Chương 1
*Chuyện hư cấu,các nhân vật không có thật*
Âm nhạc trong căn biệt thự sang trọng dập dình, ánh đèn vàng hắt lên những bộ váy lấp lánh. Văn Thanh bước vào, vest mở hai cúc, lộ ngực rắn chắc và hình xăm mờ trên bả vai. Da anh ngăm, cơ bụng nổi múi, nhìn đúng kiểu đại ca phong trần. Vừa bước vào, cả đám gái lác mắt, xì xào:
– “Đẹp trai quá…”
– “Nhìn cánh tay với ngực kìa, chắc tập gym ghê lắm…”
Thanh cười nhếch mép, nhấc ly rượu vang từ khay bồi bàn, ánh mắt vừa lười biếng vừa ngông. Anh vốn là đặc vụ chìm, giả làm dân anh chị để tiếp cận tên trùm phía sau bữa tiệc này. Nhưng ánh mắt anh lại vô tình chạm phải con gái của tên trùm – ả trà xanh nổi tiếng.
Ả mặc váy xẻ sâu, vòng ngực căng bóng, môi đỏ ướt át. Ả tiến lại gần, khẽ cụng ly với anh, giọng nhỏ giọt:
– “Anh Thanh… em nghe nhiều người nhắc tới anh rồi. Hôm nay mới có dịp gặp, hóa ra anh còn… hấp dẫn hơn lời đồn.”
– “Ờ, cảm ơn. Nhưng em nên cẩn thận lời khen, bạn gái anh mà nghe được là ghen lắm đó.” – Thanh nhếch môi.
Ả cười khúc khích, mắt liếc xuống thân hình rắn chắc của anh:
– “Thế… bạn gái anh có canh nổi không? Nhìn anh thế này, em còn khó mà kiềm lòng.”
Thanh bật cười, đưa ly rượu lên môi. Anh không biết trong rượu vừa rồi đã được bỏ dục quả – thứ thuốc làm cơ thể bùng cháy dục vọng, chỉ cần chút chạm nhẹ cũng kích thích.
…
Chừng mười lăm phút sau, hơi nóng trong người bắt đầu dâng lên. Thanh thấy cổ họng khát, tim đập nhanh, cả cơ thể như có luồng điện chạy qua. Anh cau mày, nới cà vạt:
– “Quái… sao tự nhiên nóng thế này…”
Ả trà xanh áp sát, bàn tay mơn nhẹ lên cánh tay xăm trổ của anh, giọng thì thầm:
– “Anh say rồi… để em đưa anh vào phòng nghỉ nhé.”
Thanh muốn gạt ra, nhưng thuốc đã ngấm, đầu óc mụ mị. Cơ thể anh phản ứng rõ rệt – cặc căng cứng trong quần tây, cọ vào lớp vải làm anh khó chịu.
Ả nhận ra ngay, liếm môi cười khẽ:
– “Anh Thanh… chắc em biết anh đang cần gì.”
Thanh gầm nhẹ:
– “Đừng có… giỡn mặt. Anh có bạn gái rồi.”
Nhưng ngay khi ả trượt tay xuống bụng anh, xoa nhẹ trên vòm cặc đang cứng ngắc, Thanh khựng người, hơi thở nặng nhọc.
– “Đm… bỏ tay ra…” – Miệng anh gằn lên, nhưng hông khẽ giật theo từng cú vuốt ve của ả.
Ả cười, kéo anh về phía hành lang tối, giọng ngọt như mật mà đậm mùi khiêu khích:
– “Cứ thử một lần thôi… đâu ai biết. Anh mà nhịn thêm chắc phát điên mất…”
Cửa phòng bật đóng cái cạch. Trong không gian im ắng, thuốc phát tác mạnh hơn. Văn Thanh cởi áo vest, mồ hôi chảy dọc ngực, đôi mắt đỏ ngầu, hơi thở gấp. Cặc trong quần cương đến mức lộ hẳn đầu khấc. Anh chống tay lên tường, gầm gừ:
– “Đm… tao chịu không nổi nữa rồi…”
Ả tiến sát, bàn tay trượt xuống mở khóa quần anh. Ngay lúc ấy, Thanh chộp cổ tay ả, giọng khàn đặc vì ham muốn:
– “Mày biết mày đang chơi với lửa không?”
Ả nhìn chằm chằm vào hạ bộ cứng ngắc của anh, chỉ cười:
– “Em thích cháy… miễn là cháy cùng anh.”
…
Cánh cửa phòng khép lại, ánh đèn vàng mờ hắt xuống. Không khí ngột ngạt, nặng mùi rượu và mùi cơ thể. Văn Thanh chống tay vào tường, bờ vai rộng run nhè nhẹ, hơi thở dồn dập như con thú bị giam.
Mạch máu trên cánh tay xăm nổi hằn, mồ hôi lăn xuống ngực, chảy theo từng múi cơ cứng như đá. Dục quả làm cho máu trong người anh sôi sục, cặc dựng thẳng trong quần tây, đầu khấc căng bóng đẩy hẳn một khối lồ lộ ra ngoài.
Ả trà xanh nuốt nước bọt, chậm rãi tiến lại gần, giọng rót mật vào tai:
– “Văn Thanh… em biết anh chịu hết nổi rồi… để em giúp anh…”
Thanh nghiến răng, giọng khàn đục:
– “Đmm… tao có bạn gái rồi… mày đừng…”
Nhưng lời còn chưa dứt, ả đã quỳ xuống, kéo khóa quần anh xẹt một cái. Con cặc nóng hổi của Văn Thanh bật ra, to dày, gân guốc, đầu khấc ướt nhẹp dịch nhờn.
Ả ngửa mặt cười, ngón tay mơn quanh thân cặc, giọng thở hổn hển:
– “Trời ơi… to quá… cặc của anh đúng kiểu em mơ…”
Văn Thanh dựa lưng vào tường, bàn tay gồng siết, mắt đỏ ngầu.
– “Đm… mày… đừng có làm tao mất kiểm soát…”
Ả cúi xuống, đầu lưỡi liếm nhẹ trên rãnh khấc. Thanh giật bắn người, hơi thở nghẹn lại, tiếng gầm bật ra từ cổ họng:
– “Aah… đmm…”
Ả mút lấy, nuốt từng nhịp, tiếng “chụt chụt” vang trong căn phòng tĩnh lặng. Dục quả khiến cơn khoái dâng lên dữ dội, Văn Thanh không còn giữ được nữa, hai bàn tay to bản bóp chặt đầu ả, hông anh thúc liên tục, nhét sâu con cặc vào tận họng ả trà xanh.
– “Há miệng to ra… nuốt hết… đm mày làm tao điên mất…” – Thanh gầm gừ, hông dập mạnh.
Ả rên ú ớ, nước mắt trào ra khóe mắt nhưng vẫn mút chặt, hai bàn tay xoa nắn bắp đùi rắn chắc của Văn Thanh, cảm nhận cơ bắp rung lên từng nhịp.
Dịch nhờn tràn ra, chảy thành vệt bóng loáng. Tiếng thở hổn hển, tiếng rên rỉ dâm đãng quấn lấy nhau.
Văn Thanh kéo đầu ả ra, con cặc bóng loáng nhả khỏi miệng, giọt dãi dính từ khấc sang môi ả. Anh nhìn xuống, đôi mắt cháy rực dục hỏa, bàn tay tóm tóc ả, giọng gằn khàn đặc:
– “Đmm… mày muốn chơi với tao thật à? Tao đụ mày nát bướm giờ mày có chịu không?”
Ả cười, môi đỏ dính đầy nước dãi, liếm môi khiêu khích:
– “Em chờ anh đụ từ lâu rồi… Văn Thanh…”
Thanh gầm lên, bế xốc ả ném lên giường. Anh lao tới như mãnh thú, cởi phăng áo sơ mi, cơ bắp nảy cuồn cuộn, ngực nở và hình xăm ướt mồ hôi. Cặc cứng dựng, đầu khấc tím ngắt, trông như sắp nổ tung.
Ả mở hai chân, váy xốc lên tận bụng. Văn Thanh thô bạo kéo xé quần lót, cúi đầu liếm ngấu nghiến. Tiếng rên dâm đãng của ả vang vọng khắp phòng.
Anh ngẩng lên, lau mép, mắt long sòng sọc:
– “Đm, mày tự tìm đường chết rồi… đêm nay tao đụ cho nhớ đời.”
Con cặc khổng lồ của Văn Thanh đặt ngay cửa bướm, chỉ mới cọ đầu khấc mà cả người ả đã run lên bần bật.
…
Con cặc của Văn Thanh căng cứng, bóng loáng dịch, chọc mạnh vào bướm ả trà xanh. Tiếng thịt va chạm “bạch bạch” vang vọng trong căn phòng kín.
– “Aaaa… Văn Thanh… mạnh nữa đi… đụ em nát bướm đi…” – Ả rên như điên, hai chân quặp chặt eo cơ bắp của anh.
Văn Thanh mồ hôi nhễ nhại, cơ ngực phập phồng, từng cú thúc dồn dập, sâu tận cùng. Cơ bụng sáu múi siết chặt, đôi mắt đỏ ngầu vì dục quả lấn át lý trí.
– “Đm… mày rên nghe phê vãi… há há… cho mày biết cặc tao to cỡ nào…” – Anh gầm gừ, hông dập thẳng từng cú như búa tạ.
Ả mê man, móng tay cào loạn lên lưng anh, miệng ngập tiếng rên. Tiếng thịt dính ướt át “nhóp nhép, nhóp nhép” càng lúc càng dồn dập.
Thanh nghiến răng, hơi thở gấp gáp:
– “Đm… tao ra đây… nhận hết đi con đĩ…”
Với một cú thúc cuối cùng, con cặc của Văn Thanh giật liên hồi, bắn dòng tinh trắng đục ào ạt vào sâu trong bướm ả. Anh gầm lên, cả cơ thể run siết, bắn hết đợt này đến đợt khác, đến mức tinh chảy trào ngược ra ngoài.
Ả ôm chặt lấy anh, rên rỉ sung sướng:
– “Aahhh… nóng quá… tinh anh đầy trong bụng em…”
… Nhưng đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại vang lên trên bàn. Ả giật mình, nhìn màn hình – mẹ ả gọi. Mặt ả biến sắc, vội vã đẩy Văn Thanh đang thở hồng hộc, mồ hôi và tinh dịch ướt nhoe nhoét, nằm vật trên giường.
– “Khốn thật… giờ này bà già lại gọi…” – Ả chửi nhỏ, chỉnh lại váy vội vàng, cầm máy nghe, giọng ngọt xớt:
– “Dạ con đây mẹ… con vẫn ở tiệc, con ổn… vâng, con về sau…”
Ả vừa nói vừa liếc nhìn Văn Thanh đang nằm mê man, mắt lờ đờ vì thuốc, con cặc vẫn còn cứng nhưng tinh mới vừa bắn tung tóe. Anh thở dốc, mồ hôi lăn dài, không còn chút sức lực để phản kháng.
Ả cúp máy, chau mày:
– “Chết tiệt, chưa xong với anh mà phải đi… để anh nằm đó đi, anh trai cơ bắp… hehe.”
Ả liếm môi, bỏ lại Văn Thanh trên giường, rồi mở cửa đi ra ngoài.
…
Căn phòng chìm trong im ắng. Văn Thanh vẫn thở nặng nhọc, thân hình rắn chắc nằm xoải, cặc mềm dần nhưng vẫn nhễ nhại dịch trắng. Anh muốn gượng dậy, nhưng thuốc trong người làm cơ bắp nặng trịch, chỉ có thể rên khẽ.
Đúng lúc đó – cạch. Cửa phòng bật mở.
Một bóng dáng đàn ông lớn tuổi bước vào. Ánh đèn hành lang hắt vào, lộ rõ gương mặt lão trùm – cha của ả trà xanh. Mắt lão sáng quắc, khóe môi nhếch lên khi nhìn thấy cảnh tượng: Văn Thanh trần truồng, cơ bắp rực lửa, mồ hôi và tinh dịch loang lổ trên giường.
Lão khẽ cười khàn, đóng cửa lại:
– “Heh… quả nhiên là mày mắc bẫy… trai trẻ ngon lành thế này, để tao xử lý tiếp cho mày…”
Lão tiến lại gần, mắt nhìn chằm chằm vào thân hình rắn chắc của Văn Thanh, con cặc ướt dính tinh dịch vẫn còn vương trên bụng.
…
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com