượng xung quanh của hắn.

Có lẽ vì buổi tối cũng có nguồn sáng, nên các loại chợ quanh quảng trường tới lúc này rồi mà vẫn còn rất náo nhiệt, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng ca, âm nhạc và tiếng cười đùa.

Nhưng quảng trường rất lớn, khi đi đến trung tâm thì đã không còn nghe được bao nhiêu tiếng ồn nữa, lúc tới khu đất bên dưới thần điện được mười hai cây cột đá chống đỡ, ở đó có không ít người đang ngồi tĩnh tâm cầu nguyện.

Người cây nhìn lên thần điện trên cao, đang nghĩ xem làm sao để đi lên thì tư tế Tri Mẫu quay đầu lại thúc giục: "Nhanh, theo sát ta."

Đi đến vị trí chính giữa bên dưới thần điện, tư tế Tri Mẫu ngâm xướng một đoạn nhạc trầm thấp.

Mặt đất ở giữa tách ra, để lộ ra một cái ao.

"Vào đây." Tri Mẫu bước vào ao.

Người cây nhìn chằm chằm cái ao trong chốc lát, bị Tri Mẫu kéo một cái mới đi vào.

Nhưng điều kỳ lạ là bọn họ lại đứng trên mặt nước, chứ không rơi vào trong nước.

Tri Mẫu lại ngâm xướng một đoạn nhạc trầm khác.

Vừa hát xong, nước trong cái ao dưới chân đột nhiên dâng lên một nguồn năng lượng vô hình, nâng bọn họ lên thần điện trên cao.

Người cây không cảm thấy kinh hãi, nhưng hắn rất tò mò, cứ nhìn dưới chân mãi, muốn xem xem rốt cuộc là cái gì đang nâng bọn họ lên.

Tri Mẫu có chút kinh ngạc, cảm thấy kỳ lạ khi người cây bình tĩnh như vậy, người bình thường vào lần đầu tiên sử dụng ao sóng âm đều sẽ bị dọa cho giật mình một phen, rất ít có người có thể bình tĩnh như người cây.

"Anh là chiến sĩ cấp mấy?" Tri Mẫu nhịn không được hỏi.

Người cây ngẩng đầu, xem tầng đáy của thần điện trên đỉnh đầu, trên đó có một cái hang lớn tỏa ra ánh sáng hào quang kỳ dị, nếu nhìn chằm chằm vào ánh hào quang đó mãi thì sẽ bị choáng đầu hoa mắt. Nhưng người cây cứ nhìn mãi, đến khi đi xuyên qua cái hang thì hắn cảm giác được có một thứ lực cản rõ ràng nào đó.

"Đây là cái gì?" Người cây tò mò hỏi.

Tri Mẫu tưởng hắn không nghe thấy câu hỏi vừa rồi của mình, mà chuyện cửa ra vào quả thật cần phải nói rõ, nên ông nửa giải thích nửa cảnh cáo nói: "Đây là hang sóng âm, anh đừng thấy nó như không có gì mà lầm, nếu người hoặc vật chưa được thần điện cho phép muốn đi qua hang sóng âm để vào thần điện, thì thân thể và linh hồn sẽ lập tức bị nghiền thành phấn. Nhớ kỹ, về sau không được ta cho phép, anh không được tùy tiện rời khỏi thần điện, dù trên trán anh có ấn ký linh hồn mà ta để lại đi chăng nữa, nó chỉ bảo hộ để anh không bị giết chết, chứ không thể để anh qua được."

Hang sóng âm. Người cây nhớ kỹ cái danh từ mới này.

Đi qua hang sóng âm là tầng thứ nhất của thần điện. Cả thần điện được xây quanh hang sóng âm ở giữa, thần điện không có cầu thang, muốn đi lên tầng hoặc xuống tầng trong thần điện cần phải đi qua hang sóng âm ở giữa.

Quanh hang sóng âm có những cột đá và lan can được điêu khắc tinh xảo, sau lan can là một hành lang hình tròn, sau hành lang là nơi ở và làm việc của tư tế với thần thị trong thần điện.

Người cây đột nhiên ngẩng đầu lên, hắn lại cảm nhận được thứ đang kêu gọi mình, hơn nữa lần này còn rất mãnh liệt và rõ ràng.

Thứ đó đang ở đây!

Cùng lúc ấy, ở nơi nào đó của thần điện, có một đôi mắt mở ra, trong đôi mắt là hai hốc đen trống rỗng, ngay sau đó là tiếng rên rỉ đau đớn phát ra.

Tư tế Tri Mẫu không để ý tới khác thường của người cây, ông ta vẫn phổ cập thường thức cho nô lệ: "Từ tầng thứ nhất đến tầng thứ ba là chỗ của thần thị, tầng thứ nhất là cấp thấp, tầng thứ hai là cấp trung, tầng thứ ba là cấp cao. Từ tầng bốn trở lên là địa bàn của tư tế, ta ở tầng thứ tư. Từ tầng thứ năm trở lên không có ta cho phép, anh tuyệt đối không được lên, nếu không bị người khác giết chết ta cũng không thể cứu anh."

Người cây hoàn hồn, phỏng đoán: Chắc tư tế Tri Mẫu là tư tế cấp thấp? Mà tầng thứ năm là chỗ của tư tế cấp trung, tầng thứ sáu là cấp cao, từ tầng thứ bảy trở lên là của những tư tế lợi hại hơn chăng? Thứ kêu gọi hắn đang ở tầng mấy?

"Nơi này có tổng cộng bao nhiêu tầng?"

Tri Mẫu thuận miệng đáp: "Chín tầng."

Mặc lại thầm tán thưởng trong đầu hắn: "Không hổ là Cửu Đại Thượng Thành, may mắn ghê, vừa lúc học được nhiều thứ để Cửu Nguyên chúng ta càng tốt hơn."

"Cửu Nguyên?"

"Đó là bộ lạc của anh, thủ lĩnh đại nhân của tôi ơi."

Tôi là thủ lĩnh của một bộ lạc? Trong đầu người cây hiện lên một ít cảnh tượng mơ hồ, gương mặt hàm hậu của cậu thiếu niên lại lần nữa xuất hiện.

Đó chính là Mặc đi? Nhưng còn ông lão tóc bạc, ông ấy là ai?

Tri Mẫu hoàn toàn không phát hiện ra bên cạnh mình còn có một thể tinh thần khác tồn tại, dẫn người cây trực tiếp đi lên tầng thứ tư, băng qua một chỗ trống mà lúc xây cố ý chừa ra trên lan can, băng qua hành lang, đi đến trước một cánh cửa gỗ: "Đây là chỗ ta ở, anh có biết sử dụng sức mạnh linh hồn không? Nếu biết, thì để lại ấn ký linh hồn ở chỗ này."

Tri Mẫu chỉ lên một vị trí trên cửa.

Người cây không biết sử dụng sức mạnh linh hồn của mình như thế nào, nhưng hắn vẫn ấn tay lên.

Một lát sau, Tri Mẫu đẩy cửa ra: "Được rồi, sức mạnh linh hồn của anh còn hơi yếu, chưa đến cấp ba, xem ra cấp bậc thần huyết của anh cũng không hơn cấp bốn."

Tri Mẫu cảm thấy năng lực thần huyết của người cây có hơi thấp, nhưng cũng yên tâm hơn không ít, chiến sĩ điều khiển thực vật cấp bốn, ông vẫn có thể đối phó được.

Phía sau cánh cửa là một vùng trời nhỏ mà người cây không ngờ đến.

Ngay cả Mặc trong đầu hắn cũng kinh ngạc hô lên một tiếng.

Vừa vào cửa là một gian phòng trông như nhà ăn, phần lớn dụng cụ bên trong đều được làm từ gỗ, một vài cái là làm từ đá. Bên trái là phòng bếp, bên phải có lối đi, có vẻ như còn mấy phòng nữa.

Trong phòng không u tối, trên cái bàn gỗ có bày một bình hoa lớn, trong bình hoa cắm hoa và lá của cây đèn, tựa như một chiếc đèn bàn, chiếu sáng xung quanh.

Mà điều khiến người cây và Mặc kinh ngạc là, phía trước nhà ăn có một sân vườn dùng để gieo trồng rất lớn, trong vườn gieo cũng có cây đèn.

Tri Mẫu biểu người cây đi qua lối đi bên phải, đẩy một cánh cửa gỗ ở phía trong cùng ra: "Về sau anh ở chỗ này."

Đương nhiên, đây là một căn phòng nhỏ hẹp, chỉ có một cái giường, một cái tủ gỗ đơn sơ, ngoài ra không còn cái gì khác. Có điều, nó cũng có một cánh cửa thông ra vườn gieo bên ngoài, nếu mở cửa chắc có thể đón được ánh sáng.

Tri Mẫu như chờ không kịp, bảo người cây để cái bao của hắn vào phòng dành cho nô bộc, sau đó dẫn hắn vào vườn gieo.

Nhưng người cây không muốn bỏ bao ra, Tri Mẫu cười trào phúng, là cái bảo bối gì mà không nỡ buông xuống vậy? Có điều ông không quan tâm nô lệ mình mang theo cái gì, chỉ cần không gây nguy hại cho ông là được.

"Về sau anh làm việc chủ yếu ở nơi này." Tri Mẫu đẩy cánh cửa thông ra vườn gieo trong phòng dành cho nô bộc, đi vào vườn. "Cẩn thận một chút, đừng giẫm trúng cây thảo dược nào!"

Người cây cúi đầu, trong vườn gieo có lối đi nhỏ, chỉ cần cẩn thận một chút thì trên cơ bản sẽ không giẫm trúng thảo dược.

Quay đầu nhìn sang bên phải, có lẽ đây là một mặt hướng ra ngoài của thần điện, từ vị trí hắn đứng có thể nhìn thấy một khu thành tây.

"Anh nhìn cái gì đó? Còn không mau lại đây!" Tri Mẫu tức giận, cảm thấy cái tên nô lệ này thật không biết nghe lời.

Người cây muốn ở lại trong thần điện, nên không để bụng việc bị Tri Mẫu lớn tiếng quát, chân bước nhanh hơn, đi đến bên cạnh ông ta.

Tri Mẫu hung hăng trừng hắn một cái: "Tốt nhất là chăm chỉ, cần mẫn một chút, nếu anh không muốn bị bỏ đói!"

Đói bụng là một vấn đề lớn. Người cây nghiêm túc gật đầu, tỏ vẻ mình nhất định sẽ chăm chỉ và cần mẫn.

Cơn tức của Tri Mẫu thoáng dịu xuống, chỉ vào một cái cây dưới chân: "Cho ta xem năng lực của anh, ủ chín mấy cây thảo dược này, ta phải có được hạt giống của nó."

Người cây cúi đầu nhìn, sau đó giơ lên một ngón tay.

"Có ý gì?" Tri Mẫu nhìn ngón tay thon dài giơ trước mặt mình, không hiểu ra sao.

"Một viên nguyên tinh tệ."

Tri Mẫu: "..."

Người cây kiên định nhìn ông, vẻ mặt nói rõ cho đối phương biết: Không có nguyên tinh tệ, không làm việc.

Tri Mẫu tức giận: "Anh có biết mình là nô lệ của ta hay không vậy hả?! Anh muốn ta trừng phạt anh à?"

Người cây vẫn kiên định nhìn ông ta.

Tri Mẫu hít ngược một hơi, lập tức dùng ấn ký linh hồn trừng phạt người cây.

Một lần phạt, không có phản ứng. Hai lần phạt, vẫn không có phản ứng.

Có chuyện gì vậy? Rõ ràng ấn ký linh hồn của ông ta còn ở đó, ông ta có thể cảm nhận được!

"Ông ta đang trừng phạt anh đó." Giọng nói của Mặc tựa hồ như có chút suy yếu: "Tôi sắp không kiên trì được nữa, đánh ông ta!"

Trong lòng người cây đột nhiên dâng lên tâm tình vui mừng và bi phẫn không hiểu ra sao, hắn tưởng rằng hắn đang bảo hộ Mặc, nhưng kỳ thật Mặc của hắn vẫn luôn bảo hộ hắn.

Người cây ngồi xổm xuống, sờ lên cây thảo dược.

Tri Mẫu cho rằng trừng phạt đã có hiệu quả, liền cười lạnh: "Thật là ngu xuẩn, bảo làm việc không chịu làm, chọc cho ta phải trừng phạt mới chịu."

Nhưng chữ cuối cùng còn chưa nói xong, Tri Mẫu đột nhiên thét chói tai: "A a a! Anh làm cái gì đó! Anh làm cái gì đó!"

Người cây đứng lên, trong tay cầm cái cây thảo dược kia, hắn không chút khách khí nắm đầu cây thảo dược rút ra khỏi đất.

Tri Mẫu lập tức nổi trận lôi đình: "Ta muốn trừng phạt anh! Cái tên nô lệ đê tiện vô liêm sỉ lười biếng thích dùng mánh lới hèn hạ này! Ta phải cho anh biết cái giá của việc làm ra chuyện ngu xuẩn!"

"Bốp!"

Tri Mẫu đau đớn hô một tiếng, thân thể bật ngửa ra sau, liên tiếp lùi lại vài bước, một tay ôm mũi.

"Anh, sao anh dám?!" Tri Mẫu không thể tin được, máu mũi chảy xuống theo kẽ tay.

Xui xẻo nhất là mấy cọng thảo dược bị ông ta giẫm hư lúc lùi lại.

Người cây chậm rãi thu cái nắm tay to của mình. Mặc nói, đánh ông ta.

"Ấn ký nô lệ không có hiệu quả với anh?" Đáng thương thay cho tư tế Tri Mẫu cuối cùng cũng phản ứng lại.

"Làm việc, phải đưa nguyên tinh tệ." Ngẫm lại, người cây lại thêm một câu: "Còn phải cho tôi ăn no."

Mẹ nó! Ta muốn trả hàng!

Tư tế Tri Mẫu hận cực, gã buôn nô lệ đáng chết, dám lừa ông! Chẳng trách hàng tốt như vậy không đem bán đấu giá công khai, mà đi tìm riêng ông ta, thứ này căn bản có vấn đề! Gã buôn nô lệ kia chắc chắn biết!

Na Phi, ông nhớ kỹ gã rồi. Ông biết sau lưng gã có tư tế và quý tộc khác chống đỡ, bây giờ ông không đụng vào gã được, cứ chờ xem, chờ khi ông lên làm tư tế cấp cao, ông nhất định sẽ trả lại toàn bộ sỉ nhục và nghẹn khuất phải chịu trong hôm nay.

"Ta cho anh nguyên tinh tệ, thì anh mới làm việc đúng không?" Tri Mẫu ôm mũi, cảm thấy vô cùng nghẹn khuất, dù thế nào, cứ chịu đựng cho tới hết cuộc tỷ thí lần này rồi lại nói sau. Nếu tên người cây lai này chỉ cần nguyên tinh tệ là chịu làm việc, vậy ông liền cho, chờ sau cuộc tỷ thí... Hừ!

Người cây gật đầu.

Tri Mẫu lấy một cái túi da ra, moi moi một hồi rồi lấy ra một viên nguyên tinh tệ cấp một: "Cho đó, phục hồi lại cái cây trên tay anh với mấy cái bị ta giẫm hư đi, cái trên tay anh là địa phu tử, ta muốn quả của nó."

"Địa phu tử, thời gian kết quả từ tám đến mười tháng, phơi khô có tác dụng kháng dị ứng và ức khuẩn." Mặc bắt đầu phổ cập kiến thức khoa học trong đầu người cây: "Làm cho ổng đi, thảo dược gieo trong này không tồi, mai mốt anh lén cắp một ít hạt giống."

Người cây cầm nguyên tinh tệ nhìn nhìn, lắc đầu, không chịu ra tay.

"Có ý gì hả?" Tri Mẫu thật sự muốn hỏng mất: "Đã cho nguyên tinh tệ rồi, anh còn muốn như thế nào nữa?"

"Không phải loại này."

"Cái gì mà không phải loại này?" Tri Mẫu tức tới ngu người.

Người cây giơ nguyên tinh tệ lên, nghiêm túc nói: "Không phải loại ông đưa cho Na Phi, tôi muốn nguyên tinh tệ loại đó."

Vẻ mặt của Tri Mẫu đã rạn nứt đến không thể rạn nứt hơn: "Mẹ nó! Anh có biết chúng cấp mấy không hả? Anh giúp ta chữa một cây thảo dược mà đòi một viên nguyên tinh cấp sáu?!"

Nguyên tinh cấp sáu có nhiều không nhỉ? Người cây không hiểu.

Mặc cười to trong đầu hắn: "A Chiến, đừng ác như vậy, chỉ một cây địa phu tử mà thôi, không phải thứ thảo dược hiếm lạ gì, ủ chín nó sẽ không phí bao nhiêu năng lượng của anh, cứ nhận của ông ta một viên nguyên tinh tệ cấp hai là được rồi. Những cái khác, tôi sẽ giúp anh xem."

Người cây chủ động đầu hàng, tỏ vẻ một viên nguyên tinh tệ cấp hai là được.

Tri Mẫu nghiến răng, cuối cùng vẫn lấy một viên cấp hai ra để người cây ủ chín địa phu tử.

Những thảo dược bị giẫm hư khác đều là loại bình thường, nên người cây chỉ thu mỗi cây một viên cấp một.

Tri Mẫu thấy người cây lai tuy không bị ấn ký nô lệ khống chế, nhưng năng lực khiến thực vật sinh trưởng thật sự không có gì để phàn nàn, muốn nở hoa liền nở hoa, muốn kết quả liền kết quả, muốn nảy chồi liền nảy chồi, thế nên ông chỉ đành ép mình nhịn.

Vì vậy, cuộc sống sinh hoạt tốt đẹp của người cây A Chiến ở thần điện Âm Thành cứ thế mở ra, hằng ngày gieo trồng thảo dược kiếm nguyên tinh tệ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #dite