Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 463 - 465

Chương 463: Sức mạnh của tín ngưỡng

Khi cậu thiếu niên vu giả giang hai tay trong không trung, tất cả mọi người đều nhìn thấy ánh sáng giáng xuống từ trời, thong thả và mềm nhẹ mà bao bọc lấy mỗi một Hữu Giác Nhân bị thương.

Vô Giác Nhân vừa hâm mộ vừa đố kỵ lại có chút khó chịu mà nhìn chằm chằm đám Hữu Giác Nhân phía đối diện. Xem đi, đây là sự khác nhau giữa Tổ Thần và Bàn A Thần của Hữu Giác Nhân, thần thị và Đại Vu của Bàn A Thần không quan tâm tới sự sống chết của Vô Giác Nhân bọn họ, nhưng sứ giả của Tổ Thần lại đối xử bình đẳng với mọi sinh linh.

Nguyên Chiến nhíu mày, rốt cuộc Nghiêm Mặc đang sử dụng năng lượng gì?

Khi ánh hào quang bao phủ thân mình, đám Hữu Giác Nhân đều theo bản năng mà sờ lên vết thương của mình.

Vết thương đang lành lại, nó đang biến mất!

Dù là Hữu Giác Nhân chỉ còn lại một hơi cũng chỉ trong một lát đã mở mắt ra, ngồi dậy.

Người hôn mê không biết gì cứ nhìn trời đầy khó hiểu, bên cạnh có người nhẹ giọng thuật lại cho người đó biết tình hình hiện tại.

Tất cả những Hữu Giác Nhân được cứu trị đều nhìn chằm chằm thiếu niên vu giả đang chậm rãi đáp xuống đất, tâm tình vô cùng phức tạp.

Hữu Giác Nhân cứ nhất định phải tàn nhẫn và thích giết chóc sao?

Hữu Giác Nhân cứ nhất định phải đuổi tận giết tuyệt Vô Giác Nhân, ức hiếp và làm nhục bọn họ sao?

Có người có lẽ thật sự là như vậy, nhưng có người chỉ vì bị hoàn cảnh tác động, mà có người thì vì mệnh lệnh bắt ép.

Trong số Hữu Giác Nhân họ có người nào mang tâm đồng cảm và thiện ý với Vô Giác Nhân hay không?

Đáp án là đương nhiên.

Bất cứ một chủng tộc trí tuệ nào cũng có người tốt và người xấu. Mà hàm nghĩa của cái tốt xấu này không nằm ở chuyện họ làm, cũng không nằm ở lập trường của họ, mà nằm ở suy nghĩ và tâm địa bọn họ.

Mà 'người tốt' trong những Hữu Giác Nhân đó sau khi được kẻ địch của mình cứu trị thì trở nên thật rối rắm, lúc này ít nhất là trong lòng bọn họ đã không muốn đòi đánh đòi giết cậu thiếu niên này. Thậm chí còn có không ít người thầm nghĩ trong lòng: Có sức mạnh và quang huy như vậy, sao có thể là ma vu?

Nhưng không có ai ngốc đến mức nói ra suy nghĩ của mình.

Cầu vồng bảy sắc vẫn chưa biến mất, Hữu Giác Nhân đã khỏe lại.

Nghiêm Mặc như có chút suy yếu mà dựa vào người chiến sĩ bên cạnh, liếc mắt nhìn Hữu Giác Nhân đối diện một cái, sau đó xoay người dẫn tất cả Vô Giác Nhân rời đi.

Bọn họ cứ vậy mà đi?

Khi bóng dáng của Vô Giác Nhân đã sắp không nhìn thấy nữa, đầm lầy giam giữ Hữu Giác Nhân đột nhiên khô lại, dây leo biến mất, không ít người giãy giụa bò ra rồi hỗ trợ moi những người khác lên.

Sau khi cứu tên Hữu Giác Nhân dẫn đầu ra, cả đám buồn rầu nhìn về phía gã: Có phải đuổi giết những Vô Giác Nhân đó nữa không?

Gã thủ lĩnh cũng buồn rầu! Trong đầu gã có hai tên Hữu Giác Nhân đang đánh nhau, một tên nói: Đuổi theo đi, giết chết chúng, tên ma vu kia đã tiêu hao rất nhiều năng lượng, chắc chắn không thể chống đỡ nữa, đây là cơ hội tốt để tiêu diệt chúng! Còn một tên khác thì tát bay cái tên kia, tức giận mắng: Chúng ta là Hữu Giác Nhân có kiêu ngạo có tôn nghiêm, không phải lũ ác ma ti tiện đến từ vực sâu, hiện giờ việc nên làm là lui về, bẩm báo lại tình huống cho Đại Vu, chờ ông ta định đoạt cách đối phó với những Vô Giác Nhân đó.

"Đại nhân." Phó thủ lĩnh của gã được thủ hạ moi ra từ trong đất, đi đến cạnh gã, vẻ mặt phức tạp: "Trở về đi. Nếu bọn họ muốn giết chúng ta, thì không một ai trong chúng ta còn sống cả. Dù là thế nào, nhiều người chúng ta đều bị họ..."

Gã thủ lĩnh giơ tay, ý bảo hắn đừng nói thêm gì: "Cố gắng tìm lại thú cưỡi đã đi lạc xung quanh, thu thập đồ đạc trở về thành." Thú cưỡi của bọn họ cũng bị cướp đi không ít, nhưng vẫn còn một vài con đi lạc.

"Vâng!" Phó thủ lĩnh nhận lệnh mà làm.

Tuy rằng tất cả mọi người đều áo rách quần manh, trở về có chút khó coi, nhưng có gì quý giá hơn việc giữ được tính mạng chứ?

Mười tám chiến sĩ cốt thần không một ai bỏ mình, người trọng thương cũng đều khỏi hẳn, những người này từ đầu tới cuối vẫn luôn giữ yên lặng, khi thủ lĩnh nói trở về cũng không có ai phản đối. Thậm chí có một người trong đó còn mê muội mà nhìn theo hướng đám người Nghiêm Mặc rời đi, không biết đang nghĩ cái gì.

"Nhân thủ mà trước đó tướng quân Ma Cam dẫn đến không biết có còn sống hay không?" Phó thủ lĩnh nhắc nhở.

Gã thủ lĩnh dừng bước: "Tìm một chút xem. Chẳng phải trong số Vô Giác Nhân đó có nô lệ của chúng ta sao? Xem xem bọn hắn có ở phụ cận không, hỏi bọn hắn một chút có biết những chiến sĩ và thần thị đó lạc đi đâu rồi không."

Đám người Cẩu Nha không cần tìm đã tự chạy tới.

"Đại nhân, tôi có tin tức quan trọng cần bẩm báo." Cẩu Nha khom lưng cung kính nói.

Gã thủ lĩnh dùng một tấm vải rách quấn lấy nửa người dưới, nhưng điều này cũng không hề gây trở ngại cho việc gã nhìn Cẩu Nha bằng ánh mắt đầy khinh bỉ và ngạo nghễ: "Nói!"

"Đại nhân, tuy ma vu kia dẫn theo một ít Vô Giác Nhân bỏ chạy, nhưng vẫn còn một vài Vô Giác Nhân ở lại, còn có một số người cũng tách ra khỏi ma vu kia, những người này đều có vu dược mà ma vu kia để lại."

Thủ lĩnh vốn cho rằng gã sẽ không có tin tức gì lớn, nghe thấy vậy thì giật mình nói: "Mày nói những Vô Giác Nhân đó đều có vu dược trị bệnh?"

"Vâng, đại nhân."

Thủ lĩnh mừng rỡ. Bọn họ ngoại trừ vâng mệnh tới tiêu diệt ma vu và Vô Giác Nhân, thì còn mang theo một mệnh lệnh nữa là cố gắng tìm ra vu dược mà ma vu kia luyện chế. Tuy trong thành đã có phương thuốc trị bệnh, nhưng thần thị am hiểu chế thuốc lại không nhiều lắm, quan trọng nhất là dược liệu lạp mạn thảo không có, khiến tình hình trong thành vẫn khan hiếm thuốc thang như cũ.

Bọn họ không hoàn thành được mệnh lệnh tiêu diệt ma vu và Vô Giác Nhân mà trở về chắc chắn sẽ bị chỉ trích, nhưng nếu bọn họ có thể mang vu dược về, vậy thì khác.

"Mày biết những Vô Giác Nhân đó trốn ở đâu không?" Thủ lĩnh bày ra vẻ mặt ôn hòa với Cẩu Nha một chút.

"Biết, đại nhân!"

"Dẫn đường!"

Số Vô Giác Nhân ở lại và số Vô Giác Nhân chạy trốn chậm thê thảm rồi, không có Nghiêm Mặc và Nguyên Chiến bảo hộ, nói là đàn sơn dương bị ăn hiếp cũng không quá, Hữu Giác Nhân muốn đánh bọn họ thì ngay cả vũ khí cũng không cần dùng tới, đứng ở đó đã đủ để dọa sợ bọn họ, huống chy hữu Giác Nhân còn được trang bị đầy đủ và dẫn theo chiến sĩ cốt thần.

Nhưng không biết gã thủ lĩnh nghĩ gì, không hạ lệnh giết những Vô Giác Nhân chủ động nộp vu dược. Mà đối với những người có hơi phản kháng thì cũng chỉ dạy dỗ một trận, cướp thuốc xong thì không để ý tới nữa.

Trận dạy dỗ này trong mắt của một vài Hữu Giác Nhân là quá nhẹ, nhưng đối với Vô Giác Nhân mà nói ấy chỉ tốt hơn bị giết một chút, không ít người bị đánh cho tay chân đứt gãy, đầu rơi máu chảy.

Tất cả Vô Giác Nhân bị cướp đều thấy đám người Cẩu Nha dẫn đường, bọn họ căm thù Cẩu Nha tới mức hận không thể ăn tươi nuốt sống gã.

Đám Hữu Giác Nhân cướp của thì không ngờ ma vu kia trước khi đi để lại nhiều vu dược như vậy, một người có tới vài viên, hiện giờ vơ vét xong, gom lại đếm thì có số lượng không ít.

Gã thủ lĩnh rất vừa lòng, tâm tình buồn bực cũng tốt hơn một chút. Trước khi trở về thành, gã ra lệnh cho Cẩu Nha và tùy tùng của tên đó ở lại, phụ trách quản lý những Vô Giác Nhân này.

Cẩu Nha hưng phấn, gã cố gắng đến tận bây giờ còn không phải vì tiếp tục được làm nha quan, tiếp tục được cưỡi lên đầu lên cổ những Vô Giác Nhân này sao? Trở về thành Ô Càn tuy cũng không tồi, nhưng ở lại quản lý đám Vô Giác Nhân này, làm thủ lĩnh của chúng, hiển nhiên là càng tốt hơn!

Nhóm tù binh bị giam trong hang núi đá cũng được tìm ra, đội quân Hữu Giác Nhân cuối cùng cũng rời đi.

Cẩu Nha dẫn theo thủ hạ, hăng hái chuẩn bị thi triển quyền cước thu nạp đám Vô Giác Nhân này. Gã nghĩ, chuyện thứ nhất cần làm là bắt đám thôn dân ngu xuẩn yếu ớt đó xây nhà cho gã, phải lớn, phải dùng đá, phải có hình dáng như gã tưởng tượng ra. Tiếp theo, gã muốn tìm vài con nhỏ đẹp mắt tới, lúc trước gã đã nhắm được mấy đứa, nhưng có ma vu ở đó, còn có tên Tịch Dương kia, gã vẫn không có cơ hội ra tay, hiện giờ còn ai có thể ngăn cản gã? Thứ ba, gã muốn sắp xếp người đi săn thú, loại công việc gian khổ này gã sẽ không bao giờ làm, gã chỉ cần chờ ăn là được. Còn có...

Tên Hữu Giác Nhân dẫn đầu trước khi cưỡi lên chiến thú, khóe miệng nhếch lên tạo thành một nụ cười lạnh. Gã Cẩu Nha kia không nhận ra được những Vô Giác Nhân may mắn còn sống đó hận gã thế nào, Vô Giác Nhân yếu đuối, nhưng nếu bọn họ bị tước đi hy vọng sống duy nhất, họ vẫn sẽ tiếp tục yếu đuối như vậy nữa sao?

"Đại nhân?" Phó thủ lĩnh lấy làm lạ mà nhìn gã.

"Hy vọng tên Cẩu Nha kia không bị những Vô Giác Nhân đó xé xác. Đi!"

Phó thủ lĩnh nghĩ thầm, ngài cho tên Cẩu Nha kia và thủ hạ của gã ở lại, còn không phải vì để những Vô Giác Nhân đó có nơi phát tiết sao? Chờ khi những Vô Giác Nhân đó giết chết bọn Cẩu Nha, phát tiết thù hận, về sau bọn họ lại phái nha quan Vô Giác Nhân khác tới quản lý thì sẽ dễ dàng hơn nhiều. Bọn họ đã làm như vậy rất nhiều lần, mỗi lần đều rất thành công.

Đám người Tịch Dương rối loạn, bọn họ bị Hữu Giác Nhân đuổi theo tuy không có ai chết nhưng lại có rất nhiều người bị thương.

Mùa hè thời tiết nóng, miệng vết thương rất dễ thối rữa, sâu bọ và côn trùng trong rừng cực nhiều, đừng nói là lặn lội đường xa, ngay cả khi ở một chỗ, có vài người cũng sẽ không kiên trì nổi.

"Giết Cẩu Nha!"

"Giết tên ác ma đê tiện vô sỉ kia!"

So với thôn dân, nổi căm hận đối với Cẩu Nha của Vô Giác Nhân đến từ thành Ô Càn càng nhiều hơn. Bọn họ nghĩ rất đơn giản: Rõ ràng đều là người chạy ra từ trong thành, mày dẫn đường cho Hữu Giác Nhân cướp thuốc của những thôn dân đó thôi là được rồi, vì sao lại cướp cả bọn tao?

"Trong tay chúng có thuốc, tôi nhìn thấy, bởi vì gã có công dẫn đường nên thủ lĩnh Hữu Giác ban cho chúng, mỗi người bọn chúng có một viên."

Vào lúc này Tịch Dương đột nhiên nói: "Các anh có để ý tới hay không, những Hữu Giác Nhân đó không mang theo vũ khí và khôi giáp?"

"A, anh nhắc tôi mới nhớ, hình như đúng thật là vậy."

"Đúng thế, tôi còn lấy làm lạ vì sao bọn chúng lại trần truồng, tôi còn tưởng bọn chúng đi đánh nhau mặc nhiều quá sẽ nóng..."

"Ngu xuẩn! Nóng đến mức phải vứt cả khôi giáp và vũ khí à?"

"Có lẽ bọn chúng cất đi rồi?"

"Cất vào đâu chứ? Tôi không thấy trên người bọn chúng có cốt khí gì."

"Vậy sao chúng lại biến thành như vậy? Cũng không thể đi ra ngoài đánh giết mà không mang theo gì cả?"

Tịch Dương ra hiệu cho mọi người yên lặng, hỏi một ông lão: "Ngài có thấy vẻ mặt của những Hữu Giác Nhân đó không?"

Ông lão mệt mỏi ngồi dưới đất, nhưng vẫn rất chắc chắn: "Bọn chúng bị đánh bại, đó là vẻ mặt chỉ bại quân mới có."

"Nhưng tôi không thấy chút vết thương nào trên người chúng..." Đây là điều làm Tịch Dương nghi ngờ nhất.

Ông lão hỏi lại: "Vậy anh có thấy chúng mang theo đầu Mặc vu và chiến sĩ của cậu ấy không?"

"Không có." Tịch Dương tỉnh ngộ, lập tức phân phó người bên cạnh: "Các cậu qua doanh trại bên kia nhìn xem, xem có thi thể hay không, cẩn thận một chút, đừng để Hữu Giác Nhân phát hiện."

Người chạy tới doanh trại rất nhanh đã trở về: "Tịch Dương! Không có! Một thi thể cũng không có!"

Tịch Dương đột nhiên xoay người: "Đi hỏi Cẩu Nha, bọn chúng nấp ở gần đó không đi, nhất định là thấy được không ít."

"Gã sẽ chịu nói à?" Thủ hạ nhíu mày.

Tịch Dương hừ lạnh: "Gã không nói cũng phải nói! Đi, chúng ta tập trung tất cả Vô Giác Nhân lại, chúng ta nhiều người như vậy không đối phó được binh lính Hữu Giác Nhân, chẳng lẽ còn không đối phó được Cẩu Nha và đám thủ hạ của gã sao!"

Ở một nơi khác, gần hai trăm Vô Giác Nhân đi theo Nghiêm Mặc và Nguyên Chiến quả thực là vừa đi vừa chúc mừng, suốt đường đều cao hứng phấn chấn. Cả đám như đi dã ngoại, không có chút dáng vẻ của những người chạy nạn.

Nguyên Chiến cầm lấy tay Nghiêm Mặc, thấp giọng hỏi hắn: "Em dùng năng lượng gì? Vì sao bây giờ em vẫn có thể đi đường?"

"Năng lượng của tín ngưỡng." Nghiêm Mặc không hề giấu giếm. Mấy năm nay điểm tín ngưỡng của hắn hầu như không hề dùng đến, suốt ngày chỉ nhìn nó chậm rãi tăng lên. Lần này tuy tốn không ít điểm số để cứu người, nhưng tín ngưỡng của gần hai trăm Vô Giác Nhân phía sau hắn đã biến thành tín ngưỡng kiên định, xét về mặt lâu dài, lần cứu người này vẫn rất có lời. Huống chi còn được giảm điểm cặn bã.

Chủ yếu là, về sau khi đối mặt với Hữu Giác Nhân, hắn hy vọng mình có thể đứng ở bên có lý và có lợi. Dù sao nền văn minh của Hữu Giác Nhân đã có từ rất lâu, cũng đã có giá trị đạo đức tương đối cụ thể, lại suy xét đến đặc tính của người tộc Bạch Giác, có lý vẫn tốt hơn là vô lý.

Nguyên Chiến siết chặt tay hắn, trái tim bị treo lên cao lúc này mới chậm rãi thả xuống, nhưng hắn vẫn nhịn không được nói: "Nếu năng lượng của tín ngưỡng hữu dụng như vậy, em lại có thể thi triển nguyện lực, vậy về sau đừng lấy sinh mệnh mình chia cho người khác nữa."

Nghiêm Mặc cười: "Anh lo lắng cho tôi hả? Yên tâm, tôi rất ích kỷ, trừ anh ra, còn có bọn nhỏ, tôi sẽ không chia sẻ sinh mệnh mình cho bất kỳ ai."

Nghiêm Mặc nói rất tự nhiên, có lẽ chính hắn cũng không nghĩ nhiều. Nhưng Nguyên Chiến nghe xong, ánh mắt khi nhìn Nghiêm Mặc quả thực có thể đốt cháy hắn!

Nghiêm Mặc lập tức nhận ra lời mình nói vừa rồi có ý nghĩa gì thì hối hận vô cùng, nhưng da mặt hắn rất dày, còn cố ý 'cười mị hoặc' với Nguyên Chiến, bóp tay Nguyên Chiến: "Sao? Cảm động tới hỏng rồi? Vậy đêm nay để tôi đè anh?"

Nguyên Chiến: "..." Em rõ ràng đang khiêu khích tôi giữa ban ngày ban mặt!

Suốt đường đi, hai người em bóp anh, anh bóp em, sau khi dẫn người đi tới thôn Đất Trũng mới dừng lại.

Người thôn Đất Trũng không tham chiến như đã sớm nhận được tin mà chờ bọn họ.

Hậu Sư nhìn thấy thôn dân của mình, hô to gọi nhỏ chạy tới, hưng phấn kể cho bọn họ nghe trận đại chiến vừa rồi.

Người thôn Đất Trũng và những người ở lại khác nghe Hậu Sư kể đều có chút không thể tin được, nhưng điều này cũng không gây trở ngại cho việc bọn họ dùng ánh mắt 'liếm láp' Nguyên Chiến và Nghiêm Mặc.

Mà vẻ mặt của những người khác khi trở về thì vô cùng kinh hãi nhìn một đám trẻ con và phụ nữ chờ ở thôn Đất Trũng.

"Những đứa trẻ và phụ nữ này đều không còn người nhà, lúc trước tôi đã xếp cho bọn họ ở trong thôn Đất Trũng." Nghiêm Mặc giải thích sơ sơ với đám người Kỳ Hồng Chí.

"Đại nhân, chúng ta bây giờ phải làm sao đây?" Có người nhịn không được hỏi.

"Chờ." Nghiêm Mặc quay đầu nhìn về thôn vu Hậu Nữ và thôn trưởng đang đi tới chỗ hắn.

Thôn vu Hậu Nữ cũng hỏi ra vấn đề đồng dạng: "Đại nhân, chúng ta ở lại hay là?"

Nghiêm Mặc: "Nơi này không thích hợp để ở lại nữa, về sau thành Ô Càn sẽ vì lập uy mà không cho phép thôn dân nơi này tiếp tục sống. Thành Ô Càn hiện giờ đang trong lúc nội loạn, chúng ta đánh lùi bọn họ được một lần, lúc này là thời cơ tốt nhất để rời đi."

Thôn vu Hậu Nữ không chút do dự nói: "Đại nhân, chúng tôi đã thu thập hành lý, ngài nói đi, chúng tôi có thể lập tức xuất phát."

Thôn trưởng thôn Đất Trũng ưu sầu nhỏ giọng hỏi: "Chúng ta đi đâu? Trứng đất năm nay phải làm sao bây giờ? Đã gieo cả rồi..."

"Bỏ! Mang theo hạt giống, chúng ta đến đâu cũng có thể bắt đầu lại." Thôn vu Hậu Nữ quyết đoán hơn nhiều.

Nghiêm Mặc mỉm cười gật đầu: "Chính xác, chỉ cần có người, đi đến đâu cũng có thể bắt đầu lại lần nữa. Yên tâm, tôi đã có mục tiêu, nơi đó hẳn sẽ dễ sống hơn nơi này."

"Đại nhân, tới lãnh địa của người Bạch Giác sao?" Kỳ Hồng Chí nhỏ giọng hỏi.

"Không, chúng ta tới vực sâu Ác Ma."

"Cái gì? Vực sâu Ác Ma?!" Người nghe thấy đều ngây ngẩn.

Thật lâu sau, thôn vu Hậu Nữ mới hỏi: "Đại nhân, vực sâu Ác Ma nằm ở đâu?"

Chương 464: Xuất phát đến vực sâu Ác Ma

Nghiêm Mặc lấy ra một tấm vải cũ mục, rách nát nhưng được bảo quản rất tốt.

"Đây là?" Kỳ Hồng Chí cảm thấy tấm vải kia quen quen.

Nghiêm Mặc cười: "Đây là bản đồ đến vực sâu Ác Ma mà lão vu Kỳ Vũ cung cấp."

"Cái gì?" Kỳ Hồng Chí cả kinh, anh ta căn bản không biết lão thôn vu nhà mình có một bí mật như vậy.

Nếu Nghiêm Mặc đã nói ra thì cũng không định giấu giếm, điều này hắn và lão thôn vu đã thương lượng rồi, lão thôn vu cũng đồng ý, dù sao tất cả đều phải đi, còn sợ cái gì nữa.

"Nhiều năm như vậy, bởi vì thôn Kỳ Vũ luôn có chiến sĩ thức tỉnh năng lực thần huyết, cũng chính là chiến sĩ ma trong lời Hữu Giác Nhân, bọn họ vẫn luôn đề phòng thành Ô Càn và bị Hữu Giác Nhân hãm hại. Mỗi một đời thôn vu Kỳ Vũ sẽ tìm mọi cách để đưa chiến sĩ thức tỉnh năng lực thần huyết ra khỏi thôn, hy vọng bọn họ có thể sống sót ở phương xa. Có một năm, một chiến sĩ ma đã ra ngoài chừng mười mấy năm quay trở về, khi trở về người nọ toàn thân đầy thương tích, lấy ra tấm bản đồ này, nói là bản đồ tới lãnh địa vực sâu Ác Ma, sau đó không kịp nói những chuyện khác thì đã về với vòng tay Mẫu Thần."

Nghiêm Mặc thở dài: "Lão vu Kỳ Vũ năm đó chỉ mới là đệ tử của thôn vu đời trước, tấm bản đồ này bọn họ đã bảo tồn suốt hai đời người, nếu không phải thành Ô Càn bức ép quá mức, ông ấy cũng sẽ không lấy tấm bản đồ này ra, dù sao không ai biết nó là thật hay giả, cũng không biết trên đường đi sẽ gặp phải nguy hiểm gì, càng không biết ác ma trong vực sâu rốt cuộc là gì."

Chúng ta sẽ đến vực sâu Ác Ma sao? Mọi người không hỏi ra miệng nhưng vẻ mặt đều hiện lên câu hỏi đó rất rõ ràng.

"Vực sâu Ác Ma chỉ là một mục tiêu. Nhưng còn mục đích của các người là gì? Chỉ muốn tìm một chủ nhân có thể che chở cho các người sống giống như trong quá khứ, hy vọng từ nay không còn ai ức hiếp và làm nhục, ưỡn ngực thẳng lưng mà sống như chính mình?" Nguyên Chiến lạnh lùng quét mắt nhìn mọi người, không chút khách khí nói: "Cho dù tới lãnh địa của tộc Bạch Giác, cho dù tộc Bạch Giác chịu thu lưu các người, các người vẫn chỉ là nô lệ của Hữu Giác Nhân. Nếu các người chỉ muốn làm nô lệ, muốn an phận an nhàn, tôi và Mặc sẽ đưa các người tới phụ cận thành Minh Nguyệt."

Mọi người trầm mặc, bọn họ đều rất sợ Nguyên Chiến, nhưng lời nói của Nguyên Chiến đã đánh thẳng vào lòng bọn họ.

Đúng lúc này, Nghiêm Mặc ôn tồn nói: "Tôi chọn tới vực sâu Ác Ma, bởi vì Hữu Giác Nhân kiêng kị vực sâu Ác Ma, hơn nữa nghe giọng điệu của họ thì có vẻ như ở nơi đó có rất nhiều chiến sĩ ma Vô Giác Nhân sinh sống, nếu đó là sự thật, có lẽ nơi đó không phải vực sâu Ác Ma thật sự, mà là vùng đất do Vô Giác Nhân chiếm lĩnh và thống trị ."

Thôn vu Hậu Nữ nhịn không được cẩn thận hỏi: "Nếu nơi đó thật sự do chiến sĩ ma Vô Giác Nhân thống trị, vậy bọn họ có chịu tiếp nhận chúng ta không?"

"Tôi không biết." Nghiêm Mặc thẳng thắn nói: "Nhưng các anh yên tâm, sau khi tới vực sâu Ác Ma, tôi và A Chiến sẽ không bỏ mặc các anh. Nếu vực sâu Ác Ma không thích hợp để các anh sinh sống, vậy chúng tôi sẽ dẫn các anh rời đi, tìm nơi khác thích hợp để sinh sống lâu dài hơn, tôi không tin đại lục này lớn như vậy lại không có chỗ nào."

Mọi người nghe xong những lời này thì lập tức yên tâm, nụ cười cũng hiện ra trên mặt.

Hậu Sư thì nói thầm: "Từ lúc nghe Hữu Giác Nhân hay nguyền rủa người ta sau khi chết đi sẽ xuống vực sâu Ác Ma thì tôi đã sớm muốn đến xem thử!"

"Anh đã sớm muốn đi à? Nếu đổi lại là một tháng trước thử xem, chỉ sợ người khác nguyền rủa anh như vậy, chắc anh đã nhảy dựng lên liều mạng với người ta." Thôn vu Hậu Nữ lắc đầu bật cười.

Hậu Sư quệt mũi một cái, cười gượng.

Mọi người cùng cười rộ lên.

Sự tình cứ thế được quyết định, mọi người không ở lại qua đêm, ngay trưa hôm đó đã thu dọn hành lý xuất phát.

Mọi người đều trầm mặc, dù là ai thì khi rời khỏi đất tổ đã sinh sống bao đời, trong lòng đều không dễ chịu.

Thứ mà bọn họ không bỏ xuống được nhất là di cốt của các đời tổ tiên, Nghiêm Mặc giúp bọn họ giải quyết vấn đề này, lần lượt chạy tới mấy thôn xóm, thu thập toàn bộ di cốt của tổ tiên bọn họ vào không gian.

Các thôn thấy Mặc vu giải quyết vấn đề khó nhất của mình đều vô cùng vui mừng, chỉ cần tổ tiên còn ở bên cạnh thì dù có đi đâu bọn họ cũng không sợ.

Bởi vì hành động này của Nghiêm Mặc mà nỗi đau khi phải rời bỏ quê hương của mọi người được giảm bớt, khi xuất phát, người thật sự đau khổ không có mấy ai.

Con đường phía trước mịt mờ không rõ, nhưng tất cả mọi người đều mang theo những kỳ vọng tốt đẹp về cuộc sống trong tương lai.

Nghiêm Mặc thống kê đầu người một chút, lần này người xuất phát cùng bọn họ tổng cộng có bốn trăm sáu mươi bảy người, các thôn phụ cận vẫn có người chọn cách ở lại, những người này được một lão thợ săn nào đó dẫn vào núi sâu rừng già, tránh né sự đuổi giết của Hữu Giác Nhân.

Nghiêm Mặc cũng không cưỡng ép họ phải đi theo mình, hắn cho những người này ít thuốc men và con cúi rơm cùng với hơn mười thanh cốt đao.

Những người đó sau khi quỳ tạ thì mang theo nước mắt đi vào rừng.

Mọi người đứng phía sau Nghiêm Mặc nhìn theo bóng dáng biến mất của những người đó trong rừng.

Nguyên Chiến giơ cánh tay lên, khẽ quát một tiếng: "Xuất phát!"

Trên đường đi, Cửu Phong dẫn đường.

"Kiệt ——! Mặc, đi theo ta, những người ở dưới hang động trong lòng đất đó đang chờ các cậu ở phía trước."

Một tiếng sau, sắc trời đã nhá nhem tối, mọi người đi theo Cửu Phong băng qua một ngọn núi nhỏ, rồi lại đi dọc theo một con sông nhỏ một đoạn đường rất dài, lúc này mới thấy lão thôn vu Kỳ Vũ và hơn năm trăm người thôn Kỳ Vũ phía sau ông.

Hơn năm trăm người thôn Kỳ Vũ này khác với những người mà lúc trước lão thôn vu dẫn đến, bọn họ giỏi hơn, thoạt nhìn cũng nguy hiểm hơn, có lẽ do hàng năm sinh sống dưới lòng đất mà hai mắt bọn họ đã sinh ra dị biến, trong bóng đêm, có thể thấy hai mắt họ sáng lên, giống như dã thú vậy.

"Sao bây giờ các cậu mới đến?" Lão thôn vu Kỳ Vũ tuy tin tưởng vào năng lực của Mặc vu và Nguyên Chiến, nhưng không thấy người thì vẫn không thể yên tâm.

"Hơn một nửa là phụ nữ và trẻ em, cho nên đi đường khá chậm." Nghiêm Mặc tùy ý đáp.

"Vì sao lại mang theo nhiều gánh nặng như thế?" Một người phụ nữ đứng phía sau lão thôn vu Kỳ Vũ nhíu mày hỏi.

Lão thôn vu Kỳ Vũ lập tức quát lớn: "Kỳ Mị!" Rồi vội vàng giới thiệu thân phận của cô ta cho Nghiêm Mặc: "Đại nhân, đây là Kỳ Mị, và cũng là thủ lĩnh của chiến đội này."

Nghiêm Mặc nhìn về phía đối phương, hơi kinh ngạc vì người có vũ lực cao nhất thôn Kỳ Vũ là một người phụ nữ, tuổi tác đối phương có lẽ là nửa sau hai mươi, làn da lộ ra ngoài trắng bệch, nhưng cơ bắp thoạt nhìn còn rắn chắc hơn cả hắn, chiều cao cũng cao hơn hắn...

"Xin chào, tôi là Mặc." Nghiêm Mặc chủ động chào hỏi.

Kỳ Mị quan sát hắn từ trên xuống dưới một lượt, trong mắt không có vẻ xem thường nhưng cũng không có được bao nhiêu tôn trọng: "Cậu chính là Mặc vu mà Đại Vu chúng tôi nói?"

"Phải."

"Chiến sĩ của cậu là hắn?" Kỳ Mị chuyển mắt sang Nguyên Chiến.

Nguyên Chiến nhìn cô ta, dáng người cao lớn của hắn rất có sức uy hiếp, đặc biệt là khi hắn bày ra vẻ mặt vô cảm, nhưng Kỳ Mị thấp hơn hắn một cái đầu lại không hề lui về sau bước nào.

Khóe miệng Nguyên Chiến hơi nhếch lên, ý cười nhạt hiện ra: "Tôi khiêu chiến các người, các người cứ tùy tiện mà xuất ra bao nhiêu người cũng được. Nếu thua, thì về sau nghe lệnh tôi."

Nghiêm Mặc nuốt trở lại lời muốn nói, giao chuyện thu phục đám người Kỳ Mị cho Nguyên Chiến.

Kỳ Mị: "Vậy nếu anh thua thì sao?"

Nguyên Chiến: "Vậy các người vẫn là người của thôn mình như cũ."

"Không công bằng."

"Vậy chứ cô muốn thế nào?"

Kỳ Mị nhìn Nghiêm Mặc, chỉ tay vào hắn: "Nếu anh thua, tôi muốn cậu ta ở lại làm thôn vu đời sau của chúng tôi."

Ý cười bên môi Nguyên Chiến biến mất, nhàn nhạt nói: "Tôi sẽ không lấy em ấy ra đánh cược, nếu tôi thua, tôi sẽ tự chặt một cánh tay."

"Được!"

Đám người Kỳ Hồng Chí có hơi lo lắng, nhưng khi bọn họ thấy lão thôn vu lắc lắc đầu với mình thì không nói gì cả. Lại nhìn Mặc vu, cậu ấy cũng mang vẻ mặt bình thản, không có chút lo lắng nào.

Hậu Sư là người thích náo nhiệt, nghe nói người thôn Kỳ Vũ vừa tới đã muốn tỷ thí với Nguyên Chiến thì dùng ánh mắt như thể đang nhìn người chết để nhìn đám người Kỳ Mị.

Nghiêm Mặc xoay người đi sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho mọi người cùng lão thôn vu Kỳ Vũ, nơi đã có sẵn, chính là hang động dưới lòng đất.

Đám người Kỳ Mị bên này nghe đám người Kỳ Hồng Chí dùng giọng điệu sùng bái và sợ hãi kể lại sức chiến đấu của Nguyên Chiến đều có chút không tin.

"Các người..." Kỳ Hồng Chí thấy Kỳ Mị không tin lời bọn họ nói thì buồn rầu: "Thôi, tôi nghĩ Chiến đại nhân hẳn sẽ không so đo với các người, anh ta ngay cả Hữu Giác Nhân mà còn chưa giết lấy một tên, chỉ đánh cho chúng trọng thương thôi."

Kỳ Mị kinh ngạc: "Không có giết người? Nhưng người nọ nhìn cứ như loại người tàn nhẫn độc ác."

"Không thể chỉ nhìn bề ngoài." Lão thôn vu Kỳ Vũ vừa lúc trở về nghe thấy thế thì nói một câu mập mờ.

Tiếc là người khác không nghe ra ẩn ý trong lời ông, đều cho rằng Nguyên Chiến là người mặt ác tâm thiện.

Cái hiểu lầm này thật lớn, làm bọn họ thiếu chút nữa tự chọt mù hai mắt vào một ngày nào đó trong tương lai không xa!

Tuy Kỳ Mị không quá tin vào lời của đám người Kỳ Hồng Chí, cảm thấy bọn họ bốc phét quá mức, nhưng trong lòng vẫn có chút cảnh giác, sau đó đi tìm Nguyên Chiến: "Nghe nói anh rất lợi hại, chúng tôi có thể lên hết một lần không?"

Nguyên Chiến đang tự tay đắp lò sưởi cho tư tế đại nhân của mình nghe vậy thì phủi sạch đất cát trên tay, đứng dậy nói: "Vậy đến đây."

"Bây giờ à?"

"Phải." Đánh xong cũng vừa lúc tới giờ ăn tối.

Trận đánh này Nghiêm Mặc không đi xem, bởi vì hắn đã biết kết quả.

Nương theo ánh lửa, hắn bắt đầu đối chiếu và so sánh bản đồ mà sách hướng dẫn cung cấp với bản đồ đơn sơ trong tay.

Trước mắt, muốn sách hướng dẫn cung cấp bản đồ cần tăng điểm cặn bã gấp năm lần khi trước, nhưng lợi ích là không còn bị trừng phạt nữa.

Hắn liền dứt khoát tốn một trăm ngàn điểm cặn bã để đổi lấy toàn bộ bản đồ của tây đại lục.

Bản đồ ghi lại trên tấm vải rách rất đơn giản, chỉ có vài ngọn núi con sông đơn điệu và mười mấy cái địa danh.

Nghiêm Mặc tìm thành Ô Càn trước, làm dấu vị trí của thành Ô Càn và vực sâu Ác Ma trên tấm vải, thành Ô Càn nằm ở phía tây, vực sâu Ác Ma ở phía nam, hai địa điểm đều nằm gần biển.

Nghiêm Mặc di ngón tay lên trên, đi qua thành Minh Nguyệt, thành Xích Nguyên và mấy thành khác, ở trung tâm giao nhau của hướng đông thành Ô Càn và hướng bắc vực sâu Ác Ma viết hai chữ'Vương thành', nhưng kỳ lạ là Vương thành chiếm diện tích rất nhỏ, xung quanh nó có ba tòa thành nhỏ bảo vệ, lần lượt là thành Lạc Lan, thành Thân Đồ và thành Huyền Vũ.

Khi hắn đang tìm đường dựa theo bản đồ mà sách hướng dẫn cung cấp thì Nguyên Chiến trở lại.

"Đánh xong rồi?" Nghiêm Mặc ngẩng đầu cười.

"Ừ." Nguyên Chiến ngồi xuống bên cạnh hắn.

Kỳ Mị thân mang vết thương cũng đi qua, trầm mặc tự tay dâng thịt nướng và nước trong lên.

Nguyên Chiến nhận lấy, Kỳ Mị quỳ một gối xuống đất hành lễ rồi lui về sau.

"Thế nào?" Nghiêm Mặc hất cằm chỉ về hướng Kỳ Mị thối lui.

"Đa số cũng tạm, chắp vá vào vẫn có thể sử dụng. Về phần người phụ nữ này... năng lực không tồi, sức lớn, trên chiến trường rất hữu dụng, chủ yếu là đầu óc thông minh linh hoạt, tuy thiên về chỉ huy tác chiến nhưng vẫn rất can đảm dũng mãnh, đồng thời còn biết lúc nào nên tiến, lúc nào nên lùi, huấn luyện một chút sẽ mạnh hơn cả Sa Lang"

"Việc huấn luyện sức chiến đấu của những Vô Giác Nhân này giao cho anh, tôi phụ trách cung cấp vũ khí và khôi giáp, về sau khi giành được chiến lợi phẩm thì cũng do anh quản lý."

"Được. Vũ khí và cốt giáp lần này thu được chút nữa em đưa cho tôi, trước tiên để tôi vũ trang cho những chiến sĩ thôn Kỳ Vũ đó, sức chiến đấu của bọn họ mạnh hơn những người khác rất nhiều."

"Không thể cho bọn họ hết. Những người lúc trước đi theo chúng ta mới là người trung thành nhất, bọn họ yếu thì anh phụ trách dạy cho bọn họ."

Nguyên Chiến yên lặng cười, xé xuống một miếng thịt nhét vào miệng Nghiêm Mặc: "Em yên tâm, tôi biết nên làm như thế nào. Không có cạnh tranh, làm sao nhanh chóng mạnh lên được?"

Nghiêm Mặc nhai nuốt miếng thịt, giơ tấm bản đồ rách ra cho Nguyên Chiến xem: "Vẽ không chính xác lắm, nhưng phương hướng đại khái vẫn không sai. Tôi đã hỏi Tổ Thần, muốn đi từ thành Ô Càn đến vực sâu Ác Ma, đường đi tốt nhất là băng qua các thành phố lớn, nhưng chúng ta nhiều người như vậy, muốn không bị phát hiện, không bị chú ý thì rất khó."

"Quyết định của em là?"

"Không băng qua những thành thị lớn, không băng qua nơi có nhiều người, chúng ta bay dọc theo bờ biển. Tôi có hai con Cốt Điểu, anh tôi mỗi người có thể điều khiển một con, Cửu Phong thì bay phía trước giúp chúng ta dò đường. Đây là cách nhanh nhất và an toàn nhất."

"Em định thế nào?"

"Nếu vực sâu Ác Ma thật sự là địa bàn của chiến sĩ ma Vô Giác Nhân, hơn nữa còn chịu tiếp nhận những Vô Giác Nhân khác, như vậy chúng ta sẽ đưa Vô Giác Nhân đến đó, giúp bọn họ thành lập cơ quan hành chính, xem xem bọn họ cần gì thì cố gắng giúp bọn họ. Tỷ như bọn họ không đủ nhân thủ, chúng ta có thể dùng Cốt Điểu chở những Vô Giác Nhân bị ức hiếp và chèn ép từ nơi khác đến cho bọn họ. Nếu vũ khí không đủ, tôi có thể dạy bọn họ luyện chế cốt khí và... kim loại."

Nguyên Chiến ngoạm một miếng thịt nướng thật to, một lát sau mới nói: "Cốt Điểu của em là do Hữu Giác Nhân luyện chế đúng không?"

"Ừ."

"Em đã nói, đó là cốt khí có từ rất lâu trước kia. Nếu tộc Luyện Cốt có thể luyện chế ra Cốt Điểu bay lượn được trên không trung từ lâu trước kia, em nói xem có phải hiện giờ bọn họ cũng có biện pháp đối phó được với Cốt Điểu trên trời không?"

"Cho nên chúng ta mới phải tránh những nơi nhiều người."

Nguyên Chiến quẳng miếng xương sườn xuống: "Chúng ta chuẩn bị tốt và cảnh giác mọi lúc mọi nơi, trên trời không có chỗ trốn. Tôi thì chỉ mạnh khi đứng trên mặt đất, sức chiến đấu của tôi trên không trung giảm xuống không chỉ một nửa."

"Tôi sẽ dùng nguyện lực, cố hết sức để đưa chúng ta tới nơi an toàn."

"Đường xá quá xa, mỗi ngày em phải thi triển bao nhiêu lần nguyện lực chứ?"

"Cửu Phong sẽ giúp chúng ta trinh thám, khi gặp phải kẻ địch hoặc nguy hiểm tôi mới sử dụng nguyện lực. Nếu thật sự không ổn thì chúng ta đáp xuống."

"Mấy người Tịch Dương thì sao?"

"Ngày mai sẽ gặp bọn họ thôi. Tác phong làm việc của Tịch Dương không tồi, bỏ có hơi tiếc."

"Nếu em đã nghĩ kỹ thì cứ làm vậy đi."

Chương 465: Vu Vu và Đô Đô chuyển nơi nuôi dưỡng

Ngày hôm sau bọn họ gặp lại đám người Tịch Dương theo kế hoạch.

Đám người Tịch Dương nhìn thấy Cốt Điểu khổng lồ đáp xuống từ trời, tất cả đều sợ tới mức chạy tứ tán khắp nơi, thẳng đến khi Tịch Dương nhìn thấy mấy người Hậu Sư vừa đắc ý vừa kiêu ngạo bước ra từ trong Cốt Điểu.

"Các anh..."

"Chúng tôi muốn tới vực sâu Ác Ma tìm những Vô Giác Nhân khác." Thôn vu Hậu Nữ bước xuống trả lời.

"Hôm qua các anh..."

Hậu Sư vừa hưng phấn vừa đắc ý mà cướp lời: "Mặc vu dẫn chúng tôi đánh bại tộc Hữu Giác!"

"Thật... tốt quá." Tịch Dương cười khổ, vô cùng hối hận vì hành vi dẫn người rời đi ngày hôm qua của mình, anh tự cảm thấy mình không làm sai, nhưng khi gặp địch mà dẫn người bỏ chạy như vậy có khác gì phản bội? Về sau dù anh có tiếp tục đi theo Mặc vu, chỉ sợ địa vị trong lòng Mặc vu cũng thấp hơn lúc ban đầu rất nhiều.

Tịch Dương ngẩng đầu nhìn Cốt Điểu hỏi: "Đây là cốt bảo mà Mặc vu cung cấp?"

Hậu Nữ đánh Hậu Sư, gật đầu: "Phải."

Tịch Dương muốn hỏi tại sao Mặc vu không ra gặp mình, nhưng nghĩ lại, anh là cái gì của Mặc vu, mắc gì Mặc vu phải ra gặp anh? Lúc trước Mặc vu có thể xem trọng anh, nhưng cuối cùng anh lại dẫn người rời đi, hiện giờ anh có tư cách gì yêu cầu đối phương tiếp tục xem trọng mình?

Trong lòng biết rõ điều này, nhưng anh vẫn nhịn không được muốn ôm một tia hy vọng, con người mà!

"Các anh muốn đến vực sâu Ác Ma? Vì sao?" Tịch Dương điều chỉnh lại tâm tình mà hỏi. Chẳng lẽ Mặc vu thật sự đến từ vực sâu Ác Ma?

Hậu Nữ nói lại chuyện lão thôn vu Kỳ Vũ cung cấp bản đồ, rồi bảo: "Không ai biết vực sâu Ác Ma rốt cuộc như thế nào, cũng không biết nơi đó có phải nơi thích hợp cho chúng ta sinh sống hay không, nhưng Mặc vu đại nhân nói, nếu nơi đó không thích hợp, bọn họ sẽ dẫn mọi người rời đi. Các anh có muốn đi theo chúng tôi không?"

Tịch Dương có chút ghen tỵ với đám người Hậu Nữ, rồi lại có chút kích động, anh mang theo một tia chờ mong hỏi: "Là Mặc vu đại nhân bảo anh tới hỏi tôi?"

"Ờ." Hậu Nữ cười: "Đại nhân nhìn thấy các anh từ trên trời, thấy các anh đi đường vất vả, vừa lúc Cốt Điểu vẫn còn chỗ chứa, đại nhân nói nếu các anh muốn đi đâu thì cậu ấy có thể thuận tiện đưa các anh đi một đoạn."

Chỉ là thuận tiện thôi ư? Tịch Dương thất vọng, nhưng được cưỡi Cốt Điểu, anh sẽ không vứt bỏ cơ hội này. Nói đến cùng, anh cũng không biết phải đi đâu, chỉ là bảo sao hay vậy mà di chuyển qua lãnh địa của tộc Bạch Giác, trên đường đi sẽ gặp phải cái gì thì không ai biết được.

Hiện giờ có thể tiếp tục đi theo Mặc vu và chiến sĩ của cậu ấy, đầu tiên có thể đảm bảo an toàn —— lúc trước anh không tin hai người Mặc vu có thể bảo hộ bọn họ dưới sự tấn công của đội quân Hữu Giác Nhân, nhưng lần này anh tự nói với mình, nếu gặp phải nguy hiểm, anh nhất định sẽ không dẫn người chạy trốn nữa. Lý do thứ hai là, người nhiều, không đến vực sâu Ác Ma, mọi người tùy tiện tìm một vùng đất dựng thôn sinh sống vẫn dễ hơn là một mình anh đưa những người này đi.

Tịch Dương gọi những người chạy tứ tán về, khi mọi người biết con Cốt Điểu này là của Mặc vu chứ không phải Hữu Giác Nhân, Mặc vu còn đồng ý dẫn bọn họ đi một đoạn, tất cả đều mừng tới phát khóc.

Đám người Tịch Dương lên con Cốt Điểu do Nguyên Chiến điều khiển, Tịch Dương một lòng muốn được gặp Mặc vu nhưng không thấy hắn, trong lòng thất vọng không thôi, nhưng anh chỉ có thể đè nén, tiếp tục chờ đợi cơ hội.

Cơ hội gặp mặt mà Tịch Dương chờ đợi, trong khoảng thời gian ngắn không hề đến.

Mỗi lần Cốt Điểu đáp xuống nghỉ ngơi, vị Chiến đại nhân kia luôn là người đi đến cạnh Mặc vu trước, có khi hai người ở chung một chỗ, có khi triệu tập một ít người lại nói chuyện, nhưng trong số những người này chưa từng có Tịch Dương.

Tịch Dương đã vài lần muốn tiến đến bái kiến Mặc vu mà cũng chẳng tìm được cơ hội.

Nghiêm Mặc có chút đau đầu, đúng là hắn cố tình làm lơ Tịch Dương, nhưng hai ngày nay hắn quả thật có chuyện phiền lòng, làm hắn không rảnh mà lo tới những người khác.

Vu Quả tỉnh rồi.

Cái quả này vừa tỉnh liền la lối om sòm đòi ra ngoài.

Nghiêm Mặc đã sớm ước gì nó nhanh chóng rời khỏi cơ thể hắn, nhưng chuyện vừa tới trước mắt hắn lại phát hiện việc này không đơn giản chút nào.

"Mày nói ba lấy hai quả thủy nham ra làm thân thể cho tụi bây?"

"Không phải thân thể thật, chỉ là chất môi giới, giống như... ừ, một cái ô dù? Ba ăn thứ quả kia, hẳn là biết nó ngoại trừ cung cấp năng lượng thì còn một công dụng cực lớn, đó là thúc đẩy sức mạnh linh hồn mạnh lên và bảo vệ linh hồn. Ta với Đô Đô hấp thu hai quả kia đã có được một lượng năng lượng lớn chỉ trong khoảng thời gian ngắn, linh hồn cũng được củng cố, bây giờ ba dùng cái túi dưỡng thai kia là có thể nuôi bọn ta ở bên ngoài."

"Chỉ cần cho tụi bây vào trong túi dưỡng thai?"

"Phải, sau đó mỗi ngày nhớ cho bọn ta một giọt máu tinh của ba và cha Chiến, nhớ là phải mỗi ngày đó, nếu có một ngày quên cho, vậy sau đó phải gấp đôi."

Hắn biết sẽ không đơn giản như vậy mà! "Phải cho trong bao lâu?"

Vu Quả rất không đáng tin mà thuận miệng đáp: "Năng lượng của người khác nhau, thời gian nuôi dưỡng cũng sẽ khác nhau, ký ức truyền thừa của ta nói cho ta biết, Vu Vận đời trước muốn biến thành người đã phải tốn mười mấy năm."

"Mày đang nói với ba là ba và A Chiến mỗi ngày phải cho tụi bây uống máu, còn cho trong suốt mười mấy năm trời?"

"Ặc, có lẽ hai ba không cần lâu như vậy. Ta đã nói rồi mà, người khác người, thời gian cũng khác nhau, Vu Vận đời trước không có túi dưỡng thai, cũng không được như ta có thể hấp thu nhiều năng lượng như vậy trong cơ thể ba và cha Chiến."

"Rốt cuộc phải tốn bao lâu?"

Vu Quả mất kiên nhẫn: "Không biết! Nếu bọn ta có thể biến thành người đương nhiên sẽ biến thành người, có phải ba không muốn cho ta và Đô Đô ra ngoài không? Nếu thật là vậy, thế cũng đúng, có điều năng lượng của một mình ba đã không đủ để ta và Đô Đô sử dụng, về sau ba nhớ mỗi ngày bảo cha Chiến ngủ với ba, ngủ càng nhiều càng tốt, cũng phải bắn tinh vào trong nhiều hơn..."

"Câm miệng!" Nghiêm Mặc gầm ra tiếng, ngay sau đó ôm huyệt Thái Dương.

Nguyên Chiến quay đầu nhìn hắn: "Sao vậy? Có phải Vu Quả lại gây chuyện cho em không?"

Nghiêm Mặc khó chịu mà trừng hắn một cái.

Vu Quả cười gian: "Ba Mặc, nếu ba ngại nói, thì để ta nói với cha Chiến. Cha Chiến, ta nói với cha này..."

Nguyên Chiến giật mình, nghiêng tai lắng nghe.

"Mày câm miệng cho ba!" Nghiêm Mặc dùng đầu gối nghĩ cũng biết nếu để Nguyên Chiến nghe thấy cái yêu cầu kia của Vu Quả thì sẽ mừng tới cỡ nào, tên đó chắc chắn sẽ chọn cách để Vu Quả và Đô Đô tiếp tục ở lại trong thân thể hắn chứ không phải dùng túi dưỡng thai.

Kỳ thật, ở lại trong thân thể hắn cũng không có gì, nhưng cái vụ mỗi ngày đều làm tình, còn càng nhiều càng tốt thì không thể chịu đựng được. Hắn bây giờ có thể chấp nhận Nguyên Chiến, nhưng đó là trên tiền đề hắn có thể hưởng thụ, còn nếu giống như làm nhiệm vụ, vậy thì thôi đi!

Hơn nữa, nuôi đến giai đoạn cuối, hai đứa nó muốn chui ra, nếu tụi nó trực tiếp ở trong thân thể hắn mà trưởng thành, chẳng lẽ hắn phải lớn bụng như phụ nữ, còn phải sinh tụi nó ra như phụ nữ? Cho dù là sinh mổ cũng không được!

Điều đáng sợ nhất là nếu tụi nó ở trong bụng hắn mười mấy năm thì làm sao bây giờ? Hắn cũng không thể làm một ông bầu suốt mười mấy năm được, ngẫm lại nổi gian khổ của những người phụ nữ mang thai trong mười tháng kia xem, chỉ sợ mỗi ngày bàng quang bị ép cho đi tiểu thường xuyên cũng đủ khiến hắn muốn tự sát rồi!

Nhưng Vu Quả mà nghe lời như vậy thì không phải là Vu Quả.

Nguyên Chiến đã nghe xong rồi, sau đó liền cười như không cười mà nhìn về phía Nghiêm Mặc, tay phải ôm lấy eo hắn, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve da thịt hắn: "Đêm nay bắt đầu ha? Em yên tâm, tôi nhất định sẽ bỏ cái tật xấu kéo dài, từ một đêm một hai lần đổi thành một đêm..."

Nghiêm Mặc bịt miệng hắn lại, trợn mắt: "Anh và thằng con anh đủ rồi!"

Nguyên Chiến cười đến mức hai mắt cong cong, cầm lấy cái tay trên miệng mình, cướp lại quyền tự do ngôn luận: "Tôi cũng cảm thấy em nên bồi bổ một chút, trước kia không biết tinh của tôi cũng có lợi cho em, hôm nay tôi sẽ nhớ kỹ, về sau đều bắn vào tr... Ưm!"

Nghiêm Mặc dùng sức rút tay mình về, oán hận nói: "Sớm nên dùng kim khiến anh câm miệng!"

Nguyên Chiến bất đắc dĩ nhổ mấy cây kim ghim trên huyệt vị của mình xuống: "Em dùng kim càng ngày càng tốt, vừa rồi tôi hầu như không thấy em động thủ."

"Muốn thử tiếp xem kim của tôi lợi hại thế nào không?" Nghiêm Mặc liếc xéo hắn.

Nguyên Chiến giơ hai tay lên, vẻ mặt rất không nỡ và đầy đau khổ nói: "Được rồi, vậy dùng túi dương thai với máu mà Vu Quả nói đi."

"Quyết định như vậy rồi đó, đêm nay để hai vật nhỏ kia ra."

"Hay là sáng mai đi?"

"Cút!" Nghiêm Mặc mắng: "Đêm nay ông mày không có hứng!"

Nguyên Chiến cười dâm, hắn sẽ khiến tư tế đại nhân của hắn có hứng.

Bởi vì không biết trong quá trình Vu Quả và Đô Đô ra ngoài sẽ phát sinh chuyện gì, để đảm bảo an toàn, Nghiêm Mặc chui vào không gian của mình.

Cửu Phong thu nhỏ ngủ trong lòng Nghiêm Mặc liền rơi ra, còn chưa rơi xuống mặt đất thì đôi cánh nhỏ đã vỗ phành phạch bay lên: "Kiệt! Mặc đâu? Sao Mặc lại biến mất?"

Nguyên Chiến ở bên ngoài bị Cửu Phong bay đến trên đỉnh đầu dùng móng vuốt nhỏ lay lay tóc, vì hắn đã chuẩn bị trong lòng nên vẻ mặt không có gì thay đổi, chỉ là có một ít oán niệm vì mình không thể theo cùng.

Ước chừng do cùng bị vứt bỏ, Nguyên Chiến cũng rất rộng lượng mà tha thứ cho việc Cửu Phong la lối khóc lóc trên đầu hắn.

Những người khác vẫn luôn lén nhìn hai người, hai vị kia ở bên nhau nói những lời mà bọn họ nghe không hiểu, nhưng bọn họ vẫn không ngại tiếp tục nghe lén nhìn lén.

Vì thế chuyện Nghiêm Mặc đột nhiên biến mất bọn họ đương nhiên cũng không bỏ qua.

Không ít người phát ra tiếng kinh hô nhỏ.

Lão thôn vu Kỳ Vũ ỷ vào tuổi tác mà dùng cốt trượng đi gõ từng người, mắng: "Nhìn cái gì mà nhìn?! Đó là thần sứ đại nhân, cậu ấy chắc chắn là được Tổ Thần triệu hồi. Không được nhìn, coi chừng thần linh hàng giận!"

Những người khác cũng có chút sợ hãi trong lòng, nhưng lại nhịn không được mà muốn nhìn một chút.

Nghiêm Mặc vừa tiến vào không gian liền phát hiện ra Cửu Phong không thấy đâu nữa —— hắn đã quen với việc Cửu Phong thu nhỏ ngủ trong ngực hắn, ở ngực cũng đã quen với hơi ấm của nó, vừa biến mất là lập tức cảm nhận được.

Đột nhiên Vu Quả nói: "Kỳ thật chỉ cần ba đồng ý, cha Chiến cũng có thể tiến vào. nếu Cửu Phong chịu lập huyết khế cộng sinh với ba thì cũng có thể."

Nghiêm Mặc nhướng mày, hắn không kinh ngạc vì Nguyên Chiến cũng có thể tiến vào không gian của hắn, mà hắn kinh ngạc vì: "Mày biết ba có không gian này?"

"Không biết. Nhưng sau tiến vào liền biết ba là chúa tể nơi này."

"Hả?"

"Ta ở trong thân thể ba, ta và ba kỳ thật cũng giống như có huyết mạch tương liên với nhau, không có ai thân với ba hơn là ta và Đô Đô, ngay cả cha Chiến cũng không bằng. Hơn nữa với thiên phú của ta, nên khi ta vừa vào là có thể loáng thoáng cảm giác được pháp tắc của nơi này."

"Mày còn có thể cảm giác được pháp tắc?"

"Đó là vì pháp tắc nơi này rất đơn giản, hơn nữa ta là huyết mạch trực hệ của ba. Đương nhiên, còn có thiên phú của ta nữa." Vu Quả đắc ý nói.

Nghiêm Mặc trầm mặc trong chốc lát rồi cười, lần này hắn đã thật sự cảm nhận được cái sự thật rằng 'hắn có hai đứa con trai'.

Đứa con có huyết mạch tương liên, do hắn dùng chính máu thịt mình làm chất dinh dưỡng...

"Không trở về được đâu." Nghiêm Mặc lẩm bẩm.

"Ba Mặc, ba đang nói cái gì vậy?"

Nghiêm Mặc sờ sờ bụng, trêu chọc nói: "Ba đang nói về sau có hai đứa tụi bây, ba không thể không nghĩ cho tương lai xa hơn, phải kiếm thật nhiều thật nhiều tã và sữa cho tụi bây mới được."

"Tã? Sữa?" Vu Quả ngạc nhiên: "Là cái gì?"

Nghiêm Mặc cười: "Được rồi, chờ tụi bây sinh ra rồi lại nói. Hiện giờ ba phải làm sao? Đúng rồi, sao không nghe Đô Đô nói gì hết?"

"Ta khiến linh hồn nó ngủ say, như vậy khi ta và nó tách ra mới không bị tổn thương."

Nghiêm Mặc nghe Vu Quả nói nhẹ nhàng như vậy nhưng hắn vẫn có thể đoán ra Vu Quả vì để linh hồn Đô Đô hoàn chỉnh và an toàn tách ra khỏi nó, chắc chắn đã làm rất nhiều chuyện, hơn nữa còn không hề đơn giản như cách nó nói.

Nghiêm Mặc không nói cảm ơn, bởi vì nếu Vu Quả xem Đô Đô như anh em thật sự, hắn làm ba cũng không thể vì một đứa mà cảm ơn một đứa khác, đó là chuyện giữa hai đứa nhỏ. Nếu hắn thật sự nói cảm ơn, vậy chứng tỏ hắn xem Vu Quả là người ngoài.

Nhưng vẫn phải khích lệ!

"Vu Quả, mày thật lợi hại! Chuyện này tao chắc chắn không thể làm được, Đô Đô nhất định rất may mắn khi có một người anh tốt như mày."

"Đương nhiên!" Nếu Vu Quả có đuôi, thì chắc lúc này đã vểnh lên đến tận trời.

"Được rồi, bảo bối, nói cho ba biết tiếp theo nên làm như thế nào?" Nghiêm Mặc vừa cười vừa vỗ bụng.

"Rất đơn giản, ba lấy hai cái quả kia ra cho vào túi dưỡng thai."

Nghiêm Mặc làm theo.

"Ta muốn ra ngoài hết thì ba có lẽ sẽ hơi đau... Được rồi, là rất đau, nhưng ba phải chịu đựng." Đừng thương tổn đến ta —— những lời này Vu Quả không nói ra, có lẽ là do nó khinh thường nói, hoặc cũng có lẽ là nó muốn thử xem Nghiêm Mặc có thiệt lòng với nó hay không?

Quả Vu Vận không thật sự thiên hạ vô địch như người ta nói, khi nó di chuyển sang nơi khác, giống như cây cối, thời khắc dời rễ cũng là thời khắc nó yếu nhất. Nếu Nghiêm Mặc muốn thu phục nó hoàn toàn, vậy chỉ cần ra tay vào thời khắc đó, nó sẽ không có bao nhiêu sức chống cự.

Đương nhiên, thu phục nó, khiến nó triệt để làm một nô lệ cần phải có phương pháp chính xác, mà nó sẽ không nói phương pháp này cho người khác đâu!

Nhưng ba Mặc của nó rất đặc biệt, có không ít bí mật mà ngay cả nó cũng không biết rõ, nếu ba Mặc biết cách thu phục nó thì nó cũng không thấy kỳ quái.

Nghiêm Mặc cho rằng có túi dưỡng thai thì hắn sẽ không cần cảm nhận nổi đau khi phụ nữ sinh con, dù Vu Quả nói khi nó chui ra hắn sẽ đau đớn, nhưng hắn cho rằng cơn đau kia cùng lắm chỉ như bị người ta động dao trên người, như thế nào cũng không ngờ rằng sẽ đau như vậy!

"Cái... đệt! Vu Quả, thằng nhóc thối mày, đây là hơi đau mà mày nói đó hả?" Nghiêm Mặc không đứng được nữa, đã đau đến mức nằm liệt ra đất, thân thể bắt đầu run rẩy co giật.

Vu Quả cũng không đoán được khi nó rút rễ ra sẽ làm 'cơ thể mẹ' đau đớn như vậy, thấy Nghiêm Mặc khổ sở chịu đựng đến mức cắn nát môi, móng tay bấu xuống đất, không khỏi có chút luống cuống: "Ba cho cha Chiến tiến vào đi, nhanh lên!"

"Để anh ấy... tiến vào thì có ích gì?" Nghiêm Mặc quả thực rất muốn khen ngợi mình, đau đến như vậy mà còn có thể giữ được ý thức.

"Để cha cung cấp năng lượng cho ba! Bảo cha hấp thu nguyên tinh rồi lại cung cấp cho ba, như vậy ta sẽ dễ hấp thu hơn." Vu Quả nóng nảy, nó đã phát hiện ra năng lượng trong thân thể Nghiêm Mặc xói mòn một lượng lớn, nếu còn tiếp tục như vậy chỉ sợ nó còn chưa ra ngoài thì ba Mặc đã bị nó hút khô trước rồi!

Nghiêm Mặc cũng cảm giác được mình sắp không trụ được, hắn thầm gọi tên Nguyên Chiến.

Nguyên Chiến ở bên ngoài bỗng cảm thấy có ai đó đang gọi mình, âm thanh kia vừa xa lại vừa gần.

"Mặc?" Nguyên Chiến đứng lên.

Cửu Phong bay theo.

"A Chiến... Vào, tiến vào..."

"Tiến vào đâu? Mặc, em làm sao vậy?" Nguyên Chiến nôn nóng, hắn nghe ra được Nghiêm Mặc đang đau đớn từ giọng nói.

Cửu Phong: "Kiệt! Mặc đang gọi anh? Cậu ấy xảy ra chuyện gì? Sao ta không nghe thấy?"

"Cửu Phong mày chờ ở bên ngoài." Nguyên Chiến không biết phải đi đâu để tìm Nghiêm Mặc, chỉ biết không ngừng gọi tên hắn trong lòng.

Một bàn tay đột nhiên xuất hiện.

Nguyên Chiến nhận ra cái tay kia, theo bản năng mà bắt lấy nó.

Nguyên Chiến chỉ cảm thấy tầm mắt mình nhoáng lên, rồi xuất hiện ở một nơi hoàn toàn khác biệt.

Hắn không màng tới việc quan sát cảnh vật xung quanh, chỉ lo vội vàng ngồi xổm xuống muốn bế Nghiêm Mặc đang nằm bên chân hắn lên.

"Đừng... chạm vào tôi." Nghiêm Mặc thở hổn hển, tuy nói vậy nhưng tay vẫn siết chặt lấy Nguyên Chiến.

"Em..." Nguyên Chiến cẩn thận đỡ nửa người hắn lên, nắm lấy một cái tay khác của hắn, đau lòng tột đỉnh!

Móng tay của tư tế hắn đã nứt hết, trên mặt đất đầy vết máu mà em ấy cào cấu để lại.

Thân thể Nghiêm Mặc đột nhiên giật lên, giống như trong có cái gì đó đang chui ra từ trong người!

"Năng lượng..."

"Cái gì?" Nguyên Chiến không nghe rõ, vội vàng kề tai sát vào miệng Nghiêm Mặc: "Em nói cái gì?"

Vu Quả hét chói tai: "Cha Chiến, năng lượng! Giống như trước kia cha cho ta!"

Nguyên Chiến hiểu ra, đang định bảo Nghiêm Mặc lấy nguyên tinh cấp chín ra liền thấy một quả nguyên tinh thuộc tính thổ to bằng hai cái nắm tay lăn đến trước mặt mình.

Nguyên Chiến cầm nguyên tinh lên nhanh chóng hấp thu.

Vu Quả đã không nhịn được nữa, một khi bắt đầu rút rễ thì sẽ không cách nào dừng được, nếu không, rễ cây nó rút ra sẽ bị cây Phản Hồn đã đồng hóa với cơ thể Nghiêm Mặc hấp thu.

Từ bụng Nghiêm Mặc đột nhiên thò ra một sợi dây leo thô dài.

Sợi dây leo kia không ngừng kéo dài ra, thẳng đến khi đạt được độ dài nhất định, phần đầu chậm rãi xuất hiện vết nứt, tách ra làm hai.

Hai sợi dây leo sau khi đã tách ra, một sợi nhanh chóng chui vào túi dưỡng thai, còn một sợi thì cuốn lấy quả thủy nham.

Nguyên Chiến hấp thu năng lượng xong thì bắt đầu chuyển năng lượng của mình qua tiếp xúc da thịt cho Nghiêm Mặc.

Cơn đau của Nghiêm Mặc hơi dịu lại, hắn mở to mắt nhìn Vu Quả và Đô Đô đồng hóa với cây thủy nham.

Một quả nhỏ như vậy, dây leo thô dài như vậy, nhưng thứ quả nhỏ tựa như có không gian vô tận bên trong, bao nhiêu dây leo thò vào trong đều bị nó 'nuốt' hết.

Thứ quả đó không to ra, vẫn có kích thuốc như cũ, ngay cả hình dạng cũng không hề thay đổi.

"Ô a ——!" Nghiêm Mặc bỗng nhiên ngửa đầu kêu thảm, gân xanh trên cổ nổi lên!

Nguyên Chiến lập tức xé banh áo của Nghiêm Mặc ở phần bụng, chỗ rốn Nghiêm Mặc căng ra, bên trong là dây leo thô to. Mới đầu chỉ có một sợi dây leo, nhưng sau đó lại xuất hiện thứ trông như rễ, hơn nữa càng về sau càng trở nên thô to, mà rễ cũng càng lúc càng dài.

"Vu Quả!" Nguyên Chiến gầm lên, vẻ mặt như điên cuồng.

Vu Quả sợ tới mức dây leo đột nhiên run rẩy.

"A ——! Đệt mẹ nó!" Nghiêm Mặc bị liên lụy đến kêu to.

Nguyên Chiến không dám mắng Vu Quả, chỉ biết căm hận trong lòng. Hắn thề là chờ khi Vu Quả chào đời, hắn nhất định phải đánh nát mông thằng nhóc thối này!

Cả người Nghiêm Mặc tuôn đầy mồ hôi. Thân thể hắn nhanh chóng gầy đi, thậm chí trên mặt còn xuất hiện nếp nhăn.

Nguyên Chiến gấp muốn chết, đẩy nhanh năng lượng đang truyền qua, nhưng lại sợ làm hại đến thân thể Nghiêm Mặc.

Nghiêm Mặc đã đau đến mức kêu không thành tiếng, toàn thân ướt đẫm vì mồ hôi.

Nguyên Chiến để hắn nắm chặt tay mình, hắn siết mạnh đến mức muốn bóp nát tay Nguyên Chiến —— nếu là người bình thường thì chắc chắn đã nát!

"Đừng cắn môi, cắn tôi này, cắn tôi!" Nguyên Chiến không biết mình đã rơi nước mắt, hai tay hắn bị Nghiêm Mặt siết chặt nên không thể động, liền thò mặt mình đến bên miệng Nghiêm Mặc, để hắn cắn.

Nghiêm Mặc đã bắt đầu rơi vào trạng thái mê mang.

Nguyên Chiến như hỏng mất mà hô to: "Vu Quả, nhanh lên, cha xin mày, nhanh lên! Đừng tra tấn ba Mặc của mày nữa!"

Vu Quả muốn khóc, nó cũng muốn nhanh lắm, nhưng nó thật sự đã sắp không lo hết việc, nó chẳng những phải đảm bảo mình rút rễ thuận lợi, mà còn phải khống chế để mình phân chia ra —— đó là tự xé rách bản thân làm hai đó có được không? Nhưng chủ yếu là nó chẳng những phải điều khiển bản thân chui vào quả thủy nham, mà còn phải điều khiển cả sợi rễ của Đô Đô cũng thuận lợi dung hợp với quả thủy nham.

Quá trình này không thể có một chút sai sót nào!

Nó không muốn khiến mình xảy ra vấn đề, cũng không muốn để Đô Đô xảy ra vấn đề. Đối với Nghiêm Mặc mà nói, Đô Đô là linh hồn của người con trước kia mà hắn mất đi, nhưng với Vu Quả mà nói, dù cha mẹ bọn nó là ai, Đô Đô chính là đứa em thân sinh cùng rễ của nó!

Nguyên Chiến hối hận, hắn cho rằng có hắn và hai đứa nhỏ, sau này Mặc sẽ không bao giờ rời khỏi hắn nữa, nhưng nếu có con mà phải khổ như vậy, hắn thà về sau tự đi theo tư tế đại nhân của hắn, quấn lấy em ấy, chứ không cần em ấy sinh con cho mình.

"Anh đeo túi dưỡng thai..." Nghiêm Mặc mở mắt, suy yếu mắng một tiếng rồi thều thào nói.

"Được! Tôi đeo, để tôi đeo cho em!" Bây giờ Nghiêm Mặc nói cái gì là Nguyên Chiến làm cái đó.

"Tôi... muốn chơi... cái mông của anh..."

"Được! Cứ tùy tiện chơi!"

"Hừ..." Nghiêm Mặc đã đau đến mức chỉ biết rên hừ hừ.

"Cha Chiến!" Vu Quả lại hét chói tai.

Nguyên Chiến liền phối hợp với nó mà tụ tập hết năng lượng mình có thể tụ tập và dùng tốc dộ nhanh nhất nhưng dịu dành nhất rót vào người Nghiêm Mặc.

Vu Quả rút ra từng cọng rễ cuối cùng.

Nghiêm Mặc phát ra tiếng kêu thảm thiết thật dài, cuối cùng hắn không còn cảm nhận được thân thể của mình nữa, thần trí vừa thả lỏng liền mất đi ý thức.

Khi Vu Quả rút sợi rễ cuối cùng ra. Rốn Nghiêm Mặc liền khép lại, chỉ để lại dấu hồng hồng.

Vu Quả cũng đã tách thân xong!

"Bóc!" Sợi rễ cuối cùng được tách ra.

Hai sợi dây leo nhanh chóng chui hết vào quả oa oa.

"Cha Chiến, đừng quên cho bọn ta máu tinh, phải là máu từ đầu ngón áp út ở tay trái! Hôm nay chỉ cần máu của cha, bắt đầu từ ngày mai cha và ba Mặc đều phải cho bọn ta, nhớ đừng có quên!"

Nguyên Chiến không muốn để ý đến nó, nhưng sợ nếu nó cứ tiếp tục la hét trong đầu hắn thì chắc hắn nổ đầu mất, đành phải tức giận trả lời: "Biết rồi!"

Nguyên Chiến đỡ Nghiêm Mặc đã hôn mê dậy, ôm chặt vào lòng, nhẹ nhàng dùng má cọ lên mặt hắn.

"Mặc..." Đáng thương thay cho Nguyên Chiến, một thằng đàn ông từ thể xác đến tâm lý đều cường tráng như vậy mà lúc này cả người mướt mồ hôi, tóc nhỏ ra nước, hai tay ôm người trong lòng không nhịn được mà run rẩy, mặt trắng bệch như ma, thần sắc khi nhìn người trong lòng vừa sầu thảm vừa bi thương.

Nếu là người không hiểu rõ sự tình, chắc sẽ tưởng người vừa mới sinh con là hắn chứ không phải Nghiêm Mặc.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #dite