Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 4: Đưa về

Sau gần một tuần delay lại lịch diễn, Hải Đăng cuối cùng cũng được xuất viện và quay lại tập với các anh em, tuy là vậy nhưng anh vẫn phải đeo đai nâng tay do chưa hồi phục hoàn toàn.

Livestage 1 diễn ra tốt hơn kì vọng, mỗi bài lại mang lại một cái hay riêng, màn trình diễn nào cũng nhận được sự cổ vũ lớn từ khán giả. Tuy vậy, 30 con người vẫn cảm thấy nơm nớp lo sợ khi chuẩn bị công bố kết quả. Như Trấn Thành đã nói, vòng này sẽ bí mật số người bị loại nên ai nấy đều ở trong tâm thế lo sợ sẽ phải dừng chân quá sớm.

"Và thưa quý vị, hạng 6 của livestage 1 là nhóm 10/10 và No far no star là một trong ba bài ở top 3!"

Nụ cười gượng gạo từ các thành viên team 10/10 bỗng thoáng qua trên gương mặt cả bốn người, ai cũng có quyền được thất vọng vì kết quả không như ý mà nhưng cũng không trách được vì họ đã nỗ lực nhiều biết bao nhiêu.

Atus là anh lớn cũng là người ở trong nghề lâu năm, anh tiến đến an ủi từng thành viên. Trong đó, khi lướt qua em út của team, Hùng Huỳnh từ khi nào mắt đã rưng rưng, tay nắm chặt lấy tay ba Ngân. Atus càng nhìn càng thương, anh đưa tay lên vuốt má cậu nhẹ nhàng như một lời động viên.

"Không sao"

Cảm giác ấy không chỉ có ở bốn con người này mà còn một người nữa cũng đang lo lắng không kém. Đăng Dương đứng ở sau mắt chưa từng rời khỏi Hùng Huỳnh, anh nhìn em vừa lo vừa thương. Lo vì em sẽ bị loại, thương vì anh biết em đã cố gắng đến mức nào, hai tay anh nắm chặt lấy vạt áo, muốn tiến lên nhưng rồi lại thôi. Anh không có can đảm đứng cạnh cậu an ủi như những anh em khác, quan hệ của cả hai bây giờ cũng ngăn cho anh không được làm gì quá phận.

"Tôi xin công bố số người sẽ bị loại ở livestage 1"- Trấn Thành đưa mắt nhìn 30 anh trai.

"Livestage 1...sẽ không có ai bị loại!"

Tất cả anh trai chuyển từ ngơ ngác sang vỡ oà cảm xúc, vui nhất có lẽ là team 10/10 khi vẫn giữ được tất cả ở lại.

"Tao đã nói là không bị loại cả mà"

"Làm hết hồn"

"Vào được là vui rồi, vào được là tốt rồi"

Mọi người ôm nhau thắm thiết, gửi những lời động viên, lời khen cho màn biếu diễn của từng người. Hùng Huỳnh đang tíu tít buôn với bên Hút bỗng cảm nhận được có dòng điện xẹt ngang qua người. Cậu đưa mắt nhìn xung quanh sân khấu liền để ý thấy Dương đang đứng ở một góc giao lưu với khán giả, dáng người và khuôn mặt ấy hầu như chẳng thay đổi mấy, vẫn là con người yêu nghệ thuật, yêu âm nhạc và là người cậu rất yêu.

Không biết có phải tâm linh tương thông hay không, Dương đang chụp ảnh với fan bỗng nhiên quay qua nhìn cậu. Hai mặt chạm nhau khiến mặt Hùng Huỳnh đỏ lựng cả lên, cậu vội quay đi chỗ khác né tránh ánh mắt anh. Dương chỉ nhìn qua đã hiểu ra vấn đề, anh từ từ tiến lại chỗ Hùng Huỳnh, đặt một tay lên vai anh.

"Chúc mừng anh Hùng Huỳnh đã vào livestage 2 nhé, anh biểu diễn rất đẹp đấy"

"A-anh cảm ơn...Dương cũng hát rất hay á"

"Nay anh có ai đưa về chưa, nếu không phiền thì đi cùng em cũng được"

Những người có mặt ở đó bỗng nhiên bị xịt keo cứng ngắc sau lời chủ động của Dương, không nghĩ là hai con người này thân đến vậy.

Pháp Kiều: "Ghê nhaaa, anh Hùng Huỳnh ở chung với Dương Domic ạ?"

Ali Hoàng Dương: "Nhỏ Hùng không có người đưa về à em?"

Hùng Huỳnh sau khi đơ mất mấy giây mới vội lên tiếng giải thích: "Không phải đâu ạ, D-Dương em ý kêu cho em quá giang thôi, tiện đường, đúng rồi, chỉ là tiện đường thôi"

Pháp Kiều: "Hiểu gòi hiểu gòi, không phải thì thoi, anh giải thích chi nhiều vậy"

Kiều lấy tay che miệng cười tủm tỉm khiến Hùng Huỳnh đơ thêm mấy hồi, hình như cậu vừa làm phản tác dụng phải không? Cậu giải thích không sai mà đúng không?

Trong khi Hùng vẫn còn đang chưa biết nên chữa cháy tình hình ra sao, ở bên cạnh cậu lại có một con người vô cùng đắc ý. Đăng Dương đưa mắt nhìn lượng khán giả thưa đi rõ dệt, anh cũng không nhiều lời mà xin phép mọi người về trước, khi đi không quên dắt theo Hùng Huỳnh.

"Em làm gì vậy Dương? Anh đâu có nói nay anh về cùng em đâu?"

"Nãy cậu Doris gì đó của anh bảo em chở anh về hộ mà"- Dương nhún vai mặt tỏ vẻ không liên quan.

"Doris? Sao em ý không bảo với anh?"- Hùng Huỳnh vẫn chưa hết sốc, cậu đâu có ngờ đều phí công sức né tránh giờ lại đụng mặt nhau theo kiểu này.

Nhìn bộ dạng nửa tin nửa ngờ của Hùng, Dương rút máy ra lôi đoạn tin nhắn cho cậu xem. Cho đến khi đọc được những dòng tin ấy, Hùng mới chấp nhận sự thật là bản thân đã bị Doris bán cho tên người khổng lồ này rồi.

*Doris là đồ khốn nạnnnn*- Hùng Huỳnh chửi thầm trong lòng.

"Giờ yên tâm về rồi chứ? Em cũng chỉ là làm người tốt thôi, không bán anh sang biên giới đâu mà lo"

"N-nhưng mà...nhưng hình như em đâu biết nhà anh"

"Thì chở anh về, anh phải chỉ chứ, em chỉ hoàn thành trách nhiệm mà người khác nhờ vả thôi. Em cũng không rảnh gì để bẫy anh đâu mà anh sợ. Hai chúng ta đã kết thúc từ lâu rồi mà"

"Ừm...đúng rồi nhỉ, kết thúc lâu rồi..."- Giọng của cậu càng về cuối càng nhỏ dần, cậu cũng không giấu được thất vọng của mình khi đối diện với sự tuyệt tình của Dương. Cũng chẳng phải Bống khờ cậu từng biết nữa rồi, ai rồi cũng phải thay đổi mà.

"Mau về lẹ đi, em không phải bảo mẫu hay quản lí đâu mà còn phải dỗ anh về"

Mặc dù ý anh không phải như vậy nhưng anh không kiểm soát được lời nói của mình trước mặt cậu, anh cũng nhận thức được bản thân đã lỡ lời, cộng thêm biểu cảm thất vọng thoáng qua mặt Hùng Huỳnh là anh biết sự việc đã đi hơi xa rồi.

Suốt dọc đường ấy chẳng ai nói với nhau câu nào, cho đến khi đưa Hùng Huỳnh về đến đầu ngõ, chỉ có lời tạm biệt được thốt ra. Dương cũng không nhớ nổi bản thân đã về đến nhà bằng cách nào, chỉ khi anh định thần lại thì đã thấy mình nằm ngả lưng trên giường. Bốn giờ sáng, Dương bắt đầu hối hận vì lời nói vừa rồi của mình.

Livestage 2 bắt đầu quay và tất cả 30 anh trai đều nhận được lịch sẽ có nhà chung để ở. Hầu hết các anh trai đều rất mừng vì đó là trải nghiệm hoàn toàn mới mẻ và có thể gắn kết tình anh em bền chặt hơn. Riêng chỉ có hai con người với cái mác người yêu cũ không biết nên phản ứng ra sao, thật tình chỉ có Hùng Huỳnh là lo lắng còn đâu Đăng Dương thì vẻ mặt bất cần, có cũng được mà không có cũng không sao.

Ngày ghi hình sẽ ghi liền một mạch nên các anh trai đều phải đến từ sớm để chuẩn bị, vali người nào người nấy lấp đầy ở sảnh ngoài trường quay. Dương vẫn chưa biết nên mở lời thế nào từ hôm ấy đến giờ, anh đã làm một việc ngốc đến nỗi khoảng cách của cả hai giờ như hai người xa lạ.

Trấn Thành: "Thưa 30 anh trai đã rất xuất sắc tốt nghiệp livestage 1, chúng tôi sẽ có luật mới ở livestage 2 như sau"

"Chúng ta sẽ có 4 đội trưởng là 4 người có tổng số bình chọn, điểm cộng liên quân và điểm cộng khách mời Nanon cao nhất. Mỗi anh trai sẽ có phong bì riêng và nó sẽ quyết định các anh trai thuộc team sỏi đá hay màu mỡ"

Hùng Huỳnh: "Sỏi đá là sao mà màu mỡ là sao?"

Quang Trung: "Chương trình thật biết cách trêu đùa 30 anh trai"

Trấn Thành: "Và bây giờ 4 vị đội trưởng hãy xuất đầu lộ diện đi ạ"

Sau khi Trấn Thành công bố, Hiếu Thứ Hai với tổng điểm đứng thứ tư, Song Luân thứ ba, Issac thứ hai và Negav đứng nhất. Cả 26 anh trai còn lại đều ngầm thừa nhận lượt vote của họ là vô cùng xứng đáng.

Trấn Thành: "Các anh trai còn lại hãy di chuyển về khu vực mà mình đã được xem trong phòng bì, bốn đội trưởng sẽ ở lại để phổ biến luật chọn đồng đội ở vòng này"

Bước vào phòng sỏi đá, Dương nhìn thấy hầu hết đều là những người cũng khá giỏi và nổi tiếng như Weanle với Captain, nhưng bên cạnh đó một số ít nổi trội hơn cũng có mặt ở đây khiến anh hơi hoang mang nhẹ về cách phân chia khu vực. Dương tỏ ra chán nản khi không nhìn thấy người mình muốn thấy, anh chống cằm nhìn lại về phong bì của mình.

"Hello các anh em nhớ"- Giọng Atus vang lên từ bên ngoài hành lang. Nó thành công thu hút Dương khiến anh phải ngửa mặt lên nhìn, nhưng cái khiến anh thu hút hơn cả chính là người theo sau Atus. Hùng Huỳnh rụt rè đi theo sau Atus, kì thực là cậu chẳng quen nhiều người trong đây, sau 10/10 cậu vẫn chưa cởi mở hoà đồng được ngay nên thường núp theo sau các anh team 10/10 nghe ngóng thông tin.

Hai đôi mắt lại lần nữa chạm nhau nhưng lần này chỉ chưa đầy 3 giây Hùng đã vội quay mặt đi né tránh anh. Nhận ra sự thay đổi ấy, Dương không khỏi bực bội trong lòng, anh cáu kỉnh ra mặt, suýt nữa không nhịn được mà tiến đến chỗ cậu nhưng cuối cùng vẫn đành ngồi im một chỗ.

Các đội trưởng lần lượt tiến vào để chọn thành viên. Không ngoài dự đoán, Dương Domic là cái tên được nhà nhà người người săn đón, hội tụ đủ hát, nhảy, sáng tác nên ai cũng muốn kéo anh về đội.

Negav: "Anh về đội em đi"

Dương Domic: "Từ từ để anh nghĩ đã"

Negav thuyết phục chưa xong thì đội trưởng tiếp theo là Song Luân tiến vào và mục tiêu cũng là Dương Domic.

Bị hai người mời gọi cùng một lúc, Dương không có thời gian suy nghĩ. Trong giây phút nào đấy anh lại nhìn sang Hùng. Cậu vẫn hướng nội và tự ti như vậy, chỉ ngồi lầm lì một góc nhìn mọi người lần lượt được các anh trai khác mời vào đội.

Song Luân: "Em tin anh không"

Trấn Thành: "Anh trai Dương Domic đang có đội trưởng Negav mời, anh trai Song Luân không được chọn Dương Domic nữa."

Dương bắt gặp ánh mắt tiếc nuôi của Hùng Huỳnh khi nhìn thấy anh vẫn đang bị Negav thuyết phục. Dù sao anh ở đâu vẫn được thôi, quan trọng anh muốn được ở chung đội với người ấy.

"Hẹn gặp anh ở đảo hoang nhé"

Negav: "Ơ"

Xác suất thấp cũng được, anh vẫn còn hi vọng đội trưởng Trần sẽ chọn anh. Nãy trong lúc mọi người thảo luận, anh có nghe qua nguyện vọng của Hùng, em ấy muốn được vào team của Hiếu Thứ Hai. Khi ấy anh đã biết lựa chọn của anh sẽ là đội trưởng Trần.






















Vote + Cmt = iu + ra chap nhanh hơn🤣
Tui phát hiện ra thời điểm tui đói fic tới nỗi phải bắt tay vào viết là phố lên đen quài luon😶‍🌫️Ke ê hề lun mà
Tui đói allgemini quáaaa, ai cho tui cái động lực viết ik🫰🥹

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com