Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Lỡ yêu cậu mất rồi

Chương 1: Mày có muốn em không?

Đăng uống say. Lần đầu tiên Dương thấy cậu gục đầu trên vai người khác mà không cười.

Căn phòng trọ chỉ bật một đèn vàng mờ. Ti vi phát lại một chương trình gameshow cũ, tiếng ồn lẫn với tiếng thở dài. Dương đặt lon bia cuối cùng xuống sàn, mắt vẫn nhìn người bên cạnh – Đăng đang tựa đầu vào đùi anh, hai mắt đỏ hoe, bàn tay nắm lấy áo anh như nắm lấy một điều gì đó đang trôi tuột khỏi tay.

“Thằng đó không đáng đâu,” Dương nói, giọng trầm khàn.
“Ừ…” Đăng thì thào. “Nhưng tao vẫn đau… như chó vậy…”

Dương thở hắt, đưa tay lên vuốt tóc cậu. Mềm. Mượt. Cái cảm giác mà anh vẫn luôn muốn chạm vào – giờ đang nằm gọn trong lòng bàn tay. Suốt bao năm làm bạn, anh chưa từng cho mình quyền có thứ này. Nhưng giờ Đăng say. Cậu vừa khóc, vừa uống, vừa nói những lời chưa từng nói.

“Mày biết không…”
“Gì?”

“Mày là người duy nhất tao muốn ôm lúc này…”

Dương siết tay lại, ngón cái khẽ vuốt gò má cậu bạn. “Tao vẫn ở đây mà.”
“… Vậy ôm tao đi.”

Dương đứng hình vài giây. Đăng ngước lên, ánh mắt không còn men rượu mà đầy cố ý. “Tao hỏi nghiêm túc. Mày có muốn tao không?”

“Đăng… mày say rồi—”

“Không. Tao tỉnh mà.” Giọng Đăng khàn, từng chữ cọ vào tai Dương như tiếng rên. “Tao nói thật. Nếu mày không muốn thì thôi…”

Đăng đứng dậy. Vừa đứng được một chút thì vấp ngã – đúng hơn là ngã lên người Dương. Áo thun bị kéo lệch, cổ lộ ra vệt đỏ vì bia văng. Dương chỉ nhìn, không đỡ.

“Tao muốn mày,” anh thì thầm, không giấu nổi nữa. “Muốn từ lâu rồi.”

Họ hôn nhau lần đầu tiên trên sàn phòng khách – môi ướt, lưỡi ấm, hơi rượu nồng nặc. Đăng chủ động ngồi lên đùi Dương, kéo áo anh lên, rồi cởi luôn áo mình. Ngực trần, da ngăm nổi bật dưới ánh đèn mờ. Dương chỉ có thể thở hắt. “Đăng… mày chắc chứ?”

“Làm đi,” cậu rên khẽ bên tai. “Tao ướt rồi.”

Chết tiệt. Câu đó khiến Dương mất kiểm soát.

Anh ôm eo Đăng, đè cậu xuống sàn, cúi đầu liếm từ xương quai xanh đến tận bụng dưới, kéo quần lót cậu xuống từng chút một. Đăng cong lưng, tay bấu chặt lưng áo Dương. “Cắn tao đi… Dương… mạnh vào…”

Ngón tay Dương lần vào khe mông, vừa trơn vừa nóng. Đăng đã sẵn sàng từ bao giờ. Không cần dạo đầu nhiều, không cần nhẹ nhàng. Cậu rên rỉ khi cảm nhận đầu khấc của anh cọ sát nơi nhạy cảm.

“Đừng nhẹ,” Đăng rít lên. “Tao chịu được. Đưa vào đi…”

“Thế thì đừng khóc nhé.” Dương rít qua kẽ răng, đẩy mạnh một cú – hết phần đầu. Đăng ngửa cổ, cắn môi đến bật máu.

“Sâu hơn…” giọng Đăng run rẩy. “Cho tao hết đi… đừng giữ lại…”

Dương đưa vào trọn vẹn, rồi bắt đầu nhấp – mỗi cú thúc đều mạnh, sâu, dứt khoát. Tiếng da thịt va nhau vang vọng cả căn phòng, hoà với tiếng rên rỉ mỗi lúc một lạc giọng của Đăng. Cậu vòng tay ôm lấy cổ anh, hai chân quấn chặt hông, cơ thể mềm nhũn vì khoái cảm.

“Dương… tao sắp… a… nữa… nữa đi…!”

Dương đẩy nhanh nhịp, hai tay giữ chặt eo cậu, miệng không ngừng thì thầm bên tai: “Ngoan… mở rộng lỗ ra nào… bạn thân mày muốn mày từ lúc mười lăm tuổi rồi đấy…”

Đăng bật khóc – nhưng là khóc vì sướng. “Tao… cũng yêu mày…”

Một cú thúc cuối cùng – sâu đến tận trong. Đăng rùng mình, co rút, và lên đỉnh, cùng lúc với Dương bắn mạnh vào trong, giữ chặt hông cậu không buông.

Đêm ấy, lần đầu tiên họ không còn là bạn thân nữa.

---

Chương 2: Làm nữa đi, tao chưa đủ.

Căn phòng im ắng, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa và mùi xác thịt còn chưa tan hết trong không khí.

Đăng mở mắt. Đầu hơi đau, thân thể rã rời. Đùi trong vẫn nhức, giữa hai chân thì nhớp nháp. Cậu xoay người – và thấy Dương nằm cạnh, trần trụi, một tay vắt qua eo mình.

Cậu không hét. Cũng không bất ngờ.

Chỉ khẽ cười.

“Dậy đi thằng khốn.” Đăng dùng cùi chỏ thúc nhẹ vào ngực anh. “Mày đụ tao xong rồi ngủ luôn vậy?”

Dương nhíu mày, giọng khàn vì đêm dài: “…Tỉnh rồi à?”
“Ờ.” Đăng xoay người, áp ngực vào người Dương. “Tao nhớ hết.”

Dương im lặng. Anh không chắc nên nói gì. Nhưng Đăng đã kéo anh lại, rướn môi lên thì thầm: “Mày nghĩ tao say rồi không biết mày nhìn tao kiểu gì à?”

Dương nuốt khan. “Tao… không định—”

“Câm mồm.” Đăng cắn nhẹ môi anh. “Tao mới là người trèo lên đùi mày. Tao dâng, chứ mày có cướp đâu. Mày được ăn rồi còn định chối à?”

“Đăng…”

“Gì?” Cậu trườn người lên, ngồi hẳn lên bụng Dương, hai tay chống lên ngực anh. “Tao thấy hơi ngu vì đợi lâu vậy mới cho mày biết…”

Dương ngước nhìn cậu – thân thể mảnh mai, trần truồng, ngồi trên người mình, ánh mắt nửa trêu chọc nửa lười biếng vì dư âm đêm qua. Không kìm được, anh bật cười: “Mày đợi mười mấy năm, giờ lại trách tao?”

“Mày có muốn cãi nhau hay đụ tiếp?”

Dương lật người, đè cậu xuống, cúi sát vào tai: “Tao chọn đụ tiếp.”

---

Lần này không có rượu. Không có nước mắt. Chỉ có hai người đàn ông trần trụi, biết rõ mình đang làm gì.

Dương hôn Đăng từ cổ xuống ngực, cắn mạnh lên đầu ti khiến cậu rùng mình, rồi vuốt ve phần bụng dưới đã căng cứng trở lại. Đăng không xấu hổ, cậu còn chủ động dang chân, nghênh đón đầu ngón tay luồn vào khe.

“Lần này tao không dùng gel đâu đấy,” Dương thì thầm. “Khô thì chịu.”

“Đệt… tao chảy rồi. Đêm qua mày nhét đầy quá còn gì…”

Dương khựng lại. Cảm giác ghen tuông trào ngược thành ham muốn chiếm hữu. Anh cúi đầu liếm nơi vừa thốt ra lời dơ bẩn kia – nơi giờ vẫn còn dính tinh dịch anh.

“Mở chân ra, tao liếm cho…”

“Dơ…” Đăng rên lên nhưng không từ chối. Cậu cắn môi khi đầu lưỡi Dương bắt đầu liếm dọc khe, thọc vào, móc nhẹ. “Địt mẹ… mày chơi tao như súc vật vậy…”

“Mày thích mà.” Dương cười khàn, “Nghe mày rên tao biết.”

Cậu thật sự rên to hơn. Hai tay bấu ga giường, lưng cong lên theo từng cú mút, từng cái vỗ đùi khiến da đỏ ửng. Khi Dương ngồi dậy, dương vật dựng đứng đặt ngay lối vào, Đăng chỉ còn thở hổn hển.

“Làm nữa đi,” cậu thì thầm. “Tao chưa đủ.”

“Vậy mày chịu đựng được bao lâu?” Dương bắt đầu đẩy vào, không vội – lần này chậm rãi, dứt khoát.

“Đến khi mày khụy gối thì thôi.”

Dương cười – và bắt đầu nhấp. Mỗi cú thúc khiến thân thể Đăng rung lên, nước nhờn chảy ướt đệm. Tiếng rên không giấu được nữa, phát ra từng nhịp với tiếng thịt va vào nhau.

Đăng không còn là cậu bạn thân ngốc nghếch. Cậu nằm đó, quấn chặt Dương bằng cả chân lẫn ánh mắt, rên rỉ không biết xấu hổ: “Nhanh lên… đừng nhả ra… tao muốn mày bắn trong…”

“Cút mẹ mày…” Dương rít lên, nhưng vẫn làm theo – dồn hết sức, thúc đến khi Đăng cong người bật ra, nước trắng đục dính cả bụng và ngực, cùng lúc Dương rên dài, bắn một lần nữa vào sâu trong cậu.

Cả hai nằm vật ra, thở dốc. Không ai nói gì trong vài phút.

Rồi Đăng bật cười, nhỏ mà rõ:

“Bạn thân kiểu gì mà đụ tao hai lần không nghỉ vậy?”

Dương vỗ vào mông cậu, cười lại: “Tao còn muốn nữa cơ.”

---

Chương 3: Ở chung luôn cho tiện đụ?

“Địt. Mày dọn qua đây luôn đi.”

Dương nói trong lúc đang chống tay, thở dốc, dương vật vẫn còn nằm sâu trong người Đăng. Mồ hôi chảy dọc sống lưng, lưng Đăng đầy dấu răng và vết tay, đệm thì nhàu nát, ướt sũng vì dịch cả hai.

“Ở đây?” Đăng nhướn mày, thở ra một tiếng khàn khàn. “Sáng tao phải đi làm, mày biết đường nhà mày xa chết mẹ không?”

“Tao đón mày.” Dương cúi xuống cắn nhẹ vào vành tai, thì thầm như dỗ ngon: “Ở chung luôn đi. Đỡ phải gọi mày qua đụ mỗi lần tao cứng.”

“Mày nghĩ tao chỉ là chỗ mày xả?”

“Không.” Dương nhét lại vào sâu hơn một chút khiến Đăng bật rên. “Tao nghiện mày.”

Đăng không nói gì. Cậu chỉ bám vào cánh tay Dương, rướn hông lên đáp lại.

---

Sáng hôm sau, Đăng thức dậy vì mùi mì gói. Cậu lết xác dậy, mặc mỗi áo thun dài che phần dưới rồi lững thững ra bếp.

Dương quay đầu lại nhìn: “Mày dậy rồi hả, đi không nổi luôn?”

“Đéo nói nhiều.” Đăng chống tay lên bàn, mặt nhăn nhó. “Tối mày chơi tao kiểu gì mà giờ đau nguyên thắt lưng.”

“Còn thích mà.” Dương múc mì ra tô, đặt xuống trước mặt cậu. “Tối nay muốn kiểu gì?”

Đăng gắp một đũa mì, ăn xong mới ngước lên cười khẩy: “Tối nay tao trói mày, cưỡi lên mày.”

Dương nhìn cậu, mắt sáng rực lên: “Chốt.”

---

Tối đó, Đăng thật sự buộc tay Dương lên đầu giường bằng dây nịt cũ. Ngồi lên người anh, cậu vừa nhấp vừa cười đầy xấu xa:

“Mày đụ tao ba lần rồi, giờ tới lượt tao vắt kiệt mày.”

“Mày nghĩ mày trói được tao là thắng hả?”

“Ừ.” Cậu nhún mông sâu xuống, lắc nhẹ khiến Dương rên rỉ. “Tao thắng. Mày ngoan thì tao cho ra, không thì nằm đó chịu.”

“Mày… khốn thật…”

Nhưng Dương lại bật cười trong cơn rên, mắt nhìn người đang cưỡi mình như thể không gì ngon hơn trên đời.

---

Cả căn phòng lại ướt, nóng và đầy tiếng thở gấp.

Đăng không rời khỏi người Dương suốt cả đêm. Sáng hôm sau, Dương tỉnh dậy với cái cổ đầy dấu hôn và một cậu bạn thân đang nằm đè lên ngực mình, ngủ say như mèo con.

Dương cười, vòng tay ôm lại.

Ở chung thật sự tiện đụ. Nhưng… tiện cả yêu.

---

Chương 4: Ghen Vặt

Đăng vừa xỏ giày vừa cười khẩy khi thấy thằng bạn cùng phòng vỗ vai mình.

“Dạo này nhìn mày khác quá, Đăng à.” Thằng bạn cười nham nhở, mắt cứ nhìn vào môi cậu.

“Thế nào?” Đăng kéo áo khoác, khẽ nhướn mày.

“Nhìn ngon quá đấy.” Thằng bạn cười nhếch mép, vươn tay ra định sờ vai cậu.

Đăng khẽ bước lùi lại, lắc đầu: “Không đùa được đâu.”

Nhưng thằng bạn vẫn cố tình giữ chặt tay cậu, không chịu buông ra. “Không đùa sao? Nói thật đi, mày có người yêu chưa?”

Trong lúc Đăng còn đang trả lời thì Dương từ trong phòng bước ra, mắt trừng trừng nhìn cảnh tượng trước mặt. Lúc đó, ánh mắt Dương lạnh lùng đến mức khiến thằng bạn kia phải ngừng lại, nhưng không khí giữa ba người trở nên nặng nề.

“Có chuyện gì thế?” Dương hỏi, giọng khàn, không dấu được sự tức giận.

Đăng nhìn thằng bạn rồi quay sang Dương, trêu đùa: “Chắc là nó thích tao đấy.”

Thằng bạn kia cười, vẫn cố bám: “Mày có bạn trai rồi à? Không biết Dương có đồng ý không?”

Câu hỏi đó như một cú giáng mạnh vào Dương. Mắt anh lóe lên sự ghen tuông, dù cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cơ thể lại không thể.

Đăng nhún vai, rồi nhìn thẳng vào Dương. “Mày không thấy sao? Đương nhiên là không đồng ý rồi.”

Dương không đợi thêm, bước lại gần, thẳng tay kéo Đăng vào phòng mình. Thằng bạn kia vẫn đứng đó, nhưng không dám nói gì thêm. Dương không quan tâm, chỉ chăm chăm vào Đăng, giọng đầy uy hiếp: “Tao không thích ai đụng vào mày, hiểu chưa?”

Đăng ngẩng lên nhìn Dương, thấy sự tức giận, thấy rõ sự chiếm hữu trong ánh mắt ấy. Nhưng cậu không sợ, ngược lại còn thấy thích thú. “Mày ghen à?”

“Đừng có đùa.” Dương gầm nhẹ, rồi thô bạo đẩy Đăng lên giường, mạnh mẽ kéo quần cậu xuống, xé áo. “Tao chỉ đụ mày thôi. Đừng để thằng nào dám nhìn mày kiểu đó nữa.”

“Khốn.” Đăng khẽ cười, “Mày ghen thật à?”

Dương không đáp, chỉ tiếp tục tiến vào, không từ chối chút nào. Hơi thở của anh nặng nề, vừa hôn vừa trói tay Đăng lại bằng dây nịt. Đăng không một chút phản kháng, chỉ thích thú rên rỉ từng tiếng dưới thân Dương.

“Mày là của tao.” Dương vừa rút ra rồi lại đẩy vào, vừa nói như ra lệnh, giọng khàn đặc đầy dục vọng. “Cả đời này chỉ có tao đụ mày thôi.”

Đăng không thể thở nổi nữa, chỉ kịp rên lên: “Vậy mày đừng bao giờ để thằng khác có cơ hội đụ tao.”

Dương cười khẽ, không ngừng thúc mạnh hơn, làm cả người Đăng cong lên vì độ mạnh mẽ của những cú nhấp sâu.

---

Cả hai vẫn tiếp tục mảnh liệt đến tận khuya, không ai muốn buông tha cho nhau.

Dương biết mình đã quá mất kiểm soát, nhưng khi nhìn thấy Đăng, nghe những lời cậu nói, anh chỉ càng khao khát chiếm hữu. Không ai có thể chạm vào người cậu, ngoại trừ anh.

Vậy nên… Đăng phải hiểu rằng, dù có ghen vặt hay chơi kiểu gì đi nữa, thì người mà cậu luôn thuộc về vẫn là anh.

---

Chương 5: Giận Dỗi Lãng Mạn

Sau một buổi chiều thằng bạn kia cứ cố gắng quấn quýt lấy Đăng, Dương không chịu nổi nữa. Anh lén trốn đi uống vài ly rượu, không nói cho Đăng biết. Cậu ấy vẫn giữ vẻ bình thản, cứ như mọi chuyện đều ổn, nhưng anh biết rõ là không phải.

Khi Dương về đến phòng, Đăng đang ngồi trên giường, đôi mắt hơi buồn, nhưng không có vẻ gì là giận.

“Mày đi đâu?” Đăng ngước lên, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý.

Dương hít một hơi dài, lấy tay xoa xoa mặt, rồi ngồi xuống cạnh Đăng, không dám nhìn thẳng vào mắt cậu.

“Có chút chuyện.” Anh gãi đầu, ngập ngừng.

“Chuyện gì?” Đăng hơi nhếch môi, cố tình làm vẻ không quan tâm. Nhưng Dương lại biết, cậu đang giả vờ.

“Chẳng có gì.” Dương lắc đầu, không muốn nói ra mình đã uống rượu vì không muốn Đăng lo lắng.

Đăng không nói gì thêm, nhưng trong lòng cậu lại bứt rứt. Cái sự im lặng này khiến Đăng cảm thấy có cái gì đó lạ lùng, khác hẳn với mọi ngày. Và Đăng không thể chịu đựng nổi cái không khí này. Cậu quay sang, đặt tay lên vai Dương rồi đẩy anh ra.

“Mày giận à?” Đăng hỏi, giọng có chút khó chịu.

Dương không nói gì, chỉ nhìn Đăng một lúc rồi hạ mắt xuống.

“Tao không giận đâu.” Anh khẽ thở dài. “Nhưng tao… không muốn thấy mày gần gũi với ai ngoài tao.”

Đăng ngước lên nhìn, một ánh mắt sắc lạnh nhưng cũng đầy thấu hiểu.

“Vậy thì mày nên biết mày có thể làm gì để tao không phải giận nữa.” Cậu mỉm cười, nụ cười đó như một lời thách thức.

Dương ngước mắt lên, nhìn vào đôi môi cậu. Và như không thể kìm chế được nữa, anh kéo Đăng lại gần, môi cọ vào môi cậu. Đăng hơi ngạc nhiên nhưng rồi ngay lập tức đáp trả, lưỡi của hai người quấn quýt lấy nhau trong khi tay Dương kéo áo Đăng lên, lướt qua những đường cong mềm mại trên cơ thể cậu.

“Giờ thì có thể làm gì cho mày không?” Dương thì thầm, đôi mắt ánh lên đầy dục vọng.

Đăng cười khẽ, đưa tay vén tóc Dương ra khỏi trán. “Cứ làm đi, tao không cản.”

Và như một phép lạ, mọi cảm giác giận dữ, khó chịu, đều tan biến vào không khí khi cơ thể họ lại một lần nữa hòa quyện vào nhau. Không phải chỉ là thỏa mãn cơ thể, mà là sự đắm chìm vào trong cơn say của cảm xúc, của ham muốn lẫn tình cảm thật sự.

Tối đó, khi cả hai đắm chìm trong nhau đến kiệt sức, Đăng ôm lấy Dương, thì thầm như một lời khẳng định.

“Không ai có thể đụ tao như mày đâu. Tao chỉ muốn mày mà thôi.”

Dương im lặng, chợt mỉm cười rồi siết chặt lấy Đăng, không rời. Cảm giác đó là tất cả những gì anh cần. Không cần phải nói nhiều, vì hai người đã hiểu nhau quá rõ.

---

Chương 6: Đăng Dâng Thân Lên

Dương không ngờ rằng Đăng lại chủ động đến mức này. Sau một buổi tối mơ hồ, khi cả hai đã trút hết sự thèm khát lên nhau, Đăng lại ngồi lên người Dương, cười đầy kiêu hãnh.

“Mày thích cái này đúng không?” Đăng mỉm cười, rồi đưa tay nắm lấy vai Dương, kéo anh lên gần mình hơn.

Dương nuốt nước bọt, ánh mắt tối lại vì dục vọng. Đăng chưa bao giờ chủ động như vậy. Thật sự cậu muốn thế sao?

“Mày không dừng lại được đâu.” Dương thở gấp, đôi tay của anh nắm chặt lấy hông Đăng, cảm nhận cơ thể nóng bỏng đó ép sát vào mình.

Đăng cúi xuống, mắt nhìn Dương đầy thử thách. “Đúng vậy, tao không dừng lại được. Và mày cũng vậy.”

Không chờ Dương phản ứng, Đăng hạ người xuống, ngực áp vào ngực Dương, hơi thở nóng hổi cùng làn da mềm mại quấn chặt lấy anh. Dương có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp thở, từng cử động, cái cảm giác thân thể ấy thật quá tuyệt vời. Đăng khẽ vuốt nhẹ cơ ngực Dương rồi đưa tay xuống hông anh, kéo Dương xuống phía dưới.

"Mày muốn tao làm gì?" Đăng thì thầm, ngón tay lướt qua vết sẹo trên cơ thể Dương, như muốn trêu đùa anh. "Muốn tao làm thế này sao?"

Dương cắn môi, không trả lời mà kéo Đăng lại, hôn sâu vào môi cậu. Mỗi cú hôn càng khiến cơn thèm khát của Dương càng mạnh mẽ. Anh đã sẵn sàng rồi, không thể kiềm chế được nữa.

“Được rồi.” Dương khẽ thì thầm, tay bắt đầu vuốt ve người Đăng từ trên xuống dưới. “Tao không đợi được nữa.”

Đăng mỉm cười, không vội vã, mà tận hưởng từng khoảnh khắc. Cậu ngả người ra sau, để Dương có thể tự do cởi bỏ quần áo mình, khiến cả hai đều gần như không thể chịu nổi sự cọ xát giữa hai cơ thể trần truồng.

“Dâng thân cho mày đấy.” Đăng nói, giọng khàn đục vì cơn thèm khát. “Mày thích như thế này không?”

Dương không kìm được, áp cơ thể mình lên người Đăng, thọc sâu vào, không hề nhẹ nhàng mà đầy mãnh liệt. Cả hai cùng nhau hòa quyện vào cơn mê đắm, trong từng động tác, trong từng tiếng rên rỉ của Đăng, Dương như bị thôi miên, không thể ngừng lại.

---

Dương không thể ngừng nhìn vào ngực của Đăng khi cậu đẩy anh xuống giường. Đôi ngực mềm mại ấy, sự căng đầy hoàn hảo khi cậu khẽ cúi xuống khiến Dương chỉ muốn chiếm lấy tất cả. Đăng hẳn đã biết điều đó, bởi sự tự tin của cậu lúc này khiến Dương không thể cưỡng lại được.

"Nhìn thấy rồi thì muốn làm gì?" Đăng hỏi, giọng đầy thách thức.

Dương không trả lời ngay, thay vào đó, anh khẽ cúi xuống, môi nóng hổi chạm vào đầu ngực của Đăng. Đăng rùng mình, cơ thể cậu hơi co lại vì cảm giác đó, nhưng rồi lại chủ động kéo Dương lên, đẩy anh vào cơ thể mình.

"Đừng chỉ nhìn." Đăng thì thầm, "Làm đi, Dương."

Dương không cần thêm lời khích lệ, anh mút chặt phần ngực của Đăng, cắn nhẹ một chút. Đăng rên lên một tiếng, cơ thể cậu khẽ cong lại như muốn phản ứng lại sự mạnh mẽ của Dương.

Anh mân mê núm vú của Đăng, dùng môi và lưỡi quấn lấy nó một cách say đắm. Đăng không thể kìm được, những tiếng rên rỉ nhỏ phát ra từ cổ họng cậu mỗi khi Dương áp sát vào phần ngực nhạy cảm ấy.

"Đừng làm tao mất kiểm soát." Dương rít qua kẽ răng, một tay bóp chặt ngực Đăng, tay còn lại lần xuống phía dưới, đẩy nhanh sự thèm khát giữa hai người.

Đăng chỉ khẽ cười, thân thể đã dâng lên từng đợt sóng. "Cứ làm đi, Dương."

Dương không thể kiềm chế thêm nữa, anh kéo Đăng lại gần và đẩy vào, khiến cả hai hòa quyện với nhau trong sự đam mê. Lúc này, ngực Đăng vẫn còn nguyên vết hồng mà Dương để lại, như một dấu ấn.

---

Khi cảm giác nóng bỏng đã gần như bao trùm cả căn phòng, Dương liếc về phía bàn cạnh giường. Đăng không hề giấu diếm ý định của mình, đôi mắt sáng lên khi nhìn thấy Dương nhận ra món đồ chơi đặc biệt mà cậu đã chuẩn bị.

"Thích không?" Đăng khẽ hỏi, ánh mắt thách thức.

Dương không trả lời, anh chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc kẹp ngực bằng kim loại tinh xảo nằm trên bàn. Đăng biết rõ Dương sẽ không thể từ chối, và anh cũng không muốn cậu từ bỏ thứ này.

"Thử đi." Đăng cười, giọng khàn đục, đầy quyến rũ.

Dương không ngần ngại, anh đứng dậy, lấy chiếc kẹp rồi nhẹ nhàng áp vào ngực Đăng. Đăng rùng mình khi cảm giác kẹp lạnh lẽo chạm vào da thịt, nhưng rồi cậu lại thích thú vì sự kích thích mà nó mang lại. Màu đỏ của núM vú trở nên nổi bật, và cảm giác bị kẹp chặt lại càng khiến cậu thêm phần nhạy cảm.

“Mày thích không?” Dương hỏi, đôi mắt đầy thèm khát, tay kéo mạnh kẹp ra và siết chặt nó thêm.

Đăng rên lên, cơ thể cậu cong lại như thể không thể chịu đựng thêm. "Thích... Cảm giác này tuyệt."

Dương không chịu dừng lại, anh nhẹ nhàng đẩy Đăng nằm xuống giường, nhìn vào đôi mắt đầy dục vọng của cậu, rồi nhẹ nhàng nắm chặt hai bên hông Đăng, kéo vào gần hơn. Sự kích thích từ chiếc kẹp ngực khiến Đăng không thể kìm chế được nữa, cơ thể cậu run lên trong từng nhịp thở của Dương.

"Đừng..đừng dừng lại." Đăng khẽ rên rỉ, tay đặt lên ngực mình như muốn giữ chiếc kẹp ấy lại, như một dấu hiệu không thể quay lại.

Dương mỉm cười, tiếp tục với từng động tác mạnh mẽ, khiến Đăng chỉ biết ôm lấy anh mà không thể rời.

---

Chương 7: Cái Kẹp Định Mệnh

Tiếng kim loại khẽ kêu “lách cách” mỗi khi Dương khẽ điều chỉnh vị trí chiếc kẹp trên ngực Đăng. Cậu nằm ngửa ra giường, tay chống ra sau, thở gấp, thân thể nóng rực và ngực thì căng nhức trong cảm giác vừa đau vừa khoái.

“Mày nhìn kiểu gì vậy hả…” Đăng nheo mắt, giọng run run vì bị khoái cảm dồn ép đến cực hạn, “Chưa đủ hả…?”

Dương ngồi nhìn chằm chằm hai núm vú Đăng, tay vẫn đang chầm chậm vân vê dây xích nhỏ nối hai chiếc kẹp lại, kéo nhẹ khiến ngực Đăng bị kéo căng. Dưới ánh đèn vàng mờ, thân thể ngăm rám nắng ấy run rẩy, bầu ngực căng phồng khẽ nảy theo nhịp thở gấp gáp, hai đầu ti đỏ rực vì bị hành.

“Không đủ.” Dương đáp khẽ, rồi nghiêng người về trước, đầu lưỡi liếm một đường dọc theo dây kim loại, lên đến tận đầu kẹp bên trái. Lưỡi anh lướt qua hai đầu ti bị kẹp đến sưng lên, khiến Đăng rít lên, tay túm lấy ga giường, thân mình cong lại.

“Tao… Tao chịu không nổi…” Đăng thở dốc, nhưng chân vẫn vòng lấy hông Dương, kéo anh vào sát hơn.

“Cơ thể mày thì bảo chịu không nổi…” Dương thì thầm, tay luồn xuống phía dưới, ngón tay lướt dọc khe mông ướt nhẹp, “Nhưng chỗ này thì ngoan ngoãn lắm.”

Anh không nói thêm nữa. Một tay gỡ dây kẹp ra, nhưng không rút ra ngay mà vừa giữ nguyên vừa cúi đầu xuống, ngậm lấy đầu ngực đang bị ép sát bởi kim loại. Lưỡi anh xoay quanh đó, tạo nên luồng điện chạy thẳng xuống dưới bụng Đăng. Cậu gần như la lên thành tiếng khi cảm giác đau buốt chuyển thành khoái lạc dữ dội đến mức mắt mờ đi trong vài giây.

“Mày chơi tao…” Đăng rên rỉ, môi hé ra, ánh mắt long lanh nước. “Dương… Nhanh lên…”

Dương gỡ chiếc kẹp ra, để lại trên ngực Đăng hai dấu đỏ đậm. Anh thì thầm: “Tao chơi thật đây.”

Không đệm gối, không thoa trơn, chỉ có sự ẩm ướt sẵn có của cơ thể, Dương thẳng tay đẩy vào. Đăng cong người, hét lên một tiếng, hai tay vươn ra níu chặt cổ Dương, cào loạn sau lưng anh như muốn khắc sâu từng nhịp đẩy.

Âm thanh da thịt va vào nhau vang vọng khắp phòng. Ngực Đăng vẫn ửng đỏ, thỉnh thoảng lại bị Dương bóp lấy một cách đầy chiếm hữu. Đôi ti hồng sưng lên, dính cả nước bọt và dấu răng của Dương.

“Dương… Tao ra mất…” Đăng thở hổn hển, đầu gối co lên kẹp chặt eo Dương.

“Ra đi. Ra hết cho tao.” Dương rít lên, đẩy mạnh vào lần cuối cùng, rồi giữ nguyên đó, lồng ngực run lên theo từng cú giật bắn của cơ thể dưới thân anh.

---

_Hết_

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com