Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 76 - 78

Chương 76: Vui trong đau đớn

Nghiêm Mặc cảm thấy mình bận tới sắp điên rồi.

Diệp Tinh và Tát Vũ phát hiện vào sáng sớm và chạng vạng Ô Thần đi theo tư tế và thủ lĩnh cùng luyện phép huấn luyện sơ cấp, thế là chúng nó lăn lộn khóc la om sòm cầu xin tư tế đại nhân, nói cũng muốn được học.

Nghiêm Mặc cảm thấy tính tình hai đứa này không tốt lắm, nên tạm thời không muốn dạy tụi nó.

Nhưng hai đứa kia không biết làm sao mà ép hỏi Ô Thần được, khi biết Ô Thần đã trở thành đệ tử chân chính của Nghiêm Mặc, mà sau khi hiểu ra đệ tử và học trò khác nhau như thế nào, hai đứa chúng nó như điên rồi, không khóc nữa, mà quỳ gối trước cửa lều hắn giữa trời tuyết không chịu đứng dậy.

Nghiêm Mặc thiếu chút nữa tức chết!

Nếu không phải hắn phát hiện ra sớm, thì chân hai thằng nhãi này chắc tàn phế cả rồi!

Bất đắc dĩ, Nghiêm Mặc chẳng những phải trị thương cho tụi nó, mà còn phải bồi dưỡng thân thể cho tụi nó, vì bảo đảm an toàn, còn kêu Đóa Phỉ sang trị liệu cho hai thằng nhãi này một lần.

"Ô Thần đã qua được khảo nghiệm của anh, mới trở thành đệ tử của anh, hai đứa muốn trở thành đệ tử của anh cũng phải qua được khảo nghiệm." Nghiêm Mặc kéo dài thời gian.

Bây giờ hắn thật sự rất bận, cô người cá tên Nặc Mã kia không biết là do có thiên phú về việc dệt vải, hay do thông minh xuất chúng, mà ngay cả máy dệt cũng chưa làm ra, thế nhưng cô lại mày mò ra được guồng quay tơ.

Nặc Mã là một cô gái rất thành thật, bởi vì cọng lông vũ kia, cứ thế trực tiếp đưa guồng quay tơ cho hắn, còn dạy hết cho hắn biết guồng quay tơ làm như thế nào, sử dụng ra sao.

Guồng quay tơ của người cá được tạo ra từ thứ xương cốt nào đó, Nghiêm Mặc hỏi dò Nặc Mã mớ xương cốt đó làm thế nào để chế tạo thành công cụ. Nhưng Nặc Mã không nói rõ, chỉ nói đây là bí mật của tộc, ngoại trừ tộc vu và thủ lĩnh, những người cá khác đều không thể nói cho bất luận kẻ nào.

Nghiêm Mặc nghe thế liền không hỏi nữa, kết cấu guồng quay tơ đó rất đơn giản, dùng gỗ làm cũng dễ thôi.

Để đền bù cho cô gái tốt bụng này, cũng vì để cổ vũ cho cô làm ra máy dệt, Nghiêm Mặc đưa cho cô một túi muối, còn chia cho cô một nửa số quả phỉ rang đến giờ vẫn chưa ăn hết mà mình cực kỳ trân quý, mặt khác, còn đãi cô một bữa tiệc cá nướng lớn.

Nặc Mã vui muốn chết, lập tức hứa hẹn rằng nếu cô có làm ra máy dệt thì sẽ nói với hắn ngay.

Có guồng quay tơ, việc chế tác ra lượng lớn chỉ gai đã không còn là vấn đề. Trong khoảng thời gian này Nghiêm Mặc bận rộn chỉ huy người đốn củi, bào chế vật liệu gỗ, dùng gỗ làm theo guồng quay tơ mẫu đã có sẵn, sau đó dạy cách sử dụng guồng quay tơ cho người khác.

Mà Nguyên Chiến trong khoảng thời gian này không biết có phải do sử dụng năng lực nhiều quá không? Hay do bệnh cũ tái phát vì thân thể nhiễm lạnh, mà cứ kêu than đau này đau kia, người ngợm cũng thường xuyên xuất hiện không ít vết thương do đánh nhau với người cá. Làm hắn tốn rất nhiều thời gian để điều trị thân thể cho Nguyên Chiến, mà thảo dược trên tay hắn đã không còn bao nhiêu, hắn phải bớt thời giờ ra ngoài xem xem có thứ gì có thể thay thế hay không.

Cả công việc dạy học lũ trẻ nữa, con nít đương nhiên sẽ có lúc cãi nhau đánh nhau linh tinh, quậy ra chuyện lớn đương nhiên sẽ đi tìm hắn kể khổ hoặc xin hắn đi hòa giải.

Đó, nhiều chuyện như vậy, hắn bận đến độ không có thời gian lên mấy hòn đảo nhỏ trong hồ đi dạo, nào còn thời gian dạy đệ tử chứ, ấy đã là đa số thời gian có Ô Thần cũng phụ giúp cho hắn rồi.

Nhưng hai đứa Diệp Tinh và Tát Vũ đều quyết tâm muốn trở thành đệ tử của Nghiêm Mặc, nghe Nghiêm Mặc nói phải qua được khảo nghiệm, vội liều mạng gật đầu, thề thốt nhất định sẽ hoàn thành khảo nghiệm.

Bất đắc dĩ, Nghiêm Mặc đành phải sắp xếp hai bài tập khá khó cho tụi nó.

...

Mãnh hà hơi vào hai tay rồi xoa mạnh, chân cũng ra sức dậm dậm, trời lạnh quá.

Nhìn người nào đó bên cạnh lại đứng bất động như núi, Mãnh có chút ghen ghét, có năng lực thật tốt mà, ngay cả giá rét cũng có thể ngó lơ.

"Yên lặng chút đi, mày cứ ở đây dậm chân, dã thú cách năm dặm chắc chạy trốn hết rồi." Nguyên Chiến vẫn không hề nhúc nhích mà mai phục trên nền tuyết.

Mãnh ngồi xổm xuống: "Lũ hươu càng ngày càng giảo hoạt, sao chúng ta không lên núi đá bắt sơn dương? Chắc còn nhiều mà."

"Mặc nói không thể chỉ bắt mãi một loại dã thú, hơn nữa lần trước bắt nhiều lắm rồi, nếu đi nữa, chỉ sợ đàn sơn dương đó sẽ chuyển nơi định cư."

"Mày học được từ Mặc rất nhiều ngôn ngữ của Tổ Thần." Mãnh nói thầm: "Vì sao Tổ Thần không làm mùa đông biến mất chứ?"

"Đây là khảo nghiệm của thần dành cho chúng ta." Nguyên Chiến ra hiệu bảo Mãnh im lặng.

Mãnh nhanh chóng nằm sấp xuống.

Một con hươu bào béo mập ló đầu ra từ trong rừng cây, có lẽ cảm thấy bên ngoài không có nguy hiểm. Một lát sau, con hươu kia chạy vài bước ra ngoài, sau đó như phát hiện ra thức ăn ngon, liền cúi đầu liếm một cái trên mặt đất, liếm xong vội ngẩng đầu nhìn xung quanh như đang cố tình tìm kiếm cái gì đó.

Trong rừng cây lại chui ra mấy con hươu bào nữa, hết con này tới con khác, một quần thể nhỏ ước chừng có hơn mười con hươu xuất hiện.

Lũ hươu ấy cũng giống như con đầu tiên, vừa ra tới liền tìm kiếm cái gì đó.

Đàn hươu dần dần tụ lại ở một khoảng đất trống, tuyết chỗ kia tựa hồ không giống những nơi khác, có chút đỏ.

Nhìn kỹ, còn có thể thấy những điểm hồng hồng đỏ đỏ kéo dài từ rừng cây đến chỗ đó thành một con đường. Chẳng qua con đường tuyết đỏ ấy không rộng lắm, lũ hươu vừa liếm một cái liền không còn.

Đột nhiên, khu đất có mớ tuyết đỏ kia sụp xuống, hơn mười con hươu cùng rơi vào trong hố.

Đúng lúc này, cách chỗ bị sụp chừng ba mươi mét, một tảng tuyết lớn bị xốc lên, hơn hai mươi dũng sĩ mặc áo da thú nhảy ra từ bên dưới.

Mãnh dẫn đầu vọt lên.

Không có ai phát ra tiếng quát tháo, nơi này cách rừng cây quá gần, bọn họ không muốn làm kinh động đến lũ mãnh thú trong rừng.

Các dũng sĩ hưng phấn đến mức cánh mũi phình to, giơ cao thanh giáo phóng vào lũ hươu trong hố.

"Đừng giết hết, để lại vài con sống về lấy máu." Nguyên Chiến đi lướt qua các dũng sĩ, trực tiếp nhảy vào cái hố hình vuông kia.

Lũ hươu phát ra tiếng kêu thảm thiết, xô đẩy nhau trong hố muốn chạy trốn.

Nguyên Chiến bắt lấy một con hươu đực, rạch một đường trên cổ nó, không đợi máu phun ra, hắn đã kề miệng vào uống từng ngụm máu tươi nóng hổi.

Mắt thấy lũ hươu trong hố một số bị giết chết, một số bị đánh bất tỉnh, Nguyên Chiến không động tay động chân gì nhưng hố sâu lại lần nữa trở thành đất bằng, lũ hươu và hắn từ đáy hố được đưa lên mặt tuyết.

Các dũng sĩ thấy chỉ đi săn một lần mà đã có nhiều con mồi như vậy, nhịn không được phát ra tiếng hoan hô nho nhỏ. Có thủ lĩnh đại nhân ở đây, bọn họ săn thú dễ dàng hơn rất nhiều, thu hoạch lại lớn, hơn nữa có rất ít người bị thương, người chết thì cho đến bây giờ chưa có một ai.

Lòng kính nể của các dũng sĩ đối với Nguyên Chiến là vô hạn, càng cảm thấy việc mình có thể đến đây là do thần thương mình, nếu không sao bọn họ có thể may mắn được chiến sĩ của thần và tư tế của Tổ Thần phù hộ chứ?

Nguyên Chiến lau đi vệt máu tràn ra ở khóe miệng, vung tay lên với các dũng sĩ.

Mãnh và các dũng sĩ cùng xông lên phía trước, những con hươu bị giết bọn họ lấy máu uống tại chỗ.

Nguyên Chiến đứng ở phụ cận cảnh giác, tuy rằng miệng vết thương để giữa mùa đông rất nhanh sẽ không còn chảy máu nữa, nhưng vẫn phải canh chừng lũ mãnh thú có khứu giác nhạy bén trong rừng cây và khu bìa rừng ngửi thấy liền mon men tới gần.

Các dũng sĩ hành động rất nhanh, sau khi uống máu bổ sung thể lực và nhiệt lượng, lập tức kéo lũ hươu đã chết lên tấm ván gỗ, con còn sống thì cột bốn chân, lại thêm một đợt thu hoạch lớn!

Trên đường mang theo con mồi về, Mãnh tới gần Nguyên Chiến, trên môi và cằm cậu vẫn còn mang theo vết máu, nhưng cậu không mở miệng nói gì.

Nguyên Chiến nhìn cậu: "Có phải hôm nay mày muốn nói gì với tao không?"

Mãnh chà chà tay, tựa hồ đang do dự xem nên nói như thế nào, sau đó cậu cắn răng, mở miệng: "Mặc đồng ý với Đóa Phỉ sẽ không để cô ta làm nô lệ của tao, nhưng cô ta phải tự nuôi sống mình."

"Mày muốn cô ta tiếp tục làm nô lệ của mày?"

"Không phải. Cô ta không làm nô lệ thì vẫn có thể làm người của tao." Mãnh ăn ngay nói thật: "Tao chỉ cảm thấy, có phải Mặc quá... nghiêm khắc với Đóa Phỉ rồi không? Lúc trước tao không biết, sau mới phát hiện Đóa Phỉ chẳng những phải tự nuôi mình, mà còn phải làm việc."

"Tất cả mọi người trong bộ lạc đều phải làm việc." Nguyên Chiến mặt không chút cảm xúc nói.

"Tao biết. Tao chỉ muốn nói, Đóa Phỉ trị liệu cho người khác cũng đã rất cố sức rồi, mỗi khi trị liệu cho một người đều cần thời gian khôi phục lại, mà Mặc còn không để mọi người đưa thức ăn cho cô ta, nếu không có tao, chắc cô ta đã chết đói."

Mãnh rất thẳng thắn: "Tao biết bất kỳ tư tế nào cũng không thích tư tế của bộ tộc khác, nhưng Đóa Phỉ hiền lành tốt bụng, giống như Mặc hồi đó vậy, chỉ muốn giúp mọi người, năng lực trị liệu của cô ta đối với chúng ta cũng rất hữu dụng, mày có thể nói với Mặc không? Bảo cậu ấy đừng căm thù Đóa Phỉ như vậy."

"Căm thù?" Nguyên Chiến nhếch miệng, lộ ra răng nanh bén nhọn: "Nhị Mãnh, tao hỏi mày, nếu Đóa Phỉ hiện tại không ở chỗ này, mà là ở bộ lạc cũ, nếu lão tư tế Thu Thực phát hiện cô ta có năng lực trị liệu, mày nói xem cô ta sẽ có kết cục gì?"

Sắc mặt Mãnh lập tức biến đổi, lão tư tế nhất định sẽ rọc da lóc xương Đóa Phỉ, dùng máu thịt và hài cốt của cô ta chế thuốc.

"Cho dù chúng ta có bảo vệ cô ta, giống như khi chúng ta cùng che giấu cho Mặc lúc trước, vậy có phải cô ta sẽ giống Mặc khi ấy, ngoan ngoãn làm nô lệ của chúng ta?"

"Ừm." Mãnh xoa xoa mặt.

"Vậy thì đáng lý ra, ngày thường cô ta ngoại trừ trị liệu thương tật cho chúng ta, còn phải làm hết thảy những gì mà nô lệ phải làm, càng phải cẩn thận để không cho kẻ khác phát hiện ra năng lực của mình, có đúng không?"

"Đúng." Mãnh nuốt nước miếng.

"Thứ trên người cô ta, dù là quần áo hay tinh thạch, đều không thể giữ lại, có đúng không?"

"Ừm." Mãnh bắt đầu có chút co quắp.

"Thế bây giờ cô ta thì sao? Mày có biết, sau khi cô ta bày ra năng lực trị liệu của mình, tao đã rất muốn giết cô ta không? Nhưng Mặc, người mà mày nói là căm thù con nhỏ đó lại bảo tao đừng giết nó."

Mãnh đảo mắt, ngó trái ngó phải, không dám nhìn thẳng vào Nguyên Chiến.

Nguyên Chiến không tha cho cậu, cười khẩy: "Nếu đầu óc mày không mắc kẹt trong cái mông của cô ả, vậy hẳn là mày biết mục đích của ả khi bày ra năng lực trị liệu của mình trước mặt người A Ô. Nếu không có Mặc, không có Sơn Thần Cửu Phong, những người A Ô đầu óc đơn giản đó chắc đã sớm xem ả là sứ giả của thần rồi!"

"Đừng nói với tao mày không biết hành vi đó của ả có nghĩa gì." Nguyên Chiến đột nhiên cao giọng: "Cô ả khiêu chiến chúng ta! Khiêu chiến tao, Mặc, và mày! Mà ả hoàn toàn quên mất cái mạng của ả là do ai cứu về, chắc là ả cảm thấy mình có năng lực trị liệu, người khác cứu ả là đương nhiên, mà ả không hề nghĩ tới, nếu không có tao, ả đã sớm chết cóng ở nơi hoang vu nào đó rồi!"

Mặt Mãnh đỏ bừng giữa trời lạnh.

"Mặc không muốn làm nô lệ, tao vẫn ngủ với cậu ấy. Cậu ấy hận tao, lấy năng lực của cậu ấy, thậm chí có thể giết được tao, nhưng cậu ấy không ra tay, vì sao? Bởi vì cậu ấy cảm thấy cậu ấy nợ tao một mạng! Mặc đã như thế, mà con nhỏ đó thì sao? Tao dám dùng năng lực của mình đánh cuộc với mày rằng, chỉ cần ả vừa đắc thế, ả nhất định sẽ giết tao và mày!"

Nguyên Chiến cười lạnh.

"Ả chạy đi tìm Mặc bảo rằng không muốn làm nô lệ của mày nữa, bởi vì ả có thể trị liệu. Mà Mặc chẳng những biết trị liệu, cậu ấy còn có thể dạy cho người khác trị liệu như thế nào, cậu ấy còn hiểu biết nhiều hơn cô ta, một trăm tên tư tế cộng lại cũng không bằng một mình cậu ấy! Nếu không phải Mặc, nếu đổi lại là một tư tế khác có năng lực lợi hại như vậy, thì một ả đàn bà không biết từ đâu chui ra dám khiêu chiến quyền lực của mình, lại còn không tôn trọng mình như thế, vậy ả đàn bà đó có thể tồn tại ư?"

Mãnh cúi gằm đầu, thật muốn nói cái gì đó nhưng không nói được.

"Nhưng Mặc chẳng những đồng ý cho cô ta không làm nô lệ, ngày thường chỉ cần trị liệu cho người khác là được, thậm chí còn cung cấp lều cho cô ta ở." Nguyên Chiến hung hăng trừng Mãnh: "Cho dù là Mặc, mỗi ngày cậu ấy đều phải làm nhiều việc như vậy, ngày thường đi ra ngoài còn nhớ rõ phải tìm củi hoặc những thứ có thể ăn được để mang về, rồi cả nướng thịt, nấu canh, nhóm lửa, quét tước, may vá, có cái gì mà cậu ấy không làm? Còn con đàn bà của mày thì sao?"

Vẻ mặt Mãnh đầy khẩn cầu, muốn xin Nguyên Chiến đừng nói gì nữa.

"Con đàn bà của mày ỷ vào chút năng lực trị liệu ấy, chẳng những không chịu làm việc mà mọi người đều phải làm, còn muốn bắt người khác hầu hạ mình." Nguyên Chiến khinh bỉ Mãnh: "Ả là cái thứ gì! Mày nói cho ả biết, còn dám lắm mồm với mày, không lo làm việc, tao sẽ xé mồm ả ra! Cái bộ lạc này không phải nơi mà ả muốn làm gì thì làm! Mày cũng thế đấy, nếu để tao biết mày bị con đàn bà đó mê hoặc tới mức không phân biệt được đông tây nam bắc, coi chừng tao giết mày!"

Mãnh khóc: "Lão đại, đánh em đi! Em sai rồi!"

Nguyên Chiến không khách khí, đứng giữa đường hung hăng đánh cho Mãnh một trận.

Mãnh bị đánh cho gào khóc oa oa, nhưng không dám đánh trả lại.

Dũng sĩ tộc A Ô thấy thủ lĩnh đột nhiên đánh chiến sĩ Mãnh, liền giật nảy mình, sau đó lại thấy chiến sĩ Mãnh vừa chịu đòn vừa cầu xin tha thứ, còn luôn miệng gào thét 'tao sai rồi, đừng nói cho Mặc biết', các dũng sĩ mới yên tâm hơn chút, sau đó ánh mắt nhìn Mãnh đều thay đổi.

Đừng bảo là chiến sĩ Mãnh vi phạm vào một trong chín quy tắc nha!

Ặc, ngay cả Mãnh phạm sai lầm cũng bị thủ lĩnh đại nhân đánh thành như vậy, còn không dám để tư tế đại nhân biết. Về sau bọn họ nếu có ai dám vi phạm, vậy sẽ càng...

Chúng dũng sĩ đồng thời rùng mình một cái, thề trong lòng khi về nhà nhất định phải bắt bọn Ô Thần giải thích lại nội dung chín quy tắc cho rõ ràng mới được, để không 'lỡ' vi phạm vào.

Khi Nguyên Chiến mang một thân hàn khí xốc mành cửa lều lên tiến vào, Nghiêm Mặc đang vui trong đau đớn.

Lần trước ban bố chín quy tắc, đêm đó hắn rất chờ mong sách hướng dẫn giảm điểm cho mình, nhưng sách hướng dẫn lại không có chút phản ứng nào.

Nghiêm Mặc lúc ấy cảm thấy thật quái lạ, chẳng lẽ ban bố luật pháp căn bản để thay đổi cuộc sống sinh hoạt của người nguyên thủy không thể giảm điểm cặn bã?

Vì không để sách hướng dẫn mang tới phiền toái cho mình, hắn còn đặc biệt chú ý không thêm vào quy tắc những thứ như là 'tư tế vĩ đại nhất', 'bất kỳ ai cũng đều phải nghe theo những gì tư tế nói' vân vân.

Cho nên lúc ấy không thấy sách hướng dẫn giảm điểm cho mình, hắn rất thất vọng. Chín quy tắc đó hắn tốn rất nhiều tế bào não mới nghĩ ra được, thật đáng tiếc.

Không nghĩ tới, kinh hỉ lại đến vào hôm nay, hơn nữa còn là một kinh hỉ lớn!

-- Chín quy tắc kẻ lưu đày đưa ra đã có hiệu quả đối với cách sinh tồn của nhân loại, -9000 điểm cặn bã.

-- Chú ý: Quy tắc là lợi ích kéo dài, mai sau mỗi khi bộ lạc tăng một người, kẻ lưu đày sẽ được giảm 1 điểm.

"Yes!!!" Nghiêm Mặc phấn khởi giơ nắm tay lên rồi kéo xuống.

Chín ngàn điểm! Có chín ngàn điểm, thì điểm số được giảm bởi những khái niệm về thành trì mà trước đó đưa ra, hay chỉ đạo xây sông đào bảo vệ thành, dạy học sinh, cứu người, đặt tên và giao hảo với tộc Người Cá, đều trở thành những con số nhỏ bé.

Nghiêm Mặc suy đoán nguyên nhân vì sao tới hôm nay sách hướng dẫn mới giảm điểm cho hắn, rất có thể mấu chốt nằm ở bốn chữ 'đã có hiệu quả'.

Bất luận một quy tắc gì, khi ban bố, mặc kệ là vào thời điểm nào, đều không thể thấy hiệu quả nhanh như vậy, cần có một đoạn thời gian mới có thể tiếp thu, tới hôm nay sách hướng dẫn mới giảm điểm cho hắn, có phải chứng tỏ người dân trong bộ lạc đã bắt đầu thật sự tiếp thu và nhìn thẳng vào chín quy tắc đó hay không?

Mà câu sau của sách hướng dẫn càng chứng tỏ điều đó, cũng là điều khiến Nghiêm Mặc vui đến mức hận không thể chạy ra ôm tấm bia đá hôn một trận.

Từ nay về sau, mục tiêu của hắn là gia tăng dân cư cho bộ lạc!

Kỳ thật, dù sách hướng dẫn không thêm vào điểm này, hắn cũng muốn gia tăng số dân cho bộ lạc, chứ một bộ lạc mà chỉ có sáu mươi bốn người thì ngay cả gọi là bộ tộc cũng không xứng, Đóa Phỉ tạm thời không tính.

Nghiêm Mặc hít sâu một hơi rồi thở ra, sách hướng dẫn vẫn chưa nói, hắn đang chờ mong phần thưởng khi vượt qua mười ngàn điểm.

Mà từ trước đến nay sách hướng dẫn không hề keo kiệt đối với việc này, rất nhanh sau đó đã cho hắn niềm vui to lớn thứ hai.

-- Chúc mừng kẻ lưu đày đã giảm giá trị cặn bã hơn 10.000 điểm, hiện tại tổng cộng giảm được 14.762 điểm. Vì để khen thưởng cho tính tích cực của kẻ lưu đày, đồng thời cũng để kẻ lưu đày cải tạo tốt hơn, phần thưởng có hai loại, xin chọn một trong hai.

Phần thưởng thứ nhất, mở rộng tính năng cho túi thảo dược với công năng giữ tươi, có thể chứa chủng loại vật phẩm không hạn định, dung tích 100 mét khối. Chú ý: Ngoại trừ vật chết, thực vật và sinh vật nguyên sinh thái, không kiến nghị chứa cơ thể sống.

Phần thưởng thứ hai, thuật châm. Chú ý: Dao hai lưỡi, người luyện tập cẩn thận.

Xin chọn phần thưởng trong vòng năm giây, nếu không thể quyết định, có thể chọn sau, sau khi quyết định mời đến danh sách khen thưởng lĩnh.

Thuật châm?

Nghiêm Mặc cơ hồ chỉ liếc mắt một cái đã bị phần thưởng này hấp dẫn.

Chắc cái thuật châm này sẽ không dạy hắn đi thêu thùa đâu ha?

Lời chú ý của sách hướng dẫn dành cho thuật châm cũng đầy mùi bịp bợm như phép huấn luyện sơ cấp vậy, chỉ có một câu: Dao hai lưỡi, người luyện tập cẩn thận. Hoàn toàn không còn gì khác.

Có điều, cũng may là có phép huấn luyện sơ cấp làm gương trước, hơn nữa câu 'dao hai lưỡi' kia, cho thấy thuật châm này rất có khả năng vừa có thể cứu người vừa có thể hại người, dùng như thế nào còn phụ thuộc vào người sử dụng.

Nghiêm Mặc nhìn phần thưởng thứ nhất, kỳ thật cái này cũng rất hấp dẫn, mở thêm tính năng của túi thảo dược, nhưng so với lòng bức thiết muốn có được giá trị vũ lực cao của hắn mà nói, hắn không chút do dự chọn thuật châm.

Thuật châm vừa có trong tay, Nghiêm Mặc liền biết mình đã chọn đúng.

Nhìn mặt ngoài, đây là một quyển sách dạy châm cứu trị liệu cơ thể người.

Nhưng sơ đồ huyệt vị kinh mạch và thuật châm được diễn giải rõ ràng và tỉ mỉ hơn những gì hắn đã học, còn có rất nhiều sơ đồ kinh mạch mà hắn chưa thấy bao giờ.

Quyển sách thuật châm này không chỉ quý giá ở chỗ đó, mà nó còn nêu rất kỹ càng và tỉ mỉ những thủ pháp châm cứu hữu hiệu cho đủ loại thương bệnh.

Điều càng khiến Nghiêm Mặc vui sướng là, quyển thuật châm này còn giải thích nguyên lý châm cứu rất rõ ràng, chỉ cần hiểu được nguyên lý, học thuộc tất cả sơ đồ huyệt vị và kinh mạch mới lạ trong sách, cộng thêm kiến thức cơ bản của hắn, liền không cần nhìn hướng dẫn và thủ pháp châm cứu nữa, hắn hoàn toàn có thể dựa vào kim châm mà định đoạt sinh tử.

Nghiêm Mặc vội vàng lật ra trang sau, có lẽ sách hướng dẫn biết bản lĩnh y học của hắn như thế nào, nên không cấm hắn xem những trang sau.

Nội dung trong đó, ngón tay đang lướt trên trang giấy của Nghiêm Mặc dừng lại, hai mắt nhìn chằm chằm vào một sơ đồ cơ thể người, rơi vào trầm mặc thật lâu.

Dao hai lưỡi, có lẽ đây mới chính là hai lưỡi của nó đi?

Thì ra phỏng đoán của hắn đúng, cái gọi là năng lực huyết mạch thật sự tồn tại trong cơ thể người, hơn nữa còn có thể dùng phương pháp thích hợp để đánh thức nó.

Lúc trước, bởi vì thân thể Nguyên Chiến vẫn còn di chứng sau khi bị thương, nên năng lực cũng bị hạn chế, sau khi được hắn trị liệu một thời gian, năng lực của đối phương mới bắt đầu trưởng thành một cách bình thường.

Mà lúc ấy, Nguyên Chiến có thể khỏi hẳn, kỳ thật là do may mắn chiếm phần nhiều, hắn thậm chí còn không biết vì sao lại có thể chữa khỏi cho năng lực của Nguyên Chiến nữa, cũng không biết mấu chốt trong quá trị liệu lại cái gì.

Hiện tại, quyển thuật châm này đã giải thích hết thảy cho hắn, đồng thời còn mở ra cho hắn một cánh cửa y học mới...

Tay phải lại phát sáng, Nghiêm Mặc mất tập trung nhìn lướt qua.

Vừa nhìn, bao nhiêu khát khao, mộng tưởng, vui sướng cùng kích động của hắn bỗng chốc bị đá lên chín tầng mây!

-- Kẻ lưu đày đưa ra ý tưởng xây thành và tham dự quá trình xây dựng, dựa vào thống kê, hành động trên đã làm thiệt hại đến môi trường sống của nhiều sinh vật trong đất, phạm vi là 36 km vuông, tính nghiêm trọng tương đối, +360 điểm cặn bã.

-- Kẻ lưu đày tăng giá trị cặn bã một lần hơn một trăm điểm, nhận một trừng phạt nặng. Nội dung trừng phạt: Dùng tâm lãnh hội đau khổ của những sinh vật sống trong đất khi nó không thể chạy trốn. Thi hành ngay tức khắc, thời gian là ba mươi sáu ngày.

Đệt mẹ! Nghiêm Mặc thống khổ gầm nhẹ.

Giảm điểm cặn bã rất vui sướng, thêm điểm cặn bã cũng 'vui sướng' không kém!

Hắn giúp một bên, chắc chắn sẽ hại đến một bên khác. Nhưng hắn đâu có cố ý! Vì cớ gì người được lợi là đám người nguyên thủy đó, mà người gánh hết xui xẻo lại là hắn?

Mà 'không thể chạy trốn' là cái quỷ gì? Còn diễn ra trong vòng ba mươi sáu ngày?

Cho nên khi Nguyên Chiến tiến vào, liền thấy vẻ mặt cậu tư tế nhỏ nhà hắn vừa giống khóc lại vừa giống cười, biểu tình vặn vẹo y như phụ nữ đến lúc sinh con.

"Sao vậy? Biết chuyện Đóa Phỉ tìm Mãnh gây sự?" Nguyên Chiến dùng bàn tay lạnh như băng sờ lên má Nghiêm Mặc, trước khi Nghiêm Mặc rút kim đâm hắn, hắn liền nhanh chóng rút tay lại đi đến bên lò sưởi thêm củi, thuận tiện uống một ly nước ấm.

"Hừ! Đóa Phỉ tìm Mãnh lắm mồm chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?" Nghiêm Mặc liếc mắt trừng người nào đó đang cười cợt, hắn đã sớm đoán ra trước rồi.

"Vậy cậu cũng biết cô ta trị liệu cho người A Ô là muốn lung lạc bọn họ đi?" Đừng thấy hắn ngày thường bận rộn đào sông xây tường mà không biết, chứ thật ra chuyện gì phát sinh trong bộ lạc hắn đều rõ như lòng bàn tay, những dũng sĩ A Ô cũng sẽ không giấu diếm hắn bất luận điều gì.

"Ồ? Cô ta chưa từ bỏ ý định đó nhỉ, tôi còn tưởng cô ta đã học được một bài học chứ." Nghiêm Mặc tiếc hận: "Năng lực của cô ta rất tiện lợi, nếu cô ta có thể ngoan ngoãn làm bác sĩ, tôi sẽ hoan nghênh cô ta sống ở đây. Nhưng cô ta không nên lợi dụng năng lực của mình để thu mua nhân tâm, cô ta vốn biết rõ hành vi đó là đang khiêu khích quyền uy của chúng ta."

"Con đàn bà đó có dã tâm." Nguyên Chiến cởi chiếc áo giáp da bên ngoài ra, treo lên góc lều, rồi lấy một miếng thịt đông ở cửa: "Cho tôi mượn dao của cậu dùng một chút."

Nghiêm Mặc tiện tay ném dao phẫu thuật cho hắn: "Cô ta cứ giao cho tôi." Dù hắn không hợp làm chính trị gia, nhưng dùng kinh nghiệm sống ba mươi chín năm đầy mưa gió để đối phó với một đứa con gái non nớt được bảo hộ kỹ càng ở nơi này thì... hắn tin đó chẳng phải nan đề.

"Phiền toái thì giết đi." Nguyên Chiến rất ủng hộ việc bóp chết nguy hiểm ngay từ khi nó chỉ mới còn trong trứng nước: "Đêm nay ăn thịt dê luộc giống lần trước đi, cậu làm nhiều nước chấm một chút."

"Cứ vậy đi, không cần giết thì đừng giết." Nghiêm Mặc cười, đứng dậy nói: "Nước chấm thì anh nói rồi mà, chỉ cần là về chuyện ăn uống thì anh học nhanh hơn bất kỳ...... a?"

Nguyên Chiến lập tức ngẩng đầu.

"Chân tôi... không đứng lên được."

Chương 77: Lợi dụng sự trừng phạt

Nghiêm Mặc cực kỳ bực bội, nên bây giờ nhìn cái gì cũng không vừa mắt.

Sách hướng dẫn chết tiệt, lúc trước thì phạt hắn làm tên mù, lần này lại phạt hắn làm tên què. Đúng, bây giờ chi dưới của hắn liệt rồi, thật chẳng biết lần sau sẽ như thế nào nữa.

'Không thể chạy trốn'? Hừ, bây giờ hắn tự mình ngồi thôi cũng đã vất vả lắm rồi!

Nguyên Chiến dìu hắn ngồi lên tấm da thú, quỳ một gối bên người hắn, vẻ mặt nghiêm nghị chưa từng thấy.

"Lần này cậu lại làm cái gì? Nói thật cho tôi biết."

Cái gì mà nói thật? Nói cho anh biết rằng tôi bị sách hướng dẫn trừng phạt sao?

"Lần trước mắt cậu đột nhiên không thể thấy, là bởi vì cậu bảo Cửu Phong cứu thằng nhóc đáng lẽ phải chết kia, Tổ Thần trừng phạt cậu. Vậy lần này cậu làm cái gì?"

Nghiêm Mặc thở dài, vẻ mặt đầy đau xót.

Nguyên Chiến nâng cằm hắn lên: "Nói!"

"Mọi việc đều có cái giá của nó, tôi lợi dụng tri thức mà Tổ Thần truyền thừa để thành lập bộ lạc, nên Mẫu Thần và Đại Địa Chi Thần trừng phạt tôi."

"Cái gì?!" Nguyên Chiến chấn động: "Vì sao Mẫu Thần và Đại Địa Chi Thần lại trừng phạt cậu?"

"Bởi vì tôi dạy anh phép huấn luyện sơ cấp, tôi nói rồi đó, nó là một con dao hai lưỡi, nhưng tôi không nghĩ tới, lưỡi dao đó không chỉ có chém anh, mà còn chém tôi."

"Nói cho rõ ràng."

"Lạm sát, giết chóc bừa bãi, trắng trợn không thèm kiêng nể gì, bất kỳ một hành động chém giết nào khi sự việc không cần dùng giết chóc để xử lý, Mẫu Thần đều ghi lại tội nghiệt của anh, đồng thời cũng sẽ tăng phần tội nghiệt ấy lên người tôi. Hơn nữa, bởi vì tôi là tư tế được Tổ Thần truyền thừa, có thể trực tiếp nghe được âm thanh của Thần, nên phải chịu phạt ngay tức khắc chứ không cần đợi khi linh hồn trở về với vòng tay của Mẫu Thần, Mẫu Thần đã giáng trừng phạt xuống đầu tôi."

Nghiêm Mặc nói với Nguyên Chiến rằng, Mẫu Thần là người chưởng quản sự sống và cái chết, đồng thời cũng là người đưa ra án phạt thiện ác. Nếu một người lúc còn sống làm điều gì sai trái, Mẫu Thần sẽ giáng trừng phạt xuống người kẻ đó, còn nếu không giáng xuống khi ấy, vậy chờ tới lúc đối phương chết đi, hình phạt sẽ trực tiếp thi hành trên linh hồn kẻ nọ, thẳng đến khi tất cả tội nghiệt được chuộc lại, khi ấy Mẫu Thần mới cho phép kẻ đó đầu thai lại lần nữa.

"Anh tuyệt đối sẽ không muốn biết hình phạt giáng xuống linh hồn thống khổ và kinh khủng như thế nào đâu." Tôi chính là ví dụ đây, muốn chết cũng chết không được.

"Cho nên cậu mới đưa ra chín quy tắc kia, kẻ nào làm sai thì phải chịu phạt?"

"Đúng vậy. Chuộc tội khi còn sống, tốt hơn nhiều so với sau khi chết mới tính sổ."

Nguyên Chiến trầm mặc một hồi lâu mới trầm trọng nói: "Tôi là chiến sĩ, tôi phải giết chóc."

"Tôi biết. Quy tắc của trừng phạt là nếu người khác hoặc sinh vật khác chủ động tấn công anh hoặc có ác ý với anh, anh mới có thể phản kích. Còn vì cái ăn mà sát sinh, chỉ cần không giết chóc quá bừa bãi, Mẫu Thần cũng sẽ không trừng phạt đâu."

"Vậy rất khó phân biệt."

"Tôi nói với anh những thứ này, không phải muốn trói buộc gì anh, gặp chuyện gì cần giết thì cứ giết, chỉ cần anh đừng làm chuyện trái lương tâm là được." Nghiêm Mặc vươn tay, đặt lên ngực trái - nơi trái tim Nguyên Chiến: "Mẫu Thần sẽ tự phán định. Nhưng nhớ lấy, không được lạm sát và hành hạ sinh vật cho đến chết."

Nguyên Chiến không đưa ra lời hứa hẹn gì, nhưng Nghiêm Mặc lại thật sự nở một nụ cười chân chính, thậm chí hắn còn vươn tay nhẹ nhàng sờ lên má người thanh niên chững chạc nhưng thực tế thì tuổi cũng không lớn mấy này.

Nguyên Chiến nghiêng đầu, cọ cọ vào bàn tay hắn.

Củi trong lò sưởi cháy tí tách, nước trong nồi đá đặt bên trên bắt đầu sôi sùng sục, người ngồi ở đó vẫn là hai người nọ, nhưng trong lều tựa hồ đã có điều gì xảy ra, lại tựa như không có gì thay đổi cả.

Nguyên Chiến cầm lấy tay Nghiêm Mặc, tay Nghiêm Mặc không phải dạng ngón tay thon dài đẹp đẽ, cũng chẳng dễ nhìn gì, nhưng Nguyên Chiến lại nhịn không được mà há mồm cắn một cái.

Nghiêm Mặc hít một tiếng rụt tay lại, tức giận nói: "Đói bụng thì tự đi luộc thịt ăn, còn không thì tự cạp mình ấy!"

Khóe miệng Nguyên Chiến khẽ giật giật: "Vì sao Đại Địa Chi Thần lại phạt cậu? Bởi vì tòa thành này và hai con sông đào?"

"Anh đoán đúng rồi đó." Nghiêm Mặc dùng tay nhẹ đấm lên hai chân đã không còn tí cảm giác nào, tự phán đoán tình huống nghiêm trọng ra sao: "Như đã nói, nhân loại không phải chúa tể duy nhất của thế giới này, các vị thần đối xử bình đẳng với mỗi một con dân của ngài. Chúng ta xây thành, những nơi bị chúng ta chạm đến đều có sinh vật sinh sống, những sinh linh đó đương nhiên phải chịu ảnh hưởng từ chúng ta rồi, thậm chí chúng nó còn tuyệt vong. Hơn nữa, địa hình bị thay đổi quá nhiều, sẽ dẫn đến môi trường sống của những sinh vật xung quanh cũng bị thay đổi theo."

"Đại Địa Chi Thần phải trừng phạt tôi mới đúng, vì tôi là người trực tiếp thay đổi địa hình, cậu chỉ đưa ra ý kiến mà thôi."

"Tôi không đưa ra ý kiến, không vẽ ra, không giải thích, thì anh sẽ xây thành và đào sông sao?" Nghiêm Mặc không đợi Nguyên Chiến trả lời đã nói tiếp: "Ít nhất thì trong một khoảng thời gian ngắn anh sẽ không nghĩ tới những thứ này."

Nguyên Chiến siết chặt nắm tay, Thần trừng phạt tư tế của hắn, khiến hắn có một loại cảm giác thất bại. Điều đáng giận là hắn không thể thấy thần, nếu không, dù đánh không lại họ, hắn cũng sẽ không để yên cho họ dễ chịu đâu!

"Lần này trừng phạt trong bao lâu?"

"Ba mươi sáu ngày."

Nguyên Chiến chậm rãi thở ra một hơi: "Cũng đỡ."

"Đỡ cái con khỉ! Anh thử bị liệt chân một tháng xem? Bố mày mới đi đường được bao lâu mà đã làm chân bố mày không đi được nữa." Nghiêm Mặc giận đến mức liên tục nghiến răng nghiến lợi.

Nguyên Chiến rõ ràng cũng rất khó chịu vì Nghiêm Mặc bị phạt, nhưng hắn lại có chút mắc cười, nhờ hồi trước, lúc hắn và tư tế nhỏ nhà hắn mới vừa gặp mặt, tư tế nhỏ chẳng phải cũng lăn lê bò trường trên mặt đất sao.

"Cười! Còn cười nữa thì đêm nay anh ăn thịt luộc thôi! Một tý muối cũng đừng hòng rờ đến!"

Nguyên Chiến lập tức nghiêm túc lại: "Cậu yên tâm, tháng này nếu không có chuyện gì quan trọng, tôi sẽ không rời khỏi bộ lạc, cũng sẽ không rời khỏi cậu, có chuyện gì cậu cứ giao cho tôi, ăn uống tiêu tiểu gì đó cứ để tôi chăm!"

"Không cần, để đệ tử làm, tôi có Ô Thần."

Nguyên Chiến lập tức nhe răng: "Cái thằng nhóc kia á? Đùi nó còn không to bằng cánh tay ông mày, nó thì làm được gì chứ?"

"Cái gì nó cũng làm được hết." Thằng nhóc Ô Thần đó rất là cần cù chăm chỉ.

Nguyên Chiến cười khinh một cái: "Cút ngay, nó nhiều lắm chỉ có thể đi đổ cứt đổ đái cho cậu, chứ cậu tính nhờ nó cõng cậu đi khắp nơi trên nền tuyết à?"

"Bây giờ khu này đã không còn bao nhiêu tuyết đọng." Nghiêm Mặc không hề biết vẻ mặt mình lúc này lại mang theo ý cười.

"Có băng! Cậu muốn để thằng nhóc kia té liệt người hả? Tôi nói cho cậu biết, bộ lạc Nguyên Tế bọn tôi lúc trước có rất nhiều người đi trên băng rồi trượt chân ngã gãy tay gãy chân đấy, còn có người ngã chết luôn. Cậu muốn thằng nhóc kia ngã gãy mấy khúc xương đây?"

Vẻ mặt của Nguyên Chiến khi nói quá mức nghiêm túc, làm Nghiêm Mặc vốn đang hoài nghi hắn nói dóc cũng phải ngượng ngùng.

"Chút nữa tôi dẫn con nhỏ kia tới, xem xem cô ta có chữa được cho cậu không."

"Tôi không nghĩ năng lực của cô ta vượt qua thần." Sách hướng dẫn sẽ cho phép một cái lỗi to đùng như vậy tồn tại sao? Ngẫm lại sẽ thấy rất không có khả năng.

"Nói chung cứ thử đi." Nguyên Chiến nhíu mày, tỏ vẻ đề tài đến đây là kết thúc, hắn đói bụng, muốn ăn thịt!

"Ngày mai."

"Hửm?"

"Ngày mai có lẽ cô ta sẽ chủ động muốn trị liệu cho tôi." Trong lòng Nghiêm Mặc đã có tính toán, nếu thế còn không bằng lợi dụng một phen.

Nguyên Chiến thấy Nghiêm Mặc đã lên chủ ý, liền không ép hắn nữa, đứng dậy trở lại bên lò sưởi, múc thịt luộc ra xắt lát.

Nghiêm Mặc cũng lấy nguyên liệu từ trong túi thảo dược ra làm nước chấm.

Gia vị chủ yếu trong đó hắn dùng hạt giống cỏ bồng được rang lên rồi đăm nhuyễn, thêm chút mỡ thú, chút muối, vị cũng khá giống dầu mè -- là một người Trung Quốc, ở phương diện nghiên cứu thức ăn vẫn luôn có một sự siêng năng từ trong bản tính.

Một loại gia vị chủ đạo khác là quả hắc mai biển do người cá đưa cho, dùng chày đá giã nát thịt quả, rồi trộn với dầu mè, sau đó thêm chút sữa ong và muối rang, trộn đều lên sẽ có một loại nước chấm chua chua ngọt ngọt mặn mặn, rất đậm đà.

Nguyên Chiến chỉ vừa ngửi thấy cái mùi này liền bắt đầu chảy nước miếng. Hắn cảm thấy tư tế đại nhân của hắn dù không biết làm gì, chỉ biết nấu ăn, bấy nhiêu thôi cũng đủ để chinh phục cả bộ lạc rồi.

Nghiêm Mặc cũng rất hài lòng với thứ nước chấm mà mình phải nhiều lần suy nghĩ thử nghiệm mới cho ra được, lần trước dùng thử thứ nước chấm này để ăn kèm với thịt dê luộc, tại vì miệng quá nhạt nên muốn thay đổi khẩu vị, ai ngờ lại ngon ngoài ý muốn.

Hắn mua vui trong khổ, tự nghĩ rằng: Tại xã hội nguyên thuỷ thiếu thốn gia vị, thứ này mà mang ra ngoài cho người nguyên thủy nếm thử, hắn lập tức có thể thành thần, thành thần thật sự!

Nguyên Chiến là một tên ham ăn, ăn một lần liền nhớ mãi hương vị ấy, lần trước có thứ nước chấm đó ăn kèm, một mình hắn quất hết hai cái đùi dê, hên là Nghiêm Mặc tiếc mớ sữa ong và quả hắc mai trong nước chấm, chứ không là tên đó đã ngốn hết nửa con dê rồi.

Nguyên Chiến vừa thấy nước chấm được làm xong, lập tức đem mớ thịt lát đã cắt xong, gấp không chờ nổi mà ngồi bệt xuống, cầm muỗng hấp tấp múc thịt quết nước chấm.

"Này, lần trước nói anh bao nhiêu lần rồi, mỗi lần chấm anh chấm ít ít thôi có được không? Chấm như anh rất phí phạm! Chén này cho anh, ăn hết là không có nữa đâu!" Nghiêm Mặc bảo vệ cái chén của mình.

Nguyên Chiến miệng thì ừ, nhưng mắt lại tia đến cái chén Nghiêm Mặc đang ôm.

Hắn có biện pháp để đối phó với cái thói keo kiệt của tư tế nhà hắn, chờ hắn ăn xong rồi, hắn liền ngồi xổm bên cạnh tư tế đại nhân của hắn, nhìn chằm chằm người nọ ăn, đảm bảo chưa được một phút đồng hồ, người nọ sẽ đầu hàng.

Đêm đó, Nghiêm Mặc còn tưởng Nguyên Chiến sẽ 'làm gì' mình, hắn đã chuẩn bị tốt kim châm rồi, nhưng tên kia chỉ ôm hắn vào lòng, cắn hắn hai cái rồi ngoan ngoãn ngủ.

Thân thể đang ôm lấy hắn nóng như lửa, giữa thời tiết rét lạnh thế này đúng là không khác gì một cái lò sưởi, Nghiêm Mặc rất thích sự ấm áp đó, cũng đã quen với việc bị Nguyên Chiến ôm chặt như vậy ngủ, tâm cảnh giác dần biến mất, thân thể thả lỏng, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Nguyên Chiến đột nhiên mở mắt trong ánh lửa mơ hồ, thân thể của người trẻ tuổi như hắn vốn đã có ham muốn cao, nay lại ăn một đống thịt dê càng làm hắn khó chịu, nhưng...

Đêm khuya, Nghiêm Mặc nằm mơ, thấy mình bị một con quái thú mặt người truy đuổi, hắn liều mạng chạy, nhưng hai chân hắn có chạy thế nào vẫn không di chuyển được, quái thú mặt người nọ chỉ cần một chiêu đã hạ gục hắn, ngoạm lấy cổ hắn.

Hắn cầu xin tha thứ, nhưng quái thú mặt người nọ không lập tức giết hắn, mà tra tấn hắn giống như mèo vờn chuột, khi hắn bị con quái thú vờn cho kiệt sức, hắn tưởng rằng mình sẽ bị quái thú ăn sống, và hắn đúng là bị quái thú mặt người ăn sống thật, nhưng lại ăn theo nghĩa khác...

Buổi sáng, lúc tỉnh lại, mặt Nghiêm Mặc âm u. Cái cảm giác đó hắn không cần kiểm tra cũng biết, hắn mộng tinh, thân thể này của hắn dậy thì rồi.

Nhưng cơn mộng tinh kia hình như khẩu vị có hơi nặng quá đi! Chẳng những mơ thấy mình bị đè, mà đối tượng còn là... được rồi, ít ra không hẳn là quái thú, ít ra quái thú còn có mặt người!

Nghiêm Mặc nổi khùng, rất muốn tóm cổ tên gia súc chết tiệt tinh lực tràn trề nào đó hăng hái cọ hắn cả một đêm để tính sổ, cái khuôn mặt người trong giấc mơ hắn nhớ rất rõ ràng, cặp mắt hung dữ hẹp dài kia ngoại trừ tên gia súc chết tiệt ấy thì không còn ai khác.

Mành cửa bị xốc lên, Nguyên Chiến ôm một cái thùng đá tiến vào.

Nghiêm Mặc lập tức vươn tay, hô to: "Mau mau! Sắp bể rồi!" Hắn mắc tiểu quá.

Nguyên Chiến cười đắc ý, đặt cái thùng đá xuống trước mặt hắn: "Đó, mới vừa làm ra xong, về sau cậu cứ dùng cái này, trời lạnh, không cần ra ngoài đâu."

Nghiêm Mặc trợn mắt nhìn thùng đá, đây là cái bồn cầu đầu tiên trên thế giới ư?

...

"Chân tư tế đại nhân không thể đi được!" Buổi sáng, bọn nhỏ đi học liền nhanh chóng truyền tin tức này khắp cả bộ lạc.

"Đã xảy ra chuyện gì? Vì sao chân tư tế đại nhân đột nhiên không thể đi được?" Mọi người cuống quít, mồm năm miệng mười hỏi mấy đứa nhỏ.

Diệp Tinh là đứa tin tức linh thông nhất, sầu khổ nói với mọi người: "Bởi vì thủ lĩnh đại nhân dùng năng lực của thần xây thành cho mọi người, Tổ Thần muốn trừng phạt sự lười biếng của chúng ta, nhưng tư tế đại nhân lại gánh hết mọi trừng phạt."

"A..." Người tộc A Ô có thói quen cùng nhau gánh vác mọi việc, vẫn chưa biết cái gì gọi là 'ngồi mát ăn bát vàng', ai cũng áy náy, hổ thẹn trong lòng.

Thấy vẻ mặt nôn nóng và lo lắng của đám người Vu Thành khi đến thăm, Nghiêm Mặc sẵn tiện bảo họ thông báo triệu tập mọi người, nói rõ việc này trước mặt mọi người.

Giữa trưa, toàn bộ lạc đều tự giác xuất hiện trước tấm bia đá.

Nghiêm Mặc xuất hiện, được Nguyên Chiến bế đến trước mặt mọi người.

Mặt đất tự động cao lên, Ô Thần ôm một tấm da thú trải lên đài đất.

Nghiêm Mặc ra hiệu bảo Nguyên Chiến thả hắn xuống đất, để hắn ngồi khoanh chân.

Đài đất đủ cao, dù hắn ngồi xuống, người của bộ lạc vẫn có thể thấy rõ hắn.

Nghiêm Mặc nâng tay lên.

Người dưới đài lập tức an tĩnh.

"Các tộc nhân của tôi, các tộc nhân cần cù, dũng cảm của tôi, mùa xuân đã đến, băng tuyết đã tan, chuyện chúng ta phải làm có rất nhiều. Tổ Thần sẽ trừng phạt sự lười biếng của chúng ta, đồng thời cũng sẽ khen thưởng sự cần cù của chúng ta, hỡi các tộc nhân, hãy cố gắng hết sức, để Tổ Thần nhìn thấy! Hãy cùng nhau nỗ lực, cùng nhau xây dựng ngôi nhà của chúng ta!"

Đám người bắt đầu kích động, bọn họ không biết phải đáp lại như thế nào, rất nhiều người chỉ biết hò hét.

Nguyên Chiến mở miệng, giọng hắn át đi tiếng của tất cả mọi người: "Người cần cù ở lại, kẻ lười biếng cút ra khỏi bộ lạc. Hiện tại các người vẫn chưa qua được khảo nghiệm của Tổ Thần, mảnh đất này cũng chỉ là nơi cư trú tạm thời của các người mà thôi, ta và tư tế đại nhân sẽ cho các người sự an toàn, cho các người sự ấm no, đơn giản là vì thần không muốn vứt bỏ con dân của ngài. Nhưng nếu các người không làm thần vừa lòng, các người sẽ không thể ở lại đây nữa."

Đám người lần thứ hai trở nên an tĩnh, khi Nguyên Chiến nói xong, trên mặt của rất nhiều người toát ra vẻ khủng hoảng.

Bộ lạc vẫn chưa thành lập, bọn họ mang theo sự chờ đợi, đồng thời cùng chỉ ôm tâm tình gặp sao hay vậy, chứ tâm lý chân thành đối với bộ lạc không mạnh.

Nhưng khi hai còn sông đào xuất hiện, ngoại thành có tường đất che chắn, nội thành có tường phòng thủ kiên cố, mảnh đất này liền trở nên an toàn, bọn họ không muốn rời đi nữa.

Sau lại có chín quy tắc được ban ra, dần dần tạo nên cuộc sống sinh hoạt mà người tộc A Ô càng chờ mong hơn nữa.

Chờ đợi, mong mỏi, khát vọng. So sánh với hiện tại, trước kia bọn họ sống trong sự chết lặng, mỗi ngày qua đi giống như đang chờ chết vậy.

Không có ai muốn rời khỏi bộ lạc.

Dù mùa đông vẫn rét lạnh như cũ, nhưng bọn họ chưa bao giờ có một mùa đông hạnh phúc và thỏa mãn tới vậy, đủ thức ăn, đủ củi đốt, không có ai chết đói, không có ai chết cóng, càng không có ai bị dã thú ăn thịt.

Được trải qua một mùa đông sung túc như thế, có ai lại muốn tiếp tục sống cuộc sống ăn bữa hôm lo bữa mai?

"Người cần cù ở lại, kẻ lười biếng cút ra khỏi bộ lạc!" Trong đám người không biết có ai hô to.

Tức khắc, những tiếng kêu như vậy nổi lên bốn phía.

"Rất tốt!" Nguyên Chiến nhìn một vòng: "Tư tế đại nhân thiện tâm, cho rằng vùng đất này giá lạnh, các người khó lao động làm lụng, cho nên mới gánh vác sự trừng phạt của Tổ Thần giành cho các người, nhưng chỉ có lần này, ta cũng chỉ cho phép một lần này! Giá lạnh không phải là cái cớ, không thể đào đất thì còn những việc khác có thể làm, huống chi mùa xuân đã đến. Muốn Tổ Thần phù hộ cho tư tế của chúng ta, vậy phải cùng ta nỗ lực, hỡi các tộc nhân của ta!"

Khi biết mình không bị vứt bỏ, bọn họ vẫn còn cơ hội cố gắng, người tộc A Ô đều đồng loạt mở miệng hoan hô.

"Nỗ lực làm việc! Xây dựng bộ lạc!"

"Ngao ngao ngao! Phải cần cù không được lười biếng!"

"Nỗ lực làm việc! Nghiêm túc học tập! Để tư tế đại nhân sớm ngày có thể đứng dậy!"

Nghiêm Mặc nghe thấy những tiếng la như mấy cái khẩu hiệu trẻ con, khóe miệng hơi giật giật, muốn cười nhưng lại cố nhịn. Thật là, mấy cái người này!

Nhân cơ hội, Nguyên Chiến và Nghiêm Mặc cũng tuyên bố vài chuyện quan trọng.

Đầu tiên, hội trưởng lão thành lập, đồng thời tập tức chỉ định hai thành viên, Vu Thành và Mục Trường Minh.

Sau đó, thành lập ra Vũ Lâm quân và chiến sĩ đoàn. Mặt khác, chỉ định Vu Thành làm người phụ trách chữa bệnh và vệ sinh của bộ lạc, mẹ Tát Vũ là Tát Vân phụ trách dệt vải, ông nội Diệp Tinh là Diệp Hà phụ trách thuộc da.

Vũ Lâm quân là quân chuyên môn phụ trách bảo vệ thủ lĩnh cùng tư tế, chủ yếu là tư tế. Nghiêm Mặc quyết định dùng cái tên này, là vì chuyện một sợi lông vũ có thể tạo quan hệ với Cửu Phong.

Thành viên Vũ Lâm quân trước mắt chỉ có bốn người, bốn người được chọn hưng phấn muốn chết, nét cười tươi rói, khiến những người khác nhìn mà hâm mộ không thôi.

Chiến sĩ đoàn, Nghiêm Mặc tham khảo từ chế độ quân đội ở thế giới cũ, chủ yếu phụ trách phòng thủ bộ lạc và chiến sự cùng với việc xây dựng và săn bắn. Trước mắt, hai việc sau mới trọng điểm, tương lai bộ lạc có nhiều người hơn thì sẽ càng phát triển, lúc đó sẽ phân chia tỉ mỉ hơn.

Đoàn trưởng chiến sĩ đoàn là Mãnh, phó đoàn trưởng là Mục Trường Minh, phía dưới còn có hai chi đội trưởng là Bàng Trạch và Hồ Hồ.

Cuối cùng, Nghiêm Mặc giải thích khái niệm chia khu của bộ lạc cho mọi người.

Tuy mọi người vẫn chưa hiểu rõ vì sao bộ lạc lại phải chia ra khu dân cư, khu chợ, khu sinh sản, khu hành chính và khu quân doanh, nhưng chí ít bọn họ cũng hiểu một chút, đó là: Xây dựng cũng không thể xây bừa, phải dựa theo chỉ thị.

Đóa Phỉ đứng lẫn trong trong đám người mà sắc mặt tái nhợt. Dựa vào quy mô và kết cấu thành trì, cùng với chín quy tắc và những nội dung mà hôm nay Nghiêm Mặc tuyên bố, cô ta đã cực kỳ chắc chắn rằng tên tư tế thiếu niên kia đến từ Tam Thành, chính xác hơn có thể đến từ Trung hoặc Thượng Thành, thậm chí rất có khả năng đến từ Thánh Thành thần bí nhất và đáng sợ nhất kia.

Bởi vì đối phương đưa ra rất nhiều điều, mà ngay cả thân phận con gái thành chủ của thành Lạch Trời - Hạ Thành như cô ta cũng chưa từng nghe qua.

Mắt thấy buổi triệu tập sắp kết thúc, đám người sắp tản ra, Đóa Phỉ không muốn để vụt mất cơ hội này, cho dù đối phương thật sự đến từ Thánh Thành trong truyền thuyết đi chăng nữa.

"Tư tế đại nhân!" Đóa Phỉ chen đẩy trong đám người, đi đến trước đài đất: "Có lẽ tôi có thể giúp ngài đi lại được một lần nữa, bởi vì năng lực của tôi cũng là thần ban cho."

Chương 78: Ném một tảng đá

Đóa Phỉ không hề nghi ngờ việc Nghiêm Mặc bị 'Tổ Thần trừng phạt'.

Bởi vì từ nhỏ cô ta đã lớn lên cùng với những lời này của tư tế: Thần là thần, và cũng là ma. Thần có thể chúc phúc, cũng có thể trừng phạt và tra tấn. Cho nên chúng ta phải hiến tế cho thần, phải kính sợ thần, để cầu xin lòng từ bi của thần.

Cô ta chỉ hoài nghi việc tại sao trừng phạt lại đến từ Tổ Thần.

Tổ Thần, là thần thuở ban sơ của thế giới này. Tên thiếu niên kia có bản lĩnh gì mà dám dùng danh của Tổ Thần?

Dựa theo truyền thuyết về thần mà Thượng Thành lưu truyền tới nay, thần trên thế giới này không nhiều lắm.

Tổ Thần là thần thuở ban sơ. Tổ Thần dùng máu thịt của mình nặn ra một đôi nam nữ, là Phụ Thần và Mẫu Thần, cũng là Nhật Thần và Nguyệt Thần. Toàn bộ thân thể còn dư hóa thành thế giới và vạn vật.

Phụ Thần và Mẫu Thần kết hợp, sinh ra Hỏa Thần, Thuỷ Thần, Đại Địa Chi Thần.

Năm vị thần lại kết hợp với nhau, từ đó có thần của bốn mùa xuân hạ thu đông và những thần linh khác.

Còn vì sao thế giới này xuất hiện rất nhiều chủng loại mặt người thân x, hoặc thân người mặt x, tục nói, đó đều là huyết mạch của các vị thần khi các vị thần đó kết hợp với những sinh vật nguyên thủy sinh ra.

Nhân loại cũng thế.

Cho nên rất nhiều nhân loại và 'quái vật' có năng lực của thần.

Giống tinh thạch mà cô sử dụng, Diệp Hách đại nhân từng nói rằng đây là thứ mà thân thể Tổ Thần để lại sau khi hóa thành thế giới và vạn vật, rất quý giá. Nhưng Diệp Hách đại nhân cũng từng nói, sau khi Tổ Thần sinh hạ Phụ Thần và Mẫu Thần thì hoàn toàn chìm vào giấc ngủ say.

Tuy Đóa Phỉ hoài nghi việc Nghiêm Mặc có thật là tư tế mà Tổ Thần tán thành hay không? Nhưng cô ta không ngốc đến mức chất vấn hắn vào loại thời điểm này, cô ta chỉ lần nữa bày ra năng lực trị liệu của mình.

"Cô muốn trị liệu cho tôi?" Nghiêm Mặc cười hỏi.

"Đúng." Đóa Phỉ đáp.

"Được thôi."

Đóa Phỉ mừng như điên.

Người đang muốn rời đi thấy Đóa Phỉ đi đến trước mặt tư tế đại nhân nói cái gì đó, liền xôn xao hỏi nhau.

Diệp Tinh đứng gần nghe được liền dịch lại lời của Đóa Phỉ cho mọi người.

Người A Ô đều biết năng lực của Đóa Phỉ, cũng khá tôn kính cô ta, người từng được Đóa Phỉ trị liệu cũng ôm tâm tình đầy hy vọng nhìn Đóa Phỉ, bọn họ hy vọng Đóa Phỉ có thể chữa cho chân của tư tế đại nhân.

Ô Thần mang theo lòng cảnh giác và hoài nghi nhìn về phía Đóa Phỉ, nó vẫn còn nhỏ nên không biết cách che dấu suy nghĩ của mình, khi Diệp Tinh và Tát Vũ nghe Đóa Phỉ nói có thể chữa trị cho đại nhân liền vui vẻ, thì nó lại cảm thấy có gì đó bất thường sắp xảy ra.

Mình không thích cô ta. Ô Thần nghĩ thầm như vậy. Không chỉ vì ánh mắt mà ngày thường Đóa Phỉ nhìn bọn nó, đến cả cách nói chuyện và thái độ đều khiến nó khó chịu, còn có... Ô Thần nhíu mày, nó không biết phải diễn tả làm sao, nói chung là nó không thích cô ta.

Nghiêm Mặc sờ sờ cái đầu xù như con hổ con của Ô Thần đang làm vẻ mặt hung dữ, nâng lên tay chỉ về phía Đóa Phỉ, cười với mọi người, nói: "Các tộc nhân của tôi, lúc trước tôi bận rộn quá, suýt nữa quên mất cô gái này. Lại đây, để mọi người cùng nhận biết cô gái xinh đẹp này một chút, cô tên Đóa Phỉ đúng không?"

Người tộc A Ô cười rộ lên, tư tế đại nhân đúng là rất bận rộn.

Đóa Phỉ không rõ tên tư tế này đang tính toán cái gì, chỉ có thể cố gắng trả lời một cách tôn kính: "Đúng vậy, đại nhân, tên đầy đủ của tôi là Đóa Phỉ Nhĩ Đức." Đóa Phỉ lược bỏ bớt phần 'Cáp Nhĩ đến từ thành Lạch Trời' phía sau, là con gái của thành chủ Cáp Nhĩ, tên đầy đủ đương nhiên có cùng tên họ với cha rồi.

"Các tộc nhân của tôi, mọi người đã nghe thấy chưa? Cô gái xinh đẹp này tên là Đóa Phỉ Nhĩ Đức, mọi người cứ gọi cô là Đóa Phỉ đi." Giọng Nghiêm Mặc không cao không thấp, đủ để mọi người ở đây nghe thấy được.

"Đóa Phỉ!" Không ít người thân thiết gọi tên Đóa Phỉ Nhĩ Đức.

Bị một đám mọi rợ đày ải suốt mấy ngày đến ngay cả nô lệ còn không bằng gọi thân thiết như vậy, tự tôn của Đóa Phỉ có chút chịu không nổi, nhưng cô vẫn mỉm cười, theo thói quen phất phất tay với mọi người.

Người A Ô cảm thấy khá kỳ lạ, trong mắt họ, cô gái này có gì đó khác với những người bình thường, nhưng khác ở đâu thì lại không biết phải nói làm sao.

Nguyên Chiến nhìn về phía Nghiêm Mặc, Mặc muốn làm gì? Vì sao lại muốn mọi người nhận biết Đóa Phỉ? Thừa nhận địa vị đặc biệt của Đóa Phỉ trước mặt mọi người ư? Tuyệt đối không thể!

Nghiêm Mặc không nhìn Đóa Phỉ, hắn chỉ nhìn người tộc A Ô, tùy ý nói: "Đóa Phỉ không phải này người bản địa nơi đây, cô bị một cơn gió to đưa tới nơi này, rơi xuống ở nơi hoang vu, lúc sắp chết cóng thì được thủ lĩnh đại nhân cứu về. Cô Đóa Phỉ đây không muốn làm nô lệ của chiến sĩ Mãnh, nhưng cũng không muốn rời khỏi bộ lạc an toàn của chúng ta, nên sau khi tôi và thủ lĩnh đại nhân thương lượng, liền lệnh cho cô ta cứu các tộc nhân để trả lại ân cứu mạng cho thủ lĩnh đại nhân và đổi lấy thức ăn cũng như chỗ ở mà bộ lạc cung cấp."

Nói như vậy không sai, nhưng hắn rõ ràng có thể đổi một cách nói khác! Đóa Phỉ vừa nghe Nghiêm Mặc nói như vậy, liền biết hình tượng mà mình khổ tâm xây dựng đã sụp đổ. Người này quả là nham hiểm giảo hoạt!

Lúc Nghiêm Mặc nói chuyện không cần người phiên dịch giống Nguyên Chiến, hắn đã có thể trực tiếp truyền đạt ý nghĩa trong lời nói của mình vào thằng não bộ người khác, nên người tộc A Ô có thể hiểu được ý của hắn.

À, thì ra cô ta không phải chủ động muốn giúp bọn họ, mà là do thủ lĩnh đại nhân và tư tế đại nhân ra lệnh. Mọi người tỉnh ngộ.

Mà những người vốn rất cảm kích Đóa Phỉ lúc này lập tức có cảm giác như mình bị lừa, rõ ràng là tư tế đại nhân suy nghĩ cho bọn họ, nhưng cô ta lại không nói cho bọn họ hay, còn nói bóng nói gió ám chỉ bọn họ phải đưa thức ăn, da lông và củi cho cô ta, thậm chí còn bảo bọn họ giúp cô ta nhóm lửa nướng thịt.

"Vì thế, về sau cô Đóa Phỉ sẽ ở lại trong bộ lạc giúp tôi chữa trị cho mọi người, còn chiến sĩ Mãnh sẽ phụ trách cung cấp thức ăn chỗ ở cho cô Đóa Phỉ."

Vừa nói vậy, người tộc A Ô cũng lập tức nhớ tới, đúng là bọn họ từng thấy Mãnh đại nhân thường xuyên ra vào túp lều của cô gái này, còn mang theo thức ăn và củi cho cô ta.

"Khi cô Đóa Phỉ trả xong ân tình cho thủ lĩnh đại nhân, có lẽ cô ta sẽ rời đi, trước lúc đó, cô ta không phải người của bộ lạc, thần cũng sẽ không bắt cô ta tiếp nhận khảo nghiệm."

Nụ cười mỉm trên mặt Đóa Phỉ đã không thể duy trì được nữa.

Vẻ mặt của người A Ô không có bao nhiêu biến hóa, nhưng vô luận Nghiêm Mặc hay là Đóa Phỉ, cả hai đều biết, về sau cho dù Đóa Phỉ có tìm cách lung lạc nhân tâm như thế nào, thì người tộc A Ô cũng sẽ không dao động nữa.

Tính bài ngoại, đây là bản năng bẩm sinh của mọi chủng tộc, mọi sinh vật.

Nghiêm Mặc hàm hậu ném ra tảng đá cuối cùng: "Các tộc nhân của tôi, tuy rằng cô Đóa Phỉ vốn chỉ là nô lệ, nhưng năng lực của cô ta khá hữu dụng đối với chúng ta, cho nên tôi cho cô ta một cơ hội trở thành người tự do, tôi mong mọi người đừng vì cô ta là người ngoài mà xa lánh ruồng bỏ, nếu mọi người có thương bệnh gì vẫn có thể tìm đến cô ta, tôi tin cô Đóa Phỉ đây nhất định sẽ tận tâm trị liệu cho mọi người. Còn nếu cô ta không tận tâm, hoặc là sau khi mọi người được cô ta trị liệu mà cảm thấy thân thể khó chịu ở đâu đó, đều có thể tới nói cho tôi biết."

Ngay bây giờ, Đóa Phỉ rất muốn xoay người rời khỏi cái bộ lạc mọi rợ đáng chết này!

Cho dù tên thiếu niên đó có thật sự không thể đi đứng được hay không, thì cô ta cũng không định lãng phí năng lực và tinh lực của mình để cứu hắn, mặc hắn càng tàn càng tốt!

Nhưng cô ta có thể làm vậy ư?

Cô ta đương nhiên không thể! Ít nhất là trước khi cô ta tìm được bộ lạc ngu xuẩn nào khác xem cô ta như thần, cô ta chỉ có thể ở lại chỗ này!

Cuối cùng Nghiêm Mặc cũng nhìn về phía Đóa Phỉ đang cười gượng: "Cô nói muốn trị liệu cho tôi? Đây là trừng phạt của Tổ Thần. Nếu cô có thể khiến tôi khỏi hẳn, thì tộc nhân của tôi và tôi sẽ rất cảm kích cô, còn nếu cô không thể, chúng tôi cũng sẽ không trách cứ cô đâu."

Lão tộc vu Vu Thành tiến lên nói, lão rất lo lắng: "Đại nhân, dù Đóa Phỉ có trị liệu được hay không, đây là trừng phạt của thần... liệu có khiến thần càng giận chúng ta hơn không?"

Nghiêm Mặc thở dài: "Cô Đóa Phỉ có ý tốt, cứ để cô Đóa Phỉ thử xem."

"Tổ Thần có giận cũng sẽ không trừng phạt cô ta!" Thằng nhóc Tát Vũ đột nhiên hô to.

"Nhưng..." Diệp Tinh do dự, nó vừa muốn tư tế đại nhân có thể đi lại được, nhưng nó cũng không muốn thần tiếp tục trừng phạt tư tế đại nhân.

Đóa Phỉ nghe mà tức muốn xỉu. Ở thành Lạch Trời, có bao nhiêu người tới cầu xin cô trị liệu cho, cô đều không để ý tới. Hiện giờ cô chủ động trị liệu cho người khác, thế mà còn bị người ta hoài nghi rồi cự tuyệt.

"Lại đây!" Nghiêm Mặc cắt ngang lời khuyên can của mọi người, giọng điệu đầy vui đùa nói: "Nếu năng lực của cô Đóa Phỉ thật sự được thần ban cho, vậy có lẽ Tổ Thần sẽ nể mặt vị thần ấy mà không trừng phạt tôi chăng?"

Đóa Phỉ cắn môi: "Tôi cần xác định trước xem cậu bị phạt nặng như thế nào." May là năng lực của tôi có thể cho tôi biết cậu 'bị thương' nặng bao nhiêu, nếu cậu chỉ giả bộ, vậy tôi sẽ lập tức vạch mặt cậu.

"Được." Nghiêm Mặc rất thoải mái và hào phóng nhấc vạt áo khoác lông lên.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #dite