Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 1. Giữ chồng




Trong căn phòng rộng lớn, cơ thể Thùy Trang trần trụi được bọc kín sau lớp chăn dày cộm, nhưng đủ để thấy bầu ngực phập phòng, lồ lộ, trắng trẻo, đầy đặn nhỏ đang nhô ra bên ngoài. Trên bầu ngực đó không biết bao nhiêu là dấu răng và vết đỏ bầm mà đếm cho xuể.

Dưới sàn, áo phông, quần short, váy ngủ, nội y quăng lung tung. Nếu để ý kĩ, sẽ thấy một chiếc quần lót ren màu đen bị vướng trên đèn ngủ.

Grap giường màu trắng bị nhăn nhúm, vài chỗ còn loanh lỗ thứ chất lỏng trắng đục đặc sệt đã khô lại từ tối qua. Bao nhiêu đó thôi, đủ biết tối qua, trong căn phòng này đã xảy ra chuyện gì !!!

Nàng uể oải ngồi dậy, vơ bừa cái quần lót và áo phông mặc vào. Cái áo phông dài và rộng đến nỗi che luôn cả cảnh quan xinh đẹp ở giữa chân nàng.

Đi vào phòng tắm, đánh răng rửa mặt rồi lại lết xuống bếp, vì cái mùi thơm của đồ ăn này giờ cứ bay quanh quần vào cánh mũi của nàng.

Nhìn vào gian bếp, nàng thấy cái tên đại sắc lang tối hôm qua đã cùng nàng tập mấy bài " thể dục " trên giường. Tiến tới ôm lấy người ta từ đằng sau, giọng nói mèo con bộc phát :

- Chồng....~~~

- Thức rồi sao? Chị lại bàn đi, em đem thức ăn ra cho chị ngay. Ăn xong thì ngoan ngoãn ở nhà xem bài đó.

- Hửm? Bác sĩ Diệp, hôm nay em cũng phải đến bệnh viện sao? -  Nàng trợn trong mắt nhìn chồng mình, hôm nay là thứ 7 đó.

- Ừ. - Chồng nàng gật đầu nhẹ rồi tiếp tục cho hành lá vào nồi canh.

- Bác sĩ Diệp, vợ em mệt mỏi quá, em có thể ở nhà một ngày không?

Diệp Anh tắt bếp rồi xoay người, nhìn chị vợ của mình, hôn vào cánh môi đang chu chu ra rồi nở nụ cười nửa miệng, ghé sát tai Thùy Trang, tay luồn ra sau xoa xoa cặp mông tròn của nàng :

- Ngoan đi bà xã, chiều em có ca mổ. Tối nay về, chị mệt chỗ nào, em  "khám " chỗ đó cho chị. Sẽ " khám " vô - cùng - kĩ - lưỡng.

Thùy Trang chu cánh môi đó ra thêm lần nữa rồi chạy tọt ra bàn ăn. Mới sáng sớm đã không đàng hoàng.

Diệp Anh bê ra hai chén canh nóng hồi, đặt trên bàn. Rồi lại quay vào trong, đem ra hai phần bánh mì cùng với trứng và thịt bò bằm nhuyễn, hai li cam ép, cùng đem ra ngoài, đặt nốt lên bàn ăn.

- Tí em chở chị đến nhà mẹ, chị đi mua sắm với mẹ đi cho khuây khỏa, rủ cả hai đứa Lan Ngọc với Tú Quỳnh nữa cho vui. Mua về xuất bill ra cuối tháng em thanh toán. 

Diệp Anh xé một miếng bánh mì, vừa ăn vừa nói.

- Thôi, đồ chị còn đầy. - Nàng từ chối, lắc đầu, tập trung vào dĩa thức ăn trước mặt.

Thùy Trang biết em vì lo cho nàng buồn chán khi ở nhà một mình nên lúc nào cũng cho phép nàng mua sắm, cafe thả cửa. Nhưng nàng nào có cần, đồ mặc em mua cho nàng đầy áp hai tủ lớn, mỹ phẩm càng không thiếu, từ món rẻ tới món mắc, từ thương hiệu Việt Nam đến nước ngoài, hễ có thấy tốt cho da và sức khỏe là sẽ mua về cho nàng.

Diệp Anh còn biết rõ vợ mình là con mèo hay đói, nên trong tủ lạnh lúc nào cũng có sẵn bánh, sữa, trái cây, socola, kem.......Y như là nuôi một em bé nhỏ.

Thùy Trang năm nay vừa tròn 25 tuổi, ngành Thiết Kế Thời Trang.

Chuyện kể là khi Thùy Trang học năm ba thì ba cô bệnh nặng không qua khỏi, nhà chỉ còn hai mẹ con nàng. Thùy Trang quyết định nghỉ học để phụ giúp mẹ, nhưng bà không đồng ý.

Cũng may mắn, ba nàng là bạn thân với ba Diệp Anh, khi nghe tin đó, ông lập tức hỗ trợ kinh phí cho nàng đi học tiếp, còn giúp mẹ nàng mở một shop thời trang nhỏ.

Diệp Anh du học ở Mỹ trở về, khi gặp chị lần đầu tiên đã biết mình yêu cô gái này mất rồi. Diệp Anh đã có một khoản thời gian đeo đuổi nàng quyết liệt vào đầu năm ngoái, mãi đến giữa năm nàng mới đồng ý làm bạn gái cô. Và cuối năm ngoái bọn họ kết hôn, tính đến nay chưa đầy 3 tháng.

Diệp Anh là bác sĩ khoa nội ở bệnh viện AT. Cô vừa xinh đẹp, vừa dễ chịu, vui vẻ hòa đồng lại tài giỏi nên được mọi người trong bệnh viện yêu quý.

Cuộc sống bây giờ có thể nói là vô cùng mỹ mãn. Diệp Anh ngó lên nhìn vợ :

- Chị đi chơi đi, em sợ chị ở nhà hoài sẽ bị trầm cảm cho xem.

- Vậy trưa nay chị đi cafe với Lan Ngọc và Tú Quỳnh nhaa. Bao giờ em về? – Nàng ngước mắt lên nhìn Diệp Anh

- Tầm 6h chiều em về. - Cô ăn nốt miếng cuối cùng rồi đứng dậy, dẹp chén đĩa vào bồn rửa chén.

Thùy Trang tiến tới chính lại có áo cho chồng rồi hôn chụt lên gò má phúng phính đó, in rõ dấu son đỏ tươi:

- Đi làm vui vẻ, chồng yêu!

Diệp Anh ngắc ngắc cánh mũi của nàng rồi rời nhà.

-----------------

- Thùy Trang, em xem bộ, bác sĩ Diệp rất cưng chìu chị nha. -  Lan Ngọc cầm trên tay li cafe sữa, nhìn nữ nhân đang phơi phới trước mặt mình.

- Hứ, chứ sao? Chị của em mà, chồng chị rất cưng chị đó. Nửa bước không rời.

- Hê, có bí quyết gì, mách cho em nữa. – Tú Quỳnh ghé sát mặt nàng, nói nhỏ.

Thùy Trang cười khẩy, đặt một viên nước đá vào miệng, cảm nhận nó tan ra mát lạnh trong cuống họng rồi mới nói:

- Mẹ chị dạy, phụ nữ muốn giữ chồng thì......phải làm cho người ta say mê, nhất là ở trên giường. Phải làm cho chồng mình chỉ thấy duy nhất một mình mình là cực phẩm trần gian.

Lan Ngọc và Tú Quỳnh trề môi, ôi cái bà này, bộ dạng của bà ấy bình thường đã yêu nghiệt rồi, tưởng tượng ở trên giường bà ấy còn phóng đảng cỡ nào nữa. Thùy Trang từ nhỏ bị ảnh hưởng tư tưởng phóng khoáng của người Pháp, vì bà ngoại nàng chính là người Pháp. Từ nhỏ ở cạnh bà, nên ít nhiều cũng bị cuốn theo nếp sống thoải mãi của bà, ngay cả việc ở trên giường cũng vậy.

Tình yêu đi liền với tình dục, cũng không sai mà cũng không đúng.

Nếu hai người đến với nhau chỉ có tình dục thì tình yêu sẽ không còn giá trị gì nữa. Nhưng ngược lại, nếu tình yêu được thăng hoa bởi tình dục thì sẽ càng làm tình yêu thêm đậm đà hơn, giống như hai vợ chồng Diệp Anh và Thùy Trang vậy.

Cả 3 ghé khu mua sắm mua một ít đồ, rồi đi ăn uống vui vẻ. Đến khi nhìn đồng hồ đã 7h tối, Thùy Trang mới chào cặp đôi gà bông để trở về nhà. Không biết chồng đã về chưa?

Căn nhà vẫn tối om, cô vẫn chưa về. Nàng bước lên phòng, tắm rửa rồi thay một bộ đồ ngủ bằng ren mỏng te, không cần mặc thêm nội y.

Nằm trên giường xem sách một chút lại cảm thấy hơi nhức đầu một chút, có lẽ cả ngày đi chơi ngoài nắng nên mới bị bệnh. Với tay lên tủ bên cạnh giường, có hộp thuốc, thường thì nàng sẽ để thuốc paracetamol ( thuốc nhức đầu ) ở đó.

Trút ra tay hai viên, đưa tay cầm luôn chai nước gần đó, uống ực một hơi hết hai viên.

Đến khi vặn nắp lọ thuốc lại thì nàng mới hoảng hồn. Nhìn kĩ tên thuốc. Ơ.....cái này đâu phải thuốc nhức đầu !!! Chết rồi, Diệp Anh, cứu chịiiiiiiiii.


---End chap---

Fic mới ra lò đây, mn đọc zui zẻ nhoa

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com